Chương 66

Không khí bên trong hang động không tĩnh lặng như dự đoán.

Nó rung động.

Một tần số thấp, gần giống với âm thanh của dây đàn violin bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.

Lục Khuyết nằm im bất động trên mặt đá lạnh lẽo.

Lưng anh ta cọ xát vào những tinh thể đen ngòm nhô ra từ vách tường, tạo nên một cảm giác khó chịu như da bò đang được lạng thịt từng lớp mỏng.

Mùi máu tanh nồng nặc xộc lên mũi.

Không phải mùi sắt gỉ thông thường mà là mùi của thời gian bị thối rữa.

Trong thế giới Huyền Hư vận hành bằng 'Thọ Mệnh Kinh Tế', máu không chỉ là chất lỏng sinh học.

Nó là dung môi chứa đựng những giây phút còn sót lại trong cơ thể nạn nhân.

Khi đồng hồ đếm ngược về con số 0, người ta hóa tro bụi.

Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, họ để lại thứ này: mùi của sự tuyệt vọng đang phân hủy.

Hắn nheo mắt nhìn lên trần hang động tối om phía trên đầu.

Ánh sáng xanh lam từ thanh kiếm cổ vẫn còn le lói, nhưng nó không chiếu rọi ra bất kỳ hình bóng nào rõ ràng.

Chỉ có những đường kẻ mờ ảo chạy dọc theo đá, giống như mạch máu của một xác khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đất.

Hệ Thống 'Thiên Đạo' im lặng đáng ngờ trên nhãn quan hệ thống trong đầu hắn.

Không có thông báo nhiệm vụ mới.

Không có cảnh báo nguy hiểm đỏ rực nhấp nháy trước mắt.

Sự yên tĩnh này khiến Lục Khuyết cảm thấy lo lắng hơn cả khi đối mặt với một đàn quái vật cấp S-rank.

Trong kiếp trước, mỗi lần Hệ Thống im lặng như thế này, nghĩa là nó đang quan sát từ xa, chờ đợi khoảnh khắc hắn mắc sai lầm chí mạng để thu hoạch nỗi đau tinh khiết nhất.

Hắn chậm rãi ngồi dậy.

Cơ thể anh trai Tử Cốt – hay đúng hơn là phiên bản ảo ảnh của người em gái ấy mà Giám Sát Viên 001 đã tạo ra – vẫn nằm bất động bên cạnh, nhưng không còn hơi ấm nào tỏa ra từ xác chết giả đó nữa.

Sự lạnh lẽo lan tỏa từ thi thể làm run rẩy những sợi lông..

Lục Khuyết đưa bàn tay phải lên chạm vào cổ tay trái của mình.

Đồng hồ đếm ngược đang tích tắc đều đặn: *59:48:12*.

Thời gian còn lại cho hắn không nhiều hơn bao giờ hết.

Nhưng điều khiến hắn lạnh toát sống lưng không phải là con số giảm dần đó, mà là cảm giác kỳ lạ dưới lòng bàn tay chạm vào mặt đá.

Hắn rùng mình mạnh mẽ, thu tay về như thể vừa đụng phải một vết thương hở.

Không gian xung quanh hang động này dường như có ý thức riêng biệt.

Những tinh thể đen ngòm trên vách tường phản chiếu ánh sáng xanh lam của thanh kiếm, tạo thành những hình thù méo mó giống như những khuôn mặt đang gào thét trong thinh lặng.

"Đây không phải là mộ," Lục Khuyết thì thầm với chính mình, giọng nói trầm thấp vang lên trong khoảng không hẹp hòi, bị nuốt chửng bởi sự ẩm ướt dày đặc.

"Đây là một cơ thể."

Nếu hang động này là một phần của cơ thể sống – hay xác chết khổng lồ nào đó – thì cánh cổng đá họ vừa phá vỡ chỉ là cửa vào hệ tiêu hóa hoặc buồng tim của nó.

Và nếu vậy, thứ gì đang đập mạnh bên trong những bức tường đá này?

Hắn đứng dậy, chân bước lên lớp bụi tro màu xám bạc phủ dày dưới đất.

Mỗi bước đi đều tạo ra tiếng kẽo kẹt nhỏ nhẹ, giống như việc dẫm lên xương sườn người chết.

Lục Khuyết rút thanh kiếm hoàn toàn khỏi vỏ kim loại đen bóng.

Lưỡi dao dài hun hút phản chiếu ánh sáng yếu ớt, cắt xuyên qua màn sương mù mỏng dính đang tụ tập lại gần chỗ anh ta.

Hắn nhớ lại những gì Tử Cốt nói trước khi biến mất trong chương 65: *"Anh sẽ thấy khuôn mặt của chính mình ở phía bên kia."*

Lúc đó hắn nghĩ đó là một lời nguyền, hoặc một ảo giác do Hệ Thống tạo ra để làm suy yếu tâm lý.

Nhưng giờ đây, đứng giữa lòng hang động kỳ lạ này, hắn nhận ra sự thật tàn khốc hơn nhiều.

Những đường vân trên đá không ngẫu nhiên.

Chúng sắp xếp theo kiểu xoắn ốc Fibonacci – cấu trúc toán học hoàn hảo nhất mà tự nhiên và cả ma thuật cao cấp đều sử dụng để tối ưu hóa năng lượng.

Lục Khuyết tiến sâu thêm vào bóng tối.

Ánh sáng từ thanh kiếm chiếu rọi lên một khối đá lớn nằm giữa lối đi.

Đó không phải là đá thông thường.

Bề mặt của nó trong suốt như thủy tinh, nhưng bên trong lại chứa đầy những bọt khí đen ngòm đang di chuyển chậm chạp theo chiều ngược lại so với trọng lực.

Hắn dừng chân trước khối đá đó.

Hệ Thống cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng không phải bằng giọng máy móc lạnh lùng quen thuộc, mà là một dòng chữ đỏ tươi hiện ra trực tiếp trong võng mạc mắt hắn:

Lục Khuyết nhíu mày.

Phái sinh vật thời gian?

Hắn chưa từng nghe thuật ngữ này trong bất kỳ ghi chép nào về thế giới Huyền Hư, dù là từ những cường giả cao cấp nhất hay thư viện cấm địa của các gia tộc tu luyện.

Đây là thông tin mới – và trong trò chơi sống còn mà anh ta đang tham dự, thông tin mới luôn đi kèm với cái giá đắt đỏ phải trả.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt khối đá trong suốt.

Ngay lập tức, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc theo ngón trỏ hắn, lan tỏa nhanh chóng khắp cơ thể khiến mọi dây thần kinh tê dại tạm thời.

Không phải đau đớn vật lý, mà là cảm giác bị rút lấy ký ức.

Trong khoảnh khắc đó, Lục Khuyết thấy mình đứng giữa một phòng thí nghiệm trắng tinh tươm tất.

Những chiếc đồng hồ treo trên tường quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt.

Một người đàn ông mặc áo labo màu trắng muốt đang nhìn chằm chằm vào hắn qua tấm kính cường lực dày cộp.

Người đó không nói gì, chỉ đưa ra một ngón tay cái hướng xuống – dấu hiệu phủ nhận tuyệt đối.

Hình ảnh tan vỡ khi hắn giật mạnh tay mình ra khỏi khối đá.

Hắn thở hổn hển, mồ hôi lạnh đẫm ướt lưng áo choàng đen rách nát.

Khối đá trước mặt bỗng nhiên nứt toác thành từng mảng lớn, phát ra âm thanh rên rỉ giống như tiếng khóc của trẻ sơ sinh bị bóp nghẹt trong lòng mẹ.

Từ vết nứt vừa xuất hiện, một luồng khí nóng hổi phả mạnh vào mặt Lục Khuyết.

Mùi hương thoang thoảng của hoa nhài – mùi hương đặc trưng mà Bạch Thanh Y thường dùng làm nước hoa – xộc lên mũi hắn, kích thích những ký ức đau đớn nhất trong quá khứ trỗi dậy dữ dội.

Hắn nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh như băng giá đóng cứng trên hồ mùa đông.

Hắn không quay lưng lại để chạy trốn.

Trong thế giới này, sự sợ hãi là món quà ngon lành nhất mà Hệ Thống 'Thiên Đạo' mong muốn thu thập.

Nếu hắn lùi bước, Giám Sát Viên 001 sẽ coi đó là dấu hiệu của một nạn nhân yếu đuối đang chấp nhận số phận bi kịch của mình.

Lục Khuyết vung thanh kiếm lên cao, lưỡi dao cắt thẳng vào trung tâm khối đá đang vỡ nát.

Không phải để tấn công, mà là để thử nghiệm độ cứng và phản ứng của nó.

Lưỡi kiếm chạm vào bề mặt trong suốt không hề bị cản trở chút nào, như thể hắn đang chém vào một ảo ảnh.

Nhưng ngay sau đó, thanh kim loại cổ xưa rung lên mạnh mẽ, phát ra âm thanh chói tai xé toạc sự tĩnh lặng của hang động.

Khối đá vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ li ti, mỗi mảnh đều phản chiếu hình bóng Lục Khuyết từ những góc độ khác nhau – một phiên bản đang cười khẩy đầy mỉa mai, một phiên bản đang gào thét trong đau đớn, và một phiên bản… không mặt.

Hắn bước qua đống đổ nát của khối đá đó, tiến vào sâu hơn nữa bên trong hang động.

Lối đi hẹp dần lại thành những ống dẫn hình trụ giống như ruột già của sinh vật khổng lồ nào đó.

Thành ống trơn trượt và ẩm ướt, tiết ra một chất dịch nhầy màu tím nhạt phát sáng mờ ảo trong bóng tối.

Lục Khuyết cẩn thận đặt bàn chân lên bề mặt nhờn sền sệt này.

Hắn cảm nhận được sự rung động mạnh mẽ truyền từ dưới đáy hang động lan tỏa lên qua đôi giày da cũ kỹ của mình.

Nhịp đập đều đặn, chậm rãi nhưng đầy sức mạnh hủy diệt: *Đump… Đump… Đump…*

Nhịp tim của Hang Động?

Hay nhịp đếm ngược của chính thế giới này đang tiến gần đến điểm kết thúc?

Hắn rút ra một cuộn giấy bạc từ trong túi áo – vật phẩm duy nhất hắn còn giữ được sau cuộc chiến khốc liệt ở cánh cổng đá.

Trên đó là bản đồ sơ khai mà Tử Cốt đã vẽ vội trước khi biến mất, chỉ rõ hướng đi về phía 'Trung Tâm'.

Tuy nhiên, bây giờ bản đồ này trở nên vô nghĩa vì cấu trúc không gian bên trong hang động đang thay đổi liên tục theo nhịp đập của những bức tường xung quanh.

Lục Khuyết gấp cuộn giấy lại và cất cẩn thận vào sâu trong túi ngực gần tim nhất.

Hắn cần giữ đầu óc tỉnh táo để tính toán chiến lược tiếp theo.

Hệ Thống vẫn chưa cho biết mục tiêu cụ thể của nhiệm vụ hiện tại, nhưng trực giác bảo hắn rằng câu trả lời nằm ở nhịp đập đó.

Hắn lao bước đi nhanh hơn, tận dụng sự trơn trượt trên bề mặt ống dẫn để tăng tốc độ di chuyển.

Những mảnh đá vỡ từ khối trước bay theo sau lưng như những con ruồi muỗi bị thu hút bởi mùi máu tươi đang tỏa ra từ vết thương nhỏ xíu nơi đầu ngón tay trỏ của hắn – nơi vừa chạm vào khối đá kỳ lạ đó.

Ánh sáng xanh lam từ thanh kiếm bắt đầu mờ đi, thay thế bằng một ánh sáng đỏ sẫm phát ra từ phía trước lối đi hẹp hòi này.

Mùi hoa nhài càng lúc càng nồng nàn hơn đến mức khiến Lục Khuyết cảm thấy chóng mặt nhẹ nhàng khó chịu trong người mình đang mệt mỏi kiệt sức sau trận chiến vừa rồi nhưng ý chí vẫn còn kiên cường như thép không gỉ chống lại mọi áp lực bên ngoài tác động vào cơ thể yếu ớt hiện tại của hắn.

Hắn dừng chân đột ngột khi nhìn thấy hình ảnh trước mắt khiến máu trong tĩnh mạch anh ta đóng băng hoàn toàn ngay lập tức chỉ trong vòng một giây ngắn ngủi thôi cũng đủ làm thay đổi tất cả những gì đang diễn ra quanh đây rồi.

thân mến ạ!

Nhưng không phải là sự kinh hoàng thuần túy.

Đó là vẻ đẹp chết chóc của sự thật trần trụi phơi bày trước mắt hắn mà không cần che đậy bởi bất kỳ lớp vỏ bọc giả tạo nào nữa.

Ở cuối con đường ống dẫn hình trụ này, một căn phòng tròn rộng lớn mở ra như lòng bàn tay khổng lồ đang nắm chặt lấy bí mật tối thượng nhất của Đại Lục Huyền Hư.

Giữa căn phòng là một chiếc ghế bành làm bằng xương trắng muốt của những sinh vật cổ xưa đã tuyệt chủng từ hàng ngàn năm trước đây rồi mà bây giờ mới được phát hiện ra thôi chứ không phải là gì khác đâu cả!

Ngồi trên chiếc ghế đó chính là Giám Sát Viên 001.

Nhưng hình dáng của hắn ta hoàn toàn khác biệt so với phiên bản ảo ảnh mà Lục Khuyết từng đối mặt ở chương 65.

Đây không còn là một bóng ma mờ nhạt nữa, mà là một thực thể vật chất rõ ràng – một người đàn ông trẻ tuổi với khuôn mặt vô cảm đến đáng sợ và đôi mắt đen ngòm sâu thẳm như vực thẳm vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông không có điểm kết thúc nào cả trong khoảng thời gian vĩnh cửu dài dằng dặc đằng trước phía xa xôi nơi đó đang chờ đợi những linh hồn lạc lối tìm kiếm sự giải thoát cuối cùng cho mình khỏi vòng xoán sinh lão bệnh tử đầy khổ đau triền miên bất tận này nữa sao?

Giám Sát Viên 001 nâng một tay lên, ngón trỏ điểm nhẹ vào đầu gối của hắn ta.

Hành động đó khiến toàn bộ căn phòng rung chuyển dữ dội như thể vừa trải qua một trận động đất cấp độ cao nhất từng được ghi nhận trong lịch sử địa chất học phức tạp khó hiểu đầy bí ẩn chưa ai có thể giải mã nổi cho đến tận ngày nay này đây.

các bạn đọc giả yêu quý của tôi ơi?

Và rồi, từ phía sau lưng chiếc ghế bành xương trắng ấy, một cánh cổng thứ hai mở ra.

Khác với cánh cổng đá cổ xưa đóng sầm lại trước mặt họ ở chương 65, cánh cổng này được làm bằng chính máu tươi đang chảy trôi liên tục không ngừng nghỉ bao giờ dừng lại giữa chừng cả đâu mà chỉ đơn thuần là sự tiếp nối tự nhiên của dòng chảy thời gian vốn dĩ đã bị phá vỡ cân bằng nghiêm trọng từ rất lâu đời trước khi bất kỳ ai sinh ra trên thế giới thực tại hiện hữu này nữa thôi sao?

Bên trong cánh cổng máu đó, Lục Khuyết nhìn thấy hình bóng mờ ảo của Bạch Thanh Y đang đứng quay lưng lại với hắn.

Cô ấy không biết rằng mình đang bị quan sát bởi những con mắt vô cảm từ phía bên kia ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết định mệnh sắp xảy ra bất cứ lúc nào ngay bây giờ này đây!

Hắn run rẩy rút kiếm, lưỡi dao lạnh cắt da thịt khi nhận ra đó chính là ngón tay giữa của chính mình đang chỉ về phía trước lối đi hẹp hòi dẫn đến trung tâm bí ẩn này mà không cần phải suy nghĩ quá nhiều về hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra sau những hành động liều lĩnh thiếu cân nhắc kỹ lưỡng đủ lâu để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho bản thân trong tình huống nguy hiểm cấp bách như thế này đâu.

Ngón tay ấy đột ngột dừng lại, quay sang chỉ thẳng vào tim hắn.

Huyết áp trong tĩnh mạch sôi sục, hắn nhận ra mùi hương thối rữa của Tử Khốc đang lan tỏa từ chính lòng bàn tay mình.

"Ta đã nói."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập