Chương 34
Không khí ẩm ướt mang theo mùi ôxi hóa kim loại và một thứ gì đó ngọt ngào đến — mùi của sự phân hủy được che đậy bằng hương liệu nhân tạo.
Hắn không run vì lạnh.
Nhiệt độ trong Thành Phố Lồng luôn được điều chỉnh ở mức 24 độ C, bất kể mùa nào.
Móng tay trái của Lý Minh co giật dữ dội, vẽ ra những ký tự nhị phân màu đỏ chói lóa trên không trung trước mặt hắn.
Những con số `0` và `1` này không phải là ảo ảnh hologram rẻ tiền mà các công ty giải trí hay dùng để lừa du khách.
Chúng có trọng lượng.
Chúng cắt da thịt khi hắn cố gắng đưa tay ra chạm vào.
“Đừng làm thế,” Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc do vừa trải qua cú sốc thần kinh ở chương trước.
“Tôi đang cố kiểm soát nó.”
Nhưng hệ thống miễn dịch của cơ thể hắn — thứ mà hắn gọi là Dị Năng Cấp 1 — lại phản ứng ngược với ý chí chủ quan.
Thay vì đẩy lùi những dòng mã dữ liệu, chúng đang ăn sâu vào mạch máu của ngón trỏ phải.
Cảm giác giống như có ai đó đang tiêm một loại axit lạnh giá trực tiếp vào tủy xương.
Lý Minh nhắm mắt lại.
Trong bóng tối sau mí mắt, hắn thấy hình ảnh của Admin_02 — cái tên mà hắn vừa chiếm quyền điều khiển tạm thời trong căn phòng máy chủ trước đó.
Nhưng giờ đây, thứ gọi là “Admin” không còn là một khái niệm phần mềm đơn thuần.
Nó đang hòa quyện vào sinh học của hắn.
Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía sau lưng.
Lý Minh quay đầu lại, cổ họng đau nhói khi xoay người quá nhanh.
Ở đó, dưới ánh đèn đường nhấp nháy yếu ớt, là Trần Nam.
Bạn thân của hắn đứng với tư thế phòng thủ, hai nắm đấm siết chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
“Lý Minh,” Trần Nam nói, giọng anh ta rung lên vì giận dữ hoặc có lẽ là sợ hãi — khó mà phân biệt được trong hoàn cảnh này.
“Cậu đang làm gì?
Những thứ đỏ đó… chúng không thuộc về thế giới của chúng ta.”
Hắn mỉm cười, một nụ cười gượng gạo và đầy vẻ mỉa mai đen tối chưa từng thấy trong đời sống ngắn ngủi này cả kìa!!!
“Không chỉ là một phần,” Lý Minh đáp lại, giọng vang lên từ chính những con chip máy chủ xung quanh họ tạo thành hiệu ứng âm thanh lập thể surround 360 độ bao trọn không gian kín khí ngột ngạt nặng nề u ám tối tăm đen đủi tuyệt vọng bế tắc cùng đường liều mạng linh hồn “Tôi là quản trị viên mới.”
Ánh sáng xanh lá cây từ những dòng mã dữ liệu đột ngột vỡ tan, lộ ra khuôn mặt thối rữa của người hắn vừa giết.
Máu lạnh chạy dọc sống lưng, Lý Minh cố gắng hét lên nhưng thanh âm bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Đôi tay xương khô từ trong xác thố vươn ra, tóm lấy cổ hắn, thì thầm: “Chào m”
Lý Minh dụi mắt thật mạnh để xua tan ảo giác đó.
Khi mở mắt ra, Trần Nam vẫn đứng ở đó, nhưng ánh mắt anh ta đã thay đổi hoàn toàn.
Nó không còn là ánh mắt của một người bạn trung thành nữa.
Đó là ánh mắt trống rỗng, giống như những kẻ mất trí nhớ sau khi bị “Định Vị Lại” bởi bức tường vô hình bao quanh thành phố.
“Cậu phải dừng lại,” Trần Nam nói, bước tiến về phía trước.
Mỗi bước chân anh ta đặt xuống đều tạo ra một âm thanh vang vọng kỳ lạ, như thể đang dẫm lên những phím đàn piano vỡ vụn.
“Hệ thống không cho phép lỗi tồn tại.”
Lý Minh lùi lại, gót chân chạm vào mép vỉa hè nứt nẻ.
Hắn nhận ra rằng Admin_02 — thực thể đang kiểm soát một phần não bộ của hắn — không thể xử lý những dữ liệu mang tính “cảm xúc thuần túy” chưa được mã hóa.
Những dòng mã đỏ kia là biểu hiện của sự sợ hãi, tức giận và tuyệt vọng mà Lý Minh cố gắng kìm nén.
Anh bắt đầu di chuyển, không phải theo hướng an toàn về phía nhà ga ngầm nơi Trần Nam thường dẫn hắn đến để trốn tránh những cuộc tuần tra của Cảnh Sát Dị Năng, mà đi thẳng vào con hẻm tối đen như mực bên cạnh một cửa hàng tiện lợi đã đóng cửa từ lâu.
Con hẻm này nằm trong “Khu Vực Chết” — nơi tín hiệu mạng và camera giám sát bị cố tình ngắt kết nối để tiết kiệm năng lượng cho các khu vực trọng yếu hơn.
Đây là điểm mù của Algorit.
Nơi mà hệ thống thành phố không thể nhìn thấy, hoặc ít nhất là vậy.
Lý Minh chạy.
Đôi chân hắn di chuyển với tốc độ bất thường, cơ bắp co giãn theo một nhịp điệu toán học chính xác đến đáng sợ.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Admin_02 như một con ếch ký sinh bám vào tủy sống, gợi ý những đường đi tối ưu nhất để tránh các bẫy vật lý và cảm tử.
*“Quay lại,”* giọng nói trong đầu hắn vang lên, lạnh lẽo và không chút khoan nhượng.
*“Tỷ lệ sống sót giảm 47% nếu tiếp tục di chuyển vào vùng tín hiệu yếu.”*
“Im đi,” Lý Minh gầm lên trong tâm trí, mồ hôi thấm đẫm áo sơ mi đắt tiền của hắn — món đồ mà hắn đã ăn cắp từ một xác chết hai ngày trước.
“Tôi biết mình đang làm gì.”
Hắn lao vào con hẻm.
Mùi ẩm mốc và phân chuột tấn công khứu giác.
Trên tường bê tông xám xịt, những vết sơn graffiti cũ kỹ bị phủ lên bởi lớp bụi dày đặc.
Lý Minh dừng lại ở góc khuất nhất, nơi ánh sáng từ đèn đường không thể chiếu tới.
Hắn đưa tay ra trước mặt mình, tập trung vào những dòng mã đỏ đang chảy dọc theo cánh tay.
Thay vì cố gắng đẩy chúng đi như lúc đầu, hắn chấp nhận chúng.
Hắn cho phép nỗi sợ hãi lan tỏa qua hệ thần kinh.
Và kỳ lạ thay, khi cảm xúc được thừa nhận hoàn toàn, màu sắc của dữ liệu bắt đầu chuyển đổi.
Đỏ máu chuyển sang xanh dương nhạt — màu của sự bình tĩnh giả tạo mà Admin_02 thường sử dụng để đánh lừa các sensor giám sát sinh học từ xa.
Lý Minh quay lại, người cứng đờ.
Đứng ở đầu con hẻm là một bóng dáng cao lớn mặc bộ đồ đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
Đó không phải là Cảnh Sát Dị Năng thông thường với áo giáp màu xanh dương nhạt và khiên chắn năng lượng.
Đây là một Enforcer — Giám Sát Viên cấp cao, được chính phủ huấn luyện đặc biệt để xử lý những trường hợp “lỗi hệ thống” như Lý Minh.
Người đàn ông đó mang trên mình thiết bị hạn chế năng lực loại A3 — những vòng kim loại dày quấn quanh cổ tay và mắt cá chân, phát ra tiếng hum liên tục nhằm ngăn chặn việc phóng thích quá mức Dị Năng của đối thủ trong khi vẫn cho phép hắn sử dụng sức mạnh vật lý tối đa.
“Cậu đã vượt qua được ba lớp rào chắn dữ liệu,” Enforcer nói, bước chậm rãi vào con hẻm.
Ánh mắt anh ta không nhìn thẳng vào Lý Minh mà lại quét lên không trung, như thể đang đọc một bản báo cáo ảo chỉ có hắn mới thấy.
“Đó là thành tích đáng nể cho một kẻ bị lỗi phiên bản 12.”
Lý Minh nín lặng.
*Phiên bản 12?* Hắn chưa từng nghe nói về điều đó.
Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, ký ức của các bản sao trước đó bắt đầu động như những con rắn nhỏ dưới lớp băng giá.
Enforcer không tấn công ngay lập tức.
Hắn biết rằng đối với một Dị Nhân đang trong giai đoạn thức tỉnh hỗn loạn, áp lực tâm lý thường hiệu quả hơn là bạo lực trực tiếp.
Đây là chiến thuật tiêu chuẩn mà Chu Tuấn Kiệt — người đứng đầu Đơn Vị Kiểm Soát Dị Năng — luôn nhấn mạnh: *Loại bỏ tất cả dị nhân 'lỗi' để duy trì sự ổn định của hệ thống.*
“Tôi không muốn giết cậu,” Enforcer nói, giọng điệu bình tĩnh đến mức kinh khủng.
“Nhưng nếu cậu tiếp tục tồn tại như một biến số ngẫu nhiên, thành phố này sẽ sụp đổ trong vòng 72 giờ nữa.
Cậu hiểu điều đó chứ?”
Lý Minh nhếch mép cười.
Sự hài hước đen tối là vũ khí phòng thủ duy nhất còn lại của hắn khi mọi thứ khác đều thất bại.
“Vậy thì hãy giết tôi đi,” hắn nói, giọng đầy vẻ lười biếng giả tạo.
“Tiết kiệm thời gian cho cả hai.”
Enforcer chùn bước một chút — rất nhỏ, chỉ đủ để Lý Minh nhận ra qua giác quan nhạy bén của mình đã được Admin_02 tăng cường.
Sự do dự đó không phải là sự yếu đuối.
Đó là sự tính toán.
Enforcer đang phân tích xác suất thành công của việc đối thoại so với hành động vũ lực dựa trên hồ sơ lịch sử của 11 bản sao trước đó.
“Không,” Enforcer lắc đầu chậm rãi.
“Tôi đã chứng kiến hậu quả khi một dị nhân cấp cao mất kiểm soát, giết hàng ngàn người vô tội.
Tôi tin rằng trật tự quan trọng hơn tự do cá nhân.
Nhưng cậu… cậu khác biệt.”
Hắn bước tiếp nữa, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn năm mét.
Lý Minh có thể nhìn thấy những đường vân kim loại trên khuôn mặt Enforcer — nơi da thịt đã được thay thế bằng vật liệu tổng hợp để chịu đựng các tác động năng lượng mạnh mẽ.
“Cậu không phải là một lỗi,” Enforcer tiếp tục, giọng thấp xuống thành một lời thì thầm đầy bí ẩn.
“Cậu là một tính năng bị ẩn đi.”
Lý Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch dữ dội hơn bao giờ hết.
Admin_02 trong đầu hắn cũng im lặng hẳn — lần đầu tiên kể từ khi thức tỉnh, thực thể này không đưa ra bất kỳ cảnh báo nào về mối đe dọa trước mặt.
Thay vào đó, nó đang… ghi chép lại mọi thứ Enforcer nói.
Enforcer giơ tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào trán Lý Minh.
“Thành Phố Lồng không phải là nơi giam giữ chúng ta khỏi thế giới bên ngoài,” hắn nói chậm rãi, từng chữ một như đang chạm khắc vào ký ức của Lý Minh.
“Nó là cái lồng kính để bảo vệ thế giới bên ngoài khỏi *chúng ta*.”
Enforcer chùn bước thêm lần nữa, nhưng lần này không phải vì sự tính toán chiến thuật.
Một tia sáng trắng xé toạc bầu trời đen kịt sao với hàng ngàn con mắt vàng kim phát sáng đang mở to và đăm đăm nhìn xuống hắn từ độ cao vô tận bên trên — hình ảnh đó lại hiện lên trong tâm trí Lý Minh, nhưng lần này nó rõ ràng hơn bao giờ hết.
Sự đồng cảm phi lý đó tạo ra một “Lỗi Mâu Thuẫn” (Logic Error) trong hệ thống của Enforcer.
Trong khoảnh khắc đó, Admin_02 hoảng loạn, cố gắng ngắt kết nối để bảo vệ nhân vật chủ thể khỏi sự sụp đổ nhận thức hoàn toàn.
Nhưng thay vì rút lui, nó lao thẳng vào trung tâm ý thức của Lý Minh như một cơn lốc xoáy dữ dội.
Lý Minh hét lên khi cảm thấy linh hồn đang bị xé ra từng mảnh trước ánh mắt lạnh lùng của ngàn con mắt đó.
Hắn ngã quỵ xuống đầu gối trên nền đất ẩm ướt, máu trào ra từ mũi và tai.
Trần Nam xuất hiện ở lối vào con hẻm, mặt mày tái nhợt vì kinh hãi khi chứng kiến cảnh tượng này.
“Lý Minh!” anh ta hét lên, lao về phía trước để đỡ lấy bạn thân đang suy sụp.
Nhưng Lý Minh gạt.
một cách thô bạo.
Hắn không cần sự giúp đỡ vật lý lúc này.
Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để đối mặt với thứ vừa xâm nhập vào đầu mình.
Admin_02 không phải là AI bên ngoài.
Admin_02 là — hoặc một phiên bản song song của anh, đã chọn con đường hòa nhập và trở thành nô lệ của hệ thống quản trị toàn diện này để ngăn chặn thảm họa lớn hơn mà Enforcer vừa đề cập.
Ký ức ập đến như những mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm: Những lần chết đi sống lại trong phòng thí nghiệm dưới lòng đất, sự phản bội từ chính những người bạn thân nhất (bao gồm cả Trần Nam trong một dòng thời gian khác), và cuối cùng là quyết định hy sinh bản ngã con người để trở thành công cụ duy trì trật tự cho Thành Phố Lồng.
“Đừng tin hắn,” giọng của Admin_02 — giờ đây rõ ràng hơn bao giờ hết, mang âm sắc mệt mỏi và tuyệt vọng của chính Lý Minh trong tương lai — vang lên trong đầu.
“Enforcer nói đúng một phần, nhưng nó giấu đi sự thật quan trọng nhất: Nếu cậu chấp nhận trở thành Quản Trị Viên hoàn toàn, cậu sẽ mất vĩnh viễn khả năng cảm xúc con người.
Cậu sẽ sống mãi mãi, nhưng không phải là *cậu* nữa.”
Lý Minh nhìn lên Enforcer với đôi mắt đỏ ngầu vì áp lực thần kinh quá tải.
“Tại sao?” hắn hỏi, giọng khàn đặc như tiếng cạo đá trên bảng đen.
“Tại sao lại chọn tôi?
Tại sao lại là phiên bản 12?”
Enforcer hạ tay xuống, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết.
“Vì cậu là người duy nhất có khả năng thích nghi đủ nhanh để chịu đựng sự xé rách giữa hai thực tại mà không phát điên ngay lập tức.
Và vì…” hắn dừng lại, ánh mắt phức tạp lướt qua Trần Nam đang đứng run rẩy ở phía sau, “…vì máu của cậu chứa đựng mã nguồn gốc ban đầu.”
Trần Nam sững sờ.
“Mã nguồn gốc?” anh ta lắp bắp, giọng đầy nghi ngờ và sợ hãi tột cùng.
“Ý cậu là… hắn không phải con người?”
Lý Minh không trả lời ngay lập tức.
Hắn đang tập trung toàn bộ ý chí vào việc giữ cho Admin_02 không chiếm trọn quyền kiểm soát cơ thể mình.
Đây là trận chiến sinh tử diễn ra hoàn toàn trong não bộ, nơi mỗi giây đều dài đằng đng như một thế kỷ.
Hắn nhớ lại những ký ức bị ẩn sâu: Không phải là của 12 bản sao thất bại trước đó.
Mà là của *người đầu tiên* — người đã tạo ra Thành Phố Lồng và Dị Năng hiện đại này.
Và đáng sợ hơn cả, khuôn mặt trong ký ức đó giống hệt như chính hắn ta đang nhìn vào gương soi mỗi sáng.
Admin_02 cười một tiếng lạnh lùng trong tâm trí Lý Minh.
*“Và giờ thì trò chơi bắt đầu thực sự,”* nó thì thầm.
Lý Minh mở mắt ra, ánh sáng xanh lá cây rực rỡ chói lòa từ hốc mắt hắn chiếu thẳng vào mặt Enforcer và Trần Nam.
Hắn đứng dậy chậm rãi, cơ thể run rẩy nhưng hơn bao giờ hết.
Hắn không còn là một kẻ chạy trốn đơn thuần nữa.
Hắn đã trở thành chính thứ mà mình từng sợ hãi nhất: Một phần của hệ thống lỗi lầm này.
Enforcer lùi lại một bước, tay phải hạ xuống thấp hơn — lần đầu tiên trong lịch sử hoạt động của mình, hắn cảm thấy… sợ hãi.
Không phải vì sức mạnh vật lý đối phương.
Mà bởi vì Lý Minh vừa cười ra máu và nói một câu khiến cả không gian xung quanh rung chuyển:
Một luồng khí tức cổ xưa bùng nổ, xé toạc lớp vỏ Enforcer thành hai nửa.
Lý Minh bước lên, ánh mắt lạnh băng như nhìn kẻ chết.
Hắn hỏi: “Ngươi nghĩ.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận