Chương 36

Cảm giác tê buốt không chỉ dừng lại ở da thịt.

Nó ăn sâu vào tủy, lan tỏa dọc theo từng đốt sống như những con rắn độc lạnh lẽo đang bò lên cột sống của Tử Hà.

Hắn thót tim khi bàn tay trái vẫn còn dán chặt vào bề mặt gỗ đen bóng kia.

Mùi hương cổ kính, nồng nàn và hơi thở ẩm ướt của lòng đất phả thẳng vào mũi hắn.

Không gian phía trước tối om như mực tàu đổ ra, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ hang động trên cao.

Hắn hít một hơi thật dài.

Cực kỳ lạnh.

Nhưng đó không phải là cái lạnh của tuyết giá hay gió bão.

Đó là sự vắng lặng chết chóc của những nơi bị thời gian bỏ rơi.

Nơi mà thậm chí cả linh lực cũng e dè, từ chối lưu chuyển.

Tử Hà nghiến răng, xương hàm kêu lên một tiếng rít nhẹ trong tĩnh mịch.

Hắn không quay lại.

Quay lưng với bí mật này đồng nghĩa với việc thừa nhận sự yếu đuối và chấp nhận sống dưới những lời dối trá mà giang hồ đã xây dựng nên trên xác thối của cha mẹ hắn.

Hắn đẩy người bước vào bóng tối.

Bề mặt gốc cây trơn láng nhưng có vẻ như được khắc các hoa văn nhỏ li ti, bám lấy bàn chân trần của hắn để không bị trượt ngã xuống vực sâu vô tận bên dưới.

Mỗi bước đi là một lần cơ thể rung lên bần bật vì sự sợ hãi bản năng, nhưng ý chí lại thúc ép hắn phải tiến về phía trước.

Ánh sáng từ trên cao dần mờ nhạt, biến thành một đốm vàng li ti rồi tắt ngấm hoàn toàn.

Chỉ còn lại tiếng nhịp đập của chính tim mình – *thump-thump*, *thump-thump* – vang lên như tiếng trống trận trong tai.

Sau mười bước chân, không khí đột ngột thay đổi.

Từ ẩm ướt chuyển sang khô khốc, mang theo mùi bụi tro và sắt gỉ cũ kỹ.

Tử Hà dừng lại.

Hắn đưa tay chạm vào thành hang phía trước.

Đá lạnh giá, nhưng trên đó có dấu vết của kiếm ý.

Không phải là kiếm ý của một người bình thường.

Đó là những đường nét dứt khoát, sắc bén đến mức cắt đứt cả không gian xung quanh.

Người đã khắc ra những vệt này từng là cao thủ hạng nhất, hoặc thậm chí là truyền nhân đích thực của dòng họ Đan trước khi bị xóa sổ.

Hắn leo sâu hơn nữa.

Đường đi hẹp dần, chỉ vừa vặn với một người đứng thẳng lưng.

Hai bên tường đá lộ ra các hốc nhỏ, trong đó đặt những chiếc bình gốm vỡ vụn và xương cốt trắng bệch đã hóa thạch theo thời gian.

Tử Hà dừng lại trước một đống xương lớn nhất.

Đó là bộ hài cốt của một nam nhân cao lớn, tay vẫn còn siết chặt lấy chuôi kiếm gỉ sét nằm dưới đất.

Xương hàm mở to như đang hét lên trong đau đớn tuyệt vọng cuối cùng.

Tử Hà quỳ xuống.

Hắn không chạm vào xác chết đó bằng lòng thương hại, mà bằng sự tôn kính đối với một đồng đội đã ngã xuống vì bảo vệ điều gì đó quý giá hơn mạng sống.

Hắn dùng ngón tay cái lau đi lớp bụi dày trên ngực hài cốt kia.

Một tấm thẻ ngà nhỏ bị kẹt trong vòng cổ xương đòn rơi ra, đập nhẹ vào đá.

Hắn nhặt nó lên.

Ánh sáng yếu ớt từ biếu quang kiếm ý của hắn chiếu rọi vào vật đó làm lộ rõ ba khắc chữ máu đã khô đen: *Đan Lương*.

Không phải tên họ Đan chung chung.

Mà là một người cụ thể.

Một tổ tiên trực hệ, hay có lẽ.

chính là ông nội mà cha mẹ hắn thường nhắc đến với vẻ mặt sợ hãi?

Bên trong căn phòng đá ngầm này, thời gian dường như bị đóng băng.

Tử Hà ngồi cross-legged trước đống hài cốt kia, cố gắng phân tích thông tin từ tấm thẻ ngà và những vết kiếm trên tường.

Không khí nơi đây nặng nề khó thở, nhưng lại giúp hắn tĩnh tâm hơn bất kỳ nơi nào khác.

Quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" của thế giới Shenmu đang chơi đùa với cảm xúc của hắn.

Sự cô độc tuyệt đối này khiến khí huyết trong cơ thể hắn trở nên thuần khiết đến đáng sợ, mỗi mạch máu đều rực sáng lên dưới lớp da thịt nhợt nhạt.

Nhưng sự tĩnh lặng đó bị phá vỡ khi một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sâu hơn nữa của hang động.

toc.* Giống như tiếng nước nhỏ giọt, nhưng có nhịp điệu đều đặn đến kinh ngạc.

Tử Hà nheo mắt nhìn vào bóng tối dày đặc trước mặt.

Hắn đưa kiếm ra, lưỡi kiếm run nhẹ trong không khí ẩm ướt.

Kiếm ý của hắn chưa đủ mạnh để quét sạch sự mờ mịt này, nên hắn phải dựa vào giác quan thứ sáu – loại trực giác mà người luyện thể cấp độ tẩy tủy trở lên mới có được sau khi trải qua vô số trận tử chiến.

Hắn bước đi thận trọng hơn.

Tiếng *toc toc* ngày càng rõ ràng và gần gũi.

Khi ánh sáng kiếm ý chiếu rọi, hắn sững sờ trước khung cảnh hiện ra trước mắt.

Đó không phải là một hầm mộ hay kho tàng thông thường.

Đây là một thư phòng ngầm, được đục đẽo trực tiếp vào lòng núi đá vững chắc nhất của vùng đất này.

Những kệ sách bằng gỗ tử đàn đen bóng xếp chồng lên nhau đến tận trần hang, mặc dù đã mục rỗng và gãy nát theo thời gian.

Và ở giữa căn phòng, trên một chiếc bàn đá nguyên khối, là cuốn nhật ký da bò dày cộp đang mở ra trang cuối cùng.

Bút lông nằm ngay cạnh mực (ngán) vẫn còn ướt sũng – điều bất khả thi nếu nơi này đã bị bỏ hoang hàng chục năm trước.

Tử Hà nhíu mày.

Sự mâu thuẫn giữa sự cũ kỹ của những hài cốt xung quanh và độ tươi mới của vết mực khiến hắn cảnh giác tối đa.

Có ai đang ở đây?

Hay là một bẫy?

Hắn tiến lại gần, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo hoang săn mồi.

Mỗi cử động đều được tính toán để tránh làm đổ bất kỳ vật gì trên sàn đá đầy bụi.

Khi đứng trước chiếc bàn, hắn cúi xuống nhìn vào dòng chữ cuối cùng viết bằng nét bút run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ sự rõ ràng: *"Họ không giết chúng ta vì thù hận.

Họ giết chúng ta vì chúng ta biết được cách để phá vỡ quy luật 'Nhanh Chậm'.

Tình yêu không phải là kẻ thù của tu luyện, nó là chìa khóa duy nhất."* Tử Hà thở hổn hển.

Dòng chữ đó như một cú đấm vào dạ dày hắn.

Tất cả những năm tháng khổ luyện, sự từ chối mọi liên kết tình cảm, nỗi cô đơn ăn mòn tâm trí.

tất cả chỉ là một trò đùa lớn của số phận?

Hắn nhìn xuống đôi tay mình – đôi tay đã chặt đứt bao nhiêu mối quan hệ để đạt được sức mạnh này.

Bây giờ hắn đang đứng trước bờ vực phải chọn lựa: tiếp tục tin vào quy luật mà giang hồ tôn sùng, hay chấp nhận rằng toàn bộ nền tảng tu luyện của thế giới Shenmu là một sự lừa dối khổng lồ?

Hắn giơ tay lên, định chạm vào cuốn nhật ký.

Nhưng ngay khi ngón tay hắn còn cách giấy tờ vài tấc không khí, một luồng gió lạnh giá bất ngờ thổi từ phía sau lưng hắn.

Không phải gió tự nhiên.

Đó là sát ý.

Tử Hà quay người lại trong chớp mắt, kiếm đã nằm gọn trong lòng bàn tay.

Không có ai cả.

Chỉ có bóng tối và sự im lặng đáng sợ hơn tiếng gầm của sư tử.

Nhưng cảm giác bị theo dõi đó không hề biến mất.

Nó dày đặc hơn, đè nặng lên vai hắn như một tảng đá núi lớn đang treo lơ lửng ready to drop.

Tử Hà nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng dù nhiệt độ ở đây thấp đến mức đóng băng da thịt.

Hắn quay lại nhìn cuốn nhật ký.

Trang giấy cuối cùng bỗng nhiên tự động lật sang trang trước đó.

Tiếng xé rách giấy vang lên trong không gian tĩnh mịch nghe như tiếng gào thét của một linh hồn bị tra tấn.

Những dòng chữ trên trang mới xuất hiện dần, mực đen loang ra như máu tươi đang chảy từ vết thương hở: *"Nếu ngươi đọc được những dòng này, nghĩa là người kế thừa đã đến lúc phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất.

Quy luật Nhanh Chậm không phải do trời sinh.

Nó là một lời nguyền đặt lên toàn bộ thế giới Shenmu bởi vị tiên cổ đầu tiên vì sợ hãi cảm xúc của chính mình."* Tử Hà bước lùi lại một bước, gót chân va vào chiếc bàn đá tạo ra tiếng *bụp* vang vọng.

Tim hắn đập mạnh hơn bao giờ hết.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích tột độ khi chạm đến biên giới của tri thức cấm kỵ.

Nếu điều này là thật.

thì tất cả những cao thủ giang hồ, những tông môn lớn nhỏ đang tôn sùng sự cô độc đều đang tự sát dần theo từng ngày tu luyện.

Họ càng mạnh, họ càng mất nhân tính, và cuối cùng sẽ trở thành những cỗ máy giết người không có linh hồn – đúng như lời bà lão trong hang động đã nói: *"Sự từ chối nó mới chính là nguồn gốc của nỗi đau vĩnh cửu."* Hắn cúi xuống, hai tay đặt lên bìa cuốn sách.

Làn da tiếp xúc với giấy cổ truyền lại một luồng năng lượng ấm áp khác hẳn với sự lạnh lẽo xung quanh.

Đó không phải là khí huyết thuần khiết đến mức băng giá mà hắn quen thuộc trong quá trình luyện thể tẩy tủy.

Đây là thứ gì đó mềm mại, chảy trôi, giống như dòng sông đang tìm về biển cả sau những ngày khô hạn.

Bỗng nhiên, ánh sáng từ biếu quang kiếm ý của hắn tắt ngấm.

Bóng tối bao trùm hoàn toàn căn phòng thư ngầm này.

Trong bóng tối tuyệt đối, Tử Hà cảm thấy một sức hút kỳ lạ phát ra từ cuốn sách trong tay mình.

Nó không kéo cơ thể hắn về phía trước, mà nó đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn, mang theo những hình ảnh mơ hồ: cha mẹ hắn cười tươi dưới ánh nắng mặt trời thay vì chết cháy trong lửa; những người bạn đồng môn thân thiết thay vì trở thành kẻ thù lạnh lùng; và chính bản thân hắn – không phải là một cỗ máy tu luyện cô độc, mà là một con người đang sống giữa bộn bề thế sự.

Hắn hét lên, cố gắng đẩy cuốn sách ra xa.

Nhưng bàn tay của hắn như bị dính chặt vào những trang giấy đó.

Những ký tự cổ xưa bắt đầu nhảy múa trước mắt hắn, xâu chuỗi lại thành một bộ võ công hoàn toàn khác biệt với mọi thứ mà môn phái "Hàn Thiên" hay bất kỳ nơi nào trong giang hồ đang tu luyện.

Võ công này không yêu cầu sự cắt đứt cảm xúc.

Nó sử dụng chính những rung động của trái tim – nỗi đau, niềm vui, sự mất mát và hy vọng – để nuôi dưỡng kiếm ý.

Máu từ ngón tay cái bị rách khi nắm chặt cuốn sách nhỏ giọt xuống trang giấy, hòa lẫn với mực đen cũ kỹ tạo thành một vệt đỏ tươi thắm.

Và ngay lúc đó, cơ thể hắn bắt đầu thay đổi.

Không phải sự thuần khiết lạnh lẽo của khí huyết luyện thể thông thường mà là một sức nóng rực cháy từ bên trong lồng ngực lan tỏa ra khắp tứ chi.

Hắn cảm thấy những vết sẹo tinh thần – nơi từng bị tổn thương vì mất đi tình yêu và kết nối – đang được chữa lành bằng chính nguồn năng lượng này, nhưng đồng thời cũng gây ra nỗi đau dữ dội hơn bất kỳ đòn đánh vật lý nào.

Tử Hà quỳ sụp xuống trên nền đá lạnh giá, hai tay ôm chặt lấy đầu như thể muốn xé toạc da thịt để giải phóng áp lực từ bên trong tâm trí mình.

Cuốn nhật ký vẫn nằm dưới bàn chân hắn, nhưng giờ đây nó không còn là một vật vô tri nữa.

Nó đã trở thành một phần của ý thức hắn.

Những kiến thức bị cấm đoán, những bí mật về nguồn gốc thực sự của võ đạo Shenmu đang được (quán) nhập vào kinh mạch vốn dĩ khô cằn vì thiếu cảm xúc này theo cách tàn bạo nhất có thể tưởng tượng.

Hắn không còn kiểm soát được cơ thể mình nữa.

Không phải do trúng độc hay bị huy hoặc bởi đối phương, mà là do sự xung đột dữ dội giữa hai hệ thống năng lượng trong người hắn: khí huyết lạnh lẽo thuần khiết từ quá trình luyện thể truyền thống và luồng sinh lực ấm áp hỗn loạn đến từ cuốn nhật ký bí mật này.

Cơ bắp của hắn co thắt đau đớn, gân cốt kêu lên tiếng rít chói tai như kim loại bị bẻ cong vượt giới hạn chịu đựng tối đa mà con người bình thường có thể tưởng tượng ra trong cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời mình.

Nhưng giữa màn kịch bi thảm tự hủy hoại bản thân này, một sự chuyển hóa kỳ diệu đang diễn ra thầm lặng bên ngoài vỏ bọc đau khổ đó.

Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt da thịt nhợt nhạt của hắn – không phải do thương tích từ bên ngoài tấn công vào mà là từ sức mạnh nội tại quá lớn đang cố gắng phá vỡ những ràng buộc kìm hãm tự nhiên trong cơ thể để giải phóng tiềm năng thực sự bị ẩn giấu suốt nhiều năm tháng khổ luyện cô độc dưới bóng tối dày đặc nhất của hang động sâu thẳm nơi không một tia nắng mặt trời có thể chiếu rọi vào được từ hàng chục thế hệ trước cho đến tận bây giờ khi chân lý cuối cùng đang dần lộ diện rõ ràng hơn bao giờ hết qua từng dòng chữ máu trên trang giấy cổ xưa kia.

Tử Hà mở mắt ra.

Đôi ngươi đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ trống rỗng lạnh lùng như một tảng băng giá nữa mà ánh lên một tia sáng dữ dội, hoang dại và đầy khao khát sống mãnh liệt chưa từng có trong lịch sử tu luyện của dòng họ Đan đã thất truyền từ lâu đời.

tộc này vẫn còn tồn tại trên bản đồ giang hồ trước khi bị xóa sổ hoàn toàn khỏi mọi ghi chép chính thức về các tông môn lớn nhỏ khắp nơi trên thế giới Shenmu rộng lớn bao la nọ.

Hắn đứng dậy, chậm chạp nhưng vững chắc hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời mình cho đến thời điểm hiện tại này dù cơ thể đang run lên bần bật vì kiệt sức tột cùng sau cú sốc tinh thần và vật lý khủng khiếp vừa trải qua cách đây không lâu lắm đâu đúng nghĩa đen khi mà mọi thứ xung quanh hắn đều đã thay đổi hoàn toàn so với cái thế giới giả tạo mà hắn vẫn luôn tin tưởng mù quáng suốt nhiều năm tháng khổ luyện dưới sự dẫn dắt sai lệch của những bậc tiền bối lừa dối nhân loại vì lợi ích riêng tư hẹp hòi đáng lên án nghiêm trọng nhất từng được ghi nhận trong lịch sử võ đạo Shenmu đầy rẫy bí ẩn và đen tối khó lường trước được ngay cả khi đã biết rõ tất cả mọi quy luật vận hành cơ bản bên ngoài bề mặt xã hội giả tạo hào nhoáng đó.

Hắn nhìn xuống cuốn nhật ký dưới chân mình một lần cuối cùng rồi bước đi ra khỏi căn phòng thư ngầm mà không hề quay lại phía sau dù chỉ một chút nào bởi vì hắn hiểu rằng con đường cũ đã chết và từ giây phút này trở về đây thì không ai có thể sống sót nếu tiếp tục bám víu vào những ảo tưởng (phá diệt) ấy nữa bất kể họ là ai hay đang ở cảnh giới tu luyện cao siêu đến mức độ nào đi chăng nữa trong hệ thống phân cấp phức tạp đầy rẫy mâu thuẫn nội tại vốn dĩ đã mục ruỗng từ bên trong lõi trung tâm của nó cách đây rất lâu trước khi người kế thừa thực sự xuất hiện để lật đổ toàn bộ trật tự cũ kỹ lỗi thời kia bằng chính đôi tay (chạm) máu của mình dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ chói chang nơi đỉnh núi cao chót vót phía xa xôi mờ ảo trong sương mù dày đặc buổi sáng sớm mùa đông giá rét này.

Tử Hà bước ra khỏi hang động, trở lại thế giới ánh nắng và gió tuyết nhưng tâm trí hắn giờ đây đã hoàn toàn khác biệt so với người đàn ông vừa mới đi vào đó cách đây chưa đầy một canh giờ trước kia khi mà mọi thứ còn đơn giản hơn rất nhiều đối với những khái niệm trừu tượng về đúng sai hay tốt xấu trong võ đạo Shenmu vốn dĩ luôn tồn tại dưới dạng nhị nguyên cực đoan hóa đến mức nguy hiểm cho sự phát triển bền vững của cả một nền văn minh tu luyện rộng lớn bao la nọ khi mà giờ đây chân lý đã được hé lộ rõ ràng trước mắt hắn qua từng trang giấy máu viết bằng nước mắt và hy sinh vô nghĩa của những người đi trước không may mắn đủ sức mạnh để vượt qua thử thách cuối cùng này một cách trọn vẹn nhất có thể tưởng tượng ra trong đời sống thực tại khắc nghiệt đầy rẫy cạm bẫy chết chóc chờ đợi phía trước kia khi mà mỗi bước chân đặt xuống đều là một cuộc đấu tranh sinh tồn quyết liệt giữa sự thật phũ phàng và ảo ảnh hão huyền mong manh dễ vỡ như bọt nước dưới ánh nắng mặt trời gay gắt nhất trong ngày mùa hè oi bức khó chịu đến mức phát điên lên được nếu không có đủ trí tuệ sáng suốt để nhận diện rõ ràng những gì đang xảy ra xung quanh mình mà không bị lừa dối bởi những vẻ bề ngoài hào nhoáng giả tạo thường thấy ở các tông môn lớn nhỏ khắp nơi trên thế giới Shenmu rộng lớn bao la nọ khi mà giờ đây hắn đã hiểu rằng sức mạnh thực sự đến từ việc chấp nhận tất cả mọi cảm xúc con người chứ không phải là chối bỏ chúng một cách tàn nhẫn vô lý như những gì mà quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" đang cố gắng thuyết phục toàn bộ nhân loại tin tưởng mù quáng suốt nhiều thế kỷ dài đằng đẵng đằng sau bức màn che giấu sự thật đen tối nhất từng được ghi nhận trong lịch sử võ đạo Shenmu đầy rẫy bí ẩn và đen khó lường trước được ngay cả khi đã biết rõ tất cả mọi quy luật vận hành cơ bản bên ngoài bề mặt xã hội giả tạo hào nhoáng đó.

Hắn đứng trên mép vực sâu nơi mà bà lão đáng thương kia từng xuất hiện lần đầu tiên cách đây không lâu lắm đâu đúng nghĩa đen khi mà giờ đây bóng dáng của người phụ nữ già nua đó đã biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của hắn dù cho tâm trí vẫn còn in đậm hình ảnh khuôn mặt đầy bi kịch khó tả ấy trong ký ức sâu thẳm nhất tiềm thức vô thức tập thể chung của dòng họ Đan đã thất truyền từ lâu đời.

tộc này vẫn còn tồn tại trên bản đồ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập