Chương 34
Lục Khuyết ngồi dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo của hang động sâu thẳm dưới Khu Vực Cấm Địa 'Xương Rồng'.
Ánh sáng từ ngọn đèn pin yếu ớt của Tiểu Thanh chiếu rọi lên những vết thương trên người anh, nhưng đáng sợ hơn là những vết nứt hình học kỳ lạ đang lan tỏa từ cổ tay trái nơi anh vừa xé đứt những sợi dây bạc.
Không phải máu đỏ, mà là một chất lỏng ánh bạc óng ánh, lấp lánh như những hạt bụi sao bị nghiền nát, đang chậm rãi thấm vào khe đá.
Tiểu Thanh ngồi cách anh ba mét, ôm lấy đầu gối, đôi mắt lớn mở to trong nỗi sợ hãi chưa từng có.
Cô bé không dám nhìn trực tiếp vào Lục Khuyết.
Trong thế giới này, máu là thứ rẻ nhất, nhưng thời gian là thứ đắt giá nhất.
Và Lục Khuyết đang để nó chảy ra như nước.
"Anh..." Giọng Tiểu Thanh run rẩy, nhỏ như tiếng lá khô xào xạc.
"Đồng hồ của anh.
nó đang chạy ngược lại một nhịp."
Lục Khuyết đưa tay lên.
Con số trên đồng hồ đếm ngược cổ tay anh: *67:59:12*.
Nhưng thay vì giảm đi theo nhịp đập của tim, nó lại tăng lên một giây, rồi giảm hai giây, rồi tăng ba giây.
Một sự rối loạn nhịp điệu.
Hệ Thống đã không còn kiểm soát được dòng chảy thời gian trên cơ thể anh nữa.
Anh đã trở thành một lỗ hổng trong ma trận.
"Đừng lo lắng về nó," Lục Khuyết nói, giọng anh khàn khàn, lạnh lùng như đá granit.
Anh lau vết chất lỏng ánh bạc trên tay bằng tay áo rách nát.
"Đây là hiệu ứng phụ của việc ngắt kết nối.
Cơ thể tôi đang học cách tự sản xuất entropy."
"Entropy?" Tiểu Thanh nhướng mày, vẻ sợ hãi tạm thời bị thay thế bằng sự tò mò của một cô bé thông minh.
"Sự hỗn loạn," Lục Khuyết đáp ngắn gọn.
"Hệ Thống dựa trên trật tự.
Trật tự của sự trao đổi, của sự giết chóc, của sự kiểm soát.
Khi tôi từ chối tham gia vào trật tự đó, tôi trở thành hỗn loạn.
Và hỗn loạn...
là thứ duy nhất mà Hệ Thống không thể dự đoán."
Anh đứng dậy, cơ thể run rẩy nhẹ do mất năng lượng, nhưng ánh mắt thì sắc bén hơn bao giờ hết.
Anh nhìn về phía cửa hang động, nơi bóng tối dày đặc đang cuộn sóng như những con rắn khổng lồ.
Khu Vực Cấm Địa 'Xương Rồng' không chỉ là một địa danh địa lý.
Đó là nơi những xác chết của những người bị Hệ Thống loại bỏ được chôn cất.
Những 'Xương Rồng' mà người ta nhắc đến không phải là loài thú, mà là những cột đá cao vút mọc lên từ lòng đất, mỗi cột là một cột mốc của một linh hồn đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
"Chúng ta phải đi," Lục Khuyết ra lệnh.
Không phải là một đề nghị, mà là một mệnh lệnh.
"Nhưng anh chưa hoàn thành nhiệm vụ," Tiểu Thanh nhắc nhở, giọng cô bé thấp xuống.
"Hệ Thống yêu cầu thu thập 10 đơn vị Thời Gian Nguyên Chất.
Nếu anh không làm, anh sẽ bị trừ điểm tồn tại.
Và nếu điểm tồn tại về 0..."
"Thì tôi sẽ chết," Lục Khuyết cắt ngang.
Anh bước về phía cửa hang, bước đi chậm rãi nhưng chắc chắn.
"Và đó là điều tôi muốn tránh.
Nhưng không phải bằng cách tuân thủ luật chơi.
Mà bằng cách phá vỡ bàn cờ."
Họ di chuyển giữa những hàng cột đá cao vút.
Bóng tối bao trùm như một tấm vải dày, che khuất tầm nhìn.
Tiếng bước đi của họ vang lên tiếng vọng kỳ lạ, như thể có nhiều người khác đang đi cùng.
Lục Khuyết biết đó là ảo giác.
Những bóng hình trong cột đá đang cố gắng giao tiếp với họ, cố gắng kéo họ vào thế giới của sự im lặng vĩnh cửu.
Đột nhiên, một tiếng động kim loại kim loại vang lên từ phía trước.
Lục Khuyết dừng lại, tay đặt lên chuôi kiếm.
Tiểu Thanh cũng đứng im, ánh mắt cảnh giác.
Từ giữa màn sương, một bóng dáng bước ra.
Không phải là quái vật, cũng không phải là Giám Sát Viên.
Đó là một người đàn ông mặc áo choàng đen, mặt đeo một chiếc mặt nạ bằng đồng thau khắc những ký tự cổ xưa.
Trong tay anh ta cầm một cây gậy dài, đầu gậy là một quả cầu thủy tinh chứa đầy những bọt khí ánh bạc.
"Đứng lại," người đàn ông nói, giọng anh ta vang lên như thể được phát ra từ khắp mọi hướng.
"Các ngươi đang xâm phạm vùng thánh địa của những người đã khuất."
Lục Khuyết không đáp lại.
Anh quan sát kỹ người đàn ông.
Khó xác định.
Nhưng cách anh ta đứng, sự tự tin trong từng cử chỉ, cho thấy đây không phải là một người bình thường.
Đây là một 'Thợ Săn Ký ức', một nhóm người hoạt động ngoài vòng pháp luật của Hệ Thống, chuyên ăn cắp thời gian từ những linh hồn chưa được giải phóng.
"Chúng tôi không có ý định xâm phạm," Lục Khuyết nói, giọng anh trầm xuống.
"Chúng tôi đang tìm kiếm sự thật."
"Sự thật?" Người đàn ông cười, một âm thanh khô khốc.
"Trong thế giới này, sự thật là thứ xa xỉ nhất.
Chỉ có thời gian là thật.
Và các ngươi...
các ngươi đang lãng phí nó."
Anh ta vung cây gậy lên.
Những bọt khí trong quả cầu bắt đầu phát sáng, tạo thành một lực hút mạnh mẽ.
Lục Khuyết cảm thấy một sức ép vô hình đè lên lồng ngực, như thể toàn bộ thời gian sống của anh đang bị kéo ra khỏi cơ thể.
"Tiểu Thanh, lùi lại!" Lục Khuyết hét lên.
Anh lao về phía trước, không phải để tấn công, mà để né tránh.
Lực hút không nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào đồng hồ đếm ngược.
Lục Khuyết cảm thấy con số trên cổ tay anh bắt đầu giảm nhanh chóng.
*67:45:00...
67:44:30...*
Anh không thể để điều đó xảy ra.
Anh rút kiếm, nhưng không chém vào người đàn ông.
Thay vào đó, anh chém vào không khí.
Một đường kiếm ánh sáng xanh lam xé toạc màn sương.
Không phải là năng lượng Ma Đầu, mà là năng lượng hỗn loạn từ việc anh đã ngắt kết nối với Hệ Thống.
Cú chém tạo ra một sóng xung kích, làm vỡ vụn quả cầu thủy tinh trên đầu gậy của người đàn ông.
Những bọt khí ánh bạc bay tán loạn, va chạm vào những cột đá xung quanh.
Không phải tiếng nổ của bom đạn, mà là tiếng nổ của hàng ngàn giọng nói cùng lúc.
Những bóng hình trong cột đá bắt đầu sáng lên, rực rỡ và dữ dội.
Người đàn ông mặc áo choàng đen lùi lại, mặt nạ của anh ta nứt ra, lộ ra khuôn mặt già nua và đầy kinh sợ.
"Ngươi đã làm gì?" Người đàn ông hét lên.
"Ngươi đã kích hoạt 'Cộng Hưởng'!"
Lục Khuyết không trả lời.
Anh đang quá tập trung vào những gì đang xảy ra.
Những cột đá không phát nổ.
Thay vào đó, chúng bắt đầu rung động.
Một âm thanh trầm thấp, như tiếng chuông của một ngôi đền cổ, vang lên từ sâu dưới lòng đất.
Và rồi, từ trung tâm của khu vực, một cột đá khổng lồ, lớn hơn gấp mười lần những cột đá khác, bắt đầu hiện ra từ màn sương.
Nó không trong suốt.
Nó đen như mực, và trên bề mặt của nó, những ký tự đỏ tươi đang chảy như máu.
"Xương Rồng Mẹ," Lục Khuyết thì thầm.
Đây chính là thứ anh đang tìm kiếm.
Nhưng không chỉ có vậy.
Từ cột đá đen khổng lồ, một bóng người bước ra.
Đó là một cô gái.
Cô gái mặc một bộ váy trắng tinh khôi, nhưng váy đã bị rách nát và bám đầy bùn đất.
Mái tóc đen dài của cô ấy che khuất khuôn mặt, nhưng Lục Khuyết nhận ra dáng vẻ đó.
Nhận ra mùi hương hoa mai淡淡的 trong không khí.
Em gái của anh.
Nhưng không phải Tử Cốt hiện tại.
Đây là Tử Cốt từ một tương lai khác.
Một tương lai nơi cô ấy đã trở thành một phần của Hệ Thống.
"Anh trai," giọng cô gái vang lên, không phải từ môi cô ấy, mà từ trong đầu Lục Khuyết.
"Cuối cùng anh cũng đến.
Anh đã mất quá nhiều thời gian rồi."
Lục Khuyết sững sờ.
Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau熟悉 đến kinh khủng.
"Em..." anh gọi, giọng anh vỡ oà.
"Em không phải là em," Cô gái cười, một nụ cười đầy bi thương.
"Em là cái giá mà anh phải trả.
Và giờ, giờ đã đến lúc thanh toán."
Cô gái giơ tay lên.
Những cột đá xung quanh bắt đầu sụp đổ, không phải vì bị phá hủy, mà vì chúng đang bị hút vào trong Xương Rồng Mẹ.
Thời gian trong khu vực này bắt đầu đứng yên.
Những hạt bụi ánh sáng bay lơ lửng trong không trung.
Lục Khuyết cảm thấy cơ thể mình bị đóng băng.
Anh không thể di chuyển.
Anh không thể nói.
Chỉ có suy nghĩ của anh vẫn còn hoạt động.
Hệ Thống hiện lên trong đầu anh, nhưng lần này, nó không phải là một thông báo lạnh lùng.
Nó là một giọng nói đầy sự hài hước và tàn nhẫn.
*[Nhiệm vụ đặc biệt kích hoạt: 'Cánh Cửa Của Sự Hy Sinh'.]*
*[Mục tiêu: Chọn một người để sống.]*
*[Người được chọn: Tử Cốt (Phiên bản Tương Lai).]*
*[Điều kiện: Lục Khuyết phải trao toàn bộ thời gian còn lại của mình để mở cánh cửa và giải phóng cô ấy.]*
*[Cảnh báo: Nếu anh chọn không làm, Hệ Thống sẽ tiêu diệt cả hai.
Và em gái hiện tại của anh sẽ chết trong vòng 10 giây nữa.]*
Lục Khuyết nhìn về phía Tiểu Thanh, nơi cô bé đang nằm bất tỉnh trên mặt đất, bị ảnh hưởng bởi sóng xung kích.
Anh nhìn về phía Tử Cốt trong tương lai, với nụ cười bi thương trên môi.
Và anh nhìn vào đồng hồ của mình.
*67:30:00*.
Anh có đủ thời gian để cứu một người.
Nhưng không phải cả hai.
Đây không phải là một lựa chọn.
Đây là một bẫy.
Và anh đã bước vào nó.
"Khôn ngoan," Lục Khuyết nghĩ trong lòng, dù cơ thể anh vẫn bị đóng băng.
"Hệ Thống nghĩ rằng nỗi đau sẽ làm tôi suy yếu.
Nhưng nó quên một điều."
Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì sự hỗn loạn trong cơ thể mình.
Anh không chấp nhận sự lựa chọn.
Anh không trao thời gian.
Thay vào đó, anh bắt đầu...
Không phải đếm ngược thời gian sống.
Mà đếm ngược những giây phút còn lại trước khi anh phá vỡ quy tắc này.
*10.*
*9.*
*8.*
Anh sẽ không chơi theo luật của họ.
Anh sẽ định nghĩa lại luật chơi.
Và khi con số về 0, thế giới sẽ rung chuyển.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận