Chương 64

Máu tươi còn ấm nóng, dính đẫm trên lòng bàn tay Lục Khuyết.

Mùi sắt gỉ nồng nặc xộc vào mũi, kích thích những dây thần kinh đang căng thẳng đến cực hạn của hắn.

Hắn không mở mắt ngay lập tức.

Cơ thể anh trai ấy vẫn nằm bất động dưới đất, nhưng nỗi sợ hãi mới thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc này.

Một giọng nói trầm thấp vang lên trong bóng tối phía sau lưng Lục Khuyết.

Không phải tiếng người bình thường mà là âm thanh của kim loại ma sát vào nhau, tạo ra những nốt nhạc chói tai làm đau màng nhĩ.

Hắn quay người lại, kiếm quang còn chưa kịp hạ xuống hoàn toàn thì một lưỡi dao cong vút đã quét ngang qua không khí trước mặt hắn.

Lưỡi dao dừng lại cách huyệt đạo cổ tay Lục Khuyết chỉ khoảng ba centimet.

Chiếc đồng hồ đếm ngược trên da thịt anh ấy run lên bần bật, kim giây quay cuồng như muốn thoát ra khỏi vòng kiềm tỏa của thời gian.

Gã Săn Thời Gian bước ra từ bóng tối, đôi mắt hắn không có tròng trắng, toàn bộ là màu đen tuyền sâu thẳm như vực thẳm.

"Nghe thấy chưa?" gã đàn ông hỏi, giọng nói khàn khản như tiếng cào xé trên giấy nhám.

"Đồng hồ của ngươi đang kêu cứu."

Lục Khuyết nuốt khan một ngụm nước bọt khô hạn trong cổ họng.

Hắn cảm nhận được sự lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay gã Săn Thời Gian.

Nó không hiển thị số giây hay phút mà là những ký tự kỳ lạ, giống hệt như mã nguồn gốc hắn vừa thấy trên tấm bia ở hang động trước đó.

Hệ Thống Thiên Đạo trong đầu Lục Khuyết phát ra một cảnh báo đỏ chói: [Cảnh báo: Phát hiện thực thể ngoại lai đang cố gắng trích xuất dữ liệu thời gian của chủ nhân].

Hắn không cần phải suy nghĩ nhiều hơn nữa.

Bản năng sinh tồn và ký ức từ kiếp trước đã kết hợp lại thành một phản ứng nhanh chóng đến đáng sợ.

Hắn vung kiếm, nhưng không nhằm vào gã Săn Thời Gian mà chém thẳng xuống mặt đất đá granit bên cạnh chân mình.

Lưỡi kiếm cắt sâu vào nền đá, tạo ra một hố nhỏ li ti giống hệt như những vết tích hắn đã thấy trước đó.

Đây là cách duy nhất để phá vỡ sự tập trung của đối phương trong khoảnh khắc quý giá này.

Gã Săn Thời Gian cười khẩy, tiếng cười vang lên như tiếng động vật hoang dã săn mồi thành công.

Hắn vung dao, tạo ra một tia gió mạnh thổi bay bụi đất và những mảnh đá nhỏ li ti bắn tung tóe khắp nơi.

Lục Khuyết né tránh linh hoạt, di chuyển sang bên phải theo lộ trình đã được tính toán kỹ lưỡng trong đầu từ khi hệ thống kích hoạt cảnh báo lần đầu tiên.

Hắn không chạy theo bản năng sinh tồn mù quáng mà dựa vào những thông tin (phần mảnh) ký ức còn sót lại từ kiếp trước.

Trong cuộc sống cũ, hắn từng nghe nói về những kẻ Săn Thời Gian là những người đã bán linh hồn cho Hệ Thống để đổi lấy khả năng kiểm soát dòng chảy thời gian cục bộ.

Họ không phải là cường giả tu luyện thông thường mà là những lỗ hổng trong mã nguồn của thế giới này.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát sao?" gã Săn Thời Gian hỏi, bước đi chậm rãi nhưng khoảng cách giữa hai người lại thu hẹp nhanh chóng theo một cách phi lý.

"Thời gian không thuộc về bất kỳ ai cả."

Lục Khuyết nghiến chặt hàm răng, cảm nhận được áp lực nặng nề đè lên vai mình.

Hắn biết rằng nếu tiếp tục đấu sức trực diện với gã này, chiếc đồng hồ trên cổ tay hắn sẽ bị phá vỡ trước khi hắn kịp gây ra sát thương đáng kể nào.

Và một khi đồng hồ vỡ, linh hồn của hắn cũng sẽ tan biến vào hư không như số phận của hàng ngàn người khác đã chết oan uổng trong quá khứ.

Hắn cần một cơ hội.

Một kẽ hở nhỏ bé nhất để lật đổ cục diện chiến đấu này.

Hệ Thống hiển thị lên trước mắt hắn một lựa chọn nguy hiểm: [Đảo Lối Nguyên Nhân - Cấp độ F].

Chức năng này cho phép đảo ngược nguyên nhân và hậu quả trong phạm vi 5 mét, nhưng chi phí là 10% tuổi thọ hiện tại của chủ nhân.

Lục Khuyết không do dự.

Hắn đã sống qua một kiếp người đau khổ vì những quyết định chậm trễ.

Lần này, hắn sẽ không để sự e dè giết chết cơ hội cứu mạng em gái và người yêu của mình nữa.

Hắn kích hoạt chức năng ngay lập tức khi gã Săn Thời Gian vung dao lần thứ hai nhằm vào cổ họng hắn.

Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ.

Những hạt bụi đất đang bay trong không trung dừng lại giữa chừng, ánh sáng từ khe hở trên trần hang động cũng đóng băng tại chỗ.

Lục Khuyết cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như thể bị tách rời khỏi trọng lực của thế giới thực.

Gã Săn Thời Gian sững sờ khi lưỡi dao của hắn chạm vào hư không thay vì da thịt nóng hổi của đối phương.

Hắn nhìn xuống cánh tay mình, rồi quay sang Lục Khuyết với vẻ mặt đầy kinh ngạc và nghi hoặc.

làm được điều đó?"

Hắn chưa kịp hoàn thành câu nói thì hiệu ứng của [Đảo Lối Nguyên Nhân] bắt đầu phát tác theo cách mà ngay cả Hệ Thống cũng không thể dự đoán chính xác 100%.

Thay vì chỉ đảo ngược cú tấn công, nó đã ảnh hưởng đến cấu trúc phân tử của chiếc đồng hồ trên cổ tay gã Săn Thời Gian.

Chiếc đồng hồ đó vốn dĩ là nguồn cung cấp năng lượng cho khả năng kiểm soát thời gian cục bộ của hắn.

Bây giờ, nguyên nhân và hậu quả bị xáo trộn khiến năng lượng bên trong nó bùng nổ từ phía trong ra ngoài thay vì hấp thụ từ môi trường xung quanh vào cơ thể chủ nhân như dự định ban đầu.

Gã Săn Thời Gian không chết ngay lập tức theo cách thông thường mà trải qua một quá trình phân rã kinh hoàng trước ánh mắt lạnh lùng của Lục Khuyết.

Da thịt hắn bắt đầu nứt nẻ thành từng mảnh nhỏ.

bụi màu xám xịt bay ra từ những vết nứt trên cơ thể như thể có một cơn gió ma quái thổi vào bên trong nội tạng hắn ta.

không thể nào." gã đàn ông thốt lên với giọng nói đầy tuyệt vọng khi nhận ra mình đang mất kiểm soát hoàn toàn đối với chính cơ thể của mình.

"Đây là lỗi hệ thống!

Đây phải là lỗi!"

Lục Khuyết bước lùi lại, quan sát cảnh tượng trước mắt mà lòng hắn không hề chùng xuống dù chỉ một chút.

Hắn hiểu rằng đây mới chỉ là khởi đầu cho những bí mật lớn hơn nằm sâu trong cấu trúc vận hành của Đại Lục Huyền Hư này.

Những kẻ như gã Săn Thời Gian này không phải là cá nhân đơn lẻ mà là biểu hiện cụ thể hóa của sự cố gắng kiểm soát số phận bởi một thế lực cao hơn con người rất nhiều cấp độ.

Khi cuối cùng thì cơ thể gã Săn Thời Gian cũng tan biến hoàn toàn thành đống tro tàn trên nền đá granit cổ xưa, Lục Khuyết cúi xuống nhặt lấy thứ duy nhất còn sót lại từ cuộc chiến vừa rồi: chiếc đồng hồ đếm ngược đã vỡ vụn của đối phương.

Bên trong lõi kính thủy tinh dày cộp ấy là một.

mạch phát sáng màu tím sẫm – cùng loại vật liệu với quả cầu hắn từng nhìn thấy trên bệ đá đen bóng ở trung tâm khu vực bia khắc chữ trước đó.

Hệ Thống hiển thị thông báo lên (mắt lưới) của Lục Khuyết: [Thu thập thành công mảnh vỡ dữ liệu thời gian cấp độ C].

Hắn liếc nhanh qua thanh trạng thái và nhận ra rằng tuổi thọ hiện tại của mình đã giảm đi đáng kể, nhưng đổi lại hắn có được một manh mối quan trọng để truy tìm nguồn gốc thực sự của Hệ Thống Thiên Đạo độc ác kia.

Hắn đứng dậy, (chào) sạch bụi đất trên áo bào rách nát rồi quay người chuẩn bị rời khỏi khu vực hang động này trước khi thêm nhiều kẻ Săn Thời Gian khác đến nơi.

Tuy nhiên, ngay lúc đó thì một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm toàn bộ cơ thể hắn – như thể có ai đó đang quan sát từ phía sau những bức tường đổ nát xung quanh không gian chật hẹp này vậy đấy chứ không phải từ bất kỳ hướng nào khác cả đâu đúng nghĩa đen nữa rồi!

Lục Khuyết quay người lại thật nhanh, kiếm trong tay vẫn còn giữ nguyên tư thế phòng thủ tối đa.

Không có ai ở đó cả ngoài bóng tối đang di chuyển chậm chạp trên bề mặt đá granit cổ xưa quanh khu vực hang động mà thôi chứ không phải là hình dáng con người rõ ràng hay bất kỳ sinh vật nào khác đâu.

bạn đọc thân mến của tôi luôn luôn nhớ kỹ điều này khi bước vào thế giới nguy hiểm phía trước nữa đâu!

Chỉ có tiếng thì thầm xa xôi vang lên từ khắp nơi trong không gian (đóng kín) ấy mà thôi: "Ngươi đã phá vỡ quy tắc cân bằng rồi đó Lục Khuyết à.

Giờ hãy xem ai mới là người thực sự kiểm soát đồng hồ đếm ngược của chính mình đi nào chúng ta cùng nhau chờ đợi kết quả cuối cùng xem sao."

Không khí trong hang động trở nên nặng nề đến nghẹt thở.

Những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu lăn dài trên sống lưng Lục Khuyết.

Hắn biết rõ cảm giác này là gì.

Đó không phải là sự sợ hãi đơn thuần, mà là bản năng sinh tồn đang hú còi báo động dữ dội trước một mối nguy tiềm ẩn chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tư liệu nào của thế hệ trước.

Hắn chậm rãi hạ thấp tay cầm kiếm xuống, nhưng ngón cái vẫn siết chặt chuôi vũ khí đến mức trắng bệch.

Hệ thống trên tầm nhìn hiển thị những dòng chữ đỏ máu nhấp nháy liên tục: [CẢNH BÁO: MỨC ĐỘ NGUY HIỂM TĂNG CAO].

[KHÔNG THỂ PHÂN TÍCH Nguồn Gốc Năng Lượng].

"Đừng run lên," hắn tự nhủ với bản thân, giọng nói khàn đặc vang lên trong khoảng không tĩnh mịch.

"Sợ hãi sẽ khiến ngươi chậm trễ một giây.

Và ở nơi này, một giây là ranh giới giữa sự sống và cái chết vĩnh cửu."

Hắn bước tiếp vào sâu hơn nữa.

Ánh sáng từ thanh kiếm cổ xưa chiếu rọi những bức tường đá sần sùi.

Chúng không hề ẩm ướt hay trơn trượt như hắn tưởng tượng về các hang động ngầm dưới lòng đất.

Ngược lại, bề mặt đá khô khốc, phủ đầy một lớp bụi xám tro mỏng manh giống như tro tàn của một đám cháy đã tắt từ hàng thiên niên kỷ trước.

Lục Khuyết dừng chân khi nghe thấy tiếng bước đi của Tử Hà phía sau trở nên nặng nề hơn.

Cậu bạn trẻ đang cố gắng kìm nén sự hoảng loạn bằng cách thở gấp gáp và nắm chặt hai tay lại thành đấm.

"Đi nhanh lên," Lục Khuyết ra lệnh, không quay đầu nhìn lại.

"Giữ khoảng cách ba bước.

Nếu có gì xảy ra, đừng thử cứu tôi trừ khi ngươi chắc chắn mình còn đủ sức để chạy thoát."

Tử Hà nuốt nước bọt khó khăn, giọng nói run rẩy: "Lục huynh.

nơi này nó cảm giác.

Không khí ở đây không di chuyển theo quy luật tự nhiên."

"Đúng vậy," Lục Khuyết đáp ngắn gọn.

"Không gian bị bẻ cong.

Hệ thống của ta đang gặp lỗi khi tính toán tọa độ thực tế so với khoảng cách thị giác.

Chúng ta có thể đã đi một cây số, nhưng cảm giác lại như mới chỉ bước vào phòng chờ."

Hắn dừng lại trước một hốc đá lớn nằm ngang lối đi.

Bên trong hốc đó không phải là bóng tối trống rỗng mà là những ký tự khắc sâu vào đá đen nhánh.

Chúng không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào mà Lục Khuyết từng học qua hay hệ thống có thể dịch được.

Những đường nét cong queo, sắc bén như vết cắt của lưỡi dao mỏng nhất.

Hắn tiến lại gần, đưa tay ra chạm nhẹ lên bề mặt đá lạnh lẽo.

Ngay khi ngón tay tiếp xúc với ký tự đầu tiên, một luồng điện xanh lè chạy dọc theo cánh tay hắn khiến cơ bắp co rút đau đớn.

Hệ thống lập tức cảnh báo: [NĂNG LƯỢNG NGOẠI LAI ĐANG THẤM NHẬP].

[TỶ LỆ HOẠI TỔNG CƠ THỂ: 0%.

1%.]

"Rút lui!" Lục Khuyết hét lên, đồng thời giật tay về sau.

Hắn quay sang nhìn Tử Hà đang đứng sững người lại vì shock.

"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì!

Đây không phải là bẫy đơn thuần.

Nó là một phần của cơ thể nơi này."

Tử Ha run rẩy gật đầu, lùi lại vài bước và dựa lưng vào tường hang động phía sau.

Cậu nhìn chằm chằm vào những ký tự đang phát sáng mờ ảo trong bóng tối, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi lẫn tò mò bệnh hoạn đặc trưng của một kẻ say mê kiến thức nguy hiểm.

"Chúng ta cần tìm lối ra hoặc điểm trung chuyển," Lục Khuyết phân tích nhanh chóng trong đầu.

Bản đồ hệ thống hiển thị phía trước là một khoảng trống lớn, nhưng dữ liệu quét lại cho thấy sự hiện diện của hàng ngàn vật thể nhỏ li ti lơ lửng trong không khí.

"Tử Hà, chuẩn bị tinh thần.

Chúng ta sẽ phải nhảy qua khe hở này."

"Lòng thung dung," Lục Khuyết đáp lạnh lùng.

"Hệ thống phát hiện ra một dòng chảy năng lượng ổn định bên dưới nền đá ảo tưởng của chúng ta.

Bề mặt nơi đây chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy vực sâu."

Hắn quan sát kỹ hơn khu vực trước mặt.

Những viên đá nhỏ li ti đang xoay tròn theo một quỹ đạo cụ thể, tạo thành những vòng xoáy mini trông giống như mắt bão thu nhỏ lại.

Tiếng thì thầm mà hắn nghe thấy từ lúc vào hang động giờ đây trở nên rõ ràng hơn, không còn là tiếng ồn nền nữa mà giống như những lời nhắn nhủ trực tiếp vào tai.

*“Ngươi tìm kiếm chân lý.

nhưng ngươi chỉ đáng nhận được sự hủy diệt.”*

Lục Khuyết nghiến răng.

Hắn đã trải qua đủ nhiều lần chết đi sống lại để biết rằng những thực thể này thích chơi đùa với tâm trí nạn nhân hơn là giết chúng ngay lập tức.

Sự chậm trễ đó chính là cơ hội duy nhất hắn có trong tay.

"Có chuyện gì không?" Tử Ha hỏi, lo lắng nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt người bạn đồng hành trở nên căng thẳng lạ thường.

"Không gì," Lục Khuyết lắc đầu.

"Chỉ là chúng ta đang bị quan sát.

Và kẻ quan sát đó.

rất đói khát."

Hắn bước ra khỏi vị trí an toàn bên cạnh Tử Ha, tiến về phía mép vực ảo tưởng.

Mỗi bước chân đều được tính toán chính xác dựa trên dữ liệu phản hồi từ hệ thống.

Bước một: An toàn.

Bước hai: Cảnh báo nhẹ.

Bước ba: Nguy hiểm cấp độ 4.

Khi đặt bàn chân lên viên đá thứ tư, nền đất dưới giày của hắn bỗng trở nên mềm nhũn như bùn lầy.

Hắn kịp thời sử dụng kỹ năng [Phản Lực] để bật mình ra xa trước khi bị hút xuống sâu thẳm.

Tiếng gầm gừ từ lòng vực vang lên dữ dội, kèm theo những bóng đen khổng lồ phùng phồng lên rồi lại chìm xuống nhanh chóng.

"Đừng đứng yên!" Lục Khuyết hét lớn, giọng nói của hắn vang vọng trong hang động như tiếng sấm sét nhỏ bé nhưng đầy uy lực.

Theo nhịp điệu mà hệ thống chỉ cho ngươi!"

Tử Ha không cần phải nghe hai lần.

Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn lý trí sợ hãi.

Cậu lao về phía trước, vượt qua những viên đá lơ lửng đang xoay chuyển điên cuồng dưới sự dẫn đường của các con số xanh lá cây hiện ra trong tầm nhìn của cậu từ kết nối hệ thống tạm thời mà Lục Khuyết chia sẻ quyền truy cập hạn chế.

Họ giống như hai hạt bụi nhỏ bé giữa một cơn bão vũ trụ khổng lồ.

Những bóng đen ở bên dưới không ngừng vươn lên, cố gắng tóm lấy chân họ bằng những xúc xích vô hình làm bằng bóng tối thuần khiết.

Một lần, ngón tay Tử Ha suýt bị chạm vào khi hắn trượt chân trên viên đá thứ bảy.

Hắn ngã sấp người nhưng kịp thời dùng lòng bàn tay để phanh lại, mồ hôi và đất cát bắn tung tóe ra xung quanh.

"Đừng nhìn xuống!" Lục Khuyết cảnh báo gấp gáp.

"Nhìn vào mục tiêu tiếp theo!

Tin tưởng vào toán học hơn là mắt ngươi thấy!"

Hắn nhảy vọt qua một khoảng trống rộng gần hai mét, rơi xuống nền đá vững chắc ở phía bên kia của vực thẳm ảo ảnh.

Hắn quay người lại, đưa tay ra để kéo Tử Ha lên.

Cậu bạn trẻ đang treo lơ lửng trên mép đá, mặt mày tái xanh vì sợ hãi tột độ khi nhìn thấy những con mắt đỏ rực mở to trong bóng tối dưới đáy vực đang nháy liên tục hướng về phía cậu.

Lục Khuyết dùng sức mạnh toàn lực kéo Tử Hà ra khỏi nguy hiểm chết người.

Họ cùng nhau lăn xuống nền đất đá cứng rắn ở khu vực mới, tránh xa mép vực vừa thoát chết vài giây trước đó.

Không khí nơi đây lạnh hơn rõ rệt, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của sự phân hủy cổ xưa và ozone sau cơn dông điện.

Họ nằm im một lúc lâu trong bóng tối để lắng nghe nhịp đập trái tim đang muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.

Hệ thống trên tầm nhìn Lục Khuyết cuối cùng cũng ổn định lại, ngừng nhấp nháy báo lỗi liên tục.

Một thông báo mới hiện lên với màu vàng kim trang trọng: [KHÁM PHÁ ĐỊA ĐIỂM MỚI: THƯ MẠNG KIẾU TỬ].

"Thư Mạng Kiếu Tử?" Tử Ha thì thầm, giọng run rẩy không kiểm soát được nữa.

"Nghe giống như tên của một nơi mà người ta bước vào là không bao giờ quay lại."

Lục Khuyết đứng dậy, chùi sạch bụi bẩn trên áo choàng đen đã rách nát ở nhiều chỗ.

Hắn nhìn về phía trước, nơi ánh sáng từ thanh kiếm cổ chiếu rọi lên một cánh cổng đá khổng lồ đóng sầm lại trước mặt họ.

Trên bề mặt cánh cổng là những vết nứt chạy dọc ngang, và từ bên trong các khe hở đó, một luồng khí lạnh giá đang xì ra liên tục như hơi thở của một gã khổng tử thần đang ngủ say.

"Không có lựa chọn nào khác," Lục Khuyết nói với giọng trầm ổn nhưng đầy quyết đoán hiếm thấy ở hắn.

"Chúng ta đã đi quá xa để quay lại giờ đây.

Cánh cổng đó là lối duy nhất dẫn đến trung tâm của bí ẩn này."

Hắn rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, ánh sáng xanh lam từ lưỡi kiếm cắt xuyên qua màn tối dày đặc trước mặt cánh cổng đá cổ xưa đang run rẩy nhẹ nhàng như thể có gì đó bên kia muốn được thoát ra ngoài.

Màn tối chợt xé toạc, một bàn tay xương xương thò ra tóm lấy cổ tay hắn.

Huyết mạch lập tức tê dại, thấu xương khiến hắn suýt nữa đứt tay.

Hắn nhìn thấy khuôn mặt sau cánh cổng —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập