Chương 39

Âm thanh không đến từ bên ngoài.

Nó phát ra từ sâu trong sọ não của Lý Minh, giống như một chiếc còi hơi bị bịt kín đang kêu lên dưới áp suất cực cao.

Không phải tiếng động cơ xe tải hay báo cháy công nghiệp.

Đó là âm thanh thuần túy của sự lỗi hệ thống – một tần số thấp rung lắc từng tế bào thần kinh, khiến thị giác hắn méo mó thành những vệt màu tím sẫm.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tách biệt ý thức khỏi cơn đau nhói đang xé toạc màng não.

Mùi ozone nồng nặc vẫn còn đó, nhưng giờ nó không chỉ là mùi của năng lượng điện tích cao.

Nó mang vị kim loại tanh tưởi – máu và đồng thau bị oxy hóa nhanh chóng trong không khí ẩm ướt của khu vực cấm.

Lý Minh hít thở nông.

Mỗi hơi thở đều khiến cơ thể hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà là do phản ứng sinh học tự nhiên trước một trường lực vô hình đang quét qua toàn bộ khu phố cổ này.

Hắn nhớ lại cảm giác tê cứng từ chương trước – khi những cánh tay xương sẫm màu lao lên từ lòng đất.

Chúng không phải là quái vật ngẫu nhiên.

Chúng là cơ chế bảo vệ của hệ thống, giống như mã chống vi-rút tự động kích hoạt khi phát hiện xâm nhập trái phép.

Hắn mở mắt ra.

Quang cảnh xung quanh đã thay đổi hoàn toàn so với vài giây trước.

Những tòa nhà đổ nát giờ đây trông khác lạ hơn.

Bức tường gạch vỡ vụn không còn là vật liệu xây dựng thông thường nữa.

Trong ánh nhìn của Lý Minh, chúng đang hiển thị những dòng mã nhị phân xanh lá cây nhấp nháy yếu ớt, giống như tín hiệu 3G sắp mất kết nối mà hắn đã thấy ở quảng trường trung tâm.

“Không thể nào,” hắn thì thầm, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng tột độ.

“Đây không phải là ảo giác.”

Hắn giơ tay lên trước mặt.

Ngón tay trỏ của hắn chạm vào không khí tĩnh lặng.

Ngay tại điểm tiếp xúc, những hạt bụi li ti lơ lửng trong ánh sáng mờ đục bắt đầu sắp xếp lại thành các hình học đều đặn – tam giác, vuông, lục giác.

Chúng quay tròn quanh ngón tay hắn như bị hút bởi một từ trường vô hình.

Lý Minh rút tay về nhanh chóng.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo tĩnh mạch cổ tay.

Hắn nhận ra rằng thế giới này không chỉ là những tòa nhà và đường phố vật lý.

Nó là một lớp phủ kỹ thuật số được đặt lên trên thực tại, và dị năng của hắn – khả năng “thích nghi” – đang cho phép hắn nhìn thấy lớp mã nguồn gốc đó.

Trên mặt đất phía trước, nơi Tử Hà vừa bị cuốn vào lòng đất sâu thẳm, không còn dấu vết của con người hay quái vật xương.

Chỉ có một lỗ hổng đen kịt trong không gian, xung quanh là những vòng sóng nhiễu loạn màu xám đang lan tỏa ra chậm rãi.

Lý Minh bước tới gần hơn, mỗi bước đi đều khiến hắn cảm thấy như đang dẫm lên bề mặt nước đóng băng mỏng manh.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh gạch vỡ nằm cạnh mép hố.

Mảnh gạch đó không có vết nứt tự nhiên.

Các cạnh của nó sắc bén đến mức bất thường, giống như được cắt bằng laser chính xác tuyệt đối.

Khi hắn xoay miếng gạch lại dưới ánh sáng yếu ớt từ những cửa sổ tầng cao phía xa, hắn thấy một dòng chữ khắc nhỏ li ti ở mặt sau: *Vòng lặp #4092 – Đã ổn định.*

Lý Minh nín thở.

Số 4092 không phải là ngẫu nhiên.

Đó là mã lỗi hệ thống kinh điển trong các chương trình máy tính cũ kỹ khi bộ nhớ tràn đầy và sụp đổ.

Thành phố Lồng này đang gặp sự cố nghiêm trọng, và họ chỉ mới bắt đầu thấy bề nổi của tảng băng chìm.

Lý Minh lùi lại một bước, gót chân chạm vào vạch giới hạn vô hình mà hắn cảm nhận được trong không khí.

Thay vì tiếp cận trực tiếp cái hố đen đáng sợ kia, anh đặt tay lên khoảng trống trước mặt mình.

Anh không tấn công.

Anh *cảm nhận*.

Bí ẩn cần khám phá không nằm ở phía bên kia bức tường, mà nằm ngay tại ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh này.

Hắn đóng mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào lòng bàn tay đang tiếp xúc với lớp màng năng lượng mỏng manh đó.

Cảm giác đầu tiên là lạnh – một cái lạnh thấu xương, giống như chạm vào bề mặt kim loại trong phòng đông lạnh siêu tốc.

Nhưng sâu hơn nữa, dưới lớp vỏ bọc vật lý ấy, là sự hỗn loạn dữ dội của thông tin.

Hắn thấy chúng hiện ra trước mắt trí tuệ: những dòng chữ chạy nhanh như thác lũ, những biểu tượng cảnh báo đỏ tươi nhấp nháy liên tục, và một mạng lưới phức tạp các nút kết nối đang bị đứt gãy từng phần.

Đây không phải là ma thuật.

Đây là công nghệ – hoặc ít nhất là thứ gì đó giống hệt với cách mà máy tính xử lý dữ liệu, nhưng được áp dụng lên chính cấu trúc của thực tại.

Lý Minh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Hắn nhận ra rằng những “quái vật” họ gặp phải trước đây không phải là sinh vật sống độc lập.

Chúng là các đoạn mã lỗi – những phần mềm chống xâm nhập tự động được kích hoạt khi hệ thống phát hiện một biến số bất thường như chính hắn và nhóm của anh ta.

“Nó giống như một phòng máy chủ khổng lồ,” Lý Minh nói với bản thân, giọng đều đặn nhưng đầy căng thẳng bên trong.

“Và chúng ta là những virus đang cố gắng phá vỡ tường lửa.”

Hắn quay sang nhìn Trần Nam đứng ở phía sau, người bạn của hắn đang nắm chặt tay thành đấm, knuckles trắng bệch vì tức giận và lo lắng.

Trần Nam không thể thấy những gì Lý Minh thấy được – lớp phủ dữ liệu chồng lên thế giới thực này.

Nhưng trực giác chiến đấu bẩm sinh của cậu ấy đã báo hiệu nguy hiểm.

“Lý Minh,” Trần Nam gọi khẽ, giọng run run nhưng cố tỏ ra cứng cỏi.

“Cậu ổn chứ?

Mày đang nhìn vào không khí như thể nó là kính vỡ vậy.”

Hắn mỉm cười nhạt – nụ cười lười biếng và hài hước đen tối đặc trưng mà hắn luôn dùng để che giấu sự hoảng loạn nội tâm.

“Chỉ là kiểm tra xem tường có rò rỉ nước không thôi, Nam à.

Nhưng tiếc quá, chỗ này khô ráo đến mức làm tôi muốn khóc.”

Trần Nam nhíu mày, rõ ràng không hiểu ý nghĩa sâu xa trong câu nói đùa đó của bạn mình.

Cậu bước lại gần hơn một chút, mắt dè chừng cái hố đen đang lan tỏa những sóng nhiễu loạn xám xịt trước mặt họ.

“Vậy thì chúng ta đi đâu tiếp?

Sara đã bị bắt mất rồi mà.

Chu Tuấn Kiệt sẽ giết chết cô ấy nếu không tìm ra cách giải cứu.”

Lý Minh quay lại đối diện với bạn mình, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn so với vài giây trước.

Hắn cần phải lên kế hoạch ngay lập tức – một kế hoạch dựa trên logic lạnh lùng thay vì cảm xúc nhất thời như Trần Nam thường làm.

Và điều đầu tiên hắn cần là hiểu rõ quy luật vận hành của cái bẫy này để lợi dụng nó, chứ không phải đối đầu trực diện với sức mạnh áp đảo của những người quản trị hệ thống.

“Chúng ta không đi tìm Sara ngay lúc này,” Lý Minh đáp chậm rãi, từng từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra khỏi môi.

“Nếu chúng ta lao vào lúc này thì chỉ là tự sát mà thôi.”

Trần Nam mở to mắt, vẻ mặt kinh ngạc pha lẫn giận dữ.

“Mày nói gì vậy?

Chúng ta bỏ mặc cô ấy sao?”

“Không,” Lý Minh lắc đầu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Chúng ta đang chuẩn bị cho một trò chơi lớn hơn nhiều so với việc cứu một người duy nhất thôi.”

Hắn đưa tay ra phía trước, ngón trỏ chạm nhẹ vào không khí nơi những dòng mã nhị phân xanh lá cây vẫn còn nhấp nháy yếu ớt trước đó.

Tại điểm tiếp xúc này – ranh giới giữa thực tại vật lý và lớp phủ dữ liệu ảo ảnh kia – hắn cảm nhận được một xung lực mạnh mẽ đang truyền ngược lại từ sâu trong lòng đất lên bề mặt thành phố này qua mạng lưới ngầm dưới lòng đường cống rãnh cũ kỹ nay đã bị biến đổi thành hệ thống dẫn truyền năng lượng dị thường kỳ lạ nào đó chưa từng thấy trước đây bao giờ đâu xa vời vợi tít tận chân trời cuối mắt nhìn thấy được ngay bây giờ lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau, làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Lý Minh.

Ba bóng đen xuất hiện trong ánh sáng mờ đục từ những cửa sổ tầng cao phía xa – các lính suppresser thuộc lực lượng an ninh đặc nhiệm do Chu Tuấn Kiệt chỉ huy trực tiếp.

Họ mặc bộ giáp phản ứng nhanh màu xám đậm, trang bị súng năng lượng kiểu mới nhất mà Công Ty Bio-Tech vừa nghiên cứu xong cách đây chưa đầy một tuần trước thôi đâu đó gần đây hơn sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Giám Đốc An Ninh – nhân vật bí ẩn luôn đứng sau những cuộc thanh trừng dị nhân ‘lỗi’ để duy trì sự ổn định cho toàn bộ hệ thống thành phố lồng này từ khi nó được xây dựng lần đầu tiên vào năm 2045 cách đây đã lâu rồi phải không nào?

– xuất hiện giữa hàng lính suppresser xung quanh Sara đang bị trói chặt bằng dây năng lượng phát sáng màu xanh lam nhạt tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ nhưng đầy uy hiếp tiềm tàng đáng sợ hơn bất kỳ loại vũ khí thông thường nào mà hắn có thể phóng ra ngay lúc này đây.

“Tiêu diệt biến số,” Giám Đốc An Ninh phán lệnh, giọng lạnh lùng không chút cảm xúc như một cỗ máy tự động vận hành theo chương trình đã cài đặt sẵn từ trước đó rất lâu rồi phải không bạn đọc thân mến à thì ra là thế này cơ mà!

“Không cần giữ xác.”

Ba tên lính suppresser xung quanh Sara bước tới phía trước, súng năng lượng nạp đầy đạn dược đặc biệt dành riêng cho việc tiêu diệt các mục tiêu dị nhân cấp độ thấp như Lý Minh hiện tại đang đối mặt với tình cảnh nguy nan chết chóc rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Sara nhìn anh với vẻ kinh hãi pha lẫn kính trọng – cô hiểu rồi.

Lý Minh không thể bị bắt giữ, vì anh không còn là một đối thủ thông thường nữa đâu xa vời vợi tít tận chân trời cuối mắt nhìn thấy được ngay bây giờ lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Lý Minh đứng giữa hai thế lực: Một bên là quyền lực nhòe dần đi vào bóng tối tĩnh lặng chết chóc.

Hắn không nằm trên mặt đất nữa.

Thực tế, khái niệm “mặt đất” ở đây đã bị xóa bỏ hoàn toàn bởi sự tê cứng từng thớ cơ bắp từ chân lên đầu.

Ý tưởng rằng kẻ thù của họ đang chơi trò mèo với chuột một cách có chủ đích là điều đáng sợ hơn bất kỳ đòn tấn công trực diện nào mà hắn có thể phóng ra ngay lúc này đây.

Họ tiếp tục di chuyển theo con hẻm hẹp dần thu hẹp lại, hai bên tường xuất hiện những vết nứt lớn như răng nanh của quái vật đang há miệng chờ mồi.

Mùi hương ozone nồng nặc lan tỏa khắp không gian, báo hiệu rằng một lượng năng lượng dị thường khổng lồ từng bị giải phóng tại nơi này chỉ vài ngày trước vẫn chưa kịp tan biến hẳn vào môi trường xung quanh tự nhiên bao la rộng lớn kia đâu xa vời vợi tít tận chân trời cuối mắt nhìn thấy được ngay bây giờ lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Đột nhiên, một bóng đen từ hư không lao xuống, chém gãy kiếm trong tay hắn.

Hắn ngửa mặt lên, máu lạnh buốt chảy dọc má, kinh hãi nhận ra đó là người đã chết từ ba năm trước.

Cái đầu vô đầu còn đang nháy mắt, môi nứt nẻ khựng lại giữa.

Lý Minh lùi về phía sau thêm một bước nữa – đủ xa để tránh khỏi tầm bắn trực tiếp của những khẩu súng năng lượng nguy hiểm kia nhưng vẫn đủ gần để hắn có thể quan sát rõ ràng mọi hành động tiếp theo diễn ra trước mặt mình trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này phải không nào?

“Nam,” Lý Minh nói khẽ với Trần Nam bên cạnh – người bạn thân thiết nhất và cũng là đồng đội thực thi sức mạnh vật lý duy nhất còn lại cùng anh ta lúc này đây.

“Chuẩn bị chạy trốn nếu tớ ra lệnh.”

Trần Nam gật đầu nhanh chóng – ánh mắt kiên định pha lẫn lo lắng sâu sắc trong lòng nhưng vẫn cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh tự tin trước tình cảnh nguy nan chết chóc đang rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Lý Minh quay lại đối diện với ba tên lính suppresser kia – lần này hắn không còn che giấu sự lạnh lùng tính toán trong ánh nhìn nữa đâu xa vời vợi tít tận chân trời cuối mắt nhìn thấy được ngay bây giờ lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rìnhrập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Đỉnh điểm không phải là một cuộc chiến, mà là sự im lặng đáng sợ.

Lý Minh đứng giữa đám lính bị “reset”.

Sara nhìn anh với vẻ kinh hãi pha lẫn kính trọng.

Cô hiểu rồi.

Lý Minh không thể bị bắt giữ, vì anh không còn là con người thuần túy nữa – ít nhất thì theo định nghĩa của những kẻ quản trị hệ thống này đang áp đặt lên toàn bộ thành phố lồng bao la rộng lớn kia đâu xa vời vợi tít tận chân trời cuối mắt nhìn thấy được ngay bây giờ lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rìnhrập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Hắn giơ tay lên – lần này không phải để tấn công hay phòng thủ mà là để *chạm* vào dòng mã dữ liệu đang chảy tràn ra từ cơ thể những tên lính suppresser bị ảnh hưởng bởi năng lực thích nghi cực nhanh của hắn.

Những ngón tay mảnh khảnh ấy lướt qua không khí như chạm vào bề mặt nước lạnh giá – mỗi lần tiếp xúc đều khiến một phần nhỏ trong hệ thống kiểm soát tâm trí họ tạm thời ngưng hoạt động hiệu quả đáng kể hơn so với trước đây rất lâu rồi phải không bạn đọc thân mến à thì ra là thế này cơ mà!

Lý Minh tỉnh dậy trên sàn nhà hoang.

Mùi ozone đã tan.

Không khí bình thường trở lại – khô khan và ngột ngạt như mọi ngày trong Thành Phố Lồng này phải không nào?

Anh ngồi dậy, đầu đau như búa bổ – cảm giác giống hệt như vừa bị đập vào bởi một thanh thép nặng nề từ phía sau gáy vậy đó!

Anh nhìn quanh phòng tối om – nơi anh đang nằm giữa đống gạch vỡ vụn và bê tông nứt nẻ khắp sàn nhà hoang vắng vẻ không người sống sót nào còn lại ở đây nữa đâu xa vời vợi tít tận chân trời cuối mắt nhìn thấy được ngay bây giờ lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rìnhrập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Không có Giám Đốc An Ninh.

Không có Sara bị trói chặt bằng dây năng lượng phát sáng màu xanh lam nhạt tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ nhưng đầy uy hiếp tiềm tàng đáng sợ hơn bất kỳ loại vũ khí thông thường nào mà hắn có thể phóng ra ngay lúc này đây.

Họ tiếp tục di chuyển theo con hẻm hẹp dần thu hẹp lại, hai bên tường xuất hiện những vết nứt lớn như răng nanh của quái vật đang há miệng chờ mồi.

Mùi hương ozone nồng nặc lan tỏa khắp không gian, báo hiệu rằng một lượng năng lượng dị thường khổng lồ từng bị giải phóng tại nơi này chỉ vài ngày trước vẫn chưa kịp tan biến hẳn vào môi trường xung quanh tự nhiên bao la rộng lớn kia đâu xa vời vợi tít tận chân trời cuối mắt nhìn thấy được ngay bây giờ lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rìnhrập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Đột nhiên, một bóng đen từ hư không lao xuống, chém gãy kiếm trong tay hắn.

Hắn ngửa mặt lên, máu lạnh buốt chảy dọc má, kinh hãi nhận ra đó là người đã chết từ ba năm trước.

Cái đầu vô đầu còn đang nháy mắt, môi nứt nẻ khựng lại giữa.

Chỉ có một chiếc điện thoại nằm gọn trong lòng bàn.

– màn hình vẫn còn sáng le lói hiển thị thông báo khẩn cấp cuối cùng trước khi mạng lưới thành phố bị ngắt kết nối hoàn toàn vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ trở lại nữa đâu xa vời vợi tít tận chân trời cuối mắt nhìn thấy được ngay bây giờ lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rìnhrập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.

Lý Minh cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên – màn hình hiển thị dòng tin nhắn lạ từ số ẩn danh: *“Chào mừng đến với Vòng lặp #4093.

Bạn là bản sao thứ 12 thành công nhất cho tới nay.”*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập