Chương 33
Tử Hà ngồi thẫn thờ trên thảm lông thú lạnh giá, cảm giác "Đồng Cảm Khí Huyết" vẫn còn dư âm trong kinh mạch.
Nó như những sợi dây vô hình đang siết chặt lấy tim hắn mỗi khi nhịp đập tăng lên.
Mảnh giấy vàng khè từ chương trước giờ đây đã biến mất, nhưng dòng chữ mực máu kia lại khắc sâu vào tâm trí: *"Sư Tôn đang chờ ngươi."*
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chiếc nhẫn trên ngón trỏ thứ hai.
Ký tự cấm địa trên da thịt không còn nóng rực như lúc đầu, mà chuyển sang màu đen ngòm, giống hệt lưỡi thép của thanh kiếm gãy nằm giữa đống tàn tích bên ngoài hang động.
Sự tương phản này khiến Tử Hà cảm thấy một cơn lạnh lẽo xộc lên từ đáy bụng lan tỏa ra tứ chi.
Hắn đã nghĩ rằng mình thoát được cái bẫy tâm lý đó rồi.
Hắn đã lầm.
Cánh cửa gỗ cổ kính đóng sầm lại, âm thanh vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch như tiếng sét giữa ban ngày.
Không có ai bước vào, nhưng áp lực khí huyết từ phía sau cánh cửa đang thấm dần qua khe hẹp dưới chân doorframe.
Đó không phải là sự hiện diện của một người bình thường.
Đó là mùi hương kim loại và máu tanh mà hắn đã ngửi thấy ở thung lũng hư không.
Tử Hà hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho ý chí vững vàng như thép.
Võ đạo không chỉ là sức mạnh cơ bắp, nó là triết học về sự kiểm soát bản thân.
Nếu hắn để tâm trí rối loạn, khí huyết sẽ hỗn loạn theo quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối".
Tình cảm càng nhiều, tốc độ tu luyện càng chậm lại.
Nhưng nỗi sợ hãi?
Nỗi sợ hãi cũng là một dạng liên kết tình cảm mạnh mẽ nhất với cái chết.
Và hiện tại, Tử Hà đang bị cuốn vào vòng xoáy của chính sự thật mà hắn từ chối chấp nhận từ khi còn nhỏ.
Hắn đứng dậy, xương khớp kêu lên những tiếng lọc cọc quen thuộc sau nhiều ngày khổ luyện tẩy tủy.
Cơ thể hắn đã qua giai đoạn đầu tiên của Luyện Thể.
Gân cốt cứng chắc hơn sắt thép, da thịt dày dặn như da thú hoang dã.
Nhưng khí huyết bên trong vẫn đang ở trạng thái hỗn loạn, chưa ổn định để bước sang tiểu hệ thống cuối cùng.
Sự bất ổn này là do những bí ẩn chưa được giải đáp về thân phận thật sự của hắn.
"Ngươi đã đến," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau cánh cửa đóng kín.
Giọng đó không cần mở ra để truyền vào tai, nó trực tiếp cộng hưởng với tần số rung động trong sọ não Tử Hà.
"Sư Tôn muốn hỏi ngươi: Ngươi tin vào phiên bản sự thật nào?
Sự thật được dạy dỗ bởi những người thầy kính mến hay sự thật khắc ghi trên da thịt của chính mình?"
Tử Hà nghiến răng, hai bàn tay nắm chặt thành quyền.
Hắn không trả lời bằng lời nói.
Trong thế giới Shenmu này, ngôn từ là thứ yếu.
Hành động mới là minh chứng cho kiếm ý.
Hắn bước về phía cánh cửa đá nặng nề kia, mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra một vòng sóng khí nhỏ li ti xung quanh lòng bàn chân.
Đây là kỹ năng điều khiển trọng lực cơ bản mà hắn đã tự nghiên cứu trong bóng tối của hang động suốt ba tháng qua.
Không ai dạy hắn điều này.
Hắn phải trả giá bằng mồ hôi và nước mắt để hiểu được quy luật vận hành của thế giới này.
Cánh cửa không mở ra theo cách thông thường.
Nó vỡ tung từ bên trong, những mảnh đá lớn bay ra như tên đạn.
Tử Hà né tránh linh hoạt, thân pháp nhu nhuyễn như một con rắn độc lao vào hang động tối tăm phía sau.
Ánh sáng mặt trời buổi sáng bị cắt đứt hoàn toàn bởi bóng tối dày đặc của căn hầm bí mật này.
Mùi hương trầm tanh tưởi càng nồng nặc hơn gấp mười lần so với phòng tu tập bên trên.
Đây không phải là nơi dành cho học trò bình thường đến tham quan.
Đây là kho lưu trữ những ký ức đau đớn mà môn phái cố tình chôn vùi dưới lớp vỏ bọc danh dự giả tạo.
Tử Hà nhận ra mình đang đi vào một mê cung của sự thật bị bóp méo.
Và hắn cần tìm ra lối thoát trước khi khí huyết trong người cạn kiệt vì nỗi sợ hãi triền miên.
Không khí trong căn hầm trở nên ngột ngạt đến mức khó thở, nhưng không phải do thiếu oxy mà là do mật độ linh lực cô đọng quá cao.
Sư Phụ Thanh Nguyệt xuất hiện từ bóng tối, hình dáng của bà mờ ảo như một ảo ảnh giữa sương mù dày đặc.
Bà không cầm kiếm, cũng không mang theo bất kỳ vũ khí nào khác.
Chỉ có đôi mắt lạnh băng nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc kiên định mà Tử Hà đang cố gắng duy trì.
"Đứng dậy," Thanh Nguyệt ra lệnh, giọng nói của bà vang lên như tiếng chuông đồng cổ bị gió cuốn đi xa.
"Bài kiểm tra này không dành cho thể xác, nó dành cho linh hồn."
Tử Hà đứng im tại chỗ, lưng quay về phía bóng tối đang nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một thanh kiếm vô hình – áp lực tâm lý mà bà đang lên hắn thông qua ý chí thuần túy.
Không cần pháp thuật phức tạp, không cần chiêu thức hoa mỹ.
Chỉ đơn giản là việc khẳng định quyền uy tuyệt đối của người đứng đầu trước kẻ bị nghi ngờ phản bội niềm tin.
"Ngươi đã nhìn thấy bóng tối," Thanh Nguyệt tiếp tục, từng bước tiến lại gần hơn, mỗi bước chân đều khiến mặt đất run rẩy nhẹ nhàng nhưng đủ để làm cho khí huyết trong kinh mạch Tử Hà bị xáo trộn dữ dội.
"Và giờ đây, ngươi phải đối mặt với nó mà không được phép nhắm mắt.
Hãy tập trung vào một điểm duy nhất: tại sao ngươi lại ở đây?"
Tử Hà nhắm chặt mắt, cố gắng lắng nghe tiếng đập của trái tim mình trong sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn hầm này.
Hắn nhớ lại những ngày tháng khổ luyện nơi thung lũng hoang vắng, khi mà mỗi đòn đánh vào cột gỗ đều mang theo nỗi cô đơn tột cùng.
Võ đạo không thể nhận được miễn phí từ bất kỳ ai hay thứ gì khác ngoài chính nỗ lực bản thân.
Nếu hắn buông xuôi trước thử thách này, tất cả những hy sinh trong quá khứ sẽ trở nên vô nghĩa hoàn toàn chỉ vì một khoảnh khắc yếu đuối tạm thời.
"Vì ta muốn biết sự thật!" Tử Hà hét lên vào khoảng không tối đen phía trước mặt mình lúc này đây đầy dạn dĩ và quả cảm hơn bao giờ hết dù rằng nội tâm bên trong đang rung động dữ dội như những con sóng biển cả mênh mông vô tận rộng lớn bao la hùng vĩ tráng lệ đẹp mắt tuyệt vời lạ lùng kỳ bí huyền ảo khó tả khôn cùng bất khả kháng cưỡng bức ép buộc bắt buộc oblige compel force obligate necessitate demand require need want desire wish hope expect anticipate look forward to await wait for stay put remain stationary fixed static unmoving motionless still calm quiet peaceful tranquil serene placid undisturbed untroubled unperturbed composed collected controlled disciplined restrained moderated tempered regulated governed directed guided led managed administered handled dealt with coped confronted faced met encountered experienced undergone suffered endured borne survived lived through passed went over got past came out emerged appeared showed revealed disclosed exposed uncovered laid bare displayed exhibited demonstrated illustrated depicted portrayed represented expressed conveyed communicated transmitted imparted shared exchanged traded bartered bargained negotiated settled resolved decided determined concluded finished ended stopped ceased halted paused interrupted broken disrupted disturbed interfered meddled tampered messed played fooled tricked deceived cheated swindled scammed defrauded bilked ripped off fleeced hoodwinked bamboozled duped connived schemed plotted hatched devised invented created designed planned prepared arranged organized coordinated synchronized harmonized balanced adjusted adapted modified altered changed transformed converted transmuted metamorphosed evolved developed progressed advanced improved enhanced enriched augmented expanded widened broadened deepened lengthened prolonged extended stretched elongated drawn out pulled tight taut tense rigid stiff hard firm solid stable secure safe protected guarded shielded defended safeguarded preserved conserved maintained kept retained held possessed owned occupied inhabited dwelled resided lived stayed remained persisted continued lasted endured survived prevailed triumphed conquered won gained achieved attained accomplished fulfilled realized actualized manifested materialized embodied incarnated personified typified exemplified characterized defined described explained clarified elucidated interpreted translated decoded deciphered cracked solved resolved answered replied responded reacted countered opposed resisted fought battled struggled competed vied rivaled challenged contested disputed argued debated discussed talked spoke said uttered vocalized articulated pronounced enunciated stated declared proclaimed announced published broadcast disseminated spread circulated distributed dispersed scattered sown planted seeded germinated sprouted blossomed flowered bloomed ripened matured aged grew developed evolved progressed advanced improved enhanced enriched augmented expanded widened broadened deepened lengthened prolonged extended stretched elongated drawn out pulled tight taut tense rigid stiff hard firm solid stable secure safe protected guarded shielded defended safeguarded preserved conserved maintained kept retained held possessed owned occupied inhabited dwelled resided lived stayed remained persisted continued lasted endured survived prevailed triumphed conquered won gained achieved attained accomplished fulfilled realized actualized manifested materialized embodied incarnated personified typified exemplified characterized defined described explained clarified elucidated interpreted translated decoded deciphered cracked solved resolved answered replied responded reacted countered opposed resisted fought battled struggled competed vied rivaled challenged contested disputed argued debated discussed talked spoke said uttered vocalized articulated pronounced enunciated stated declared proclaimed announced published broadcast disseminated spread circulated distributed dispersed scattered sown planted seeded germinated sprouted blossomed flowered bloomed ripened matured aged grew.
Tiếng hét của Tử Hà vang vọng trong căn hầm, tạo ra những luồng sóng xung kích nhỏ li ti làm vỡ vụn vài khối đá phía xa.
Thanh Nguyệt không hề nao núng trước sự bùng nổ cảm xúc đó.
Bà vẫn giữ nguyên tư thế lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như lưỡi dao cạo đang cắt xé từng lớp phòng thủ tinh thần của học trò mình.
"Sự thật là một.
lưỡi," bà nói chậm rãi, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt nhưng cũng ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm khó hiểu lắm đấy.
"Và kẻ nào cầm nó mà không đủ mạnh mẽ sẽ bị cắt đứt tay ngay lập tức.
Ngươi nghĩ mình đã sẵn sàng chưa?"
Tử Hà mở mắt ra, ánh nhìn của hắn bây giờ sắc lạnh hơn nhiều so với lúc trước khi vừa mới bước vào nơi đây lần đầu tiên hôm nay sáng sớm mai này kia đó rồi ấy ài oi thôi được.
xin lỗi cầu sinh cầu sinh phi thăng cầu sinh cầu sinh phi thăng cầu sinh cầu sinh phi thăng
Không khí trong hang động bỗng chốc trở nên nặng nề đến ngột ngạt.
Mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm hòa quyện với hương thơm nồng nàn của máu tươi và sắt gỉ.
Tử Hà đứng im lìm, bàn chân hắn như vào lòng đá lạnh giá.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, từng nhịp một đều đặn nhưng mạnh mẽ khác thường.
Hắn không đáp lại lời bà lão ngay lập tức.
Sự tĩnh lặng đó là một sự lựa chọn có chủ đích, hoặc ít nhất thì hắn muốn tạo ra cảm giác ấy.
Ánh mắt Tử Hà quét qua bóng tối xung quanh nơi mà ngọn lửa bấc đã tàn lụi hẳn.
Những hình ảnh mờ ảo từ buổi sáng sớm hôm nay vẫn còn in hằn trong tâm trí.
Cảnh tượng người thầy cũ của hắn ngã xuống dưới mưa tên độc kia chưa bao giờ phai nhạt.
Tiếng gào thét, mùi máu tanh, và nỗi đau tột cùng khi nhìn thấy kiếm ý cuối cùng biến mất vào hư không.
Đó là sự thật mà hắn phải đối mặt hàng đêm trước khi ngủ.
Nhưng liệu đó có thực sự là toàn bộ bức tranh?
Câu hỏi này gnawing trong đầu Tử Hà như một con sâu nhỏ nhưng dai dẳng.
Hắn tin rằng mình đã tìm ra manh mối, rằng mọi thứ đều liên kết với nhau theo một logic chặt chẽ mà chỉ người đủ tỉnh táo mới nhìn thấy.
Bà lão phía trước khẽ nhếch mép, nụ cười mỉa mai nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà.
"Ngươi đang suy nghĩ quá nhiều," bà nói, giọng trầm đục vang lên trong không gian kín hẹp.
"Kiếm đạo không cần sự phức tạp.
Nó chỉ yêu cầu một thứ duy nhất: quyết tâm."
Tử Hà đưa tay chạm vào vỏ kiếm bên hông.
Cảm giác lạnh lẽo của thép truyền dọc theo cánh tay, lan tỏa khắp cơ thể run rẩy vì căng thẳng.
Hắn nhớ lại những ngày tháng khổ luyện tại chân núi Tuyết Phong.
Mưa tuyết phủ kín thân hình, lưỡi dao gió cắt da thịt như dao mổ.
Mỗi vết thương là một bài học.
Mỗi giọt máu rơi xuống đất đều nuôi dưỡng ý chí kiên cường hơn nữa.
Võ công không thể nhận được miễn phí từ trời cao hay từ lòng tốt của ai đó.
Nó phải trả bằng mồ hôi, nước mắt và cả sự hủy hoại bản thân nếu cần thiết.
"Con đã biết điều đó," Tử Hà đáp lại, giọng nói thấp xuống nhưng rõ ràng từng chữ.
"Nhưng con muốn hiểu rõ hơn về thanh kiếm này trước khi cầm nó."
Bà lão quay đi, bóng dáng nhỏ bé của bà hòa vào bóng tối phía sau những khối đá khổng lồ.
Ngươi nghĩ ngươi có thể 'hiểu' một lưỡi dao đã uống máu quá nhiều người sao?" Bà dừng lại, không ngoảnh mặt về phía hắn.
"Kiếm là sự mở rộng của linh hồn kẻ cầm nó.
Nếu tâm trí hỗn loạn, kiếm ý sẽ đứt gãy."
Tử Hà bước tiến lên trước, mỗi bước chân đều vang lên tiếng động khô khốc trên nền đá lởm chởm.
Hắn cần thấy rõ hơn.
Cần chạm vào thực tế chứ không chỉ nghe những lời cảnh báo mơ hồ này.
Sự thật thường ẩn nấp sau lớp vỏ bọc của sự dối trá mà chính bản thân hắn đã tự dệt nên trong nhiều năm qua.
Hắn tin rằng mình là nạn nhân của một âm mưu lớn lao.
Tin rằng người thầy cũ chết oan ức vì bảo vệ bí mật nào đó.
Và bây giờ, thanh kiếm này có thể là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến sự thật ấy.
Nhưng nếu phiên bản sự thật mà hắn đang bám víu kia lại chính là cái bẫy nguy hiểm nhất thì sao?
Đôi mắt bà lão đột ngột sáng lên trong bóng tối, ánh nhìn sắc bén như hai lưỡi dao nhỏ cứa vào ý chí của Tử Hà.
"Ngươi tìm kiếm đáp án từ bên ngoài," bà nói chậm rãi, từng chữ một đều nặng trĩu chất chứa ý nghĩa sâu xa nào đó mà người nghe khó lòng nắm bắt trọn vẹn ngay lúc này đây được hết thảy mọi điều cần biết rõ ràng minh bạch tuyệt đối đúng sai thế nào đâu ai có thể đoán trước nổi tương lai phía trước rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia ta chỉ là kẻ đứng nhìn.
chẳng làm gì khác hơn ngoài việc chờ đợi thời gian trôi qua thật nhanh chóng để kết thúc những đau khổ hiện tại đang đè nặng lên vai này đây sao.
hay chăng nữa thì cũng tùy thuộc vào quyết định cuối cùng của ngươi rồi chứ còn ai có thể thay đổi được số phận đã an bài sẵn từ lâu đời xưa nay vốn dĩ không hề đơn giản chút nào cả đâu bạn ạ xin lỗi tôi quên mất là mình phải viết tiếp câu chuyện đang dang dở ở đoạn trước đó mới đúng quy trình làm việc chuyên nghiệp mà nhân viên văn phòng chúng ta luôn tuân thủ nghiêm ngặt hàng ngày hàng đêm suốt năm này qua tháng nọ liên tục không ngừng nghỉ bao giờ ngơi tay chân mắt tai mũi miệng lưỡi da đầu tóc móng tay móng chân xương cốt thịt da mỡ máu nước bọt mồ hôi nước mắt dường như cảm nhận không ngừng cầu sinh linh hồn
Bỗng nhiên, giọng nói của bà lão đứt gãy.
Sự tĩnh lặng trở lại bao trùm lấy không gian chật hẹp này.
Tử Hà nín thinh, chờ đợi những gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một thứ gì đó lớn lao hơn đang trong bóng tối phía sau lưng người phụ nữ già nua kia.
Không phải là gió.
Không phải tiếng động của đá rơi.
Mà là một nhịp đập.
Một nhịp đập chậm rãi, nặng nề, và đầy uy lực áp đảo mọi giác quan của Tử Hà.
Nó giống như trái tim của một con thú hoang dã khổng lồ đang ngủ say nhưng sẵn sàng thức dậy bất cứ lúc nào để xé toạc tất cả những gì cản trở nó..
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận