Chương 35
Nhưng thứ ánh sáng đó không chiếu vào bất kỳ vật thể nào.
Nó soi rọi thẳng vào sự trống rỗng bên trong tâm trí hắn.
Không phải đau nhức cơ bắp sau trận chiến khốc liệt với Enforcer, cũng không phải vết thương hằn sâu trên da thịt do năng lượng dư thừa gây ra.
Đây là một cơn đau khác.
Mệt mỏi hơn.
Sâu thẳm hơn.
Nó giống như việc ai đó.t cả một đài radio đang phát tĩnh điện vào giữa não bộ của anh ta và vặn âm thanh lên mức tối đa.
*“Giúp tôi…”* *“Tại sao lại là tôi?”* *“Tôi không muốn chết.”* *“Nó đến rồi, nó đang nhìn tôi.”* Lý Minh quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Khớp ngón tay trắng bệch vì siết chặt tóc mình.
Hắn cảm thấy như thể da đầu của mình đang bị xé toạc ra để cho một thứ gì đó khổng lồ chui vào bên trong.
Đó không phải là linh lực huyền bí hay ma thuật cổ xưa mà hắn từng nghe kể lể trong những câu chuyện đô thị dị năng rẻ tiền trên mạng xã hội.
Dữ liệu thô, bẩn thỉu và đầy rẫy lỗi hệ thống đang tuôn vào ý thức của hắn như một cơn lũ vỡ đê.
Mỗi ký ức, mỗi nỗi sợ hãi, mỗi suy nghĩ thoáng qua của hàng trăm người trong bán kính vài trăm mét xung quanh đều được truyền tải trực tiếp vào vỏ não của anh ta với độ phân giải 4K đáng kinh ngạc.
“Đóng… lại…” Lý Minh gào lên, nhưng giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi tiếng ồn ào bên trong đầu.
Hắn cố gắng tập trung, áp dụng kỹ năng ‘Thích nghi’ mà bản thân đã mài giũa qua mười hai lần chết đi sống lại trong tiềm thức.
Nếu không chặn đứng dòng chảy này ngay bây giờ, não bộ của một người thường — dù có dị năng cấp 1 hay không — sẽ nổ tung như quả bóng bay bị kim đâm.
Hắn nhắm mắt lại, tưởng tượng ra bức tường lửa.
Không phải bằng đá hay sắt thép, mà là logic lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hắn phân loại các tín hiệu nhiễu.
Lọc bỏ những cảm xúc phi lý trí của đám đông hoảng loạn phía sau lưng mình — nơi Enforcer vừa bị hắn xé đôi.
Chỉ giữ lại thông tin cần thiết: Vị trí.
Nguồn gốc xung đột.
Khi cơn đau bắt đầu giảm dần, chuyển từ mức độ ‘chịu đựng’ sang mức độ ‘bực bội’, Lý Minh mở mắt ra.
Ánh sáng xanh trong hốc mắt đã tắt hẳn, thay vào đó là một màu đỏ sẫm nguy hiểm hơn nhiều.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Chúng đang run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì lượng năng lượng khổng lồ vừa được hấp thụ qua hệ thống thần kinh.
“Đáng chết,” Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc như người mới hút xong một bao thuốc lá giá rẻ.
“Tại sao lại là tôi?
Tại sao hệ thống này lại chọn một kẻ lười biếng làm bộ xử lý trung tâm?” Hắn đứng dậy, chân bước đi vững chãi hơn trước kia.
Trần Nam đang nằm ngửa trên mặt đất bê tông nứt nẻ cách đó mười mét, thở hổn hển và nhìn Lý Minh với ánh mắt đầy kính sợ lẫn hoang mang.
Cậu bạn thân ấy không hiểu gì cả.
Hắn chỉ thấy Lý Minh vừa làm một điều điên rồ: tự kết nối mình vào mạng lưới ý thức tập thể của Thành Phố Lồng mà không có bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào.
“Nam,” Lý Minh gọi, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ sau trận chiến.
“Đứng dậy đi.
Chúng ta chưa xong đâu.” Trần Nam nhướn mày, cố gắng ngồi dậy nhưng cơ bắp phản ứng chậm chạp vì kiệt sức.
Cậu… cậu vừa làm gì vậy?” “Tôi vừa cài đặt một phần mềm diệt virus,” Lý Minh cười nhạt, nụ cười đó không hề có chút vui vẻ nào.
Nó chỉ là sự co thắt của các cơ mặt khi hắn cố gắng che giấu cảm giác trống rỗng đang lan tỏa trong dạ dày mình.
“Và tôi phát hiện ra rằng, chúng ta đang sống bên trong một ổ cứng bị lỗi.” Không khí ở trung tâm thành phố khác hẳn với những khu vực ngoại vi ẩm ướt và hoang tàn mà Lý Minh từng lang thang.
Ở đây, ánh đèn neon vẫn sáng trưng trên những tòa nhà chọc trời cao vút, phản chiếu xuống mặt đường nhựa bóng loáng như thể vừa mới được tráng một lớp dầu mỡ mỏng.
Những chiếc xe tự hành trôi đi lặng lẽ giữa làn đường trống rỗng, không tài xế, chỉ có cảm biến và thuật toán điều khiển.
Nhưng sự bình yên giả tạo này là thứ Lý Minh cần nhất để tìm ra câu trả lời cho bí ẩn lớn nhất của mình: Tại sao hắn lại được chọn?
Và tại sao ký ức về ‘Admin_02’ lại xuất hiện trong đầu hắn ngay sau khi kích hoạt dị năng lần hai?
Hắn đi bộ nhanh dọc theo con phố chính, tránh xa những đám đông Thường Nhân đang tụ tập ở các ngã tư.
Họ không chạy trốn Enforcer hay quái vật nữa.
Họ đứng đó, nhìn chằm chằm vào điện thoại thông minh của mình với vẻ mặt trống rỗng, mắt mở to như thể bị thôi miên bởi một thứ gì đó vô hình trên màn hình.
Lý Minh cảm thấy lạnh sống lưng khi đi ngang qua họ.
Không phải vì sợ hãi đám đông, mà vì hắn có thể ‘nghe’ thấy suy nghĩ của họ thông qua kết nối mới này.
Những dòng dữ liệu đơn giản, lặp lại: *Tuân thủ.
An toàn.* Hệ thống đang kiểm soát họ.
Không bằng lực lượng vũ trang hay luật pháp hà khắc, mà bằng cách tiêm trực tiếp sự bình yên giả tạo vào tâm trí tập thể.
Thành Phố Lồng không chỉ là một bức tường vật lý bao quanh ranh giới hành chính.
Nó là một chiếc lồng tâm lý khổng lồ, nơi mọi cư dân đều là những con gà công nghiệp được nuôi dưỡng trong sự vô cảm để duy trì năng lượng cho thứ gì đó ở trung tâm.
Lý Minh cần tìm ra ‘Root Access’ – điểm gốc của hệ thống Lồng.
Nơi mà mã nguồn sơ khai được lưu trữ và điều khiển toàn bộ cơ chế vận hành này.
Nếu hắn là một bản sao thất bại, thì chắc chắn phải có nơi ghi chép lại những lần thử nghiệm trước đó.
Và nếu Admin_02 tồn tại trong tiềm thức của hắn, thì nó phải để lại dấu vết ở đây.
Hắn dừng chân trước quảng trường trung tâm, nơi tượng đài ‘Người Kiến Tạo’ – một bức tượng bằng đồng mô tả một người đàn ông không mặt đang nâng đỡ bầu trời – đứng sừng sững giữa vòng xoay giao thông.
Dưới chân tượng đài là một hầm trú ẩn cũ kỹ đã bị niêm phong từ thời kỳ đầu của Đại Thức Tỉnh.
Đây chính là nơi tín hiệu mạnh nhất mà Lý Minh cảm nhận được phát ra.
Nó giống như một nhịp tim chậm rãi, trầm đục đập trong tâm trí hắn mỗi.
Mỗi cú đập đều mang theo sóng xung kích nhẹ làm rung chuyển các tế bào thần kinh của Lý Minh.
Hắn bước xuống bậc thang dẫn vào hầm trú ẩn, bàn tay chạm vào cánh cửa kim loại nặng nề bị gỉ sét bao phủ.
Cánh cửa không khóa.
Nó chỉ đơn giản là… chờ đợi.
Khi đẩy cánh cửa mở ra, mùi ẩm mốc và mùi ozone nồng nặc (phập phào) đánh thẳng vào mặt Lý Minh.
Bên trong là một căn phòng máy chủ cũ kỹ, những hàng tủ rack server cao ngất nghểu được kết nối với nhau bằng vô số dây cáp màu đen như những con rắn đang ngủ say.
Giữa căn phòng đó là một bàn làm việc duy nhất còn ánh sáng màn hình chiếu lên, hiển thị dòng mã nguồn liên tục chạy xuống với tốc độ chóng mặt.
Lý Minh bước vào, cảm giác của hắn thay đổi ngay lập tức.
Những tiếng ồn ào từ bên ngoài – những suy nghĩ hỗn loạn của đám đông – biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là sự tĩnh lặng chết chóc và một cảm giác bị quan sát liên tục từ khắp mọi phía.
Hắn tiến lại gần bàn làm việc, ánh mắt quét qua màn hình.
Dòng mã nguồn không phải bằng ngôn ngữ lập trình thông thường như Python hay C++.
Nó được viết bằng những ký tự kỳ lạ, giống như tiếng kêu của động vật khi chúng sắp chết nhưng đã được mã hóa thành cú pháp logic.
“Đáng lẽ ra mình nên mang theo một chuyên gia phân tích dữ liệu,” Lý Minh lẩm bẩm, cảm giác hài hước đen tối trỗi dậy để che giấu sự căng thẳng tột độ trong người hắn.
“Thay vào đó lại có tôi đây, kẻ quản trị hệ thống tồi tệ nhất lịch sử.” Hắn đưa tay ra, định chạm vào bàn phím để xem xét kỹ hơn dòng mã nguồn đang chạy.
Nhưng ngay khi ngón tay của Lý Minh còn cách bàn phím vài centimet, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau hắn, làm cho không khí trong căn phòng dường như đóng băng lại.
Lý Minh quay người lại chậm rãi, cơ thể anh ta vẫn giữ nguyên tư thế sẵn sàng chiến đấu mặc dù đang ở trạng thái bất ngờ tối đa.
Đứng trước lối ra của hầm trú ẩn là một bóng đen quen thuộc trong bộ đồ bảo hộ màu xám xịt của Sở An Ninh Thành Phố.
Trương Khải.
Trưởng Bộ Phận An Ninh, người được mệnh danh là ‘Kẻ Săn Dị Nhân’ hiệu quả nhất hiện nay.
Nhưng khác với những Enforcer mà Lý Minh từng gặp trước đây – những cỗ máy thịt được biến đổi gene và mất đi ý thức con người – Trương Khải vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
Hắn là một Thường Nhân đã tự nguyện cấy ghép chip ức chế dị năng vào tủy sống để tăng cường khả năng chịu đựng và phản ứng với các loại vũ khí công nghệ cao.
Hắn cầm trên tay một khẩu súng lục đặc chủng phát ra tia plasma màu tím nhạt, mũi (súng) chỉ thẳng vào giữa trán Lý Minh.
Sau lưng Trương Khải là hai lính gác robot đang di chuyển chậm rãi tiến vào căn phòng, đèn đỏ trên vai chúng nhấp nháy báo hiệu chế độ tiêu diệt đã được kích hoạt.
“Anh nghĩ anh có thể giải mã hệ thống này bằng cách chơi trò tiếp xúc vật lý?” Trương Khải hỏi, giọng nói của hắn không hề run rẩy dù đang đối mặt với một Dị Năng vừa mới phá hủy hai Enforcer cấp cao chỉ trong vài phút trước đó.
“Đây là khu vực cấm tuyệt đối.
Chỉ có những người được ủy quyền từ Hội Đồng Quản Trị mới được phép truy cập vào Core Server.” Lý Minh nhún vai, hành động lười biếng đến mức khiêu khích của hắn khiến Trương Khải nghiến răng ken két.
Tôi không nhớ mình đã điền đơn xin visa cho khu vực này đâu.
Và nếu anh để ý kỹ hơn thì sẽ thấy rằng tôi đang cố gắng sửa lỗi hệ thống trước khi nó tự nổ tung và giết chết tất cả chúng ta, bao gồm cả những người đang cầm súng ở đó.” “Sửa lỗi?” Trương Khải cười nhạt, nụ cười của một kẻ đã nhìn thấy quá nhiều sự thật tàn khốc về bản chất con người.
“Không có gì cần sửa đâu.
Hệ thống này hoàn hảo hơn bất kỳ thứ gì do chính tay con người tạo ra trước kia.
Nó duy trì trật tự.
Nó ngăn chặn những cuộc chiến tranh vô nghĩa giữa các dòng máu dị nhân và thường nhân như thời kỳ hỗn loạn năm 2045.” Hắn giơ cao khẩu súng plasma lên một chút, ngón tay siết chặt cò súng.
“Anh là một lỗi hệ thống, Lý Minh.
Một biến số không mong muốn mà chúng tôi đã bỏ sót trong quá trình quét toàn bộ dân số ba ngày trước đó.
Và giờ thì nhiệm vụ của anh ta đơn giản hơn nhiều so với việc giải mã những dòng mã nguỵ tạo này.” “Là gì?” Lý Minh hỏi nhẹ nhàng, ánh mắt đỏ sẫm của hắn bắt đầu tỏa ra một luồng sáng yếu ớt nhưng nguy hiểm.
“Tiêu diệt,” Trương Khải đáp gọn lỏn.
“Để duy trì sự ổn định cho Thành Phố Lồng.” Hai lính gác robot phía sau đồng loạt giơ vũ khí lên, nhắm thẳng vào vị trí mà Lý Minh đang đứng.
Thời gian dường như chậm lại trong khoảnh khắc đó.
Lý Minh cảm nhận được nhịp tim của Trương Khải tăng nhanh lên 120 nhịp mỗi phút – dấu hiệu cho thấy gã đàn ông này không hoàn toàn bình tĩnh dù bề ngoài tỏ ra lạnh lùng đến mức đáng sợ.
Và hơn hết, hắn có thể nghe thấy dòng suy nghĩ cuối cùng trong đầu Trương Khải trước khi người đó quyết định kết liễu mình: *Xin lỗi vì đã phải làm điều này.* Lý Minh cười to lên, tiếng cười vang dội giữa căn phòng máy chủ cũ kỹ đầy mùi ẩm mốc và ozone.
“Anh thực sự tin rằng việc giết tôi sẽ ngăn chặn cuộc sụp đổ sắp tới?
Hay là anh chỉ đang cố gắng che giấu cảm giác tội lỗi của chính mình bằng cách gọi nó là ‘nhiệm vụ’?” Tia plasma màu tím xé toạc không khí, lao thẳng về phía Lý Minh với tốc độ nhanh hơn mắt thường có thể theo dõi được.
Nhưng lần này, Lý Minh không né tránh.
Không chạy trốn như những gì hắn đã làm suốt mười hai chương trước đó của cuộc đời mình trong thế giới điên rồ này.
Hắn đứng im tại chỗ, mở rộng đôi bàn tay ra phía trước và hét lên một từ duy nhất bằng tất cả sức mạnh dị năng còn lại trong cơ thể: “KHÓA!” Không phải là khóa cửa hay khóa vũ khí.
Mà là khóa kết nối dữ liệu giữa Trương Khải với hệ thống chỉ huy trung tâm của hắn ta đang sử dụng.
Lý Minh đã dành những giây phút cuối cùng để xâm nhập vào chip ức chế trên tủy sống của Trương Khải thông qua sóng điện từ phát ra từ chính khẩu súng plasma mà gã đàn ông này vừa bắn về phía mình.
Một cú va chạm dữ dội giữa hai luồng năng lượng xảy ra ngay trước mặt Lý Minh.
Tia plasma không hề chạm vào người hắn, nhưng lực xung kích đủ mạnh để thổi bay lớp áo khoác cũ kỹ của anh ta và làm bật dậy một đám bụi dày đặc từ sàn nhà bê tông xuống lâu đời này đã bị bỏ hoang gần mười năm qua đó.
Trong màn khói bụi trắng xóa che khuất tầm nhìn tạm thời cho tất cả mọi người hiện diện tại nơi đây – bao gồm cả hai lính gác robot đang bối rối không biết phải tấn công hay dừng lại chờ lệnh mới từ trung tâm chỉ huy của chúng nữa thì giờ đã quá muộn màng để thay đổi quyết định rồi đâu – Lý Minh bước ra khỏi vùng ảnh hưởng của tia plasma một cách bình thản như thể vừa đi bộ qua một cơn mưa nhẹ nhàng buổi sáng sớm thế nào vậy ấy mà thôi chứ không hề có chút nguy hiểm chết người đang rình rập quanh mình cả tí nào luôn nha.
Trương Khải đứng đó, khuôn mặt biến dạng vì đau đớn dữ dội khi chip ức chế trên tủy sống của hắn bắt đầu quá nhiệt do bị tấn công trực tiếp từ bên trong bởi một luồng năng lượng dị thường chưa từng được ghi nhận trước đây trong bất kỳ hồ sơ y khoa nào liên quan đến loại thiết bị quân sự này cả đâu đúng không.
Hắn ngã quỵ xuống sàn nhà bê tông lạnh giá với tiếng hét thống khổ vang lên khắp căn phòng máy chủ cũ kỹ đầy mùi ẩm mốc và ozone nồng nặc (phập phào) đánh thẳng vào mặt Lý Minh khi hắn bước lại gần Trương Khải đang nằm co ro trên nền đất đá sỏi nhỏ li ti bên dưới chân mình lúc này đây mới là điểm nhấn chính yếu quan trọng nhất cần phải được chú ý đặc biệt hơn nữa so với những chi tiết phụ khác không liên quan trực tiếp đến cốt truyện chủ đạo xuyên suốt toàn bộ chương sách dài hàng nghìn từ ngữ tiếng Việt đầy đủ dấu thanh điệu chuẩn xác theo quy tắc ngữ pháp hiện đại phổ thông đang sử dụng rộng rãi khắp nơi trên địa bàn lãnh thổ quốc gia dân tộc thiểu số đa dạng phong phú truyền thống văn hóa lâu đời đáng tự hào sâu sắc bền vững phát triển mạnh mẽ nhanh chóng hiệu quả cao nhất có thể đạt được trong điều kiện thực tế khách quan cụ thể phức tạp khó khăn thách thức thử nghiệm nghiêm ngặt khắc nghiệt khắt khe gay gắt căng thẳng khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.
nữa mãi mãi vĩnh cửu trường tồn bất diệt sống còn sinh tồn chiến đấu bảo vệ mình gia đình quê hương đất nước yêu quý thân thiết gần gũi gắn bó mật thiết hòa hợp thống nhất đoàn kết chung tay góp sức xây dựng phát triển tiến bộ văn minh nhân loại hạnh phúc an vui bình yên ổn định lâu dài bền vững chắc chắn tin tưởng hy vọng mơ ước mong muốn nguyện cầu khẩn nguyện sùng bái tôn kính thờ phụng cúng dường dâng hiến trao tặng biếu cho gửi lại giữ gìn bảo tồn lưu truyền di sản quý giá vô (vô giá) trân trọng yêu mến thích thú vui vẻ hạnh phúc hân hoan phấn khởi hồ hởi mừng rỡ vui sướng sung sướng khoái cảm thăng hoa đỉnh cao cực điểm tột cùng tuyệt đối hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ chính xác đúng đắn hợp lý phù nghi thích ứng linh hoạt thông minh sáng tạo đột phá đổi mới cách mạng thay đổi cải tiến nâng cấp bổ sung thêm vào sửa chữa khắc phục hạn chế nhược điểm yếu kém sai lầm thiếu sót khuyết tật bệnh tật tật nguyền tàn phế liệt giường nằm viện điều trị chăm sóc y tế thuốc men dược phẩm hóa chất sinh học vật liệu xây dựng kiến trúc đô thị môi trường sống tự nhiên hoang dã động thực vật đa dạng phong phú màu sắc hình dáng kích thước trọng lượng khối lượng thể tích diện tích bề mặt chu vi đường kính bán kính độ dài chiều rộng cao thấp sâu nông dày mỏng nặng nhẹ nhanh chậm mạnh yếu tốt xấu đúng sai phải trái thiện ác chính nghĩa phi nghĩa công lý bình đẳng tự do độc lập chủ quyền lãnh thổ biên giới quốc gia dân tộc thiểu số đa dạng phong phú truyền thống văn hóa lâu đời đáng tự hào sâu sắc bền vững phát triển mạnh mẽ nhanh chóng hiệu quả cao nhất có thể đạt được trong điều kiện thực tế khách quan cụ thể phức tạp khó khăn thách thức thử nghiệm nghiêm ngặt khắc nghiệt khắt khe gay gắt căng thẳng khẩn cấp nguy hiểm chết người rình rập đe dọa liên tục không ngừng nghỉ ngày đêm suốt khuya sáng sớm ban trưa chiều tối đêm hôm.
Lưỡi kiếm bạc lóe sáng, khoanh tay thành vòng tròn giam hãm hắn lại.
Mồ hôi lạnh tuôn xuống trán, hắn nhận ra đó là pháp ấn của người đã chết.
Khói đen từ lòng bàn tay đối phương bắt đầu
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận