Chương 36

Ánh sáng xanh lá cây từ hốc mắt của Lý Minh vẫn còn dư âm, như những sợi dây thần kinh điện tử đang rung động sau một cú sốc.

Hắn không đứng trên mặt đất anymore.

Thực tế, khái niệm "mặt đất" ở đây đã bị xóa bỏ hoàn toàn.

Hắn đang lơ lửng trong một khoảng trắng vô tận.

Không phải màu đen của bóng tối, cũng không phải màu trắng của ánh sáng thuần khiết.

Đó là màu xám tĩnh điện, giống như màn hình tivi cũ khi mất tín hiệu.

Mùi ozone nồng nặc, mùi đốt cháy của silicon và sự sợ hãi nguyên thủy, bao trùm lấy khứu giác nhạy bén đến mức khó chịu của hắn.

Trần Nam đứng bên cạnh, nhưng không phải phiên bản con người nóng nảy mà Lý Minh quen thuộc.

Hắn hiện ra dưới dạng một khối dữ liệu bị lỗi, những mảng màu đỏ tươi văng vẳng tiếng gầm gừ không rõ nghĩa.

Khối dữ liệu đó đang cố gắng nắm lấy cánh tay của Lý Minh, nhưng bàn tay vật lý xuyên thẳng qua lớp mã hóa của hắn như thể nó không tồn tại.

"Đừng chạm vào tôi," Lý Minh nói.

Giọng điệu lạnh băng, thiếu sự rung cảm vốn có trong giọng nói bình thường của một kẻ lười biếng.

"Ở đây, trọng lực chỉ là một gợi ý lịch sử."

Hắn nhìn xuống chân mình.

Dưới lớp màng dữ liệu mỏng manh này, hắn có thể thấy những dòng chảy thông tin khổng lồ đang tuôn trào như sông ngòi số hóa.

Mỗi giọt nước trong đó là một ký ức của cư dân Thành Phố Lồng.

Một nụ cười giả tạo tại bàn ăn tối.

Sự tức giận khi kẹt xe vào giờ cao điểm.

Nỗi đau âm ỉ từ vết thương cũ không lành.

Thành phố này không chỉ giam giữ cơ thể họ.

Nó đang tiêu hóa tâm trí họ.

Lý Minh cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội.

Không phải do say sóng, mà do lượng thông tin quá tải xâm nhập vào não bộ của hắn.

Hắn là bản sao thứ 12.

Điều đó có nghĩa là tiềm thức của hắn chứa đựng những lỗ hổng từ mười một lần thất bại trước đó.

Và bây giờ, hệ thống đang cố gắng vá lại những lỗ hổng ấy bằng cách nhồi.t dữ liệu thô vào đầu hắn.

"Chúng ta ở đâu?" Trần Nam hỏi, giọng nói méo mó qua lớp nhiễu sóng.

"Đây là phòng máy chủ sao?

trong đầu của Admin_02?"

"Nơi này không có tên," Lý Minh đáp lại, mắt nhìn về phía trước nơi những cột dữ liệu cao vút chạm vào bầu trời ảo.

"Nơi này là nơi chúng ta bị định nghĩa.

Và hiện tại, hệ thống đang cố gắng xóa bỏ định nghĩa đó."

Hắn giơ tay lên.

Những ngón tay của hắn không còn da thịt hồng hào nữa.

Chúng trong suốt, lộ ra những mạch năng lực màu xanh lam pulsating theo nhịp tim ảo.

Đây là dị năng cấp 1: *Thị Giác Mã Nguồn*.

Hắn có thể nhìn thấy cấu trúc ẩn sau thực tại vật lý.

Nhưng sức mạnh này đi kèm với một cái giá đắt.

Mỗi giây hắn duy trì trạng thái này, ký ức của Lý Minh—theo nghĩa đen—đang bị phân mảnh ra để làm nhiên liệu cho khả năng xử lý thông tin.

Hắn nhớ rõ mùi hương của hoa hồng mà mẹ hắn trồng khi còn nhỏ.

Nhưng giờ đây, hình ảnh người phụ nữ đó đang mờ dần, thay thế bằng một chuỗi mã hex dài lê thê: `0x4D6F74686572`.

"Nhanh lên," Lý Minh lẩm bẩm với chính mình.

"Trước khi tôi quên mất lý do tại sao chúng ta lại ở đây."

Hắn nhắm mắt lại.

Không phải để nghỉ ngơi, mà để cắt đứt liên kết với các giác quan vật lý còn sót lại.

Trong thế giới của dữ liệu thuần túy, đôi mắt là một điểm yếu lớn.

Chúng tiếp nhận quá nhiều tạp âm hình ảnh không cần thiết.

Lý Minh "lặn" sâu hơn vào cấu trúc của Thành Phố Lồng.

Cảm giác giống như đang ngụp lặn trong một đại dương băng giá mà mỗi giọt nước đều là một dòng lệnh code phức tạp.

Hắn di chuyển không bằng chân bước, mà bằng ý chí.

Mỗi lần hắn suy nghĩ về hướng đi, môi trường xung quanh lại thay đổi hình dạng để phù hợp với dự đoán của hệ thống an ninh.

Hắn đang tìm kiếm thứ gì đó cụ thể: Dấu vết của Chu Tuấn Kiệt.

Chu Tuấn Kiệt là kẻ phản diện trong câu chuyện này, nhưng đối với Lý Minh, hắn ta giống như một con virus cần thiết giúp duy trì sự ổn định cho cơ thể bệnh hoạn của thành phố.

Chu tin rằng việc loại bỏ các dị nhân "lỗi" là cách cứu rỗi duy nhất.

Và nếu Lý Minh muốn thoát ra mà không bị tiêu hóa, hắn phải hiểu quy luật vận hành của người quản trị hệ thống này.

Trong dòng chảy dữ liệu hỗn loạn, Lý Minh phát hiện một khoảng trống.

Một lỗ hổng đen kịt giữa những luồng thông tin sáng rực rỡ xung quanh.

Nó không phải là sự vắng mặt của dữ liệu.

Đó là sự *bị xóa* dữ liệu.

Ai đó đã dùng quyền hạn cao nhất để lau sạch mọi dấu vết tại tọa độ này, tạo ra một vùng chân không thông tin.

Lý Minh tiến lại gần.

Cơn lạnh buốt từ khoảng trống ấy thấm vào xương tủy của hắn.

Hắn cảm thấy nỗi sợ hãi không phải vì nguy hiểm trước mắt, mà vì sự quen thuộc đáng kinh ngạc.

Cấu trúc của lỗ hổng này giống hệt với cách ký ức của chính Lý Minh bị ẩn đi trong tiềm thức.

Hắn đưa tay ra, những ngón tay mã hóa chạm vào bề mặt đen ngòm.

Ngay lập tức, một cú sốc phản hồi mạnh mẽ bắn ngược lại dọc theo cột sống ảo của hắn.

Hắn không nghe thấy âm thanh nào.

Thay vào đó, hắn cảm nhận được *ý định*.

Một ý định lạnh lùng, tính toán và tàn nhẫn đến mức phi nhân đạo.

*“Cảnh báo: Xâm nhập trái phép,”* một giọng nói cơ học vang lên trong đầu Lý Minh, nhưng nó không đến từ hệ thống trung tâm.

Nó đến trực tiếp từ bên trong lỗ hổng đó.

*“Vị trí hiện tại được bảo vệ bởi Protocol 7.”*

Lý Minh cười nhạt.

"Protocol 7?

Nghe có vẻ như là tên của một bài hát pop nhàm chán."

Hắn đẩy mạnh ý thức vào sâu hơn nữa, phớt lờ cảnh báo nguy hiểm đang làm rung chuyển toàn bộ không gian dữ liệu xung quanh.

Hắn cần biết ai đã để lại dấu vết này.

Và quan trọng hơn, tại sao ký hiệu bảo vệ đó lại sử dụng cùng một thuật toán mã hóa mà chính Lý Minh vô tình tạo ra trong lần thức tỉnh dị năng đầu tiên của mình?

Trong vùng mù dữ liệu do sự xâm nhập gây ra, bóng đen bắt đầu (ngưng tụ).

Nó không phải là một hình người rõ ràng.

Nó giống như một vết mực bị lem trên tờ giấy trắng, lan tỏa và biến đổi liên tục để tránh việc bị nhận diện chính xác.

Thực thể này có khả năng tương đương với Lý Minh: nó cũng thao túng mã nguồn, nhưng theo cách thô bạo hơn.

Nếu Lý Minh là một lập trình viên tinh thông nghệ thuật lách luật, thì kẻ đối đầu đây là một kẻ phá hoại công nghệ chuyên dùng búa đập vỡ máy chủ.

*"Ngươi không nên ở nơi này,"* giọng nói của bóng đen vang lên, mang âm sắc kim loại cùn.

*"Hệ thống cần trật tự.

Ngươi đại diện cho sự hỗn loạn."*

Lý Minh nhận ra ngay lập tức.

Đây là một phần tách rời khỏi ý thức của Chu Tuấn Kiệt.

Một avatar kỹ thuật số được tạo ra để canh gác những bí mật tối tăm nhất mà Công Ty Bio-Tech không muốn ai phát hiện, kể cả chính những người làm việc cho họ.

"Trật tự?" Lý Minh hỏi, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.

"Anh gọi cái gì là trật tự.

đang giam giữ hàng triệu con người trong một chiếc hộp sắt và bán ký ức của họ như dữ liệu quảng cáo?

Đó không phải là trật tự.

Đó là sự quản lý kho bãi cho xác sống."

Bóng đen lao về phía Lý Minh với tốc độ ánh sáng ảo.

Những cánh tay bằng code bị hỏng xé toạc không gian xung quanh, nhằm mục đích xóa bỏ toàn bộ cấu trúc nhận thức của Lý Minh ra khỏi hệ thống.

Lý Minh né tránh bằng cách thay đổi tọa độ tồn tại của mình trong một micro-giây.

Hắn di chuyển sang bên trái, nơi bóng đen vừa mới tấn công để lại một vệt hư không dữ liệu.

Nhưng ngay sau đó, hắn cảm thấy đau đớn thê lương.

Không phải từ cơ thể vật lý, mà từ sự tổn thương về mặt khái niệm.

Hắn đang bị *định nghĩa* sai lệch.

Bóng đen đang cố gắng dán nhãn cho Lý Minh là "Lỗi Hệ Thống" và tiến hành quá trình dọn dẹp rác tự động.

Nếu hắn không phản công lại ngay lập tức, toàn bộ ý thức của mình sẽ biến thành một tập tin `.tmp` vô dụng trước khi bị xóa vĩnh viễn.

Hắn rút ra sức mạnh từ ký ức đau thương nhất: khoảnh khắc nhìn thấy em gái của Trần Nam trong phòng cách ly lạnh lẽo tại trụ sở Bio-Tech.

Nỗi căm ghét, sự bất lực và niềm khao khát tự do bùng cháy lên như một ngọn lửa đỏ rực giữa biển dữ liệu xám xịt.

Lý Minh không tấn công bằng sức mạnh vật lý ảo.

Hắn tấn công vào *logic* của đối phương.

Hắn đưa ra một câu hỏi logic vô cùng phức tạp, một nghịch lý triết học được mã hóa thành thuật toán: *"Nếu trật tự là mục đích tối thượng, tại sao ngươi lại cần phải giấu diếm sự tồn tại của những kẻ như ta?

Sự hiện diện của tôi chứng minh rằng hệ thống không hoàn hảo.

Và nếu hệ thống không hoàn hảo, thì trật tự mà anh bảo vệ chỉ là một ảo tưởng dễ vỡ."*

Bóng đen dừng lại đột ngột.

Nó run rẩy, bề mặt bóng tối bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti màu trắng.

Nghịch lý này tạo ra lỗi tràn bộ nhớ (buffer overflow) trong quá trình xử lý của avatar Chu Tuấn Kiệt.

Nó không thể giải quyết mâu thuẫn giữa "duy trì trật tự" và "che giấu sự khiếm khuyết".

Lý Minh thừa cơ đó, lao thẳng vào tâm trí của thực thể.

Hắn không phá hủy nó.

Thay vào đó, hắn *ghi đè* lên nó bằng ký ức cụ thể nhất mà hắn có: hình ảnh một đứa trẻ đang khóc vì sợ bóng tối trong căn hộ chung cư cũ kỹ trước khi thức tỉnh dị năng.

Đó là nỗi sợ nguyên thủy.

Và ngay cả những hệ thống nhân tạo lạnh lùng cũng không hoàn toàn miễn nhiễm với cảm xúc con người nếu được tiếp cận đúng cách.

Cái giá của sự kiểm soát không phải là sức mạnh, mà là sự cô đơn tột cùng khi trở thành kẻ duy nhất hiểu rõ trò chơi này.

Khi Lý Minh tiến vào trong tâm trí của thực thể bóng đen, hắn không gặp kháng cự vật lý nữa.

Thay vào đó, hắn rơi vào một khoảng trống im lặng tuyệt đối.

Đây là nơi Chu Tuấn Kiệt lưu trữ những ký ức mà.

là gánh nặng: hình ảnh hàng ngàn người chết khi một dị nhân cấp cao mất kiểm soát năm ngoái.

Lý Minh nhìn thấy chúng như những bộ phim tài liệu đen trắng chiếu trên màn hình vô cực.

Hắn cảm nhận được nỗi đau của Chu Tuấn Kiệt.

Không phải sự tàn nhẫn, mà là nỗi sợ hãi sâu thẳm rằng nếu không có cái bẫy này, toàn bộ thành phố sẽ tự hủy diệt chính mình trong một cơn thịnh nộ dị năng hỗn loạn.

"Anh nghĩ anh đang cứu chúng ta," Lý Minh nói với bóng đen giờ đây đã dịu xuống đáng kể, trở nên mờ nhạt như sương mai.

"Nhưng anh chỉ đang trì hoãn ngày tận thế bằng cách cắt bỏ những ngón tay để cứu cơ thể."

Thực thể không đáp lại lời nào.

Nó mở ra một cánh cửa dữ liệu trước mặt Lý Minh.

Đằng sau đó là thông tin mà Chu Tuấn Kiệt cố gắng che giấu: Nguồn gốc thực sự của dị năng hiện đại.

Nó không phải do thiên nhiên tạo hóa, cũng không phải đột biến ngẫu nhiên từ bức xạ hạt nhân hay chất thải công nghiệp.

Nó là một *cái bẫy* được thiết kế sẵn.

Một chương trình thử nghiệm xã hội quy mô lớn nhằm tìm ra những cá thể có khả năng chịu đựng sự hòa nhập giữa sinh học và số liệu hóa cao nhất.

Lý Minh cảm thấy máu trong người mình lạnh toát đi.

Hắn không phải là một dị nhân may mắn thức tỉnh.

Hắn là sản phẩm của một thí nghiệm thất bại được lặp lại mười hai lần trước đó.

Và bây giờ, với tư cách là bản sao thứ 12 thành công duy nhất còn sót lại, hắn đã trở thành chìa khóa để mở cánh cửa cuối cùng của Thành Phố Lồng.

Hắn rút lui khỏi tâm trí thực thể.

Bóng đen tan biến vào hư không, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng chết chóc của giao diện hệ thống trung tâm.

Lý Minh biết rằng mình vừa làm một việc nguy hiểm: hắn đã lấy đi quyền kiểm soát tạm thời từ tay Chu Tuấn Kiệt trong thế giới ảo này.

Nhưng đồng thời, hắn cũng đánh dấu bản thân như mục tiêu ưu tiên số 1 cho phe bảo vệ trật tự.

Khi trở về thực tại vật lý, không ai sẽ tha thứ cho sự can thiệp này của Lý Minh.

Không phải là Enforcer với sức mạnh cơ bắp.

Mà là những kẻ đứng sau màn ảnh — những người đang gõ phím trên bàn điều khiển của định mệnh thành phố này.

Lý Minh quay về với thân xác vật lý, nhưng ý thức vẫn còn mắc kẹt trong giao diện hệ thống như một vết loét không lành.

Hắn mở mắt ra trong thế giới thực, nơi ánh sáng neon mờ ảo từ những biển quảng cáo cũ kỹ phản chiếu lên vũng nước mưa dơ bẩn trên lòng đường vắng vẻ.

Trần Nam đang quỳ bên cạnh hắn, khuôn mặt đầy lo lắng và mồ hôi nhễ nhại.

Cậu ổn không?

chúng vẫn còn phát sáng."

Hắn gật đầu yếu ớt, cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân run rẩy không chịu nghe lời mệnh lệnh của não bộ.

Cảm giác nặng nề đè nén lên vai hắn không chỉ đến từ mệt mỏi thể xác, mà còn từ gánh nặng bí mật vừa được hé lộ.

"Chúng ta đã tìm ra thứ cần thiết," Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng cạo kính vỡ.

"Nhưng giá chúng ta phải trả mới bắt đầu thôi."

Hắn nhìn lên bầu trời đêm của Thành Phố Lồng, nơi những đám mây đang xoáy lạ thường thành một hình dạng kỳ quái giống hệt biểu tượng logo của Công Ty Bio-Tech bị biến dạng bởi điện từ trường mạnh.

Những tia sét tím xanh chui ra từ lòng đất chứ không phải từ trên cao rơi xuống.

Ai là người đang gõ phím?

Và khi họ nhấn Enter, điều gì sẽ xảy ra với những kẻ dám nhìn vào mã nguồn của sự thật này?

Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói kịch liệt ở thái dương trái, nơi ký ức bị ẩn giấu bắt đầu nứt vỡ thêm một mảnh nữa.

Hắn không cần phải quay lại khu vực đó để biết câu trả lời.

Vì ngay lúc này, từ sâu trong tâm trí hắn, một giọng nói lạnh lùng và quen thuộc — giống hệt như chính Lý Minh nhưng đầy vẻ khinh bỉ — thì thầm:
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập