Chương 9
Gió trên đỉnh Cự Tuyệt không chỉ lạnh, nó mang theo mùi của sắt锈 và sự im lặng chết chóc.
Lâm Uyên đứng trên những ngói vỡ của đền cũ, từng ngón tay nắm chặt chuôi kiếm "Cô Độc" đến mức khớp xương trắng bệch.
Huyết khí trong cơ thể anh đang tuôn chảy với tốc độ đáng sợ, nhanh hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" đang tỏ rõ bản chất tàn nhẫn của nó: mỗi khi anh nghĩ về sự mất mát, mỗi khi anh cắt đứt một sợi dây liên kết tinh thần, khí huyết lại trở nên thuần khiết hơn, tu luyện lại tiến bộ một cách chóng mặt.
Nhưng bên trong lồng ngực, một khoảng trống lạnh lẽo đang mở rộng, lớn hơn cả vết thương thể xác.
Đó không phải là cảm giác nhẹ nhõm của kẻ đã giải thoát khỏi gánh nặng, mà là sự trống rỗng của một cái xác đang sống.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết nứt trên da, dấu tích của trận chiến với bóng đen – phiên bản thứ hai của chính anh – đang lành lại với tốc độ đáng kinh ngạc.
Thịt da khép kín, gân cốt cứng lại, nhưng cảm giác chạm vào thế giới bên ngoài thì ngày càng mờ nhạt.
Anh mạnh mẽ hơn, nhanh hơn, nhưng cũng xa cách hơn.
"Làm tốt lắm," một giọng nói khàn khàn vang lên từ bóng tối phía sau.
Lâm Uyên không quay lại.
Kiếm ý của anh đã quét sạch mọi âm thanh xung quanh, trừ ngoại trừ giọng nói đó.
Nó không mang theo sát khí, mà mang theo một sự mệt mỏi cổ xưa, như thể người nói đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt cả đời.
"Ngươi nghĩ ngươi đã thắng?" Giọng nói tiếp tục, chậm rãi và đều đều.
"Ngươi đã chấp nhận nỗi đau.
Ngươi đã chấp nhận ký ức.
Nhưng ngươi có hiểu, trong thế giới này, việc 'nhớ' là một hình phạt, không phải một phần thưởng."
Lâm Uyên quay người lại, lưỡi kiếm hướng về phía bóng tối.
Ánh trăng bạc chiếu rọi lên một lão giả mù lòa đang ngồi trên tảng đá, tay cầm một cây gậy tre rách nát.
Lão mặc áo vải thô, quần áo bạc màu bởi thời gian và bụi đường.
Đôi mắt lão trợn ngược, trắng bệch, không có đồng tử, nhưng lại hướng thẳng vào mặt Lâm Uyên như thể đang nhìn thấu tâm can.
"Ta là Lão Khổ," lão nói, không hề run sợ trước lưỡi kiếm sắc bén đang chỉ vào yết hầu mình.
"Và ngươi, Lâm Uyên, đang bước vào con đường chết chóc nhất mà một kiếm khách có thể chọn."
PHẦN 2
Lão Khổ không tấn công.
Lão thậm chí không phòng thủ.
Lão chỉ ngồi đó, với vẻ mặt bình thản đến kỳ lạ, và đặt ra một câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng trọng lượng của cả một kiếp người: "Ngươi muốn sức mạnh, hay ngươi muốn nhớ?"
Lâm Uyên cau mày.
Đây là một bẫy tâm lý.
Trong võ lâm, khi đối phương không ra chiêu, đó là khi họ đang chuẩn bị đòn chí mạng nhất.
Kiếm ý của Lão Khổ không lộ ra, nhưng không khí xung quanh dường như trở nên nặng nề hơn, như thể mỗi hạt bụi đều mang theo ký ức của ai đó.
"Ta không cần lựa chọn," Lâm Uyên đáp, giọng nói lạnh lùng nhưng có một chút run rẩy khó nhận thấy.
"Ta sẽ giữ cả hai.
Ta sẽ mạnh mẽ, và ta sẽ nhớ mọi thứ.
Đó là con đường của ta."
Lão Khổ bật cười.
Tiếng cười của lão khô khốc, như tiếng của những chiếc lá khô bị dẫm nát.
"Con đường của ngươi?
Hay con đường của sự tự hủy?
Ngươi nghĩ ngươi có thể gánh chịu nỗi đau của thế gian mà không bị tan vỡ?
Thiên đạo ưu ái kẻ cô độc không phải vì nó tàn nhẫn, mà vì nó thực tế.
Ký ức là gánh nặng.
Tình cảm là xích buộc.
Và ngươi, một kiếm khách, đang cố gắng mang cả một thế giới trên vai để chạy nhanh hơn."
Lão Khổ đưa tay ra.
Trong lòng bàn tay chai sần của lão nằm một mảnh vỡ gương nhỏ, bằng kích thước lòng bàn tay.
Mặt gương không còn phản chiếu hình ảnh hiện tại, mà lại hiện lên hình ảnh của chính Lâm Uyên trong quá khứ – khi anh còn là một thiếu niên ngây thơ, đang cười với Tiểu Nguyệt dưới mưa hoa mai.
"Chạm vào nó," Lão Khổ nói.
"Và xem xét cái giá mà ngươi phải trả để giữ lấy nó."
Lâm Uyên do dự.
Trực giác mách bảo anh rằng đây là một cạm bẫy nguy hiểm hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào.
Nhưng lòng hiếu kỳ, và nỗi đau sâu thẳm về sự mất mát, đã thúc đẩy anh đưa tay ra.
Khi ngón tay anh chạm vào mặt gương lạnh lẽo, một luồng điện xôn xao chạy dọc sống lưng.
Anh không thấy cảnh tượng quá khứ.
Anh thấy tương lai.
Anh thấy mình đứng giữa một cánh đồng hoa mai trắng xóa, nhưng không có ai ở đó.
Không có Tiểu Nguyệt.
Không có Sư huynh trưởng.
Không có kẻ thù.
Chỉ có anh, và sự im lặng tuyệt đối.
Anh mạnh mẽ đến mức có thể chém đứt gió, nhanh đến mức có thể vượt qua ánh sáng, nhưng anh không còn là con người.
Anh là một cỗ máy giết người hoàn hảo, không có tên, không có quá khứ, không có tương lai.
Anh đã đạt đến đỉnh cao của tu luyện, bằng cách trở thành một cái vỏ rỗng.
Lâm Uyên rút tay về, run rẩy.
Hơi thở anh trở nên gấp gáp.
đó không phải là ta."
"Đó là kết quả tất yếu nếu ngươi tiếp tục đi theo con đường này," Lão Khổ nói, giọng nói giờ đây nghiêm trọng hơn.
"Ngươi nghĩ rằng bằng cách chịu đựng nỗi đau, ngươi đang giữ lấy nhân tính của mình.
Nhưng thực tế, ngươi đang tích tụ chúng.
Và một ngày nào đó, khi gánh nặng quá lớn, ngươi sẽ sụp đổ.
Hoặc tệ hơn, ngươi sẽ trở thành cái mà Hội Đồng Kiếm mong muốn nhất."
Lâm Uyên nheo mắt.
"Hội Đồng Kiếm?"
Lão Khổ gật đầu.
"Họ không muốn giết ngươi, Lâm Uyên.
Họ muốn 'tái tạo' ngươi."
PHẦN 3
Cơn gió lạnh buốt thổi qua, mang theo mùi hương của hoa mai đang héo úa.
Lâm Uyên đứng đó, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Thông tin từ Lão Khổ như một lưỡi dao vô hình, cắt ngang những suy nghĩ mà anh đã xây dựng trong nhiều ngày qua.
Anh tin vào một phiên bản sự thật: Hội Đồng Kiếm là kẻ thù.
Họ là những kẻ muốn biến con người thành máy móc tu luyện, xóa bỏ mọi cảm xúc để đạt được sức mạnh tối đa.
Anh đã tự nhủ rằng, bằng cách giữ lại ký ức và nỗi đau, anh đang phản kháng lại hệ thống này.
Anh nghĩ rằng sự chậm chạp trong tu luyện của mình là một tuyên ngôn, một cách để chứng minh rằng anh vẫn là con người, không phải là một công cụ.
Nhưng Lão Khổ đã phá vỡ niềm tin đó.
"Họ không sợ nỗi đau của ngươi," Lão Khổ nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Họ sợ sự bất ổn định.
Một kiếm khách với quá nhiều ký ức, quá nhiều nỗi đau, là một quả bom hẹn giờ.
Nếu ngươi không kiểm soát được chúng, chúng sẽ ăn mòn ý chí của ngươi.
Và khi đó, ngươi sẽ trở thành một mối đe dọa cho chính mình, và cho thế giới."
Lâm Uyên cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng.
"Vậy thì sao?
Ta phải cắt đứt mọi liên kết?
Ta phải trở thành một kẻ vô cảm?
Đó không phải là sức mạnh, đó là sự bỏ cuộc!"
"Không," Lão Khổ lắc đầu.
"Đó là sự lựa chọn thứ ba.
Nhưng trước khi ngươi có thể hiểu nó, ngươi phải đối mặt với thực tế."
Lão Khổ đứng dậy, bước về phía trước.
Những bước chân của lão nhẹ nhàng như tiếng thở dài của gió.
"Hội Đồng Kiếm đã gửi đến một lệnh truy nã.
Không phải để giết ngươi, mà để 'Tái Tạo'.
Họ sẽ xóa sạch ký ức còn lại của ngươi, biến ngươi thành một 'Kiếm Thánh' hoàn hảo – không cảm xúc, không ký ức, chỉ có kiếm ý.
Và ngươi, Lâm Uyên, sẽ là ứng viên hoàn hảo nhất cho vị trí đó, vì ngươi đã chứng minh rằng ngươi có thể chịu đựng nỗi đau mà không bị điên."
Lâm Uyên sững sờ.
Anh đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu để bảo vệ nhân tính của mình.
Nhưng hóa ra, anh đang tự đào mồ cho chính mình.
Sự cô độc của anh không phải là lá chắn, mà là tấm biển chỉ đường dẫn anh đến tay những kẻ muốn khai thác sức mạnh của anh.
"Ta không để họ làm điều đó," Lâm Uyên nói, giọng nói run run nhưng đầy quyết tâm.
"Ta sẽ không để họ lấy đi những gì còn lại của ta."
"Vậy thì ngươi phải chiến đấu," Lão Khổ nói.
"Không phải bằng kiếm, mà bằng ý chí.
Ngươi phải tìm ra cách để mang ký ức theo mình mà không bị chúng kéo xuống vực thẳm.
Đó là sự cân bằng mong manh nhất mà một kiếm khách có thể đạt được."
PHẦN 4
Căng thẳng leo thang.
Bầu trời trên đỉnh Cự Tuyệt bắt đầu chuyển màu, từ đen tối sang một màu đỏ máu u ám.
Những bóng đen xuất hiện từ bốn phía, không phải là bóng đen của ảo ảnh, mà là những người thật.
Họ mặc áo choàng đen, mặt nạ sắt lạnh lùng, và di chuyển với sự đồng bộ hoàn hảo.
Họ là những vệ sĩ của Hội Đồng Kiếm, những cỗ máy giết người đã được "tái tạo" thành công.
Lâm Uyên đứng giữa vòng vây, cảm giác cô độc bao trùm lấy anh.
Nhưng lần này, sự cô độc không mang lại sức mạnh tu luyện nhanh chóng.
Thay vào đó, nó mang lại một cảm giác tuyệt vọng sâu sắc.
Anh biết rằng mình không thể thắng họ bằng sức mạnh thuần túy.
Họ nhanh hơn, mạnh hơn, và quan trọng nhất, họ không có gì để mất.
"Đầu đi, Lâm Uyên," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ hàng vệ sĩ.
"Việc kháng cự chỉ là sự ngu ngốc.
Chúng ta sẽ giúp ngươi giải thoát khỏi gánh nặng của ký ức.
Ngươi sẽ trở nên hoàn hảo."
Lâm Uyên nhìn về phía Lão Khổ.
Lão đang ngồi trở lại trên tảng đá, nhắm mắt lại, như thể đang ngủ.
"Đây là lựa chọn của ngươi," lão nói, không mở mắt.
"Chấp nhận bị xóa ký ức, trở thành một công cụ hoàn hảo.
Hoặc chiến đấu, và có thể sẽ chết, nhưng chết như một con người."
Lâm Uyên nắm chặt chuôi kiếm.
Anh nhớ lại nụ cười của Tiểu Nguyệt.
Anh nhớ lại sự ấm áp của bàn tay nhỏ bé của cô.
Anh nhớ lại nỗi đau khi nhìn thấy cô chết.
Những ký ức đó không phải là gánh nặng.
Chúng là lý do để anh sống.
Chúng là lý do để anh chiến đấu.
Anh không chọn sự cô độc.
Anh cũng không chọn sự hủy diệt.
Anh chọn một con đường thứ ba – con đường của sự chấp nhận.
Anh sẽ mang ký ức theo mình, dù nó có làm anh chậm chạp, dù nó có làm anh yếu đuối.
Vì đó là những gì làm nên con người anh.
Lâm Uyên mở mắt.
Trong đôi mắt anh, sự sợ hãi đã biến mất.
Thay vào đó là một ánh sáng kiên định, rực cháy như ngọn lửa trong bóng tối.
"Ta không cần sự giải thoát của các ngươi," anh nói, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
"Ta sẽ giữ lấy những gì của ta.
Và ta sẽ chiến đấu vì chúng."
Lệnh tấn công vang lên.
Những vệ sĩ lao về phía anh như những mũi tên đen tối.
Kiếm khí của họ cắt qua không khí, tạo thành những âm thanh rít lên đáng sợ.
Lâm Uyên vung kiếm, nhưng lần này, anh không chém theo sự giận dữ hay nỗi sợ hãi.
Anh chém theo sự chấp nhận.
Kiếm ý của anh không còn là màu xanh lam lạnh lẽo, mà là màu trắng xóa, như tuyết trên đỉnh núi.
Nó không nhanh như trước, nhưng nó vững chãi hơn.
Nó mang theo trọng lượng của những ký ức, của những nỗi đau, và của những hy vọng.
PHẦN 5 - HOOK
Kiếm khí của Lâm Uyên va chạm với kiếm khí của những vệ sĩ.
Không có tiếng nổ.
Không có tia lửa.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ.
Những vệ sĩ dừng lại, kinh hãi.
Kiếm khí của họ đã chạm vào Lâm Uyên, nhưng không gây ra vết thương nào.
Thay vào đó, những ký ức của *chính họ* – những nỗi đau, những mối tình, những mất mát mà họ đã cố gắng quên đi – bắt đầu tuôn trào ra từ cơ thể họ, hòa vào không khí.
Họ gào thét.
Họ sụp đổ xuống đất, không còn là những cỗ máy lạnh lùng, mà là những con người yếu đuối, vỡ vụn trước gánh nặng của ký ức.
Lâm Uyên đứng yên, đôi mắt mở to, không còn con ngươi, chỉ còn lại một màu trắng xóa.
Anh không nhớ mình đã làm gì.
Anh không nhớ mình đã chiến đấu như thế nào.
Anh chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc đó, anh đã chạm đến một thứ gì đó lớn hơn cả sức mạnh.
Và từ phía chân trời, một bóng người đang bước tới.
Đó không phải là Tiểu Nguyệt.
Đó không phải là ảo ảnh.
Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng trắng, mặt nạ vàng, và trong tay cầm một cây đàn cầm cổ xưa.
Cô nhìn Lâm Uyên, và mỉm cười.
"Cuối cùng," cô nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông ngân trong hư không.
"Ta đã tìm thấy ngươi, người mang ký ức."
Lâm Uyên không biết cô là ai.
Nhưng anh biết rằng, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, anh không còn cô độc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận