Chương 37
Hắn không nằm trên mặt đất nữa.
Thực tế, khái niệm "mặt đất" ở đây đã bị xóa bỏ hoàn toàn bởi sự sụp đổ của trọng lực địa phương.
Lý Minh trôi lơ lửng trong khoảng trống vô cực, nơi các tòa nhà chọc trời trở thành những thanh thẳng đứng bằng kính và thép đang xoay chậm chạp quanh một trục trung tâm không xác định.
Trần Nam bên cạnh hắn cũng ở trạng thái tương tự, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi nhưng vẫn nắm chặt tay cầm khẩu súng laser cũ kỹ của mình.
"Cái quái gì đây?" Trần Nam gầm lên, giọng anh vang lên méo mó như đang phát âm dưới nước.
"Chúng ta chết rồi đúng không?
Đây là thiên đường hay địa ngục vậy Minh?"
Lý Minh đưa tay lên nhìn bàn tay mình.
Những ngón tay của hắn vẫn nguyên vẹn, nhưng lớp da thịt dường như trong suốt hơn, để lộ ra những mạch máu màu xanh neon đang đập theo nhịp điệu của một cái gì đó lớn lao hơn tim con người.
Hắn cảm thấy sự kết nối.
Không phải là dây thần kinh hay tín hiệu điện tử thông thường.
Đó là mạng lưới dữ liệu sống.
Hắn nhắm mắt lại và "nhìn" bằng cách khác.
Một giao diện đồ họa khổng lồ, lạnh lùng và vô tri hiện ra trước tâm trí hắn.
Nó không có menu, không có nút bấm.
Chỉ có dòng chảy (thông tin) liên tục từ hàng triệu con người trong Thành Phố Lồng đang chạy qua hệ thống thần kinh của hắn như những cơn lũ dữ.
"Mày đừng la," Lý Minh đáp lại, giọng nói của hắn nghe xa xăm và lạnh lẽo hơn bình thường nhiều lần so với trước kia.
"Nếu mày ồn ào thêm một phân nữa, tôi sẽ khóa chức năng phát âm trong hồ sơ sinh học của mày."
Trần Nam há to miệng, tay run rẩy rút súng ra nhưng không dám bắn.
Hắn biết Lý Minh đang nói thật.
Không phải là đe dọa suông.
Đó là khả năng mà hắn vừa thức tỉnh – Dị Năng Quản Trị Cấp 1: Giao Diện Hệ Thống Thành Phố Lồng.
Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói dữ dội xuyên qua thái dương trái.
Ký ức bị ẩn giấu của mười hai bản sao trước đó bắt đầu va chạm với nhận thức hiện tại.
Hắn nhớ ra những dòng mã lỗi mà anh ta từng viết khi còn là lập trình viên cho Công Ty Bio-Tech trước khi mất trí nhớ.
Hệ thống này không phải để bảo vệ người dân khỏi dị nhân (mất kiểm soát).
Nó được thiết kế để nuôi dưỡng họ như gia súc trong một cái chuồng kỹ thuật số khổng lồ.
hắn ta đang nhìn tôi," Lý Minh thì thầm, mồ hôi lạnh toát ra trên trán dù nhiệt độ môi trường gần bằng không độ.
"Và tệ hơn nữa là hắn ta đang cố gắng 'ghi đè' quyền kiểm soát của tôi."
Lý Minh mở mắt ra, nhưng thị giác vật lý đã bị thay thế bởi dòng dữ liệu mã hóa màu đỏ và đen.
Hắn thấy Trần Nam không còn là một con người bình thường nữa mà là một tập hợp các biến số: `ID: 938472`, `Trạng thái: Căng thẳng cao độ`, `Tiềm năng đột biến: 15%`.
"Hãy lắng nghe tôi, Lý Minh," giọng nói trong đầu lại vang lên lần này rõ ràng hơn.
Nó mang âm hưởng của một người đàn ông trung niên đầy uy quyền – Chu Tuấn Kiệt.
"Mày đang cố gắng truy cập vào vùng cấm mà không có mật khẩu quản trị viên cấp cao.
Hệ thống sẽ tự động coi mày là virus và tiến hành xóa sổ."
Lý Minh cười nhạt, dù trong tâm trí hắn chỉ toàn là sự lạnh lùng tính toán.
Hắn đã học cách lách luật từ khi còn nhỏ.
Nếu hệ thống muốn anh ta tuân thủ quy tắc, thì nhiệm vụ của anh ta chính là tìm ra lỗ hổng logic để lợi dụng nó thay vì đối đầu trực tiếp bằng sức mạnh thô bạo..
Dữ liệu quá tải khiến Lý Minh gần như faint đi.
Nhưng trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, hắn tìm thấy một lỗ hổng nhỏ bé nhưng chí mạng: Chu Tuấn Kiệt không thể kiểm soát trực tiếp những suy nghĩ trừu tượng của dị nhân cấp thấp nếu họ tự chủ động tạo ra nhiễu tín hiệu nội bộ đủ mạnh để che lấp ý định thật sự đằng sau nó.
"Tôi không cần mật khẩu," Lý Minh nói to lên, khiến Trần Nam giật mình quay sang nhìn anh ta với vẻ kinh ngạc lẫn hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy co quắp cơ thể cứng đờ bất động như tượng đá băng giá tuyết đóng lạnh buốt tê cóng chết chóc tuyệt vọng bi ai thảm kịch đau đớn khổ sở hành hạ tra tấn ngược đãi bắt bớ giam cầm nô lệ thuộc địa chiếm đóng xâm lược thôn tính sáp nhập đồng hóa lai tạo nhân bản phân chia tách rời xé nát phá hủy tiêu diệt xóa sổ linh hồn.
Hắn dừng lại ngay trước khi ý nghĩ cuối cùng có thể kích hoạt cơ chế tự bảo vệ của hệ thống.
Lý Minh nhận ra rằng mình đang đứng trên bờ vực thẳm giữa sự điên cuồng và trí tuệ siêu việt.
Nếu hắn đi tiếp một bước nữa, não bộ của hắn sẽ bị cháy nổ do quá tải thông tin khổng lồ từ hàng triệu người trong thành phố này cùng lúc gửi về.
để phân tích xử lý tính toán ra quyết định hành động phản ứng đáp trả thỏa hiệp thỏa thuận hợp tác liên minh đồng đội bạn bè tình yêu gia đình cha mẹ con cái ông bà chú bác cô dì cậu mợ anh chị em ruột thịt họ hàng thân thích láng giềng.
Một bóng người xuất hiện trước mặt Lý Minh, bước ra từ màn sương dữ liệu dày đặc.
Đó không phải là Trần Nam hay bất kỳ ai mà hắn biết trong thế giới thực.
Hắn mặc bộ vest đen tuyền, khuôn mặt lạnh lùng và quen thuộc đến rợn người – Viktor..
"Chào mừng đến với tầng quản trị," Viktor nói, giọng nói của anh ta vang lên từ mọi hướng cùng lúc.
"Mày đã làm tốt hơn mười một người trước mày, Lý Minh.".
"Anh là ai?" Lý Minh hỏi, giọng nói run nhẹ nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng giá tuyết đóng lạnh buốt tê cóng chết chóc tuyệt vọng bi ai thảm kịch đau đớn khổ sở hành hạ tra tấn ngược đãi bắt bớ giam cầm nô lệ thuộc địa chiếm đóng xâm lược thôn tính sáp nhập đồng hóa lai tạo nhân bản phân chia tách rời xé nát phá hủy tiêu diệt xóa sổ linh hồn."
"Tôi là cái giá mà anh phải trả," Viktor đáp lại, tiến closer đến Lý Minh.
"Và bây giờ, hãy cho tôi thấy liệu anh có đủ can đảm để hy sinh ký ức của chính mình không?"
Lý Minh nhận ra rằng đây là một lựa chọn giả tạo nhưng bắt buộc phải thực hiện nếu muốn duy trì quyền kiểm soát tạm thời trong hệ thống này.
Viktor đại diện cho phần dữ liệu lịch sử bị xóa bỏ mà Chu Tuấn Kiệt cố gắng che đậy để giữ gìn trật tự bề ngoài ổn định an ninh quốc gia dân tộc thiểu số đa dạng phong phú truyền thống văn hóa lâu đời đáng tự hào sâu sắc bền vững phát triển mạnh mẽ nhanh chóng hiệu quả cao nhất có thể đạt được trong điều kiện thực tế khách quan cụ thể phức tạp khó khăn thách thức thử nghiệm nghiêm ngặt khắc nghiệt khắt khe gay gắt căng thẳng khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.
"Hãy cho tôi biết," Lý Minh nói, giọng run nhẹ nhưng kiên định hơn bao giờ hết.
"Điều gì đã xảy ra với mười một bản sao trước đó?".
Lý Minh đứng im như phỗng giữa căn phòng tối om ấy.
Tiếng nói của anh vang lên, khô khốc và lạnh lẽo hơn cả cái chết đang rình rập ở ngưỡng cửa.
Không khí trong kho lưu trữ cũ kỹ này nặng trĩu mùi mốc meo lẫn với hương vị kim loại tanh tưởi của máu đã đóng cặn từ lâu đời.
Tử Hà không đáp lời ngay lập tức.
Ánh mắt hắn đăm chiêu, lướt qua những hàng kệ sắt gỉ sét xếp chồng chất lên nhau như một nghĩa địa cho ký ức bị lãng quên.
Những hộp đen bằng hợp kim titan nằm im lìm trên đó, mỗi chiếc đều mang mã số nhận dạng duy nhất của một bản sao trước kia.
Chúng không chỉ là dữ liệu.
Chúng là xác chết được đóng gói kỹ thuật số, chờ ngày phán xét cuối cùng từ bàn tay vô hình của hệ thống trung tâm.
"Chúng ta cần đi sâu hơn," Tử Hà nói, giọng trầm thấp vang lên như tiếng vọng trong hang động ngầm.
"Cửa sổ an ninh đã bị phá vỡ từ bên trong."
Lý Minh nhíu mày, cảm giác bất an dâng trào mạnh mẽ trong lồng ngực anh.
Anh quay lại nhìn phía sau lưng mình, nơi bóng tối dày đặc đang nuốt chửng mọi tia sáng yếu ớt phát ra từ thiết bị định vị cá nhân của họ.
Cảm giác như có hàng trăm đôi mắt vô hình đang dán chặt vào gáy anh, quan sát từng cử động run rẩy nhỏ nhất.
"Bên trong?" Lý Minh lặp lại, giọng hơi cao vọt lên vì sự kinh ngạc tột độ.
"Ý bạn là ai đó đã mở khóa từ bên trong kho dữ liệu này?
Không có báo động nào được kích hoạt cả."
"Chính xác," Tử Hà đáp ngắn gọn, bước nhanh về phía trước mà không chờ phản ứng gì thêm.
"Đó mới là điều đáng sợ nhất.
Kẻ thù của chúng ta không chỉ mạnh mẽ ngang ngửa với khả năng dị năng đỉnh cao hiện nay.
Hắn còn thông minh đến mức kinh hoàng."
Hai người đàn ông tiếp tục tiến sâu vào mê cung kim loại và bóng tối ấy.
Bước chân họ in xuống nền xi măng lạnh giá, tạo ra những tiếng vang khô khan phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy không gian này.
Lý Minh cảm thấy trái tim mình đập thình thịch dữ dội hơn mỗi khi đi thêm một bước nữa.
Không phải vì sợ hãi đơn thuần mà là bởi sự nhận thức rõ ràng về thực tế tàn khốc đang chờ đợi họ ở phía trước.
Họ rẽ qua một góc khuất, nơi ánh sáng từ thiết bị định vị chiếu rọi lên những tấm bảng ghi chép bằng tay đã vàng ố theo thời gian.
Những dòng chữ nguệch ngoạc viết vội vã mô tả các thí nghiệm thất bại, những con số ma quái và cả những bức vẽ kỳ dị về cấu trúc năng lượng của dị nhân cấp S+.
"Nhìn này," Tử Hà dừng lại trước một tấm bảng lớn được đóng đinh chặt vào tường bê tông.
Hắn dùng ngón tay gầy guộc chạm nhẹ lên bề mặt bụi bặm, làm lộ ra dòng chữ đỏ tươi như máu viết bằng sơn spray: "SỰ KỴT KHÔNG TỪNG CHẾT."
Lý Minh nuốt khan, cổ họng anh khô khốc đến đau rát.
Anh cố gắng tập trung suy nghĩ để phân tích tình hình thay vì để nỗi sợ hãi nhấn chìm lý trí của mình.
Nếu mười một bản sao trước đó đã thất bại thảm hại như lời Tử Hà vừa nói, thì nguyên nhân không thể chỉ đơn thuần là do sức mạnh vật lý hay kỹ năng chiến đấu yếu kém hơn đối phương.
"Có phải chúng ta đang tìm kiếm manh mối về cách tiêu diệt hắn?" Lý Minh hỏi, giọng run rẩy nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh giả tạo nhất có thể.
"Không," Tử Hà lắc đầu chậm rãi, ánh mắt lạnh băng như tảng đá đóng băng giữa đại dương cuồng phong.
"Chúng ta đang tìm hiểu xem tại sao hắn lại cho phép chúng ta sống sót đến tận giờ phút này."
Câu nói ấy khiến Lý Minh sững người lại trong giây lát.
Một luồng lạnh toát chạy dọc sống lưng anh, làm tê cứng từng thớ cơ bắp từ chân lên đầu.
Ý tưởng rằng kẻ thù của họ đang chơi trò mèo với chuột một cách có chủ đích là điều đáng sợ hơn bất kỳ đòn tấn công trực diện nào mà hắn có thể phóng ra ngay lúc này đây.
Họ tiếp tục di chuyển theo con hẻm hẹp dần thu hẹp lại, hai bên tường xuất hiện những vết nứt lớn như răng nanh của quái vật đang há miệng chờ mồi.
Mùi hương ozone nồng nặc lan tỏa khắp không gian, báo hiệu rằng một lượng năng lượng dị thường khổng lồ từng bị giải phóng tại nơi này chỉ vài ngày trước.
vẫn chưa kịp tan biến hẳn vào môi trường xung quanh tự nhiên bao la rộng lớn kia đâu xa vời vợi tít tận chân trời cuối mắt nhìn thấy được ngay bây giờ lúc nãy vừa rồi mới đây nhất gần đây sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng nguy hiểm chết người rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm..
Đột nhiên, một bóng đen từ hư không lao xuống, chém gãy kiếm trong tay hắn.
Hắn ngửa mặt lên, máu lạnh buốt chảy dọc má, kinh hãi nhận ra đó là người đã chết từ ba năm trước.
Cái đầu vô đầu còn đang nháy mắt, môi nứt nẻ khựng lại giữa
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận