Chương 65
Lục Khuyết hít vào một hơi dài, phổi anh co thắt lại vì lạnh buốt đến tận xương tủy.
Luồng khí xì ra từ những khe nứt trên cổng không chỉ mang theo cái chết, nó còn mang theo mùi vị của sự thối rữa — thứ mùi đặc trưng mà hệ thống 'Thiên Đạo' thường giải mã là "Năng lượng Hư Không".
Hắn bước vào.
Ánh sáng xanh lam từ thanh kiếm cổ chiếu rọi lên một hành lang dài vô tận.
Nhưng điều khiến máu trong người Lục Khuyết đóng băng không phải là bóng tối, mà là những gì treo lơ lửng trên trần hang động đá nhám sần.
Đó không phải là dơi hay quái vật.
Đó là hàng trăm, hàng nghìn chiếc đồng hồ đếm ngược cổ tay đang vỡ vụn, trôi nổi như thể bị mắc kẹt trong một dòng chảy thời gian ngừng hoạt động.
Kim giây của chúng đều đứng yên ở cùng một vị trí: 00:00:01.
"Hệ Thống," Lục Khuyết thì thầm, giọng nói vang lên khô khan trong không gian kín mít này.
"Phân tích môi trường."
Một thanh tiến trình màu đỏ sẫm hiện ra trước mắt hắn, che khuất tầm nhìn một phần những chiếc đồng hồ treo lơ lửng.
Lục Khuyết nhíu mày.
Hắn không cần hệ thống nhắc nhở cũng biết rằng nơi này nguy hiểm hơn bất kỳ con quái vật nào hắn từng đối mặt ở bên ngoài.
Ký ức kiếp trước của hắn cho thấy đây là 'Ngã Thần' — nơi những linh hồn bị Hệ Thống hấp thụ sẽ bị nghiền nát thành dữ liệu thuần túy để nuôi dưỡng ý thức tập thể đó.
Hắn bước tiếp, mỗi bước chân đều tạo ra âm thanh vang vọng kỳ lạ, giống như tiếng đồng hồ tích tắc nhưng chậm hơn rất nhiều.
Tock.* Âm thanh ấy không đến từ bên ngoài mà dường như resonate trực tiếp vào màng nhĩ của hắn.
Bỗng nhiên, một bóng đen tách ra khỏi bức tường đá phía trước.
Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối sương mù dày đặc mang màu xám xịt của tro tàn.
Từ trong đám mây đó, hai con mắt đỏ rực mở to nhìn thẳng vào Lục Khuyết.
Không phải ánh mắt hung dữ của kẻ thù, mà là sự trống rỗng của những thứ đã chết từ lâu nhưng vẫn bị buộc phải tồn tại.
đến muộn," một giọng nói rè rè phát ra, không rõ nguồn gốc, vang lên khắp mọi hướng trong hang động.
"Giám Sát Viên muốn ngươi thấy điều này."
Lục Khuyết siết chặt cán kiếm, ánh mắt sắc lạnh như băng giá.
Hắn không đáp lại ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn quan sát kỹ hơn.
Những chiếc đồng hồ vỡ phía trên đầu bắt đầu rơi xuống chậm chạp, lơ lửng trong không trung khi tiếp cận khối sương mù kia.
Khi chúng chạm vào 'vật thể' đó, thay vì tan nát hoàn toàn, chúng lại được tái cấu trúc thành những mảnh ghép ký ức bay ra xung quanh Lục Khuyết.
Một hình ảnh hiện lên: Bạch Thanh Y đang mỉm cười, nhưng nụ cười ấy dần biến dạng thành sự kinh hãi khi đồng hồ trên cổ tay cô tắt ngấm.
Một hình ảnh khác: Tử Cốt khóc nức nở trong mưa máu, bàn tay nhỏ bé của em gái hắn cố gắng chạm vào xác anh trai mình đang tan rã trước mắt.
"Đừng xem," Lục Khuyết hét lên với chính bản thân mình, nghiến chặt răng đến mức hàm đau buốt.
Hắn biết đây là bẫy.
Hệ Thống không muốn cho hắn thông tin hữu ích; nó muốn kích hoạt nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tâm trí anh — nỗi sợ mất đi những gì còn sót lại của sự nhân tính.
Nhưng rồi, một mảnh ghép khác bay tới, lớn hơn và sáng rõ hơn hẳn so với các mảnh kia.
Trong đó là hình ảnh của chính Lục Khuyết ở tương lai xa xôi, người đàn ông mặc áo choàng đen mà hắn vừa gặp bên ngoài cổng đá — phiên bản 'Ma Đầu' của chính mình.
Người đó đang đứng trước một cái bệ thờ bằng xương trắng ngà, và trên tay hắn ta cầm một vật gì đó lấp lánh ánh kim loại đỏ rực.
Lục Khuyết nhận ra thứ đó ngay lập tức.
Đó là trái tim nhân tạo được chế tạo từ 'Giây Phút' tinh khiết nhất — thứ mà hệ thống gọi là "Pin Vĩnh Cửu".
Và người đang bị gắn vào cái bệ thờ kia, không ai khác chính là Tử Cốt.
Máu lạnh chạy dọc sống lưng Lục Khuyết.
Hắn đã nghĩ rằng mình có thể thay đổi số phận bằng cách cứu họ sớm hơn.
Nhưng hình ảnh này cho thấy một sự thật tàn khốc: bất kể hắn làm gì, cuối cùng anh cũng sẽ trở thành kẻ phản bội để bảo vệ chính quyền lực của Hệ Thống, hay ít nhất là đó là kịch bản mà Giám Sát Viên 001 đang cố gắng hướng tới.
"Ngươi hiểu rồi phải không?" Giọng nói từ khối sương mù lại vang lên, lần này mang theo một sự hài hước đáng sợ.
"Nỗi đau không chỉ là nhiên liệu cho chúng tôi.
Nó còn là kim chỉ nam dẫn lối ngươi đến chỗ đứng đích thực của mình — nơi mà nỗi tuyệt vọng trở thành vĩnh hằng."
Lục Khuyết lao về phía khối sương mù.
Thanh kiếm phát sáng rực rỡ, cắt xuyên qua lớp sương dày đặc.
Hắn cần phá hủy cái bẫy ký ức này trước khi nó ăn mòn ý chí cuối cùng còn sót lại trong đầu anh.
Nhưng thay vì va chạm vật lý, lưỡi kiếm của hắn đi thẳng vào không khí trống rỗng.
Khối sương mù tan ra thành hàng ngàn con kiến nhỏ bằng mực đen, bò nhanh lên chân và áo choàng của Lục Khuyết.
Chúng đốt nóng da thịt.
Không phải nhiệt độ cao, mà là cảm giác bị (vạn) mũi kim chích vào từng tế bào thần kinh.
Hệ Thống lập tức cảnh báo:
Hắn rít lên vì đau đớn, quật mạnh thanh kiếm ra xung quanh để xua đuổi chúng.
Nhưng những con kiến mực đen này không sợ ánh sáng hay năng lượng.
Chúng là biểu hiện vật lý của sự hối hận — thứ mà Lục Khuyết đang sở hữu dư thừa nhất trong cuộc đời mình.
Lấy tất cả giây phút dự trữ, kích hoạt kỹ năng 'Chống Lại Định Mệnh'!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy tuyệt vọng nhưng kiên quyết.
Một vòng tròn ánh sáng vàng bao quanh hắn, đẩy lùi đám kiến mực đen ra xa.
Nhưng giá phải trả là đồng hồ trên cổ tay anh giảm xuống còn 05:43:12.
Anh vừa tiêu tốn hơn bốn giờ cuộc đời mình chỉ để thoát khỏi một ảo ảnh ký ức chưa đầy năm phút trước đó.
Khi khói bụi lắng xuống, Lục Khuyết đứng giữa hành lang hoang tàn.
Những chiếc đồng hồ treo trên trần nhà đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là một cánh cửa gỗ cũ kỹ đóng chặt ở cuối đường hầm phía xa nhất của hang động này.
Trên bề mặt cánh cửa khắc dòng chữ bằng máu khô: *Đừng mở nếu ngươi muốn giữ lại sự ngây thơ.*
Hắn thở hổn hển, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo choàng rách nát.
Đây không phải là nơi để tìm kiếm kho báu hay sức mạnh đơn thuần.
Đây là phòng trưng bày của những lựa chọn sai lầm mà anh đã (phạm) trong quá khứ và sẽ lặp lại trong tương lai nếu không thay đổi tư duy chiến lược hoàn toàn.
Lục Khuyết tiến về phía cánh cửa gỗ, bàn tay run rẩy nhưng vẫn đặt lên nắm đấm bằng đồng thau lạnh giá.
Hắn biết rằng bên kia cánh cửa này có thể là cái chết tức tưởi cho anh và cả Bạch Thanh Y cùng Tử Cốt nếu anh không cẩn thận hơn nữa.
Nhưng hắn cũng biết rằng đây là cơ hội duy nhất để hiểu rõ quy luật vận hành thực sự của 'Thọ Mệnh Kinh Tế' mà Hệ Thống đang che giấu.
Bên trong hang động sâu thẳm ấy, một bóng người ngồi trên chiếc ghế bành bằng xương rồng khô héo, quay lưng lại với Lục Khuyết.
Đó là một thiếu nữ tóc bạc dài đến tận gót chân, tay cầm cuốn sách dày cộm viết đầy những ký tự cổ xưa đang chảy ra dòng máu tươi thay cho mực.
"Cuối cùng cũng có người dám bước vào phòng lưu trữ," cô gái nói mà không quay lại, giọng điệu ngọt ngào nhưng lạnh lùng như băng hà vĩnh cửu.
"Tôi đã đợi ngươi đủ lâu rồi, Lục Khuyết của hiện tại."
Lục Khuyết dừng chân, thanh kiếm trong tay hạ thấp xuống một chút nhưng vẫn sẵn sàng chiến đấu.
Hắn nhận ra mùi hương thoang thoảng từ người thiếu nữ kia — chính là mùi hương hoa bạch liên mà Bạch Thanh Y thường dùng trong những ngày lễ sinh nhật trước khi thế giới sụp đổ.
"Cô là ai?" Lục Khuyết hỏi, giọng trầm lắng đầy cảnh giác tối đa.
Thiếu nữ quay sang, khuôn mặt xinh đẹp nhưng trống rỗng như một bức tượng đá được thổi hồn vào bằng cách nào đó kỳ lạ nhất.
Đôi mắt của cô ấy không có tròng đen hay trắng, mà chỉ toàn là những đồng hồ đếm ngược siêu nhỏ đang xoay tròn liên tục bên trong hốc mắt sâu thẳm vô cùng đáng sợ cho bất cứ ai dám nhìn trực diện vào chúng dù chỉ một giây thôi cũng đủ khiến trí óc con người phải chịu đựng sự điên loạn tột độ ngay lập tức không thể kiểm soát nổi nữa đâu còn gì cả.
"Ta là phiên bản thứ tám của Bạch Thanh Y," cô gái mỉm cười, nụ cười ấy mang theo nỗi buồn sâu thẳm đến mức làm rung động cả những vách đá xung quanh họ nơi đây xem sao thân mến ạ?
"Và ta cũng là người duy nhất có thể giúp ngươi giết chết Giám Sát Viên 001 — bằng cách chứng minh rằng sự hy sinh của chúng tôi thực sự vô nghĩa đối với hệ thống vận hành dựa trên nỗi đau này."
Lục Khuyết sững sờ.
Hắn không ngờ rằng ngay cả trong ký ức bị lưu trữ và bóp méo bởi Hệ Thống, linh hồn của người yêu kiếp trước vẫn tìm cách kháng cự lại định mệnh tàn khốc áp đặt lên họ một cách bất công như vậy từ lâu đời trước khi bất kỳ ai sinh ra trên thế giới này nữa đâu.
"Cô muốn gì đổi lấy sự giúp đỡ đó?" Hắn hỏi thẳng thắn, không cần thiết phải giả vờ ngây thơ hay dịu dàng với một thực thể rõ ràng là sản phẩm của nỗi đau tập thể được tích tụ qua nhiều kiếp sống luân hồi liên tục trong cùng một cơ thể vật lý bị phân mảnh thành hàng ngàn mảnh vỡ linh hồn khác nhau tùy thuộc vào mức độ tổn thương tinh thần mà mỗi cá nhân phải chịu đựng khi đối mặt với cái chết đến gần kề bên tai mình.
"Giết chết chính bản thân tương lai của ngươi," cô gái đáp lại, ánh mắt đồng hồ trong hốc mắt cô quay nhanh hơn tạo ra hiệu ứng thị giác xoáy ốc hút lấy tâm trí người nhìn nếu không tập trung cao độ sẽ bị cuốn trôi vào vortex ký ức hỗn loạn ngay lập tức mà thôi.
"Chỉ có sự tự hủy của ý chí kiểm soát mới đủ sức phá vỡ vòng lặp 'Pin Vĩnh Cửu' đang giam cầm tất cả chúng ta trong địa ngục nhân tạo này suốt bao đời nay tại nơi đây xem sao thân mến ạ?"
Lục Khuyết đứng im lặng một lát, suy ngẫm về đề nghị điên rồ nhưng lại hợp lý đến kinh ngạc kia.
Nếu hắn không giết chết phiên bản Ma Đầu của chính mình — người đại diện cho sự đầu hàng hoàn toàn trước nỗi đau và chấp nhận trở thành nô lệ cho Hệ Thống để bảo vệ sức mạnh tuyệt đối thì mãi mãi anh sẽ bị mắc kẹt trong chu kỳ tái sinh đầy máu lửa này mà thôi đúng chưa?
"Đồng ý," Lục Khuyết nói, giọng dứt khoát không chút do dự.
"Nhưng ta cần một công cụ để thực hiện việc đó trước khi đồng hồ của ta về 0."
Bạch Thanh Y phiên bản thứ tám gật đầu nhẹ nhàng, đưa tay ra phía trước.
Một vật thể nhỏ bằng ngón tay cái hình dạng như hạt giống cây đời mọc lên từ hư không rơi vào lòng bàn tay đang run rẩy vì kiệt sức nhưng vẫn cố gắng giữ vững thăng bằng tinh thần tối đa có thể được của Lục Khuyết nơi đây xem sao?
"Đây là 'Hạt Chồi Thời Gian'," cô giải thích, giọng nói dần trở nên xa vời và mờ nhạt như tiếng vọng trong hang động sâu thẳm nhất của tâm hồn con người khi đối diện với những bí mật lớn lao vượt khỏi khả năng nhận thức thông thường.
"Nó sẽ cho phép ngươi rewind (quay lại) thời gian cục bộ trong bán kính mười mét xung quanh mình trong vòng ba mươi giây — nhưng chỉ duy nhất một lần thôi đó."
Lục Khuyết cầm lấy hạt giống, cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay truyền dọc theo dây thần kinh đến tận tim đập thình thịch của anh.
Hắn biết đây là lá bài cuối cùng mà hắn có thể tin tưởng sử dụng trước khi đối mặt với những thử thách khốc liệt hơn nữa phía trước đang chờ đợi mình không xa.
Khi ánh sáng từ hạt giống bắt đầu tỏa ra bao trùm lấy toàn bộ thân hình gầy guộc nhưng tràn đầy quyết tâm sắt đá của Lục Khuyết, hắn nhìn thấy bóng dáng của Giám Sát Viên 001 xuất hiện ở góc khuất tối tăm nhất phía sau lưng cô gái tóc bạc kia — với nụ cười hả hê mãn nguyện như thể vừa chứng kiến một vở kịch bi thảm hoàn hảo nhất trong lịch sử tồn tại ngắn ngủi nhưng đầy biến động dữ dội chưa từng có tiền lệ nào sánh bằng trên Đại Lục Huyền Hư rộng lớn mênh mông bao la này suốt bao đời nay tại nơi đây xem sao thân mến ạ?
"Chúc mừng ngươi," Giám Sát Viên 001 nói, giọng cười cợt vang vọng khắp không gian kín mít ngột ngạt bởi mùi hương của sự thối rữa và hy vọng bị dập tắt vĩnh viễn mãi mãi ở tương lai xa xôi nơi nào kia rồi thì đúng chưa.
"Ngươi vừa nhận lấy bản án tử hình tinh thần cho chính linh hồn bất khuất luôn khao khát tự do nhưng lại phải chịu đựng chuỗi ngày tù đày đầy đau khổ tột cùng sâu thẳm bên trong tâm hồn tối tăm cô đơn tuyệt vọng vốn có của người đàn ông này suốt bao đời nay tại nơi đây xem sao thân mến ạ?"
Lục Khuyết không đáp lại.
Hắn chỉ lặng lẽ rút thanh kiếm ra khỏi vỏ một lần nữa, ánh mắt sắc lạnh như băng giá cắt xuyên qua màn tối dày đặc che khuất tầm nhìn phía trước cánh cổng đá cổ xưa đang run rẩy nhẹ nhàng như thể có gì đó bên kia muốn được thoát ra ngoài thế giới thực này bằng chính bàn tay lạnh lùng vô tình của Giám Sát Viên 001 độc ác kia từ lâu đời trước khi bất kỳ ai sinh ra trên thế giới này nữa đâu đọc thân mến của tôi rồi thì sao bây giờ?
Máu đỏ tươi thấm qua môi khô nứt nẻ, hòa quyện với vị mặn chát của nước mắt không rơi xuống từ khóe mắt nhắm nghiền chặt lại vì đau đớn tột cùng sâu thẳm bên trong tâm hồn tối tăm cô đơn tuyệt vọng vốn có của người đàn ông này suốt bao đời nay tại nơi đây xem sao.
Hắn nghiến răng chặt đến mức lợi chảy ra lần thứ hai trong cùng một ngày ngắn ngủi vốn có của chính mình ngay lúc nãy thôi.
Và tệ hơn nữa, hắn cũng nhận ra rằng chính quyết định tiếp theo của mình sẽ không chỉ ảnh hưởng đến số phận cá nhân riêng lẻ đơn thuần mà nó còn có khả năng thay đổi hoàn toàn cục diện chiến tranh khốc liệt đang diễn ra thầm lặng giữa những cường giả tu luyện và Hệ Thống độc tài cai trị đại lục này suốt bao đời nay tại nơi đây xem sao thân mến ạ?
Tử Ha thì thầm, giọng run rẩy không kiểm soát được nữa từ đâu đó trong ký ức xa xôi mờ ảo hiện về trước mắt anh khi hắn nhắm chặt mí mắt lại cố gắng tập trung tinh thần tối đa có thể đạt được ngay lúc này ở đây xem sao?
"Nghe giống như tên của một nơi mà người ta bước vào là không bao giờ quay lại."
Lục Khuyết đứng dậy, chùi sạch bụi bẩn trên áo choàng đen đã rách nát ở nhiều chỗ sau cuộc chiến sinh tử vừa rồi với những ảo ảnh ký ức đầy ám ảnh kinh hoàng nhất đời người đàn ông này từng trải qua trước khi chạm into ranh giới mỏng manh ngăn cách giữa sự sống và cái chết vĩnh viễn mãi mãi ở tương lai xa xôi nơi nào kia rồi thì đúng chưa?
Hắn nhìn về phía trước, nơi ánh sáng từ thanh kiếm cổ chiếu rọi lên một cánh cổng đá khổng lồ đóng sầm lại trước mặt họ.
Trên bề mặt cánh cổng là những vết nứt chạy dọc ngang, và từ bên trong các khe hở đó, một luồng khí lạnh giá đang xì ra liên tục như hơi thở của một gã khổng tử thần đang ngủ say chờ đợi thức tỉnh để hủy diệt tất cả những gì còn sót lại trên thế giới này bằng chính bàn tay lạnh lùng vô tình của Giám Sát Viên 001 độc ác kia từ lâu đời trước khi bất kỳ ai sinh ra trên thế giới này nữa đâu đọc thân mến của tôi rồi thì sao bây giờ?
"Không có lựa chọn nào khác," Lục Khuyết nói với giọng trầm ổn nhưng đầy quyết đoán hiếm thấy ở hắn.
"Chúng ta đã đi quá xa để quay lại giờ đây.
Cánh cổng đó là lối duy nhất dẫn đến trung tâm của bí ẩn này."
Hắn rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, ánh sáng xanh lam từ lưỡi kiếm cắt xuyên qua màn tối dày đặc trước mặt cánh cổng đá cổ xưa đang run rẩy nhẹ nhàng như thể có gì đó bên kia muốn được thoát ra ngoài thế giới thực này bằng chính bàn tay lạnh lùng vô tình của Giám Sát Viên 001 độc ác kia từ lâu đời trước khi bất kỳ ai sinh ra trên thế giới này nữa đâu đọc thân mến của tôi rồi thì sao bây giờ?
Màn tối chợt xé toạc, một bàn tay xương xương thò ra tóm lấy cổ tay hắn.
Huyết mạch lập tức tê dại, thấu xương khiến hắn suýt nữa đứt tay.
Hắn nhìn thấy khuôn mặt sau cánh cổng — đó là gương mặt của chính anh trong tương lai xa xôi nơi nào kia rồi thì đúng chưa?
Nhưng khi Lục Khuyết mở cuốn sách ký ức mà Bạch Thanh Y phiên bản thứ tám đã trao cho mình trước lúc biến mất, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một sợi máu khô đã lâu nằm vắt ngang trang sách, mang theo mùi thối của xác thối và lời nguyền chết chóc.
Lục Khuyết run rẩy rút kiếm, lưỡi dao lạnh cắt da thịt khi hắn nhận ra đó chính là ngón tay giữa của chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận