Chương 35

Chương 35 — Ma Đầu Đếm Ngược Thời Gian

Cái chết không có âm thanh.

Đó là điều đầu tiên Lục Khuyết nhận ra khi bước ra khỏi vùng cấm địa, nơi thời gian bị bẻ gãy như một chiếc kính vỡ.

Không phải tiếng rên rỉ của những linh hồn bị xé lẻ.

Không phải tiếng nổ của năng lượng thời gian phát tán.

Chỉ có sự im lặng.

Một sự im lặng dày đặc, nặng nề, đè lên lồng ngực anh như một tấm bê tông ẩm ướt.

Lục Khuyết đứng giữa tàn tích của khu chợ đen, nơi cách đây vài giờ trước còn là một mê cung hỗn loạn của những kẻ buôn bán ký ức và trộm cắp thời gian.

Giờ đây, nó chỉ là một bãi tro.

Những cột đá cao vút, từng là những "ngân hàng" lưu trữ thời gian của những kẻ đã khuất, giờ đã sụp đổ thành những đống đổ nát xám xịt.

Chúng không còn phát sáng.

Chúng không còn chứa đựng những bọt khí ánh bạc.

Chúng đã chết.

Và cùng với chúng, là hàng chục xác người.

Những kẻ săn mồi, những nạn nhân, và cả những người vô tội bị cuốn vào dòng chảy hỗn loạn mà Lục Khuyết vô tình kích hoạt.

Họ không còn là xác chết theo nghĩa đen.

Trong thế giới Thọ Mệnh Kinh Tế này, cái chết là sự tan biến.

Khi đồng hồ về 0, cơ thể hóa thành tro bụi, và linh hồn bị Hệ Thống hấp thụ để tái chế thành năng lượng thô.

Nhưng những xác người ở đây khác biệt.

Họ không tan biến hoàn toàn.

Họ vẫn còn đó, nhưng cơ thể họ trong suốt như thủy tinh, và bên trong lồng ngực họ, những chiếc đồng hồ đếm ngược không còn hiển thị con số.

Thay vào đó, chúng hiển thị một ký tự duy nhất: .

Lục Khuyết cúi xuống, ngón tay lạnh lẽo chạm vào mặt đồng hồ của một người đàn ông đã chết.

Người đàn ông này, theo ký ức kiếp trước của Lục Khuyết, là một Thợ Săn Ký ức cấp B-rank, nổi tiếng với khả năng trích xuất thời gian mà không cần giết người — bằng cách làm nạn nhân quên đi quá khứ của chính họ, khiến họ từ bỏ quyền sống.

Giờ đây, người đàn ông ấy đã quên đi chính cái chết của mình.

"Null," Lục Khuyết thì thầm.

Giọng anh vang lên khô khốc trong không gian chết chóc.

Hệ Thống im lặng.

Không có thông báo hoàn thành nhiệm vụ.

Không có phần thưởng thời gian.

Không có lời cảnh báo.

Sự im lặng của Hệ Thống lần này không phải là sự tôn trọng, mà là sự chờ đợi.

Như thể nó đang quan sát từ một góc khuất, ghi lại mọi phản ứng của Lục Khuyết trước cái chết mà nó đã tạo ra.

*Lục Khuyết đã giết họ.*

Không, không hẳn.

Hệ Thống đã giết họ.

Lục Khuyết chỉ là công cụ.

Nhưng trong mắt thế giới, và trong mắt chính bản thân anh, anh là kẻ cầm đao.

Anh bước tiếp, giày dép của anh dẫm lên những mảnh vỡ của đồng hồ.

Tiếng lạo xạo vang lên như tiếng xương gãy.

Mỗi bước đi là một sự lựa chọn.

Bước đi là sống.

Dừng lại là chết.

Và trong thế giới này, thời gian là thứ duy nhất xác định ranh giới giữa hai khái niệm đó.


"Khôn ngoan," Lục Khuyết nghĩ trong lòng, dù cơ thể anh vẫn bị đóng băng bởi sức ép của Hệ Thống.

"Hệ Thống nghĩ rằng nỗi đau sẽ làm tôi suy yếu.

Nhưng nó quên một điều."

Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì sự hỗn loạn trong cơ thể mình.

Anh không chấp nhận sự lựa chọn.

Anh không trao thời gian.

Thay vào đó, anh bắt đầu...

Không phải đếm ngược thời gian sống.

Mà đếm ngược những giây phút còn lại trước khi anh phá vỡ quy tắc này.

*10.*

Trong đầu anh, ký ức về kiếp trước bắt đầu chạy ngược.

Anh nhớ lại ngày anh gặp Tử Cốt.

Cô bé cười, handing anh một bông hoa mai.

Anh nhớ lại ngày anh gặp Bạch Thanh Y.

Cô gái ấy nhìn anh với ánh mắt tò mò, hỏi: "Anh có tin vào số phận không?"

*9.*

Anh nhớ lại cái chết của họ.

Không phải là một sự kiện đơn lẻ.

Mà là một chuỗi phản ứng.

Một hiệu ứng domino.

Nếu anh cứu Tử Cốt tương lai, anh sẽ giải phóng cô ấy khỏi Hệ Thống.

Nhưng điều đó có nghĩa là anh sẽ thừa nhận rằng Hệ Thống có quyền quyết định ai sống ai chết.

Anh sẽ trở thành một phần của nó.

Anh sẽ trở thành 'Pin' vĩnh cửu cho nó.

*8.*

Nếu anh không làm, Tử Cốt hiện tại sẽ chết.

Nhưng nếu anh làm, anh sẽ mất đi tự do của mình.

Anh sẽ trở thành nô lệ của chính những ký ức mà anh đang cố gắng bảo vệ.

*7.*

Lục Khuyết mở mắt.

Ánh mắt anh không còn lạnh lùng.

Nó rực cháy một ngọn lửa dữ dội.

"Anh không cần chọn," Lục Khuyết nói, giọng anh vang lên rõ ràng trong sự im lặng của tàn tích.

Tử Cốt tương lai ngừng cười.

"Anh đang nói gì vậy?"

"Anh nói là anh không cần chọn," Lục Khuyết lặp lại.

Anh bước về phía cánh cửa đá đen.

"Vì anh sẽ không chơi theo luật của anh."

*6.*

Anh rút kiếm.

Không phải để chém vào Tử Cốt tương lai.

Không phải để chém vào cánh cửa.

Anh chém vào chính đồng hồ đếm ngược của mình.

*5.*

Lưỡi kiếm ánh sáng xanh lam chạm vào mặt đồng hồ trên cổ tay trái của anh.

Một tiếng nổ lớn vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong cơ thể anh.

Năng lượng thời gian bị nén chặt trong đồng hồ bắt đầu phát nổ.

*4.*

Lục Khuyết cảm thấy cơ thể mình bị xé toạc.

Không phải là đau đớn vật lý.

Mà là sự xé nát của linh hồn.

Anh đang tự hủy hoại nguồn sống duy nhất của mình.

*3.*

"Anh điên!" Tử Cốt tương lai hét lên, giọng cô lần đầu tiên lộ ra sự sợ hãi.

"Anh không thể làm điều đó!

Nếu anh phá hủy đồng hồ, anh sẽ không chết.

Anh sẽ trở thành một phần của Hệ Thống.

Vĩnh viễn."

*2.*

"Đó chính là điều tôi muốn," Lục Khuyết cười.

Một nụ cười điên cuồng.

"Nếu tôi không thể cứu các em khỏi Hệ Thống, thì tôi sẽ trở thành Hệ Thống.

Và từ bên trong, tôi sẽ phá hủy nó."

*1.*

Lục Khuyết đóng mắt lại.

Và khi con số về 0, thế giới không rung chuyển.

Nó dừng lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập