Chương 35
Hang động cổ xưa vốn là nơi tĩnh lặng tuyệt đối, giờ đây lại sôi sục như một nồi nước đang đun ở nhiệt độ cao nhất.
Linh khí không còn di chuyển nhẹ nhàng trong các huyệt đạo mà cuồn cuộn dữ dội, va chạm vào nhau tạo ra những âm thanh rít lên giống như kim loại cọ xát vào đá.
Hắn đứng giữa vòng tròn pháp trận đã nứt vỡ, những khe hở trên mặt đất phát sáng màu đỏ thẫm, chiếu rõ vẻ mặt tái nhợt và mồ hôi lạnh toát từ trán cậu.
Cơ thể Tử Hà run rẩy.
Không phải vì cái lạnh thấu xương của Phong Tuyết Sơn đang bao trùm bên ngoài.
Nó là sự xung đột nội tại giữa hai luồng ý chí đang chiến đấu khốc liệt trong tâm trí hắn.
Một bên là quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối", thứ đã dạy cho cậu rằng cô độc là chìa khóa, rằng cắt đứt mọi dây rảnh mới có thể chạm đến đỉnh cao võ đạo.
Bên kia là ký ức về Phụ Thanh Nguyệt, những ánh mắt thương cảm của bà lão bí ẩn, và nỗi đau nhói buốt trong tim mỗi khi nghĩ đến sự hy sinh cần thiết để tiến lên.
Hai đầu trước của Ba Đầu Lang không đợi thêm giây phút nào.
Chúng lao về phía Tử Hà với tốc độ đáng kinh ngạc, móng vuốt sắc như dao cạo xé toạc không khí tạo thành những luồng gió xoáy nhỏ.
Tiếng hú rít của chúng vang vọng trong hang động, làm rung chuyển từng viên đá xung quanh.
Móng vuốt thứ nhất nhắm vào cổ họng hắn, móng vuốt thứ hai tấn công lồng ngực.
Đây là đòn thế tuyệt đối, nếu trúng một phát, Tử Hà sẽ chết ngay lập tức.
Không có chỗ để né tránh.
Vách đá phía sau đã bị chặt sần sùi bởi những cú đánh trước đó của quái thú này.
Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa cơn bão chiến đấu, thời gian dường như chậm lại.
Hắn cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, nặng nề và đầy uy lực, giống như tiếng trống trận vang lên trong đầu.
Và rồi, hắn mở mắt ra.
Ánh sáng đỏ thẫm từ đôi mắt Ba Đầu Lang phản chiếu trong đồng tử đen sạm của cậu.
Không sợ hãi.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
Tử Hà không né tránh theo cách thông thường.
Thay vì lùi bước hay sang ngang, cậu tiến lên một bước duy nhất vào vùng chết của đòn tấn công.
Chân trái đạp mạnh vào vách đá phía sau, thân hình bay ngược lại với lực đẩy cực đại, nhưng thay vì thoát ra xa, hắn lao thẳng vào giữa hai luồng móng vuốt đang hội tụ.
Đây là liều lĩnh điên rồ.
Nhưng trong quy luật Shenmu, đôi khi chỉ có sự tự hủy mới mở ra con đường sinh tồn.
Va chạm xảy ra.
Không phải va chạm của thịt da với kim loại, mà là va chạm của ý chí với định mệnh.
Móng vuốt Ba Đầu Lang lướt qua bên má Tử Hà, cắt máu dài, nhưng không thể chạm vào cơ thể cậu được nữa.
Một lớp màng khí huyết mỏng manh, phát sáng màu trắng xoàn, bao quanh hắn trong khoảnh khắc đó.
Lớp màng này không phải là phòng thủ.
Nó là sự từ chối hoàn toàn của thực tại đối với cái chết.
Ba Đầu Lang gầm lên kinh hãi.
Lần đầu tiên, con quái vật đáng sợ này cảm thấy nỗi sợ hãi.
Những móng vuốt sắc bén của nó bị chặn lại bởi một lực vô hình, mềm mại nhưng cứng rắn hơn bất kỳ loại kim loại nào trên thế giới.
Tử Hà đứng vững giữa hai luồng tấn công hủy diệt, cơ thể run rẩy không còn vì lạnh nữa mà vì sức mạnh đang tuôn chảy từ sâu thẳm trong xương cốt cậu.
Đây là lúc arc twist lộ diện một cách tàn khốc nhất.
Trong những năm tháng khổ luyện, Tử Hà luôn tin rằng mình phải loại bỏ cảm xúc để đạt được cảnh giới cao hơn.
Hắn nghĩ rằng tình yêu là gánh nặng, sự gắn kết là xiềng xích.
Nhưng giờ đây, khi đối mặt với cái chết cận kề, cậu nhận ra một sự thật đau đớn mà cũng đầy hy vọng: trong quy luật Shenmu, tình cảm không phải là kẻ thù cần tiêu diệt.
Nó là nhiên liệu.
Nếu sự cô độc mang lại tốc độ tu luyện nhanh chóng thì nỗi đau mất mát mới chính là chất xúc tác cho sức mạnh phá vỡ giới hạn.
Hắn nhớ đến những đêm dài thức trắng bên giường bệnh của Phụ Thanh Nguyệt.
Hắn nhớ đến cảm giác tay run rẩy khi cầm kim châm cứu chữa cho bà lão bí ẩn.
Những ký ức ấy, thay vì làm yếu đi khí huyết, lại khiến nó trở nên nóng bỏng và nồng nhiệt hơn bao giờ hết.
Quy luật "Nhanh Chậm" không cấm tình yêu.
Nó chỉ trừng phạt sự giả tạo.
Khi một người từ chối cảm xúc bằng cách ép buộc bản thân cô độc, họ đang lừa dối chính mình, và vũ trụ sẽ đáp lại bằng sự chậm chạp, trì trệ trong tu luyện.
Nhưng khi một người chấp nhận nỗi đau, chấp nhận mất mát như một phần tất yếu của cuộc sống võ đạo, thì khí huyết của họ trở nên thuần khiết hơn bất kỳ ai khác.
Vì nó đã được thử nghiệm qua lửa của bi kịch.
Tử Hà hiểu ra rằng "Mạnh Hơn Là Mất Tình Yêu" không có nghĩa là phải cắt đứt mọi liên kết.
Nó có nghĩa là mang theo nỗi đau đó như một thanh kiếm, rèn giũa ý chí mỗi ngày cho đến khi nó trở thành vũ khí sắc bén nhất trong tay mình.
Hắn mở rộng hai bàn tay ra, lòng bàn tay hướng về phía Ba Đầu Lang đang kinh hoàng lùi bước.
Khí huyết trong cơ thể cậu bùng nổ không phải từ sự trống rỗng của cô độc, mà từ sự đầy ắp của ký ức đau thương và yêu thương đan xen nhau.
Những đường vân khí huyết trên da thịt Tử Hà sáng lên rực rỡ như những dòng sông lửa chảy dưới lớp biểu bì.
Hắn cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể đang tái sinh, tẩy rửa tủy xương bằng chính nỗi đau mà mình đã chịu đựng.
Ba Đầu Lang gầm một tiếng cuối cùng đầy tuyệt vọng trước khi lao vào vách đá phía sau để thoát chạy khỏi nguồn sức mạnh đáng sợ này.
Nhưng Tử Hà không đuổi theo.
Cậu đứng đó, thở gấp, mồ hôi và máu trộn lẫn trên khuôn mặt nhợt nhạt.
Sự yên tĩnh trở lại hang động, nhưng không phải sự yên tĩnh của chiến thắng huy hoàng mà là của sự trống rỗng tột cùng sau một cơn bão nội tâm dữ dội.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Những đường vân khí huyết đang dần tắt đi, để lộ ra làn da trắng bệch và những vết nứt li ti trên các khớp ngón tay.
Cơ thể cậu kiệt sức đến mức không thể đứng vững thêm được giây nào nữa.
Nhưng trong lòng sâu thẳm nhất, một cảm giác mới mẻ lan tỏa.
Không phải niềm vui chiến thắng.
Mà là sự bình an kỳ lạ sau khi chấp nhận nỗi đau.
Hắn đã vượt qua giới hạn bản thân không bằng cách từ chối quá khứ, mà bằng cách ôm lấy nó và biến nó thành sức mạnh.
Tử Hà bước ra khỏi hang động cổ xưa, ánh nắng mặt trời chiếu lên da thịt gây ra cảm giác rát bỏng khó chịu.
Cậu đã quen với bóng tối lạnh lẽo của những tháng ngày khổ luyện trong núi sâu.
Thế giới bên ngoài ồn ào, náo nhiệt, mùi hương hoa cỏ và tiếng chim hót vọng đến tai cậu nghe xa lạ như một giấc mơ từ một kiếp sống khác.
Gió thổi mạnh hơn ở đây, mang theo hơi thở của mùa xuân đang về, nhưng cũng mang theo những tin đồn xôn xao mà hắn không thể hiểu nổi nếu chưa từng trải qua sự cô lập lâu dài.
Hắn đi bộ chậm rãi xuống triền núi Phong Tuyết Sơn, mỗi bước chân đều nặng trĩu vì sự thay đổi trong nội tâm.
Cảnh giới Luyện Thể của cậu đã đột phá một cách kỳ lạ.
Không phải từ giai đoạn khí huyết sang giai đoạn tiếp theo theo quy trình thông thường.
Mà là một sự nhảy vọt chất lượng bên trong chính hệ thống luyện thể cũ.
Tủy xương sạch hơn, gân cốt dẻo dai hơn, da thịt kiên cường hơn, và quan trọng nhất: khí huyết đang lưu chuyển với tốc độ đáng sợ mà không cần phải cắt đứt hoàn toàn các mối liên kết tình cảm.
Nhưng sự bình yên này chỉ là tạm thời.
Khi hắn đặt chân xuống con đường đất dẫn về phía thung lũng dưới kia, một bóng người đứng chắn ngang lối đi.
Đó không phải là địch thủ cũ từ môn phái Hàn Thiên.
Cũng không phải là những kẻ săn tìm bí mật của hang động.
Hắn nhận ra bộ áo choàng đen tuyền với ký tự đặc biệt trên vai trái – biểu tượng của một tổ chức mà hắn chưa từng nghe đến trước đây, nhưng tên tuổi của họ lại khiến cả giang hồ rung sợ trong thầm lặng: "Nguyệt Ảnh".
Người đàn ông đó không rút kiếm.
Cậu ta chỉ đưa ra một tấm thẻ ngọc nhỏ màu đen bóng loáng, trên mặt khắc dòng chữ máu đã khô từ lâu: "Thân phận thật sự của ngươi đã được xác nhận." Tử Hà dừng bước lại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực không phải vì sợ hãi mà vì một dự cảm bất an đang dâng lên mạnh mẽ.
Hắn cúi xuống nhặt tấm thẻ ngọc ấy lên bằng đôi tay run rẩy.
Bên dưới lớp bụi bẩn và máu khô trên mặt thẻ ngọc là dấu ấn họ tộc của gia đình hắn – dòng họ đã bị xóa sổ cách đây mười năm, cùng với cái chết bí ẩn mà cậu luôn nghi ngờ không phải do tai nạn hay bệnh tật thông thường gây ra.
Nhưng điều khiến Tử Hà quên cả thở khi xoay tấm thẻ sang phía sau đó chính là hình ảnh một thanh kiếm gãy đôi nằm giữa hai trang giấy cổ xưa được dán chặt vào nền ngọc.
Và khắc bên cạnh nó là ba chữ máu đỏ tươi vẫn còn nguyên vẹn, dường như vừa mới viết xong: "Ngươi không phải con người." Băng giá lan tỏa trong tủy xương Tử Hà lạnh hơn bất kỳ trận đông nào hắn từng trải qua ở đỉnh Tuyết Sơn.
Những con chữ đỏ tươi kia không phải là mực tàu hay huyết thú thông thường.
Chúng mang theo một loại sát ý cổ xưa, nặng nề đến mức khiến linh khí trong kinh mạch của hắn gần như đình trệ.
Ba cái ký tự đơn giản nhưng lại chứa đựng sự khinh miệt tột độ đối với toàn bộ nhân tính mà cậu đã bám víu suốt mười tám năm qua.
Hắn cố gắng lắc đầu để xua tan cảm giác chóng mặt, nhưng bàn tay phải vẫn run lên bần bật khi nâng tấm thẻ ngọc lên gần mắt hơn nữa.
Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến dầu cá nơi góc phòng hắt xuống, làm cho vệt máu kia dường như đang chuyển động chậm chạp, như thể vừa mới được vẽ xong và chưa kịp khô.
Mùi hương tanh tưởi của sắt gỉ len lỏi vào khứu giác, xua đuổi đi mùi thơm ngát của linh dược mà Đan Lương thường hay dùng để ướp quần áo.
Tử Hà nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu nhằm bình ổn tâm trí đang rối loạn bởi những nghi vấn vừa chớm nở.
Hắn không phải con người?
Câu hỏi đó vang lên trong đầu như tiếng chuông đồng cổ trầm đục, đập vào màng nhĩ đau đớn.
Nếu vậy, thì máu chảy ra từ vết thương hôm qua là gì?
Những giọt mồ hôi mặn chát sau mỗi lần khổ luyện kiếm pháp là của ai?
Và nỗi đau khi nhìn thấy phụ mẫu mất tích năm ấy, liệu có phải chỉ là ảo ảnh do một sinh vật không linh hồn tự bịa ra để che giấu bản chất thật sự?
Hắn mở mắt ra, ánh sáng trong đó trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Kiếm ý trong lòng dần ổn định lại, nhưng nó không còn thuần khiết như trước.
Nó mang theo một vẻ u ám, một bóng tối mà Tử Hà chưa từng cảm nhận được trong những năm tháng tu luyện dưới chân thầy giáo chủ Nghiêm lão.
Hắn quay tấm thẻ ngọc sang mặt khác, nơi khắc họa hình ảnh thanh kiếm gãy đôi kia rõ hơn dưới ánh nến leo lét.
Thanh kiếm đó không giống bất kỳ binh khí nào mà hắn đã thấy ở Thế Giới Võ Lâm.
Lưỡi kiếm cong vót theo kiểu cổ điển của tộc Kiếm Tiên xưa, nhưng phần cán lại được làm từ xương rồng đen bóng, quanh nó là những (phú văn) nhỏ li ti đang phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Khi Tử Hà chạm ngón tay vào hình khắc ấy, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến hắn suýt nữa thì đánh rơi tấm thẻ quý giá.
Cảm giác đó không phải là đau đớn thể xác, mà là sự xâm nhập của ký ức ngoại lai.
Những mảnh vỡ hình ảnh flashed qua trước mắt cậu: một bầu trời đỏ rực như máu, tiếng gào thét của ngàn vạn sinh linh bị nuốt chửng bởi bóng tối, và cuối cùng là một bàn tay to lớn mang đầy vết sẹo đen đang cầm thanh kiếm gãy kia, rồi ném nó vào vực sâu.
Tử Hà rụt tay lại nhanh như điện (sấm sét), tim đập mạnh đến mức muốn nứt vỡ lồng ngực.
Hắn ngồi thẫn thờ trên ghế trúc cũ kỹ, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo vải thô.
Đây không phải là ảo giác do tu luyện sai lầm gây ra.
Đây là sự thật bị chôn vùi dưới lớp bùn lầy của lịch sử giang hồ, thứ mà gia tộc hắn đã dùng mạng sống để bảo vệ hoặc che giấu?
Hắn nhớ lại lời thầy Nghiêm lão từng nói vào đêm trước khi rời núi: "Kiếm đạo không chỉ là chém giết kẻ thù, nó còn là bảo vệ những gì thuộc về chính mình.
Nhưng nếu 'chính mình' đó vốn dĩ không tồn tại thì sao?" Lúc ấy, Tử Hà đã coi đó là triết lý tu tâm, một bài test ý chí thường thấy trong môn phái Kiếm Tiên.
Giờ đây, câu nói kia vang lên tai hắn như lời nguyền rủa đầy ác ý nhất mà thế gian này có thể mang lại cho một người tu luyện kiếm đạo.
Hắn đứng dậy, chân bước đi chông chênh trên sàn gỗ mục nát của túp lều nhỏ ven hồ.
Bên ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua những hàng liễu rũ tạo thành âm thanh xào xạc giống như tiếng thì thầm xa lạ.
Tử Hà nắm chặt tấm thẻ ngọc trong lòng bàn tay đến mức các ngón trắng bệch vì thiếu máu nuôi dưỡng.
Hắn cần sự thật.
Không phải sự thật mà người khác muốn hắn tin tưởng, cũng không phải phiên bản được làm đẹp để an ủi kẻ yếu đuối.
Hắn bước ra khỏi túp lều, tiến vào khu rừng già bao quanh hồ nước đen ngòm nơi này gọi là Rừng Quên Loãng.
Đây là địa điểm duy nhất còn lại dấu vết của trận chiến mười năm trước mà các cao thủ trong giang hồ đều tránh né nhắc tới.
Những cây cổ thụ khổng lồ vươn lên che khuất ánh trăng, tạo thành những bóng đổ dài ngoằng giống như xác chết đang đứng dậy từ lòng đất.
Kiếm khí trên người Tử Hà dâng trào, xua tan sương mù dày đặc bám sát mặt nước.
Hắn không mang theo thanh kiếm thật bên mình vì sợ rằng nếu chạm vào linh khí của nơi này, nó sẽ phản chủ gây ra thảm họa khó lường.
Thay vào đó, hắn dựa hoàn toàn vào Kiếm Ý nội tại – thứ mà thầy Nghiêm lão khẳng định là vũ khí mạnh nhất sau khi thân thể đã đạt đến cực hạn khổ luyện.
Mỗi bước chân đặt xuống lớp lá khô dày cộm đều tạo nên âm thanh nứt nẻ nhỏ bé nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.
Tử Hà tập trung tinh thần vào mọi giác quan, lắng nghe từng chuyển động của côn trùng dưới đất hay tiếng thở nhẹ nhất của gió.
Hắn biết rằng nơi đây đang ẩn chứa một cái bẫy lớn hơn nhiều so với những gì mắt thường có thể nhìn thấy được.
Đột nhiên, mùi tanh nồng nặc của máu cũ và thối rữa xộc thẳng vào mũi hắn.
Tử Hà dừng bước ngay lập tức, người căng cứng như cung tên sẵn sàng bắn ra bất cứ lúc nào.
Trước mặt cậu là một gốc cây cổ thụ khổng lồ đã chết khô từ lâu, thân vỏ nứt toác ra lộ ra bên trong màu đen ngòm đầy nấm mốc lạ thường.
Nhưng điều khiến Tử Hà kinh hãi không phải là sự mục rỗng của cái cây này.
Mà là những vết chém sâu hoắm trên thân gỗ, rộng hơn cả cánh tay người trưởng thành, vẫn còn lưu lại dư âm kiếm khí lạnh giá đến mức đóng băng không khí xung quanh.
Những vết thương đó được tạo ra bởi một loại binh khí có tính chất khắc chế dương hỏa – chính xác là đặc điểm của thanh Kiếm Hắc Ám mà thầy Nghiêm lão luôn cấm đoán hắn tìm hiểu kỹ càng trong thư phòng bí mật.
Tử Hà tiến lại gần, dùng ngón tay sờ nhẹ lên mép vết chém kia.
Một luồng sát ý dữ dội bắn ngược vào kinh mạch khiến hắn lùi về phía sau hai bước, mặt mày tái nhợt như người chết.
Hắn nhận ra rằng những ký tự khắc bên cạnh các vết thương này giống hệt phong cách thư pháp của cha mình – một người mà theo hồ sơ chính thức thì chỉ là một nho sinh bình thường không biết võ nghệ chút nào!
Cánh tay phải Tử Hà run lên dữ dội hơn trước kia nhiều lần.
Tấm thẻ ngọc trong lòng bàn tay nóng rực lên, dường như đang cộng hưởng với sát ý từ vết kiếm trên thân cây cổ thụ này.
Hắn cảm thấy có một lực hút vô hình đang kéo mình tiến vào bên trong cái hốc rỗng của gốc cây nơi những (phú văn) sáng lè màu xanh biếc nhất định phải là lối đi bí mật dẫn xuống dưới lòng đất sâu thẳm mà gia tộc họ Đan đã từng sử dụng làm hầm trú ẩn cuối cùng trước khi bị xóa sổ hoàn toàn khỏi lịch sử giang hồ.
Hắn hít một hơi thật dài, cố gắng kiểm soát nhịp đập hỗn loạn của trái tim đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì sợ hãi lẫn kích thích tột độ.
Nếu những gì mình suy luận là đúng, thì cha mẹ đã không chết trong tai nạn hỏa hoạn do đối thủ thù địch phóng lửa thiêu rụi nhà cửa như mọi người đều tin tưởng bấy lâu nay rồi.
Họ phải biết một bí mật nào đó quá nguy hiểm đến mức khiến cả tông môn lớn nhất giang hồ cũng phải ra tay diệt khẩu toàn bộ gia tộc chỉ vì sợ hãi sự thật sẽ bị tiết lộ cho thiên hạ hay sao?
Tử Hà đưa bàn tay trái lên, đặt nhẹ vào hốc rỗng của gốc cây.
Da thịt tiếp xúc với bề mặt gỗ đen bóng lạnh lẽo truyền lại cảm giác tê buốt xuyên thấu qua xương cốt ngay lập tức khiến hắn nghiến
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận