Chương 32

Cơn lạnh lẽo trong Thung Lũng Hư Không không chỉ là nhiệt độ.

Nó xâm nhập qua từng lỗ chân lông, len lỏi vào gân cốt, ăn mòn cả ý chí của Tử Hà.

Hắn ngồi giữa đống tàn tích đá vỡ, lưng dựa vào vách hang ẩm ướt mốc meo.

Tiếng thở của hắn nặng nề, mỗi hơi hít vào đều mang theo mùi kim khí tanh tưởi và vị sắt gỉ từ vết thương trên ngực chưa kịp đông lại.

Khí huyết trong cơ thể đang hỗn loạn.

Hắn đã chạm đến ngưỡng cuối cùng của tiểu hệ thống Khí Huyết, nhưng thay vì sự tĩnh lặng thuần khiết như các bậc tiền bối mô tả, hắn cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc nội tạng.

Đó là phản ứng ngược.

Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" đang trừng phạt hắn.

Càng cố gắng giữ lại những ký ức về người thân, khí huyết càng trở nên đục ngầu, tạp chất tích tụ nhanh chóng ăn mòn kinh mạch.

Hắn nhắm mắt, cố gắng tập trung vào kiếm ý.

Kiếm ý không phải là sức mạnh vật lý.

Nó là sự quyết đoán trong tâm hồn.

Nhưng hôm nay, tâm trí hắn đầy rẫy những bóng ma quá khứ.

Hình ảnh Lý Mặc mỉm cười trong trang sách máu me hiện lên chập chờn trước mieming đẫm mồ hôi lạnh của Tử Hà.

"Không được yếu đuối," hắn tự nhủ, nghiến chặt răng đến mức men răng cọt kẹt nhau.

"Nếu ta dừng lại bây giờ, tất cả những hy sinh đều vô nghĩa."

Hắn đưa tay lau đi dòng máu chảy từ khóe miệng.

Bàn tay run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể đang phản kháng sự tồn tại của chính hắn.

Trong thế giới Shenmu này, tình cảm là gánh nặng.

Là thứ khiến kiếm chậm lại.

Và một thanh kiếm chậm trong giang hồ tàn khốc này đồng nghĩa với cái chết.

Bỗng nhiên, âm thanh bước chân vang lên từ phía lối vào hang động.

Mỗi bước đi đều kèm theo tiếng lạo xạo của đá vụn rơi xuống vực thẳm bên dưới.

Tử Hà mở mắt, ánh sáng trong con ngươi hắn trở nên sắc lạnh như lưỡi dao vừa được mài giũa kỹ lưỡng.

Hắn không cần nhìn cũng biết ai đang đến.

Mùi hương đặc trưng của họ đã xâm nhập vào hang động từ lúc nào mà không hề hay biết.

Ba bóng người bước ra khỏi màn sương mù dày đặc.

Họ mặc áo choàng đen, vải thô ráp bị rách nát ở nhiều chỗ, lộ ra da thịt sần sùi và những nốt ghẻ lở màu xanh tái dưới lớp vải ẩm ướt.

Đó là dấu hiệu của việc hấp thụ khí huyết ô nhiễm quá mức mà không có khả năng lọc sạch.

Người dẫn đầu bước tới trước.

Khuôn mặt hắn biến dạng hoàn toàn, nửa bên trái bị ăn mòn bởi một thứ dịch nhầy đen sẫm, để lộ hốc mắt trống rỗng và hàm răng vàng ố nhọn hoắt như thú dữ.

Hắn ngửi hít không khí xung quanh với vẻ thỏa mãn bệnh.

"Mùi này." gã đầu sỏ nói, giọng khàn khàn như tiếng ma sát giữa hai tảng đá cũ kỹ.

"Mùi của sự yếu đuối.

Mùi của tình yêu rẻ tiền đang thối rữa trong cơ thể ngươi."

Tử Hà không đáp lại.

Hắn chỉ đứng dậy chậm rãi, chân trái bước lên trước, tay phải đặt hờ trên chuôi kiếm gỉ sét nằm bên hông.

Thanh kiếm này đã gãy nát lần cuối tại đỉnh Tuyết Sơn, nhưng hắn vẫn mang nó theo.

Không vì sức mạnh của lưỡi thép, mà vì ý chí chưa hoàn thành của chính mình.

"Ngươi tìm ta?" Tử Hà hỏi, giọng trầm thấp vang vọng trong hang động hẹp hòi.

Gã đầu sỏ cười lớn, tiếng cười khiến những con dơi đang ngủ trên trần hang bay lên hoảng loạn.

"Chúng tôi không tìm ngươi, tiểu tử ngu ngốc.

Chúng tôi bị mùi máu và sự cô đơn của ngươi dẫn đường.

Trong Thung Lũng Hư Không này, chỉ có kẻ mang theo nỗi đau mới có thể tồn tại đủ lâu để trở thành bữa ăn ngon."

Hai gã thợ săn phía sau rút ra những lưỡi dao cong bằng xương thú, ánh mắt hung dữ quét qua Tử Hà như đang cân đo giá trị của một con mồi.

Họ không quan tâm đến danh dự hay võ đạo.

Với họ, giang hồ là nơi kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, và tình cảm chỉ là thứ dư thừa cần được cắt bỏ để tu luyện nhanh hơn.

Tử Hà cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Không phải vì sợ hãi trước số lượng đối thủ.

Mà vì hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng mà gã đầu sỏ vừa hé lộ: Khí huyết của hắn đang phân hủy từ bên trong.

Sự xung đột giữa lòng yêu thương và nhu cầu tu luyện đã tạo ra những vết nứt không thể sửa chữa trên linh hồn kiếm khách.

"Hãy để ta xem," Tử Hà nói, mắt nhìn thẳng vào hốc mắt trống rỗng của gã đầu sỏ.

"Liệu thứ ngươi gọi là sự thật có đủ mạnh để giết chết nỗi đau này hay không."

Gã đầu sỏ gầm lên, lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc cho một kẻ mang thân xác bệnh hoạn như vậy.

Hắn vung lưỡi dao xương thú xuống, nhắm thẳng vào cổ Tử Hà.

Cơn gió từ cú chém xé toạc lớp áo rách nát của hắn.

Tử Hà không né tránh.

Thay vào đó, hắn bước sang ngang, đưa tay phải nắm chặt chuôi kiếm gỉ sét và rút nó ra trong một chuyển động duy nhất.

Tiếng kim khí vang lên khô khan, nhưng ánh sáng phát ra từ lưỡi kiếm không hề rực rỡ.

Nó tối đen như đêm trường, hấp thụ mọi tia sáng xung quanh.

Kiếm ý của Tử Hà trong khoảnh khắc này không phải là sự thanh khiết.

Nó là bóng tối của những ký ức bị chôn vùi.

Là sự cô đơn tột cùng khi biết rằng để mạnh hơn, hắn phải từ bỏ tất cả những gì khiến mình trở thành con người.

Lưỡi kiếm đâm xuyên qua vai trái gã đầu sỏ, nhưng không rút ra ngay.

Tử Hà quay lưng lại, áp sát vào cơ thể đang run rẩy của kẻ thù.

Máu tươi phun ra khỏi vết thương, bắn lên mặt hắn ấm nóng và dính dớt.

"Cậu nghĩ cậu có thể thoát?" Gã đầu sỏ cười điên cuồng, bàn tay còn lại nắm chặt lấy cổ Tử Hà, móng vuốt cào xé da thịt để lại những đường máu dài sâu thẳm.

"Khí huyết của ngươi đang nổ tung!

Ngươi sẽ chết cùng với chúng tôi!"

Tử Hà cảm thấy đau đớn kinh hoàng.

Không phải từ vết thương ở vai hay cổ.

Mà là từ bên trong cơ thể, nơi khí huyết hỗn loạn đang phá vỡ các huyệt đạo một cách dữ dội.

Hắn có thể nghe thấy tiếng xương cốt kêu lên dưới áp lực của năng lượng xung đột.

Nhưng thay vì cầu xin sự tha thứ hoặc tìm cách tự cứu bằng cách cắt đứt tình cảm như luật lệ quy định, Tử Hà làm điều ngược lại.

Hắn nhớ về khuôn mặt người mẹ đã khuất trong ký ức mờ nhạt nhất còn sót lại.

Hình ảnh ấy không mang lại sức mạnh tu luyện.

Nó chỉ khiến khí huyết đục ngầu hơn nữa.

Tuy nhiên, chính sự "tạp" này lại tạo ra một lực đẩy phi lý.

Kiếm ý của hắn không còn là kiếm thanh sắc lạnh lùng.

Nó trở thành lưỡi dao xé toạc thực tại giả dối mà thế giới Shenmu đang áp đặt lên những kẻ yếu đuối.

Gã đầu sỏ cố gắng thoát ra, nhưng cơ thể hắn bị đóng băng bởi sự xung đột năng lượng giữa khí huyết ô nhiễm của gã và kiếm ý hỗn loạn của Tử Hà.

Hai luồng lực đối kháng nhau tạo thành một chân không nhỏ hẹp quanh họ, hút lấy mọi thứ gần đó vào trung tâm va chạm.

Tử Hà rút thanh kiếm gỉ sét ra khỏi vai gã đầu sỏ với một chuyển động chậm chạp nhưng dứt khoát như định mệnh đã được sắp đặt sẵn từ lâu đời trước khi hai người gặp nhau trong hang động tối tăm này ngày hôm nay đầy bóng ma quá khứ chờ đợi phán xét cuối cùng cho những lựa chọn sai lầm ban đầu dẫn đến bước đi hiện tại đầy máu và nước mắt không thể quay lại sau nữa đâu trên con đường tu luyện gian nan chông gai phía trước đang mở ra trước mắt hắn ngay lúc này đây trong thinh lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh xung quanh nơi đây trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết khi ánh sáng mặt trời buổi chiều chiếu xuống qua khe hở nhỏ hẹp trên trần hang động tạo thành những tia sáng li ti lấp lánh như bụi vàng rơi xuống đầu hắn giống như một lời nguyền cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng mọi thứ còn lại trong thế giới này mãi mãi không hồi kết thúc cho câu chuyện bi kịch của những kiếm khách cô đơn lang thang giữa giang hồ đầy rẫy lừa dối và đau khổ vô tận mà họ phải gánh chịu suốt đời vì đã chọn con đường riêng biệt khác với đám đông ngu dốt xung quanh mình hàng ngày qua từng tháng năm trôi đi nhanh chóng như chớp giật sấm sét vang vọng khắp bầu trời xám xịt u ám nặng nề đè nén lên tâm trí những kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để đứng vững trước bão tố cuộc đời khắc nghiệt tàn nhẫn vô tình dành cho họ mà thôi chứ còn gì khác nữa đâu ngoài sự thật phũ phàng rằng mạnh hơn đồng nghĩa với việc mất đi tất cả tình yêu thương chân chính nhất từng tồn tại trong tim mỗi người chúng ta từ lúc sinh ra cho đến khi nhắm mắt xuôi tay về với cát bụi vĩnh hằng nơi sâu thẳm lòng đất lạnh giá này mà thôi.

Tử Hà bước ra khỏi hang động, ánh sáng mặt trời buổi sáng chiếu xuống, nhưng nó không mang lại cảm giác ấm áp như trước.

Anh nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi Shenmu sừng sững.

Anh biết rằng mình không thể quay trở lại cuộc sống bình thường nữa.

Khi hắn cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay run rẩy nắm chặt thanh kiếm gỉ sét, một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ trong bao kiếm cũ kỹ mà hắn chưa hề nhận thấy sự hiện diện của nó cho đến giây phút này đây đầy bất ngờ và kinh ngạc tột cùng khi mở rộng đôi mắt đã quen với bóng tối sâu thẳm kia ngay lập tức để đối mặt với thực tại phũ phàng trước mắt mình lúc này nơi đây trong thinh lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh xung quanh nơi đây trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Trên mảnh giấy vàng khè ấy, chỉ có một dòng chữ viết vội bằng mực máu: "Sư Tôn đang chờ ngươi."

Chiếc nhẫn trên ngón tay hắn bỗng rực lửa, khắc sâu ký tự cấm địa vào da thịt.

Hắn cố gắng kêu cứu nhưng cổ họng đã bị vô hình phong ấn.

Cánh cửa đá đóng sập lại, và trong bóng tối
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập