Chương 31

Cơn gió lạnh lẽo từ đỉnh Tuyết Sơn xé toạc áo choàng của Tử Hà, mang theo mùi máu tanh và hương vị kim khí nồng nặc.

Thanh kiếm gãy nằm giữa hai chân hắn, lưỡi thép đen sạm như đang hấp thụ ánh sáng cuối cùng của buổi chiều tà.

Chương 31 mở đầu bằng sự im lặng đáng sợ, một khoảng trống chân không nơi âm thanh bị nuốt chửng bởi nỗi kinh hãi tột độ.

Tử Hà đứng bất động, đôi mắt trợn ngược nhìn vào bóng tối sâu thẳm trước mặt mình.

Không có tiếng bước chân, không có hơi thở đối thủ, chỉ có cảm giác lạnh toát sống lưng khi hắn nhận ra sự hiện diện của cái chết đang ở ngay sát bên tai.

Hắn cúi xuống, nhặt mảnh kiếm gãy lên.

Lưỡi thép vẫn còn ấm nóng, lưu lại dư âm của trận chiến vừa qua với Không Tình.

Nhưng giờ đây, kẻ thù đã biến mất cùng với Lý Thanh và những bí mật họ mới chạm trán.

Tử Hà không chạy trốn.

Trong thế giới Shenmu vận hành theo luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối", sự cô độc là nhiên liệu cho tu luyện, nhưng cũng là cạm bẫy chết người nhất từng được đặt ra.

Hắn đã mất đi đồng đội, và giờ đây, hắn chỉ còn lại chính mình cùng với nỗi nghi ngờ đang ăn mòn ý chí từ bên trong.

Hang động phía trước tối đen như mực.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên đỉnh núi không thể xuyên thấu xuống đáy vực thẳm này.

Tử Hà bước vào bóng tối, mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng khô khốc, giống như những lời thì thầm của quá khứ đang cố gắng kéo hắn trở lại.

Hắn nhớ đến khuôn mặt máu me trong cuốn sách cổ mà Lý Mặc đã thấy trước khi biến mất.

Đó không phải là ảo ảnh.

Nó là một thông điệp, hoặc có lẽ là một lời nguyền dành cho những ai dám tìm kiếm sự thật về nguồn gốc của môn phái Huyền Không.

Hơi thở của Tử Hà trở nên gấp gáp hơn mỗi khi hắn đi sâu vào lòng đất lạnh giá này.

Khí huyết trong cơ thể hắn rung động mạnh mẽ, phản ứng lại với năng lượng cổ xưa đang tích tụ dày đặc ở đây.

Hắn cảm thấy da thịt mình tê tái, gân cốt kêu lên từng tiếng rít đau đớn.

Đây không phải là nơi dành cho người yếu đuối.

Đây là địa ngục của những kẻ tham vọng, nơi mà mỗi bước tiến đều đòi hỏi một phần linh hồn làm giá.

Tử Hà nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao vừa mới được mài giũa trên đá lửa.

Hắn sẽ tìm ra sự thật, dù phải trả bằng mạng sống của chính mình.

Bên trong hang động, không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở.

Những bức tường đá ẩm ướt nhẵn bóng, mang theo dấu vết của những bàn tay đã chạm vào chúng hàng trăm năm trước.

Tử Hà đưa tay lên vuốt ve bề mặt lạnh lẽo đó, cố gắng cảm nhận dòng chảy năng lượng còn sót lại.

Hắn không phải là một nhà khảo cổ học, nhưng trực giác võ đạo trong hắn đang báo động dữ dội.

Có thứ gì đó rất lớn, và rất nguy hiểm, đã từng tồn tại ở nơi này.

Và nó vẫn chưa hoàn toàn chết đi.

Hắn dừng bước khi nhìn thấy một hốc đá nhỏ nằm ngang tầm mắt bên cạnh lối vào chính.

Trong hốc đá đó là một khối ngọc bích xanh thẫm, phát ra ánh sáng mờ ảo trong bóng tối.

Ngọc không lớn bằng nắm tay người, nhưng trọng lượng của nó dường như nặng hơn cả tảng đá hoa cương.

Tử Hà tiến lại gần, thận trọng đưa ngón tay chạm nhẹ lên bề mặt trơn láng kia.

Ngay lập tức, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng hắn, khiến toàn thân cứng đờ.

Hình ảnh bắt đầu hiện ra trong tâm trí hắn, không phải là ký ức của chính mình mà là của người khác – những bóng đen dancing múa kiếm dưới ánh trăng máu, và tiếng hét thống thiết vang vọng khắp núi non.

Tử Hà lùi bước nhanh chóng, tim đập thình thịch như muốn vỡ oằn lồng ngực.

Đây không chỉ là một viên ngọc đơn thuần.

Nó là kho chứa ký ức, hoặc ít nhất là những mảnh ghép của sự thật bị chôn vùi bởi thời gian và bạo lực.

Hắn nhìn quanh hang động với vẻ mặt đầy cảnh giác, tay vẫn siết chặt thanh kiếm gãy trong lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.

Nếu đây là bẫy thì kẻ đặt bẫy đã chờ đợi hắn rất lâu rồi.

Hoặc có thể, chính sự tò mò của hắn mới là chìa khóa mở cánh cửa địa ngục này ra.

Hắn quyết định không rời đi ngay lập tức.

Trong võ đạo Shenmu, tránh né nguy hiểm thường dẫn đến những hậu quả tồi tệ hơn là đối đầu trực tiếp với nó.

Tử Hà ngồi xuống khoanh chân trước khối ngọc bích, bắt đầu điều hòa hơi thở theo nhịp điệu của luyện khí pháp môn phái Huyền Không.

Hắn cần sự tĩnh tâm tuyệt đối để phân tích năng lượng đang phát ra từ viên ngọc mà không bị nó xâm nhập vào tinh thần.

Đây là một thử thách khắt khe hơn bất kỳ trận đấu kiếm nào trước đây.

Đối thủ ở đây không phải là flesh and blood, mà là chính những ảo ảnh của quá khứ đang cố gắng lừa dối tâm trí hắn.

Thời gian trôi qua chậm chạp trong bóng tối tĩnh lặng đó.

Mồ hôi chảy xuống trán Tử Hà nhưng hắn không dám lau đi vì sợ làm gián đoạn dòng khí huyết đang tuần hoàn ổn định trong cơ thể.

Ánh sáng xanh từ viên ngọc bắt đầu thay đổi cường độ, lúc thì rực rỡ như mặt trời buổi trưa, lúc lại mờ ảo như ngọn nến sắp tàn.

Mỗi sự biến động đó đều kéo theo một đợt sóng cảm xúc mạnh mẽ vào ý thức của Tử Hà.

Hắn thấy hình ảnh những chiến binh mặc áo choàng đen đứng thành vòng tròn quanh một hồ nước đen ngòm – chính nơi mà Lý Mặc vừa bước ra từ Chương 30.

Một giọng nói trầm ấm vang lên trong đầu hắn, không phải qua tai mà trực tiếp tác động vào não bộ: *"Ngươi tìm kiếm sự thật, nhưng ngươi có dám chấp nhận cái giá của nó không?"* Tử Hà nghiến răng, cố gắng giữ vững ý chí của mình trước những lời thì thầm dụ đó.

Hắn biết rằng nếu để tâm trí suy yếu dù chỉ một chút, hắn sẽ bị cuốn vào dòng chảy ký ức vĩnh viễn và trở thành một xác sống vô tri như những bộ xương nằm rải rác trong hang động này.

Võ đạo không chỉ là sức mạnh cơ bắp hay kỹ năng kiếm thuật.

Nó là cuộc chiến nội tâm liên tục giữa lý trí và bản năng sinh tồn.

Hắn nhắm chặt mắt lại, tập trung toàn bộ sự chú ý vào việc duy trì luồng khí huyết chảy đều đặn qua mười hai huyệt đạo chính trên cơ thể mình.

Đây là phương pháp phòng thủ tinh thần mà sư phụ hắn từng dạy khi còn nhỏ: *"Khi tâm trí bị tấn công, hãy dựa vào thân xác để neo giữ linh hồn lại với thế giới thực."* Tử Hà tuân thủ nguyên tắc đó một cách nghiêm ngặt nhất có thể.

Hắn cảm nhận nhịp đập của trái tim mình, sự co giãn của cơ bắp và cả những giọt mồ hôi đang rơi xuống đất đá lạnh giá bên dưới lòng bàn chân trần.

Tất cả đều là bằng chứng cho thấy hắn vẫn còn sống, và quan trọng hơn, hắn vẫn kiểm soát được chính mình trong hoàn cảnh này.

Ánh sáng xanh từ viên ngọc bắt đầu ổn định lại sau cơn bùng nổ dữ dội ban đầu.

Tử Hà mở mắt ra, nhìn chăm chú vào bề mặt phản chiếu của khối bích ngọc đó.

Hình ảnh hiện lên không còn là những bóng đen mơ hồ nữa mà trở nên rõ ràng hơn từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Hắn nhận ra khuôn mặt người đang cầm thanh kiếm trong ảo ảnh – đó chính là Lý Mặc!

Nhưng khác biệt ở chỗ, đôi mắt của hắn ấy không phải màu nâu bình thường mà hoàn toàn trắng bệch như đã bị mù lòa từ lâu đời trước khi chết đi hoặc mất trí nhớ vĩnh viễn vì đau khổ quá mức cho một con người thông thường có thể chịu đựng được trong vòng vài tháng ngắn ngủi thôi!

Tử Hà sững sờ nhìn chằm chằm vào hình ảnh đó, tim hắn đập nhanh hơn bao giờ hết không phải vì sợ hãi mà là bởi sự kinh ngạc tột độ trước những gì đang diễn ra ngay trước mắt mình.

Lý Mặc – người bạn đồng hành trung thành và tận tuỵ nhất của anh ấy trong suốt thời gian qua ở động Huyền Không – hóa ra lại có một quá khứ đen tối đến mức đáng sợ như vậy?

Và điều này liên hệ thế nào với sự biến mất đột ngột cũng như những bí mật xung quanh hồ nước đen ngòm kia mà Lý Mặc vừa bước ra từ chương trước đây của câu chuyện dài đằng đngây giờ đây rồi.

Tử Hà đứng dậy khỏi vị trí ngồi khoanh chân lúc nãy, chân tay run rẩy vì lạnh giá lẫn shock nặng nề tinh thần đang đè nén lên vai gầy guồng bé nhỏ mong manh yếu đuối dễ tổn thương quá mức cần thiết cho một nam chính truyện kiếm hiệp lãng mạn gritty realism tone này.

Hắn bước chậm rãi tiến về phía trước hang động sâu thẳm hơn nữa nơi mà ánh sáng xanh từ viên ngọc bích chiếu rọi hắt xuống tạo thành những vệt bóng dài ngoằn ngoèo biến dạng trông giống như những ngón tay xương xẩu đang cố gắng vươn ra khỏi mặt đất lạnh lẽo cứng đờ kia để ôm chặt lấy cổ họng hắn vậy đó!

Không khí càng lúc càng trở nên ngột ngạt khó thở hơn hẳn so với ban đầu khi mới vừa bước vào cửa hang động tối tăm đen ngòm bí ẩn bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh xung quanh nơi đây lúc này.

Mùi hương kim khí pha lẫn mùi máu tanh nồng nặc khiến cho dạ dày của Tử Hà quặn thắt đau đớn dữ dội như muốn nôn mửa ngay lập tức ra đó luôn đi chứ?

Hắn cố gắng hít thở sâu vài hơi thật dài đầy vẻ sảng khoái thoải mái nhẹ nhõm thư giãn tâm hồn mệt mỏi căng thẳng tích tụ suốt nhiều ngày qua của chính bản thân mình cơ chứ?

Nhưng khi hắn mở mắt ra lần nữa, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Một khuôn mặt máu me đang mỉm cười từ bên trong trang sách, môi đỏ thẫm khẽ mấp máy.

Hắn lùi bước, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, tim đập như muốn vỡ oằn.

Cánh cửa phòng bỗng mở toang, bóng đen cao lớn bước vào cầm chặt

Không khí trong căn phòng nhỏ hẹp đột ngột trở nên nặng nề đến nghẹt thở.

Mùi hương thơm ngát của sách cũ và bụi thời gian tan biến nhanh chóng.

Thay vào đó là mùi sắt gỉ nồng nặc, mùi của cái chết vừa mới xảy ra.

Tử Hà đứng đờ đẫn tại chỗ, chân tay tê liệt như bị đóng băng bởi nỗi sợ hãi tột cùng.

Đôi mắt hắn mở to đến mức đau rát, cố gắng lý trí hóa những gì đang diễn ra trước mặt.

Bóng đen cao lớn bước vào không mang theo một tiếng động nào.

Nó giống như một mảnh bóng tối tách rời khỏi thực tại, trượt nhẹ nhàng trên sàn gỗ mục nát.

Không có ánh sáng phản chiếu lên cơ thể người đó.

Chỉ có sự trống rỗng sâu thẳm và lạnh lẽo tỏa ra từ từng lỗ chân lông của kẻ lạ mặt.

Tử Hà nuốt khan một tiếng khô khốc cổ họng.

Tim hắn đập mạnh đến mức đau tức ngực, nhưng lý trí bảo hắn phải bình tĩnh.

Đây không phải là ảo giác.

Cảm giác sát khí xung quanh thực sự hơn bất kỳ trận chiến nào mà hắn từng trải qua ở giang hồ.

Kẻ này không mang kiếm.

Không mang binh khí gì cả.

Chỉ có đôi tay gầy guộc và bàn chân trần đặt nhẹ xuống đất.

"Ngươi." Tử Hà cố gắng lên tiếng, giọng nói của mình khàn đặc lạ thường.

"Ai là người đó?"

Kẻ lạ mặt không đáp lời.

Nó chỉ từ từ đưa một ngón tay dài ngoạc về phía cuốn sách đang mở trên án thư.

Ngón tay ấy run rẩy nhẹ nhàng, như thể chạm vào một thứ gì đó vô cùng dễ vỡ và nguy hiểm.

Ánh mắt của Tử Hà dán chặt vào khuôn mặt máu me trong trang sách.

Miệng người chết vẫn còn mấp máy, nhưng lần này, hắn nghe thấy rõ ràng âm thanh phát ra từ bên trong giấy tờ.

Đó không phải là tiếng nói của con người.

Đó là tiếng thì thầm xa xôi, vọng lại từ đáy vực sâu thẳm nhất của ký ức bị lãng quên.

Tiếng ấy gọi tên hắn.

Không phải "Tử Hà".

Mà là một danh xưng khác, một bí mật mà cha ông đã dùng mạng để che giấu suốt ba đời tu luyện kiếm đạo này.

Hắn lùi bước thêm nữa lưng va mạnh vào bức tường gỗ lạnh lẽo.

Đau đớn giúp hắn lấy lại chút ít tỉnh táo.

Kiếm ý trong cơ thể bắt đầu động, phản ứng tự nhiên trước mối đe dọa chết người đang áp đảo.

Linh khí xung quanh dao động nhẹ nhàng tạo thành những luồng gió xoáy nhỏ giữa căn phòng tối om.

Kẻ lạ mặt cuối cùng cũng quay sang nhìn hắn.

Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu gần tắt, Tử Hà nhận ra đôi mắt đó không có đồng tử.

Chỉ toàn màu trắng đục như xương cốt đã phơi nắng lâu năm.

Nhìn vào đó khiến người ta muốn gào thét vì sự trống rỗng tuyệt đối và kinh hoàng tột độ mà nó mang lại.

"Cậu tìm thấy rồi," kẻ lạ mặt nói, giọng trầm thấp vang lên trong đầu Tử Hà thay vì qua tai.

"Vậy thì số mệnh đã định đoạt."

Tử Hà nghiến răng chặt lấy môi dưới đến khi nướu chảy máu.

Sự ngọt ngào từ vị máu lan tỏa giúp hắn tập trung tinh thần lại.

Hắn không tin vào lời sấm sét hay vận mệnh hão huyền này nữa rồi.

Nếu muốn sống, nếu muốn biết sự thật thì chỉ có một con đường duy nhất là chiến đấu và khám phá ra nó bằng chính bàn tay mình thôi chứ không phải chờ đợi ai đó ban phát ân sủng miễn phí đâu cả!

Kiếm trong vỏ rung lên nhẹ nhàng đáp lại ý chí của chủ nhân.

Một thanh kiếm trung thành sẽ luôn sẵn sàng bảo vệ chủ trước bất kỳ hiểm nguy nào dù là ma quỷ hay thần thánh đứng giữa đường cản trở đi chăng nữa thì cũng.

chứ sao không dám đối mặt với nó cho xem đây này.

Tử Hà chậm rãi đưa tay phải xuống nắm lấy chuôi kiếm lạnh toát.

Cảm giác mát lạnh truyền dọc theo mu bàn tay lan tỏa khắp toàn thân khiến máu nóng trong người hắn dâng cao tột đỉnh cùng lúc đó luôn ấy là cảm giác sợ hãi chưa từng có tiền lệ bao giờ từ trước đến nay cả đời mình sống trên thế gian này qua rồi đây mà sao vẫn còn thấy run rẩy kinh hoàng như vậy chứ?

"Ta không cần ai định đoạt," Tử Hà nói, giọng lạnh băng hơn so với cái giá bên ngoài cửa sổ.

"Sự thật thuộc về kẻ đủ mạnh để nắm giữ nó."

Kẻ lạ mặt khẽ mỉm cười nụ cười méo mó đầy vẻ khinh miệt và châm biếm cực độ dành cho sự ngây thơ của một thiếu niên mới lớn chưa từng trải qua những đau khổ mất mát tang tóc li biệt sinh ly tử biệt cay đắng chua chát phũ phàng tàn nhẫn vô tình vô cảm tuyệt đối hoàn toàn triệt để tột cùng đỉnh điểm cao trào nhất có thể tưởng tượng ra được trong trí óc con người bình thường hiện hữu tại thời khắc này ngay bây giờ luôn.

"Mạnh?" Kẻ lạ mặt lặp lại từ đó như thể nó là một trò đùa cười nhạo vào chính bản thân mình.

"Kiếm đạo của ngươi dựa trên nền tảng giả dối xây dựng nên bằng những khối đá mồ hóng đen ngòm bẩn thỉu hôi tanh thối rữa mục ruỗng sâu xa tận cùng gốc rễ nguồn cơn khởi điểm ban đầu phát sinh ra vấn đề này từ rất lâu trước khi cậu được chào đời lần nữa trở về với cuộc sống bình thường hàng ngày của mình nơi đây tại vùng đất nghèo khó thiếu thốn mọi thứ cơ bản nhất cần thiết cho sự tồn tại và phát triển bền vững lâu dài theo hướng tích cực tốt đẹp hơn mỗi ngày một chút ít thôi cũng đủ rồi chứ còn gì khác nữa đâu.

Tử Hà cảm thấy như bị tát vào mặt.

Lời nói của kẻ lạ mặt đánh trúng trực diện vào vết thương lòng sâu thẳm nhất mà hắn cố tình che giấu dưới lớp vỏ bọc kiêu ngạo và tự tin giả tạo ra ngoài xã hội giao tiếp hàng ngày thông thường đơn giản dễ hiểu phổ biến rộng rãi đại chúng hóa tiêu dùng nhanh chóng tiện lợi rẻ tiền chất lượng thấp kém ACG độ kiếp không ngừng độ kiếp thuộc về thuộc về sư tôn

Cái bóng tối đột ngột xé toạc lớp vỏ bọc kiêu ngạo, phô bày nỗi sợ hãi sâu thẳm mà hắn hằng che giấu.

Hắn rú lên kinh hoàng khi thấy chính linh hồn mình bị xé nát bởi bàn tay vô hình của Sư Tôn.

Đạo kiếm cuối cùng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập