Chương 38
Khi anh giơ tay lên trước mặt, cánh tay mờ dần như tín hiệu 3G yếu, biến thành những dòng mã nhị phân xanh lá rồi tan vào không khí.
Anh đang đứng giữa lòng quảng trường trung tâm, nơi bình thường là bãi đỗ xe ngầm giờ đã trở thành một hố sâu thăm thẳm của dữ liệu ảo.
Trần Nam hét lên gì đó, nhưng giọng nói bị kéo dài ra như băng tải chậm lại.
Tiếng còi báo động của những chiếc xe tuần tra lơ lửng trên không trung phát ra âm thanh méo mó, giống hệt tiếng đĩa than bị trầy xước quay sai tốc độ.
Lý Minh cố gắng chớp mắt, hy vọng đây chỉ là ảo giác tạm thời do quá tải năng lượng.
Nhưng khi míl mắt khép lại và mở ra, thế giới vẫn cứ vỡ vụn theo cách ấy.
Những tòa nhà xung quanh không còn là bê tông cốt thép nữa.
Chúng là những khối lập phương đa diện lấp lánh, được kết nối bởi các tia sáng neon màu cam nhấp nháy liên tục.
Mỗi ánh đèn đường là một nút mạng đang hoạt động.
Mỗi người đi bộ hoảng loạn chạy trốn là một chuỗi dữ liệu di chuyển với vector tốc độ cố định.
"Đừng lo," Lý Minh thì thầm, giọng hắn nghe xa xăm và lạnh lẽo hơn hẳn so với vẻ mặt lười biếng thường ngày.
"Mình chỉ cần.
cập nhật driver."
Hắn không sợ hãi.
Ít nhất là không hoàn toàn.
Cảm giác kỳ lạ này lại rất quen thuộc, như thể hắn đã từng đứng ở đây trước đó — trong một phiên bản khác của thực tại.
Ký ức thứ 12, hoặc có lẽ là lần lặp thứ mười hai, đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc vô thức để lộ ra phần lõi bên dưới.
Trần Nam lao về phía Lý Minh, nắm chặt lấy vai hắn.
Nhưng bàn tay Trần Nam đi xuyên qua người Lý Minh như thể hắn chỉ là một bóng ma số hóa.
Sự kinh hãi trên khuôn mặt bạn thân biến thành sự hoang mang tột độ khi hắn nhìn thấy đôi mắt của Lý Minh — hai hốc đen kịt không có tròng, nhưng lại phản chiếu cả bầu trời dữ liệu đang sụp đổ xung quanh họ.
Mày bị làm sao vậy?" Trần Nam gầm lên, cố gắng kéo Lí Minh ra khỏi vùng không gian méo mó đó.
"Mày đang biến thành.
cái gì thế này?!"
Lý Minh nhìn xuống cơ thể mình.
Hắn thấy những mảng da thịt bong tróc ra, nhưng dưới lớp da là mạch điện tử phát sáng màu xanh dương.
Những mạch máu ấy đập theo nhịp của một con tim nhân tạo mà hắn chưa bao giờ cài đặt vào người.
"Hệ thống đang quét lỗi," Lý Minh nói, giọng điệu bình thản như thể đang đọc bản tin thời tiết.
"Và tôi vừa chính là cái lỗi đó."
Đột nhiên, toàn bộ quảng trường rung chuyển dữ dội.
Không phải từ mặt đất, mà từ không khí xung quanh.
Những khối lập phương của các tòa nhà bắt đầu sụp đổ vào trong lòng mình, tạo ra những lỗ hổng trống rỗng hình cầu màu đen tuyệt đối.
Đó là nơi thực tại bị xóa bỏ.
Và Lý Minh cảm thấy một lực hút mạnh mẽ đang kéo hắn về phía trung tâm của sự hư vô đó.
Hắn không chống cự.
Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại và tập trung ý chí vào việc *nhìn* sâu hơn nữa.
Nếu thế giới này là mã nguồn, thì hắn sẽ tìm ra dòng lệnh bị lỗi.
Và nếu Lý Minh Gốc là người viết code hoàn hảo kia.
thì hắn, bản sao thứ mười hai, chính là kẻ phá vỡ quy tắc đó.
Lý Minh tập trung ý chí, ép bản thân "hiện hình" lại.
Cảm giác như bị kéo ngược từ một chiều không gian khác vào trong xác thịt nặng nề và đau đớn của mình.
Anh đứng trước một bức tường graffiti tối tăm, nơi ánh sáng đèn đường không chiếu tới.
Đây là khu vực "Dead Zone" — nơi tín hiệu hệ thống yếu nhất, nhưng cũng chính là nơi duy nhất mà những kẻ như hắn có thể thở nhẹ nhàng hơn chút ít.
Mùi ozone nồng nặc vẫn còn đó, trộn lẫn với mùi máu tanh và mồ hôi lạnh.
Lý Minh dựa lưng vào bức tường bê tông nứt vỡ, ngực phập phồng lên xuống mạnh mẽ để lấy hơi.
Hắn cảm thấy cơ thể mình run rẩy không phải vì sợ hãi, mà là do sự kiệt sức của hệ thần kinh sau khi vừa thực hiện một cú nhảy chiều kích bị cấm trong luật lệ tự nhiên.
Trần Nam đứng bên cạnh, tay vẫn còn nắm chặt chiếc dao găm bằng kim loại đen — vũ khí duy nhất hắn tin tưởng hơn cả chính mạng sống mình.
Đôi mắt Trần Nam đỏ ngầu, không phải vì mệt mỏi mà là vì sự giận dữ dồn nén suốt nhiều ngày qua trước những gì họ vừa chứng kiến.
"Chúng ta cần di chuyển," Lý Minh nói, giọng khàn đặc như tiếng cạo kính vỡ.
Hắn lau một vệt máu chảy từ khóe miệng xuống cằm.
"Nơi này không an toàn cho lâu dài."
Trần Nam quay sang nhìn hắn, ánh mắt đầy nghi ngờ và lo lắng.
"Mày vừa biến mất trong ba giây!
Ba giây mà đối với hệ thống của chúng ta thì đủ để họ gửi một đội dọn dẹp đến đây rồi!" Hắn chỉ về phía bầu trời nơi những tia sét tím xanh vẫn đang chui ra từ lòng đất chứ không phải từ trên cao rơi xuống.
"Ai là người đang gõ phím?
Và khi họ nhấn Enter, điều gì sẽ xảy ra với chúng ta?"
Lý Minh mỉm cười một cách mệt mỏi và cay đắng.
Hắn biết câu trả lời cho phần nào đó của vấn đề này, nhưng hắn cũng biết rằng nói ra sự thật chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Không ai muốn nghe chuyện mình đang sống trong một cái lồng sắt được kiểm soát bởi những con quái vật vô hình cả đâu chứ?
Đặc biệt là khi chính họ lại là nạn nhân thí nghiệm thất bại của chúng ta cả nhà cùng chung số phận như vậy đó bạn à haizzzzz.
"Họ không cần phải nhấn Enter," Lý Minh đáp, giọng điệu lạnh lùng và sắc bén hơn bất kỳ lúc nào trước đây từng có ai được nghe qua bao giờ đâu đấy.
"Họ chỉ cần chờ đợi cho chương trình tự động chạy xong thôi là đủ rồi.
Vì nó đã được lập trình sẵn từ rất lâu trước khi chúng ta sinh ra đời trên thế gian này cả rồi mà!"
Trần Nam nhíu chặt lông mày, vẻ mặt đầy khó hiểu và hoang mang lo lắng không biết phải làm sao bây giờ thì tốt hơn hết cho tình hình hiện tại đang diễn ra ngay lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.
"Vậy thì chúng ta phải làm gì?" Trần Nam hỏi, giọng nói thấp hơn và trầm lắng hơn hẳn so với lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.
Lý Minh nhìn lên bầu trời đêm của Thành Phố Lồng, nơi những đám mây đang xoáy lạ thường thành một hình dạng kỳ quái giống hệt biểu tượng logo của Công Ty Bio-Tech bị biến dạng bởi điện từ trường mạnh.
Hắn cảm thấy một cơn đau nhói kịch liệt ở thái dương trái, nơi ký ức bị ẩn giấu bắt đầu nứt vỡ thêm một mảnh nữa.
"Chúng ta phải tìm ra điểm yếu," Lý Minh nói chậm rãi và rõ ràng từng chữ cái trong câu trả lời của mình dành cho Trần Nam lúc này đây ngay bây giờ trước mặt anh ấy.
"Và tôi nghĩ rằng.
nó nằm ở chính nơi mà họ sợ hãi nhất."
Trần Nam nhìn quanh khu vực Dead Zone tối tăm và ẩm ướt đầy rác rưởi vương vãi khắp nơi xung quanh chỗ hai người đang đứng hiện tại thì thấy có một bóng đen từ hư không lao xuống, chém gãy kiếm trong tay hắn.
Hắn ngửa mặt lên, máu lạnh buốt chảy dọc má, kinh hãi nhận ra đó là người đã chết từ ba năm trước.
Cái đầu vô đầu còn đang nháy mắt, môi nứt nẻ khựng lại giữa lời nói chưa kịp hoàn thành câu chuyện kể cho chúng ta nghe về những gì đã xảy ra trong quá khứ xa xôi nơi mà không ai muốn nhắc tới tên tuổi của họ nữa đâu cả phải không nào?
Lý Minh bước sang một bên né tránh cú tấn công bất ngờ đó.
Hắn không dùng dị năng để phản đòn ngay lập tức, thay vào đó hắn quan sát kỹ càng từng cử động và biểu cảm trên khuôn mặt quái vật trước mặt mình lúc này đây đang đứng chắn đường đi tiếp theo của họ trong khu vực tối tăm nguy hiểm chết người đầy rẫy những mối đe dọa tiềm ẩn chưa được giải quyết triệt để cho đến tận bây giờ..
Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên nặng nề hơn, mang mùi vị kim loại gỉ sét và máu tanh tưởi nồng nặc.
Lý Minh hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh trong khi trái tim hắn đập thình thịch như trống trận.
Hắn nhận ra rằng kẻ thù này không đơn thuần là một sinh vật đột biến thông thường.
Cách nó di chuyển, sự phối hợp giữa các chi và đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí cho thấy một trí tuệ đáng sợ ẩn sau lớp vỏ bọc hoang dại kia.
"Đừng có đứng đó mà ngắm nghía!" Tiếng hét của Tử Hà vang lên từ phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý Minh.
"Nó đang chuẩn bị phóng năng lượng!
Tránh ra ngay lập tức!"
Lý Minh quay đầu lại vừa kịp thời để thấy một tia sáng xanh lét bắn thẳng vào vị trí hắn vừa đứng cách đó chưa đầy hai giây.
Bức tường bê tông phía sau vỡ vụn, bụi bặm và mảnh gạch đá bay tứ tung như mưa rào.
Hắn liếc nhìn Tử Hà với vẻ mặt phức tạp.
Tên anh hùng này không chỉ mạnh mẽ mà còn có khả năng quan sát đáng kinh ngạc trong tình huống hỗn loạn này.
Hắn quay trở lại đối diện con quái vật, tay phải chụm chặt thành nắm đấm, luồng sáng vàng nhạt bắt đầu bao bọc lấy bàn tay hắn.
Đó là dị năng 'Chạm Vào Sự Thật' – kỹ năng cho phép hắn phân tích cấu trúc và điểm yếu của mục tiêu trong phạm vi tiếp xúc gần.
Nhưng giờ đây, khoảng cách quá xa để có thể sử dụng hiệu quả.
Con quái vật gầm lên một tiếng dài, âm thanh làm rung chuyển cả hành lang tối tăm.
Nó lao về phía Lý Minh với tốc độ đáng kinh ngạc, hai bàn tay biến thành những lưỡi dao sắc lẹm hướng thẳng vào lồng ngực hắn.
Đây là cơ hội duy nhất để kiểm tra giả thuyết của mình.
Lý Minh không lùi bước.
Thay vào đó, hắn lao lên trước, đón đầu cú tấn công.
Khoảng cách thu hẹp nhanh chóng: năm mét, ba mét, một mét.
Hắn có thể nhìn thấy từng sợi tóc rối bời trên khuôn mặt biến dạng của con quái vật.
Mồ hôi chảy xuống trán Lý Minh, nhưng bàn tay phải của hắn vẫn giữ vững hướng đi.
Bàn tay Lý Minh đập mạnh vào vai trái con quái vật.
Một luồng dữ liệu ảo lập tức hiện ra trước mắt hắn dưới dạng những dòng chữ ma trận xanh lá cây trôi nổi trong không khí.
Hắn đọc nhanh chóng: *Cấu trúc cơ bắp tăng cường 300%.
Điểm yếu: Hạch năng lượng ở vùng ngực trái, đang hoạt động quá tải.*
Thông tin này cực kỳ quan trọng nhưng cũng là một cái bẫy chết người.
Con quái vật sử dụng lực đạo khổng lồ hất Lý Minh.
, khiến hắn va mạnh vào bức tường đối diện.
Đau đớn xé toạc lồng ngực, Lý Minh ho ra một ngụm máu tươi rơi xuống sàn nhà lạnh giá.
"Đừng dại dột!" Tử Hà lao đến bên cạnh, kéo Lý Minh đứng dậy bằng sức mạnh phi thường của mình.
"Mày vừa tự chuốc lấy tai họa vào thân đấy!
Nó đang kích hoạt chế độ phòng thủ cao nhất."
Con quái vật bắt đầu phát ra những tia năng lượng xanh lét từ vùng ngực trái – chính xác là vị trí mà Lý Minh đã chạm vào và phân tích được điểm yếu.
Những tia sáng này không chỉ gây sát thương trực tiếp mà còn làm nhiễu loạn trường dị năng của bất kỳ ai ở gần đó.
Không gian xung quanh trở nên méo mó, ánh sáng bị bẻ cong theo những đường nét kỳ lạ.
Lý Minh cố gắng đứng vững trên hai chân run rẩy.
Hắn nhìn Tử Hà với ánh mắt cầu cứu.
"Tôi cần một phút để tập trung lại," Lý Minh nói, giọng điệu khàn đặc vì đau đớn và mệt mỏi.
"Nếu chúng ta không tiêu diệt nguồn năng lượng trong người nó ngay bây giờ, cả khu vực này sẽ sụp đổ."
Tử Hà nghiến răng, vẻ mặt đầy dè chừng nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Hắn đưa hai tay lên, những ngọn lửa đỏ rực bắt cháy quanh các ngón tay.
"Làm nhanh nhất có thể," Tử Hà nói, giọng điệu lạnh lùng như băng giá.
"Tôi sẽ giữ nó lại trong vòng ba mươi giây."
Tử Hà lao vào con quái vật với tốc độ ánh sáng, tạo ra một cuộc chiến ác liệt giữa hai kẻ mạnh ngang tài ngang sức.
Những cú đấm và đòn kick của Tử Hà đánh vào cơ thể con quái vật với lực hủy diệt khủng khiếp, nhưng sinh vật này dường như không hề suy yếu.
Ngược lại, mỗi khi bị tấn công, nó càng trở nên hung dữ hơn, những tia năng lượng xanh lét bắn ra tứ phía khiến Tử Hà phải né tránh liên tục để tránh bị thương tích nghiêm trọng.
Trong lúc đó, Lý Minh tập trung toàn bộ tinh thần vào việc duy trì kết nối với dị năng của mình.
Hắn nhắm mắt lại, hình dung rõ ràng cấu trúc nội tạng và hệ thống tuần hoàn năng lượng bên trong cơ thể con quái vật thông qua dữ liệu mà hắn đã thu thập được trước đó.
Điểm yếu nằm sâu ở hạch năng lượng, bị bảo vệ bởi một lớp màng sinh học dày đặc và liên tục thay đổi vị trí để tránh các cuộc tấn công trực diện.
"Phải tìm ra quy luật chuyển động của nó," Lý Minh tự nhủ trong lòng.
"Chỉ có vậy mới có thể xuyên thủng lớp phòng thủ này."
Hắn mở mắt ra, nhìn thấy Tử Hà đang dần rơi vào thế bất lợi vì sức chịu đựng của đối phương vượt quá dự tính ban đầu.
Con quái vật đã bắt đầu phản công mạnh mẽ hơn, đẩy Tử Hà lùi về phía sau từng bước một.
Máu chảy từ vết thương trên má Tử Hà, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên cường và quyết liệt không kém phần nguy hiểm.
Lý Minh biết rằng đây là thời điểm then chốt nhất để hành động.
Hắn chạy vòng qua bên hông con quái vật, nơi mà sự bảo vệ của lớp màng sinh học mỏng manh hơn so với các khu vực khác trên cơ thể nó.
Với tất cả sức mạnh còn lại trong người, Lý Minh phóng thẳng vào trung tâm vùng ngực trái – đúng vị trí hạch năng lượng đang lộ ra tạm thời do va chạm dữ dội trước đó.
Bàn tay phải chụm chặt thành nắm đấm, bao phủ bởi lớp ánh sáng vàng chói lòa, đập mạnh xuống điểm yếu chí mạng nhất của kẻ thù.
Một tiếng nổ lớn vang lên khắp hành lang tối tăm khi luồng năng lượng tích tụ trong bàn tay Lý Minh giải phóng toàn bộ sức công phá vào bên trong cơ thể con quái vật.
Con quái vật ngừng chuyển động đột ngột, những tia sáng xanh lét từ vùng ngực trái tắt ngấm hoàn toàn như đèn pin hết pin vậy đó thôi.
nữa phải không nào?
Cơ thể nó bắt đầu co giật dữ dội trước khi sụp đổ xuống nền nhà lạnh giá với một tiếng sầm vang nặng nề làm rung chuyển cả khu vực xung quanh nơi mà chúng đang chiến đấu ác liệt từ nãy đến giờ đây đúng chứ.
các bạn đọc thân mến à thì ra là thế này cơ mà!
Lý Minh thở phào nhẹ nhõm, cảm giác kiệt sức bao trùm lấy toàn bộ cơ thể hắn.
Hắn nhìn Tử Hà với nụ cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện vì chiến thắng ngọt ngào vừa mới giành được sau một trận đấu sinh tử căng thẳng tột cùng.
Nhưng chưa kịp vui mừng lâu dài thì đột nhiên từ sâu trong xác con quái vật vừa ngã xuống đó lại phát ra những tia sáng xanh lét mờ ảo chập chờn như muốn nói rằng mọi thứ vẫn còn đang tiếp diễn đâu có đơn giản thế này mà xong sớm được đâu.
Tử Hà nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi ngờ và cảnh giác cao độ.
Hắn bước chậm rãi tiến gần hơn để kiểm tra tình hình thực tế xem liệu con quái vật kia đã chết hoàn toàn chưa hay chỉ đang giả vờ ngủ đông chờ cơ hội phục hồi sức mạnh trở lại tấn công lần nữa mà thôi phải không nào?
Lý Minh cũng nhận ra điều bất thường này và cố gắng đứng dậy khỏi nền nhà lạnh giá đầy máu me tanh tưởi.
Hắn nhìn thấy những tia sáng xanh lét từ xác con quái vật bắt đầu lan tỏa nhanh chóng khắp khu vực xung quanh như mạng lưới rễ cây đang tìm kiếm nguồn dinh dưỡng mới để sinh sôi nảy nở mạnh mẽ hơn nữa.
"Đừng chạm vào nó!" Lý Minh hét lên với Tử Hà, nhưng đã quá muộn.
Một phần của mạng lưới ánh sáng xanh lét đó đã quấn lấy chân phải của Tử Hà và bắt đầu thẩm thấu nhanh chóng vào bên trong cơ thể hắn như chất lỏng độc hại nguy hiểm chết người vậy đó thôi.
Tử Ha cố gắng thoát ra khỏi sự ràng buộc đáng sợ này bằng cách sử dụng sức mạnh dị năng của mình nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa trước loại hình thức kiểm soát mới lạ chưa từng gặp phải bao giờ trong quá khứ xa xôi nơi mà không ai muốn nhắc tới tên tuổi của họ nữa đâu cả phải không nào?
Lý Minh nhìn thấy biểu cảm đau đớn và bất ngờ trên khuôn mặt Tử Hà khi hắn cố gắng kháng cự lại sự xâm nhập ngày càng mạnh mẽ hơn từ bên ngoài vào bên trong cơ thể mình.
Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên lạnh giá hơn nhiều lần so với trước đây rất lâu rồi phải không.
bạn đọc thân mến à thì ra là thế này cơ mà!
Và lúc đó, Lý Minh nhận ra một sự thật kinh hoàng: con quái vật kia chưa từng tồn tại độc lập.
Nó chỉ là một phần của mạng lưới rộng lớn hơn đang đánh thức từ sâu trong lòng đất – và họ vừa vô tình kích hoạt nó.
Mảnh đất nứt toác, vô số cánh tay xương sẫm màu lao thẳng lên trời, vồ lấy chân Lý Minh.
Hắn hoảng loạn rút kiếm, nhưng kiếm khí vừa chạm vào da thịt chúng lại tan biến như sương mù.
Đôi mắt hắn mở to, nhìn thấy trong lòng đất sâu thẳm, một khuôn mặt đang mỉm cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận