Chương 34

Bão tuyết trên đỉnh Phong Tuyết Sơn chưa từng ngừng giáng, nhưng giờ đây, cái lạnh không còn đến từ thiên nhiên.

Tử Hà đứng giữa vòng vây của ba cao thủ môn phái "Hàn Thiên", nơi mà quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" của thế giới Shenmu thể hiện rõ rệt nhất trong ánh mắt sắc lẹm của họ.

Gió tuyết xoáy mạnh, mang theo mùi máu tanh và sắt gỉ từ những trận chiến trước đó, nhưng Tử Hà cảm nhận được một thứ lạnh lẽo khác đang xâm nhập vào tủy sống mình.

Đó là sự cô độc tuyệt đối mà hắn đã chọn để tu luyện.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của bà lão trong hang động: "Càng cô độc, khí huyết càng thuần khiết." Nhưng liệu cái giá phải trả có thực sự xứng đáng?

Ba cao thủ Hàn Thiên bao vây hắn từ ba phía, kiếm ý lạnh băng tỏa ra như những luồng nước đóng băng.

Người đứng giữa, một nam tử áo trắng với khuôn mặt không biểu cảm, khẽ nhếch mép cười khẩy.

Hắn ta là trưởng lão phụ trách khu vực này của Hàn Thiên Môn, người được mệnh danh là "Kiếm Băng".

"Ngươi đã đi quá xa rồi, Tử Hà," Kiếm Băng nói, giọng điệu lạnh ngắt như tiếng đá va vào nhau.

"Môn phái chúng tôi không chấp nhận kẻ phản bội quy luật.

Ngươi tìm kiếm sự thật về thân phận mình bằng cách từ bỏ mọi liên kết thế tục?

Đó là con đường tự hủy."

Tử Hà siết chặt tay trên chuôi kiếm gỉ sét của mình.

Mảnh giấy với dòng chữ "Sư Tôn đang chờ ngươi" vẫn cháy rực trong tâm trí hắn.

Hắn không biết Sư Tôn ấy là ai, nhưng cảm giác (kéo dẫn) từ chiếc nhẫn khắc ký tự cấm địa trên ngón tay trở nên mạnh hơn bao giờ hết khi hắn ở gần những kẻ mang huyết thống Hàn Thiên này.

"Nếu đây là con đường của ta," Tử Hà đáp lại, giọng trầm thấp nhưng kiên định như thép, "thì không ai có quyền phán xét."

Kiếm Băng ra hiệu.

Không cần một lời nói nào khác, hai thuộc hạ bên cạnh hắn đồng thời lao lên.

Tốc độ của họ đáng kinh ngạc, mỗi bước chân đều in sâu vào lớp tuyết dày, tạo thành những vệt đen trên nền trắng xóa.

Đây là sức mạnh của Luyện Thể giai đoạn Khí Huyết đã thuần thục – di chuyển nhanh như chớp, đấm đá tựa lôi đình.

Cuộc chiến bắt đầu không bằng tiếng kim khí va chạm, mà bằng sự im lặng đáng sợ trước khi các đòn tấn công ập đến.

Hàn Thiên ra lệnh cho hai thuộc hạ tấn công cùng lúc, tạo thành một thế kẹp từ hai phía, buộc Tử Hà phải di chuyển trong một không gian hẹp giữa những lưỡi kiếm đang chém xuống với sức mạnh có thể xé toạc thịt da và xương cốt.

Tử Hà cảm nhận được luồng khí sát thương quét qua má mình.

Hắn nghiêng người né tránh, nhưng vẫn bị lực quán tính của đòn tấn công làm chệch hướng.

Một bàn tay mang theo nội lực cương mãnh chụp lấy vai hắn, cố gắng hất tung.

khỏi vị trí cân bằng.

"Ngươi chậm," Kiếm Băng lạnh lùng nhận xét khi quan sát từ xa.

"Sự do dự trong tâm hồn ngươi đang kìm hãm tốc độ của khí huyết."

Tử Hà nghiến răng.

Đúng là như vậy.

Trong khoảnh khắc vừa rồi, một nỗi sợ mơ hồ đã (lướt qua) tâm trí hắn – nỗi sợ rằng tất cả những hy sinh này đều vô nghĩa.

Hắn nhớ về những đêm dài luyện tập trong hang động tối tăm, nơi hắn tự cắt da thịt để thanh lọc khí huyết, nơi hắn từ chối mọi sự giúp đỡ dù cơ thể (bên bờ) sụp đổ.

Nếu kết quả chỉ là thất bại trước ba tên cường địch, thì ý nghĩa của sự khổ hạnh này ở đâu?

Hắn xoay người, dùng lực đạo mềm mại nhưng uyển chuyển để thoát khỏi nắm bắt của đối phương.

Thanh kiếm gỉ sét trong tay hắn lần đầu tiên được rút ra hoàn toàn.

Lưỡi (kiếm) không còn sáng bóng mà tối màu, như đang hấp thụ ánh sáng xung quanh.

"Tốc độ không chỉ đến từ sự cô độc," Tử Hà nói, mắt nhìn thẳng vào Kiếm Băng.

"Nó đến từ ý chí muốn tồn tại."

Hắn lao về phía trước, không phải để né tránh tiếp theo, mà là tấn công trực diện vào khoảng trống giữa hai thuộc hạ của Hàn Thiên.

Đây là một nước cờ mạo hiểm.

Theo quy tắc võ đạo thông thường, việc lao vào giữa hai đối thủ mạnh hơn sẽ khiến ngươi bị nghiền nát.

Nhưng Tử Hà biết rằng khí huyết trong cơ thể hắn đang rung động theo một tần số khác – tần số của sự tuyệt vọng được chuyển hóa thành năng lượng thuần khiết nhất.

Kiếm ý tỏa ra từ lưỡi kiếm gỉ sét không mang màu sắc lạnh lẽo như Hàn Thiên, mà là một màu đỏ ngầu mờ ảo, giống như máu đang sôi lên trong tĩnh mạch.

Hai thuộc hạ Hàn Thiên giật mình khi cảm nhận được sự thay đổi đột ngột này.

Họ chưa từng thấy loại khí huyết nào lại hỗn loạn nhưng mạnh mẽ đến thế.

Tại đỉnh điểm của cuộc chiến, khi kiếm khí của Kiếm Băng cuối cùng cũng gia nhập trận đấu và sắp chạm vào yết hầu của Tử Hà, một sự kiện bất ngờ xảy ra.

Thay vì né tránh hoặc phòng thủ, Tử Hà chủ động lao vào lưỡi kiếm đó.

Thời gian dường như ngừng lại trong khoảnh khắc ấy.

Lưỡi kiếm lạnh băng của Kiếm Băng xuyên qua không khí, hướng thẳng về cổ họng Tử Hà.

Nhưng thay vì sợ hãi, Tử Hà cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Hắn nhớ đến lời của bà lão: "Sự thật nằm sâu dưới đáy đau đớn."

Và rồi, hắn nhận ra bí mật mà mình đã khám phá trong những ngày tháng cô độc này.

Quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" không phải là một định mệnh bất di dịch.

Nó là một thử thách.

Một cái bẫy tinh thần để ngăn cản kẻ yếu đuối chạm đến đỉnh cao của võ đạo.

Những người từ bỏ tình yêu, từ bỏ bạn bè, họ nghĩ rằng mình đang tuân thủ quy luật.

Nhưng thực tế, họ chỉ đang chạy trốn sự sợ hãi mất mát.

Tử Hà không chạy trốn.

Hắn chấp nhận nỗi đau sắp ập đến.

Và trong khoảnh khắc lưỡi kiếm chạm vào da thịt cổ hắn, khí huyết của hắn bùng nổ không phải vì sự cô độc, mà vì niềm tin rằng mình có thể vượt qua nó.

Chiếc nhẫn trên ngón tay bỗng nhiên nóng lên dữ dội, phát ra một âm thanh vang vọng như tiếng chuông cổ xưa.

Lưỡi kiếm của Kiếm Băng dừng lại ngay trước da thịt Tử Hà, bị chặn bởi một lực vô hình tỏa ra từ chiếc nhẫn và thanh kiếm gỉ sét đang rung động mạnh mẽ.

Không phải là phòng thủ bằng nội lực thông thường, mà là sự cộng hưởng giữa ý chí sống còn và khí huyết đã được tẩy rửa hoàn toàn.

"Không thể nào," Kiếm Băng thốt lên, lần đầu tiên vẻ mặt bình tĩnh của hắn xuất hiện (một chút) kinh ngạc.

"Ngươi không tuân theo quy luật."

"Quy luật là để phá vỡ," Tử Hà đáp lại, giọng nói vang lên rõ ràng giữa trận bão tuyết.

Hắn cảm thấy máu chảy từ vết thương nhỏ nơi lưỡi kiếm chạm vào da thịt mình, nhưng thay vì yếu đi, hắn cảm thấy mạnh hơn bao giờ hết.

Mỗi giọt máu rơi xuống đều như một lời tuyên ngôn về sự tự do khỏi những xiềng xích vô hình của thế giới Shenmu.

Với nguồn khí huyết mới này, Tử Hà phản công.

Tốc độ của anh ta không còn phụ thuộc vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, mà phụ thuộc vào nhịp đập của nỗi đau và ý chí bất khuất.

Mỗi vết thương anh ta nhận được lại thêm vào một động lực cho đòn tấn công tiếp theo.

Thanh kiếm gỉ sét vung lên với sức mạnh chưa từng có, tạo ra những luồng gió xoáy cắt ngang màn tuyết dày đặc.

Kiếm Băng buộc phải lùi bước để tránh đòn thế điên cuồng nhưng chính xác của Tử Hà.

Hai thuộc hạ cũng bị áp đảo bởi sự thay đổi đột ngột trong chiến đấu này.

Họ không hiểu tại sao một kẻ được cho là "chậm" vì những mối liên kết cảm xúc lại bỗng dưng trở nên nhanh và mạnh đến mức đáng sợ.

Tử Hà lợi dụng khoảng trống đó để lao vào Kiếm Băng.

Đây là cơ hội duy nhất hắn có thể khai thác sự bất ngờ của đối phương.

Hắn không đánh theo chiêu thức võ đạo truyền thống, mà dùng toàn bộ khí huyết tích tụ trong những năm tháng khổ luyện để tung ra một đòn đơn giản nhưng đầy uy lực – (một ) thẳng thừng nhắm vào trung đốn của Kiếm Băng.

Kiếm Băng cố gắng chặn lại bằng kiếm ý lạnh băng của mình, nhưng lần này, sự phòng thủ của hắn không còn hiệu quả như trước.

Khí huyết đỏ ngầu từ thanh kiếm gỉ sét phá tan lớp bảo vệ băng giá, đẩy Kiếm Bayi lùi về phía sau vài bước.

Một vết thương hằn rõ trên áo trắng của lão trưởng lão Hàn Thiên, máu tươi nhỏ xuống nhuộm đen tuyết trắng.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng hơn dự kiến.

Hai thuộc hạ thấy sư huynh bị thương liền rút lui, kéo Kiếm Băng rời đi trong ánh mắt đầy nghi hoặc và lo lắng của họ.

Họ không dám ở lại để tìm hiểu thêm về bí ẩn vừa xuất hiện trước mặt mình.

Tử Hà đứng giữa trận địa chiến đấu, thở đều đặn nhưng nặng nề hơn bao giờ hết.

Vết thương trên vai vẫn đang chảy máu, nhuộm đỏ tấm áo choàng cũ kỹ của hắn.

Nhưng anh ta không hề lo lắng hay cảm thấy đau đớn nhiều như dự kiến.

Thay vào đó, một sự tỉnh táo lạ thường bao trùm lấy tâm trí hắn.

Anh ta nhìn về phía chân núi, nơi những bóng người khác đang bắt đầu tụ tập, bị thu hút bởi năng lượng mạnh mẽ vừa phát ra từ đỉnh Phong Tuyết Sơn.

Những ánh mắt tò mò và dè chừng hướng về phía hắn.

Tử Hà biết rằng sự xuất hiện của mình sẽ gây xôn xao trong giang hồ Shenmu.

Nhưng điều khiến hắn bận tâm hơn là chiếc nhẫn trên ngón tay đang dần nguội lạnh, trở lại trạng thái vô tri như một miếng đá thường.

Tuy nhiên, khi ánh mắt hắn lướt qua đống tuyết nơi Kiếm Băng vừa đứng, một thứ gì đó lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo thu hút sự chú ý của hắn.

Hắn cúi xuống, nhặt lấy vật thể nhỏ bé ấy từ giữa lớp băng giá lạnh lẽo.

Đó không phải là đá hay kim loại quý hiếm mà ai cũng tìm kiếm trong vùng đất này.

Đó là một mảnh vỡ của tấm gương đồng cổ xưa, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt nhưng quyết liệt của Tử Hà.

Nhưng điều kỳ lạ hơn cả nằm ở bề mặt bên kia của mảnh vỡ – nơi khắc những ký tự mờ nhạt đang dần biến mất trước mắt hắn.

Ký tự đó giống hệt như ký tự trên chiếc nhẫn mà hắn đeo từ ngày nào, nhưng lại mang một thông điệp hoàn toàn khác biệt về nguồn gốc thực sự của võ đạo Shenmu và lý do tại sao quy luật "Nhanh Chậm" tồn tại.

Tử Hà ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của người phụ nữ già nua đang đứng ở mép vực sâu phía sau lưng hắn, nơi mà trước đó chỉ có gió tuyết xoáy cuộn.

Bà lão không còn vẻ đáng sợ hay bí ẩn như lúc gặp mặt ban đầu trong hang động nữa.

Vẻ mặt bà ta giờ đây tràn đầy sự thương cảm và bi kịch khó tả, giống như một người mẹ nhìn thấy con mình bước vào con đường chết chắc chắn nhưng cũng là con đường duy nhất dẫn đến chân lý.

"Cuối cùng ngươi cũng hiểu," giọng nói của bà lão vang lên nhẹ nhàng, hòa lẫn với tiếng gió rít ngoài kia, "rằng tình yêu không phải là yếu đuối, mà sự từ chối nó mới chính là nguồn gốc của nỗi đau vĩnh cửu."

Đôi mắt bà lão đột nhiên chuyển màu đỏ thẫm, sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào.

Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể bị hút cạn, từng mạch máu nổ tung dưới áp lực khủng khiếp.

Bà lão đưa tay về phía hắn, ngón tay chạm vào tim
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập