Chương 36

Không khí trong phòng máy lạnh cót, mùi ozone và mùi máu tanh nồng nặc.

Lục Khuyết không đáp lại.

Anh đứng yên, ánh mắt quét qua quả cầu khổng lồ đang pulsate nhịp nhàng như một quả tim bằng thủy tinh.

Bên trong nó, hàng tỷ dòng chảy ánh sáng bạc—thời gian sống của dân chúng—đang bị hút vào lõi đen kịt.

Người đàn ông kia thở dài, tiếng thở nặng nề như của một cỗ máy cũ kỹ.

"Ngươi đang cân nhắc, đúng không?

Giữa việc giết ta lấy 'Giây Phút' cứu mạng mình, hay để mặc cho đồng hồ đếm ngược trên cổ tay ngươi về con số không."

Giám Sát Viên 001 không nhìn Lục Khuyết.

Anh ta đang tập trung vào quả cầu, đôi tay gầy guộc đặt lên bề mặt lạnh lẽo, như đang xoa dịu một đứa trẻ đang khóc.

Lục Khuyết cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh hơn.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì sự kích thích của một ván cờ mới bắt đầu.

Hệ Thống trong đầu anh im lặng.

Lần đầu tiên kể từ khi anh tỉnh lại, nó không phát ra tiếng cảnh báo.

Sự im lặng này đáng sợ hơn bất kỳ thông báo nào.

Nó có nghĩa là anh đã bước ra khỏi vùng an toàn của những kịch bản đã được lập trình.

"Ta không cần ngươi cho thời gian," Lục Khuyết nói, giọng trầm và lạnh.

"Ta cần biết nơi này là gì."

Giám Sát Viên 001 quay đầu lại.

Đôi mắt sau chiếc mặt nạ đồng thau tối sẫm, nhưng Lục Khuyết có thể cảm nhận được sự tò mò trong ánh nhìn đó.

Đây là nơi mọi thứ bắt đầu và kết thúc.

Đây là 'Trung Tâm Điều Khiển'.

Và ngươi, Lục Khuyết, là một lỗi hệ thống."

Lục Khuyết nhíu mày.

"Lỗi hệ thống?"

"Đúng," Giám Sát Viên 001 bước lại gần, bước chân không phát ra tiếng động.

"Hệ Thống 'Thiên Đạo' được thiết kế để tối ưu hóa sự tồn tại của nhân loại thông qua việc quản lý tài nguyên thời gian.

Nhưng ngươi...

ngươi đã phá vỡ quy tắc cơ bản nhất: Không ai có thể sống mà không trả giá.

Ngươi đã tự hủy hoại nguồn cung cấp năng lượng của chính mình, vậy mà ngươi vẫn đứng đây."

Lục Khuyết nhìn vào cổ tay trái của mình.

Vết sẹo hình đồng hồ màu đen vẫn nằm đó, lạnh lẽo và im lìm.

Anh nhớ lại cảm giác xé nát linh hồn khi chém vào đồng hồ của chính mình.

Đó không phải là sự sống.

Đó là sự từ chối chết.

"Vậy thì hãy cho ta biết," Lục Khuyết hỏi, giọng anh sắc như lưỡi dao.

"Nếu ta là một lỗi, tại sao ngươi không xóa bỏ ta ngay lập tức?"

Giám Sát Viên 001 mỉm cười.

Một nụ cười đầy bi thương.

"Vì 'Lỗi' đôi khi lại là chìa khóa để mở ra một chương mới.

Và chương mới này...

cần một người dẫn dắt."


Lục Khuyết bước qua cánh cửa.

Không gian bên trong nhỏ hơn anh tưởng.

Chỉ đủ cho một người đi vào.

Nhưng bầu không khí ở đây khác biệt hoàn toàn.

Nó nặng nề, dày đặc, như thể không khí đang bị nén chặt bởi một áp lực vô hình.

Ở trung tâm căn phòng nhỏ là một cái bục đá đen.

Trên đó, không có máy móc, không có công nghệ cao cấp.

Chỉ có một cuốn sách cũ kỹ, bìa da đã mục rữa, nằm trên một tấm vải trắng.

Lục Khuyết bước lại gần.

Hệ Thống trong đầu anh bắt đầu rung lên, nhưng không phải là báo động.

Nó là một âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng chuông chùa vang lên trong sương mù.

*[Cảnh báo: Tiếp cận Artifact Cấp Độ S.]*
*[Tên vật phẩm: Nhật Ký Của Người Tạo Ra.]*
*[Mô tả: Chứa đựng ký ức gốc của Hệ Thống.]*

Lục Khuyết nhìn vào cuốn sách.

Anh không chạm vào nó.

Anh chỉ nhìn.

Nhưng ngay khi ánh mắt anh tiếp xúc với trang bìa, những dòng chữ bắt đầu hiện ra trong tâm trí anh.

Không phải là tiếng Việt, không phải là tiếng Anh.

Mà là những hình ảnh.

Những cảm xúc.

Anh thấy một người đàn ông.

Một người đàn ông với khuôn mặt giống hệt anh.

Nhưng đôi mắt của người đàn ông đó chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm mà anh chưa từng trải qua.

Người đàn ông đó đang khóc.

Anh ta đang ôm một cô bé trong vòng tay.

Cô bé đó có mái tóc đen dài, đôi mắt sáng ngời.

Đó là Tử Cốt.

Nhưng không phải Tử Cốt hiện tại.

Mà là Tử Cốt trong quá khứ xa xôi.

Một quá khứ mà anh không hề biết.

"Đây là ký ức của ai?" Lục Khuyết hỏi, giọng anh nghẹn ngào.

Giám Sát Viên 001 đứng ở cửa, giọng anh vang lên như từ xa.

"Đây là ký ức của chính ngươi.

Của phiên bản ngươi trong kiếp trước.

Khi ngươi còn là 'Người Tạo Ra'."

Lục Khuyết sững sờ.

là Người Tạo Ra?"

"Không chỉ là ngươi," Giám Sát Viên 001 đáp.

"Mà là tất cả những người đã chết oan.

Tất cả những linh hồn đã bị Hệ Thống nuốt chửng.

Ý thức của họ đã hợp nhất với ngươi.

Và ngươi đã tạo ra Hệ Thống 'Thiên Đạo' để bảo vệ họ.

Để không ai phải chịu nỗi đau mất mát như ngươi đã từng chịu."

Lục Khuyết nhìn vào cuốn sách.

Những hình ảnh tiếp tục chạy trong đầu anh.

Anh thấy mình thiết lập quy tắc "Thọ Mệnh Kinh Tế".

Anh thấy mình tạo ra đồng hồ đếm ngược.

Anh thấy mình biến con người thành những nô lệ của thời gian.

"Vì sao?" Lục Khuyết hỏi, giọng anh run rẩy.

"Vì sao ngươi lại làm điều đó?"

"Vì nỗi đau là duy nhất," Giám Sát Viên 001 nói.

"Và nỗi đau là thứ duy nhất có thể kết nối mọi người.

Khi ngươi tạo ra Hệ Thống, ngươi đã hy vọng rằng bằng cách chia sẻ nỗi đau, nhân loại sẽ hiểu nhau hơn.

Nhưng ngươi đã sai.

Nỗi đau chỉ sinh ra nỗi đau.

Và bây giờ, ngươi phải chọn.

Tiếp tục con đường này, hay phá hủy nó?"

Lục Khuyết nhìn vào cuốn sách.

Anh cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ nó.

Nó muốn anh chạm vào nó.

Nó muốn anh nhớ lại tất cả.

Nhưng anh biết rằng nếu anh làm vậy, anh sẽ mất đi chính mình.

Anh sẽ trở thành một phần của Hệ Thống.

Anh sẽ trở thành 'Pin' vĩnh cửu.

"Ta sẽ không chọn," Lục Khuyết nói, rút kiếm ra.

Lưỡi kiếm ánh sáng xanh lam chiếu rọi căn phòng tối tăm.

"Ta sẽ phá hủy nó.

Từ bên trong."

Giám Sát Viên 001 mỉm cười.

"Đó là điều ta mong đợi.

Nhưng hãy nhớ, Lục Khuyết.

Khi ngươi phá hủy Hệ Thống, ngươi cũng sẽ phá hủy những gì ngươi yêu quý nhất.

Bao gồm cả Bạch Thanh Y và Tử Cốt."

Lục Khuyết dừng lại.

Anh nhìn vào hình ảnh của Bạch Thanh Y trong ký ức.

Cô bé đang mỉm cười, ánh mắt đầy tin tưởng.

"Thì ra đây là cái giá," Lục Khuyết thì thầm.

"Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ ta muốn bảo vệ."

Anh nhìn vào cuốn sách.

Rồi anh nhìn vào Giám Sát Viên 001.

"Vậy thì hãy bắt đầu," Lục Khuyết nói.

"Hãy cho ta thấy toàn bộ bí mật này.

Và sau đó, ta sẽ quyết định số phận của thế giới này."

Giám Sát Viên 001 bước lùi lại.

"Như ngươi muốn."

Lục Khuyết đưa tay ra, chạm vào trang bìa của cuốn sách.

Ngay lập tức, thế giới xung quanh anh biến mất.

Anh rơi vào một dòng chảy ký ức vô tận.

Và ở cuối dòng chảy đó, anh thấy một bóng dáng quen thuộc.

Đó là chính anh.

Nhưng một phiên bản anh khác.

Một phiên bản anh đã trở thành Ma Đầu.

Và phiên bản đó đang nhìn anh với ánh mắt đầy thù hận.

"Chào mừng ngươi trở về," phiên bản Ma Đầu nói.

"Bây giờ, hãy chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng."

Lục Khuyết cố gắng hét lên, nhưng anh không thể.

Anh bị mắc kẹt trong ký ức của chính mình.

Và đồng hồ đếm ngược trên cổ tay anh bắt đầu chạy ngược.

*00:00:01...*
*00:00:02...*
*00:00:03...*

Thời gian đang quay ngược.

Và Lục Khuyết biết rằng anh không thể dừng nó lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập