Chương 37
Không gian xung quanh Lục Khuyết không còn là căn phòng tối tăm với những đường ống máu chảy, mà là một hành lang vô tận được xây dựng từ những mảnh vỡ của ký ức.
Thời gian ở đây không chảy theo dòng chảy tự nhiên, mà bị xé toạc thành những mảnh vụn lơ lửng.
Mỗi bước chân Lục Khuyết đặt xuống đều tạo ra một âm thanh vang vọng, giống như tiếng kim đồng hồ tích tắc nhưng bị bóp méo, kéo dài đến mức đáng sợ.
Hệ Thống 'Thiên Đạo' trong đầu anh đang phát ra những tín hiệu hỗn loạn, không còn là những dòng chữ xanh lá quen thuộc mà là những cảnh báo đỏ tía nhấp nháy liên tục.
*[Cảnh báo: Cấu trúc thực tại bị phá vỡ.]*
*[Vị trí hiện tại: Lõi Ký ức — Tầng 0.]*
*[Buff 'Đông Ngự Thời Gian' đã hết hiệu lực.]*
*[Tuy nhiên, đồng hồ đếm ngược trên cổ tay Lục Khuyết vẫn hiển thị: 00:00:00.]*
Lục Khuyết nhìn xuống cổ tay trái.
Con số không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là một vòng xoáy đen tối đang hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
Anh cảm thấy lạnh buốt, không phải vì nhiệt độ, mà vì sự trống rỗng trong tâm trí.
Ký ức về kiếp trước — khi anh là "Người Tạo Ra" — đang xâm nhập vào ý thức hiện tại như một cơn lũ lụt dữ dội.
Anh nhớ lại cảm giác của bàn tay mình khi chạm vào cuốn sách "Nhật Ký Của Người Tạo Ra".
Sự thật đã được hé lộ: Lục Khuyết không phải là một người trùng sinh ngẫu nhiên.
Anh là một mảnh vỡ của chính hệ thống này, một công cụ được thiết kế để tự hủy diệt nhằm giải phóng năng lượng tích tụ.
Nhưng nếu anh là công cụ, thì ai là người đang điều khiển dây thừng?
"Đừng cố gắng hiểu nó ngay lập tức," một giọng nói vang lên, không từ phía sau, mà từ chính bên trong xương cốt của anh.
Lục Khuyết quay người lại.
Không có ai ở đó.
Chỉ có những bóng đổ dài, cong queo, đang di chuyển độc lập với nguồn sáng.
Đó là dấu hiệu của "Sát Thủ Thời Gian" — những thực thể được sinh ra từ nỗi sợ hãi của những linh hồn đã chết oan.
Chúng không tấn công bằng vật lý, mà bằng việc xóa bỏ tồn tại khỏi dòng chảy thời gian.
Anh bước tiếp.
Mục tiêu của anh là tìm ra "Zero" — kẻ duy nhất biết đường thoát khỏi khu vực phong tỏa này.
Nhưng trong thế giới của ký ức, Zero không phải là một người sống.
Zero là một khái niệm.
Là điểm bắt đầu và điểm kết thúc của mọi thứ.
Trước mặt anh, một cánh cửa bằng xương xuất hiện.
Nó không có tay nắm, chỉ có một lỗ hổng đen kịt ở chính giữa, giống như đồng tử của một con mắt khổng lồ.
Lục Khuyết rút thanh kiếm ánh sáng xanh lam ra.
Lưỡi kiếm run rẩy, phản chiếu lại hình ảnh của chính anh — một người đàn ông với đôi mắt đầy máu và nỗi tuyệt vọng.
"Ta sẽ không cho phép ngươi kiểm soát ta," Lục Khuyết thì thầm, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng trên mặt đất đá đen.
Anh lao về phía cánh cửa.
Khi lưỡi kiếm chạm vào bề mặt xương, một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh.
Không phải đau đớn thể xác, mà là nỗi đau của hàng ngàn linh hồn cùng lúc bị giết chết.
Lục Khuyết grit teeth, nghiến răng đến mức hàm run rẩy.
Hệ Thống trong đầu anh hét lên.
*[Nhiệm vụ đặc biệt kích hoạt: Xé toạc Màn Che.]*
*[Mục tiêu: Tìm ra gốc rễ của nỗi đau.]*
*[Phần thưởng: 1 Giây Phút vĩnh cửu.]*
*[Cảnh báo: Nếu thất bại, linh hồn của bạn sẽ bị đồng hóa vào Hệ Thống.]*
Lục Khuyết không quan tâm đến phần thưởng.
Anh chỉ cần biết sự thật.
Anh đẩy mạnh thanh kiếm vào lỗ hổng.
Cánh cửa xương vỡ vụn, không phát ra tiếng ồn, mà là một tiếng khóc than thầm lặng của vô số giọng nói.
Bên kia cánh cửa là một căn phòng tròn, được bao bọc bởi những bức tường kính trong suốt.
Bên trong mỗi tấm kính là một cảnh tượng khác nhau.
Lục Khuyết nhận ra chúng.
Đó là những khoảnh khắc chết chóc của những người anh đã gặp trong kiếp trước.
Bạch Thanh Y ngã xuống trong vòng tay anh.
Tử Cốt hóa thành tro bụi trước mắt anh.
Và chính anh, Lục Khuyết, đang đứng trên đỉnh của tòa tháp thời gian, cười điên dại khi nhìn xuống thế giới sụp đổ.
"Đây là gì?" Lục Khuyết hỏi, giọng anh khàn đặc.
"Đây là lý do tại sao ngươi không thể cứu họ," giọng nói của Giám Sát Viên 001 vang lên, lần này nó đến từ khắp mọi hướng.
"Ngươi nghĩ rằng nếu ngươi mạnh hơn, nếu ngươi có nhiều thời gian hơn, ngươi có thể thay đổi kết cục.
Nhưng kết cục không phải là lỗi của sức mạnh.
Kết cục là kết quả của sự lựa chọn."
Lục Khuyết bước vào phòng.
Anh đi đến tấm kính đầu tiên.
Trong đó, hình ảnh của Bạch Thanh Y đang mỉm cười.
Nhưng nụ cười đó không phải là sự hạnh phúc.
Nó là sự chấp nhận.
Cô ấy biết rằng mình sẽ chết, và cô ấy đã chọn chết để bảo vệ anh.
"Không," Lục Khuyết hét lên, đập tay vào tấm kính.
"Đó không phải là sự lựa chọn của cô ấy!
Đó là sự ép buộc của hệ thống!"
Tấm kính nứt vỡ.
Một dòng máu tươi chảy ra từ vết nứt, không phải máu người, mà là một chất lỏng màu tím sẫm, tỏa ra mùi hương của hoa mai và mùi sắt của máu.
Lục Khuyết cúi xuống, cầm lấy một giọt chất lỏng đó.
Nó nóng rực, đốt cháy da thịt anh, nhưng anh không buông tay.
Trong giọt chất lỏng đó, anh thấy một ký ức.
Không phải của anh.
Mà là của Bạch Thanh Y.
Anh thấy cô ấy đứng trong một căn phòng tối, cầm trên tay một chiếc đồng hồ đếm ngược đã bị phá vỡ.
Cô ấy đang nói với một người đàn ông bóng đen — Giám Sát Viên 001.
*"Nếu tôi phá hủy đồng hồ này, tôi sẽ mất đi thời gian sống.
Nhưng nếu tôi để nó tiếp tục, anh ấy sẽ trở thành nô lệ của nỗi đau.
Tôi không muốn anh ấy cứu tôi.
Tôi muốn anh ấy tự do."*
*"Thế nào là tự do?"* Bóng đen hỏi.
*"Tự do là được quyền chết vì một lý do của chính mình, chứ không phải vì một kịch bản được viết sẵn,"* Bạch Thanh Y đáp, giọng cô bình thản, lạnh lùng hơn bất kỳ ai trong Lục Khuyết từng gặp.
Ký ức kết thúc.
Lục Khuyết đứng chông chênh giữa căn phòng kính.
Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự giận dữ.
Bạch Thanh Y đã tự nguyện hy sinh.
Không phải vì anh yếu đuối, mà vì cô ấy muốn anh thoát khỏi gánh nặng của sự kiểm soát.
"Vậy thì ngươi đã hiểu chưa?" Giám Sát Viên 001 hỏi, giọng anh giờ đây không còn lạnh lùng, mà mang theo một sự mệt mỏi cổ xưa.
"Ngươi không thể cứu họ bằng cách từ chối cái chết.
Ngươi phải chấp nhận nó.
Chấp nhận rằng cái chết là một phần của sự sống.
Và chỉ khi ngươi chấp nhận mất mát, ngươi mới có thể tìm thấy sức mạnh thực sự."
Lục Khuyết nhìn vào tấm kính cuối cùng.
Trong đó là hình ảnh của Tử Cốt.
Cô bé đang cầm một chiếc chìa khóa vàng.
Nhưng chiếc chìa khóa đó không mở một cánh cửa.
Nó mở một vết nứt trong không gian.
"Zero," Lục Khuyết nói.
"Cô ấy là Zero."
"Không," Giám Sát Viên 001 đáp.
"Tử Cốt là Chìa Khóa.
Và ngươi là ổ khóa.
Khi hai người gặp nhau, hệ thống sẽ hoàn thành chu kỳ.
Và chu kỳ đó sẽ kết thúc bằng cái chết của một trong hai người."
Lục Khuyết cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Ký ức của "Người Tạo Ra" đang xung đột với ý thức hiện tại.
Anh nhớ ra rằng mình đã từng là người thiết lập ra chu kỳ này.
Anh đã tạo ra một thế giới nơi nỗi đau là nguồn năng lượng, và Tử Cốt là hy sinh cần thiết để duy trì nó.
"Ta sẽ phá vỡ chu kỳ," Lục Khuyết nói, giọng anh lạnh băng.
"Ta sẽ không cho phép bất kỳ ai phải hy sinh.
Không phải Thanh Y, không phải Tử Cốt.
Và không phải chính ta."
Anh quay người, rời khỏi căn phòng kính.
Hành lang phía sau đã biến mất.
Thay vào đó là một bức tường đá cao vút, chặn đứng lối đi.
Trên bức tường đó, có một đồng hồ lớn, kim đồng hồ đang quay ngược.
*00:00:01...*
*00:00:02...*
Thời gian đang quay ngược về điểm bắt đầu.
Điểm mà Lục Khuyết vừa trùng sinh.
Điểm mà anh còn là một F-rank yếu đuối, chưa biết gì về sự thật tàn khốc này.
Nếu anh chạm vào đồng hồ đó, anh sẽ quay trở lại quá khứ.
Nhưng anh sẽ không còn là Lục Khuyết của hiện tại.
Anh sẽ mất đi mọi ký ức, mọi sức mạnh, và mọi mối liên kết với những người anh yêu thương.
Anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, như một kẻ mù lòa trong bóng tối.
Nhưng nếu anh không chạm vào nó, anh sẽ bị kẹt trong Lõi Ký ức này mãi mãi, trở thành một phần của Hệ Thống, một 'Pin' vĩnh cửu cho nỗi đau của nhân loại.
Lục Khuyết nhìn vào đồng hồ.
Kim đồng hồ đang tiến gần đến 0.
"Đây là lựa chọn của ngươi," Giám Sát Viên 001 nói.
"Chọn sự quên lãng, hay chọn sự đau khổ vĩnh cửu?"
Lục Khuyết nâng tay lên.
Bàn tay anh run rẩy.
Anh nhớ lại nụ cười của Tử Cốt.
Nụ cười hồn nhiên, vô tư, không biết gì về sự hy sinh sắp đến.
Và anh nhớ lại ánh mắt của Bạch Thanh Y.
Ánh mắt đầy sự hiểu biết và tha thứ.
"Ta không chọn quên lãng," Lục Khuyết nói, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Và ta cũng không chọn đau khổ."
Anh nắm chặt tay, tập trung toàn bộ ý chí của mình vào vết sẹo màu đen trên cổ tay.
Vết sẹo đó bắt đầu phát sáng, không phải ánh sáng xanh lam của hệ thống, mà là một ánh sáng trắng rực rỡ, chói lòa.
"Ta chọn...
tự do."
Lục Khuyết đấm thẳng vào đồng hồ.
Không có âm thanh.
Không có va chạm.
Chỉ có một sự im lặng tuyệt đối.
Và rồi, thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường kính vỡ vụn.
Những ký ức bay ra như những con chim trắng.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức bị cuốn đi, Lục Khuyết thấy một bóng dáng đứng ở cuối hành lang.
Đó không phải là Zero.
Đó không phải là Tử Cốt.
Đó là chính anh.
Một phiên bản anh khác, với đôi mắt đỏ rực và một nụ cười đầy ác ý.
"Chào mừng ngươi trở về, Lục Khuyết," phiên bản Ma Đầu nói, giọng anh vang lên như sấm sét.
"Bây giờ, hãy chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Vì ngươi vừa mở cánh cửa vào địa ngục."
Lục Khuyết cố gắng hét lên, nhưng anh không thể.
Anh bị kéo vào trong bóng tối.
Và đồng hồ đếm ngược trên cổ tay anh bắt đầu chạy ngược.
*00:00:01...*
*00:00:02...*
*00:00:03...*
Thời gian đang quay ngược.
Và Lục Khuyết biết rằng anh không thể dừng nó lại.
Anh đang rơi.
Rơi vào một quá khứ mà anh không thể thay đổi, nhưng cũng không thể quên.
Và ở cuối cuộc rơi đó, anh sẽ gặp lại chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận