Chương 11
Không khí trong hầm chứa lạnh giá, mùi hôi thối của xác "Chậu Cây" khô khốc xông lên mũi.
Lý Minh vẫn đứng đó, hai tay buông thõng, mắt mở to nhưng trống rỗng như hai hốc sâu hút.
Hắn không thở.
Không nháy mắt.
Chỉ có một thứ âm thanh duy nhất: tiếng *tíc tắc* đều đều phát ra từ lồng ngực Lý Minh, mạnh mẽ và rõ ràng hơn cả nhịp tim của một con người.
“Đừng di chuyển,” Tần Phong gầm lên, cố gắng trấn an bản thân.
“Đây là lỗi hệ thống.
Hắn là một bản sao lỗi.”
Lý Minh không đáp.
Hắn từ từ giơ tay phải lên, ngón tay cái chạm vào ngón trỏ.
Một tia điện xanh nhạt, mỏng như sợi tóc, phóng ra giữa hai đầu ngón tay.
Không phải tia lửa tĩnh điện.
Đó là một mạch dữ liệu vật lý, một sợi dây thần kinh số đang nối kết hai đầu ngón tay của hắn.
Trần Nam, người đang nằm vật vã trên sàn nhà sau cú va chạm trước đó, mở mắt ra.
Anh ta nhìn thấy cảnh tượng đó và cảm giác đầu tiên không phải là sợ hãi, mà là sự khó chịu tột độ.
Giống như đang nhìn thấy một con bọ cánh cứng bò trên bàn ăn sáng.
“Này,” Trần Nam khạc nhổ, cố ngồi dậy.
Cổ anh ta đau như cắt, nhưng trực giác chiến đấu đang hú còi báo động.
“Lý Minh, nếu ngươi đang cố gắng hack vào não của chính mình để xem phim kinh dị, thì xin hãy tắt nó đi.
Tôi không có tiền mua vé.”
Lý Minh quay đầu lại.
Chuyển động của hắn mượt mà đến mức không tự nhiên, giống như một đoạn video được tăng tốc độ khung hình.
Đôi mắt hắn không còn màu đen thẳm nữa, mà là hai chấm sáng trắng, nhấp nháy theo nhịp *tíc tắc* kia.
“Trần Nam,” Lý Minh nói.
Giọng nói của hắn không phát ra từ miệng, mà vang lên trực tiếp trong đầu Trần Nam, đè nặng lên thùy trán.
“Em gái của ngươi.
Cô ấy không ở Khu Vực Cách Ly.
Cô ấy là một biến số trong phương trình của tôi.”
Trần Nam đờ người ra.
Dao trong tay anh ta suýt rơi xuống.
“Cái gì?”
“Đừng la hét,” Lý Minh – hay thứ gì đó đang chiếm dụng cơ thể Lý Minh – quay sang Tần Phong.
“Cậu ấy đang làm mất tập trung.
Và chúng ta cần đi.
Bức tường vô hình đang mỏng đi.
Tôi có thể nghe thấy tiếng thở của nó.”
Tần Phong nhíu mày.
Hắn là một kỹ sư hệ thống, một kẻ theo đuổi logic.
Nhưng logic của Lý Minh hiện tại đang nằm ngoài phạm vi hiểu biết của bất kỳ thuật toán nào.
“Nghe thấy bức tường?
Bức tường là một trường năng lượng vô hình.
Nó không có phổi, không có dây thanh quản.”
“Sai,” Lý Minh đáp, bước về phía trước.
Mỗi bước chân của hắn để lại một vệt ánh sáng xanh lam trên sàn nhà bê tông, giống như dấu vết của một con kiến số.
“Bức tường là một cơ thể sống.
Nó tiêu hóa ký ức của những người cố gắng trốn thoát.
Và bây giờ, nó đói.”
Họ rời khỏi hầm chứa, bước vào hành lang chính của khu vực cũ.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó.
Không khí ở đây dày đặc hơn, nặng nề với mùi ozone và mùi kim loại gỉ sét.
Trần Nam đi bên cạnh Lý Minh, tay vẫn cầm chặt cây gậy sắt anh ta tìm được.
Anh ta không tin vào bất kỳ điều gì mà Lý Minh vừa nói.
Em gái anh ta, Tiểu Nhỏ, là nạn nhân của Công Ty Bio-Tech.
Đó là sự thật đau đớn mà anh ta đã chấp nhận.
Nếu Lý Minh nói rằng Tiểu Nhỏ là một “biến số”, thì có lẽ Lý Minh đã điên thật.
Hoặc tệ hơn, hắn đang nói dối.
“Lý Minh,” Trần Nam thì thầm, nghiêng người về phía trước để không bị phát hiện nếu có camera giám sát.
“Nếu ngươi đang chơi trò đùa này, tôi sẽ đập vỡ đầu ngươi ngay bây giờ.
Tôi không cần một người bạn có thể đọc suy nghĩ.”
“Tôi không đọc suy nghĩ của ngươi, Trần Nam,” Lý Minh đáp, giọng điệu bình thản như đang bình luận về thời tiết.
“Tôi đang đọc mã nguồn của thành phố này.
Và ngươi, Trần Nam, là một lỗi bảo mật nghiêm trọng.
Tim của ngươi đập với tần số 120 nhịp mỗi phút.
Cortisol trong máu của ngươi đang tăng cao.
Ngươi đang sợ.
Nhưng không phải vì em gái.
Ngươi sợ vì ngươi biết rằng mình không đủ mạnh để cứu cô ấy.”
Trần Nam dừng bước.
Anh ta quay lại, nhìn chằm chằm vào Lý Minh.
“Ngươi biết gì về tôi?”
“Tôi biết rằng ngươi đã từng cố gắng phá vỡ bức tường vào ba năm trước,” Lý Minh nói.
“Ngươi đã thất bại.
Nhưng trong lúc đó, hệ thống đã ghi lại phản ứng của ngươi.
Ngươi là một dị nhân tiềm năng, nhưng không phải loại vật lý.
Ngươi là loại ‘Cộng Hưởng’.
Ngươi có thể kích hoạt dị năng của người khác, hoặc hủy diệt nó.”
Trần Nam sững sờ.
Anh ta nhớ lại vụ việc đó.
Anh ta đã chạy vào bức tường, và thay vì bị đẩy lùi, anh ta cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ trong lồng ngực.
Anh ta đã nghĩ đó là chấn thương.
Hóa ra, đó là sự cộng hưởng.
“Vậy thì sao?” Trần Nam hỏi, giọng run run.
“Nếu tôi là một công cụ, thì tại sao họ không giết tôi?”
“Vì họ chưa tìm ra cách sử dụng ngươi,” Lý Minh đáp.
“Và vì họ cần một người để thử nghiệm.
Em gái của ngươi là đối tượng kiểm soát.
Ngươi là biến số độc lập.”
Tần Phong đi trước, cầm một thiết bị quét sóng tự chế.
Màn hình của thiết bị đang hiển thị những đường cong kỳ lạ.
“Chúng ta đang tiến vào Khu Mù,” hắn nói, giọng thấp.
“Đây là nơi các bản sao thất bại bị lưu trữ.
Không khí ở đây dày đặc dữ liệu cũ.
Tôi có thể cảm thấy nó… như những ký ức không thuộc về tôi.”
Lý Minh mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, thiếu cảm xúc.
Đây là nghĩa địa của tôi.
Và chúng ta đang đi tìm mộ.”
Họ đi sâu hơn vào hành lang.
Các căn phòng hai bên đã bị phá hủy, chỉ còn lại những khung cửa sổ trống trơn.
Trên tường, những dòng chữ được viết bằng máu – hoặc thứ gì đó giống máu – bắt đầu xuất hiện.
Lý Minh dừng lại trước một bức tường.
Trên đó, một bức thư được dán bằng băng dính cũ kỹ.
Giấy đã ngả vàng, nhưng chữ viết vẫn còn rõ ràng.
Lý Minh rút ra một tờ giấy từ túi áo, rồi bắt đầu viết lên đó.
Không phải bằng bút, mà bằng những ngón tay đang phát ra ánh sáng xanh.
“Ngươi đang làm gì?” Trần Nam hỏi, dụi mắt.
“Viết thư cho bản sao 10,” Lý Minh đáp.
“Hắn là người duy nhất gần như thành công.
Hắn đã tìm ra cách mã hóa ký ức của mình vào trong cấu trúc của bức tường.
Nhưng hắn đã quên một điều quan trọng.”
“Điều gì?”
“Hắn quên rằng bức tường cũng có trí nhớ,” Lý Minh nói.
“Và nó không thích bị ghi đè.”
Bỗng nhiên, bức tường bắt đầu rung lên.
Những dòng chữ trên tường bắt đầu chảy ra, giống như nước.
Chúng tụ lại thành một hình dạng – một khuôn mặt.
Khuôn mặt của Lý Minh.
Nhưng khuôn mặt đó đang hét lên trong đau đớn.
“Lý Minh!” Tiếng hét vang lên, không phải từ bức tường, mà từ chính đầu của Lý Minh.
Lý Minh ôm lấy đầu, quỳ xuống.
“Nó đang tấn công tôi,” hắn gầm lên.
“Bức tường đang cố gắng xóa tôi.”
Trần Nam lao tới, nắm lấy vai Lý Minh.
Ngươi ổn không?”
“Đừng chạm vào tôi!” Lý Minh hét lại.
“Ngươi sẽ bị nhiễm!”
Nhưng Trần Nam không buông tay.
Anh ta cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo chạy từ tay Lý Minh vào cơ thể anh ta.
Nó không đau.
Nó cảm giác… quen thuộc.
Giống như mùi hương của em gái anh ta.
“Tiểu Nhỏ?” Trần Nam thì thầm.
“Không phải cô ấy,” Lý Minh nói, giọng yếu ớt.
“Đó là ký ức của bản sao 9.
Hắn đã yêu cô ấy.
Và hắn đã chết vì cô ấy.”
Trần Nam nhìn vào đôi mắt của Lý Minh.
Trong đôi mắt đó, anh ta thấy một sự tuyệt vọng sâu thẳm.
Một sự tuyệt vọng mà anh ta chưa từng thấy ở bất kỳ ai.
Ngay cả ở chính bản thân anh ta.
“Tại sao ngươi lại nói những điều này?” Trần Nam hỏi.
“Tại sao ngươi lại biết tất cả những điều này?”
“Vì tôi là Lý Minh,” Lý Minh đáp.
“Và tôi đang cố gắng sống sót.”
Họ tiếp tục đi.
Hành lang trở nên hẹp hơn, áp lực không khí tăng lên.
Tiếng *tíc tắc* từ lồng ngực Lý Minh trở nên nhanh hơn, gấp đôi nhịp bình thường.
Tần Phong dừng lại, kiểm tra thiết bị của mình.
“Chúng ta đang tiếp cận Điểm Mù,” hắn nói.
“Nơi mà dữ liệu bị xóa.
Nơi mà người quản trị cũ ẩn náu.”
“Chu Tuấn Kiệt,” Lý Minh nói.
Tên đó vang lên như một lời nguyền.
“Anh ta không phải là người quản trị,” Trần Nam nói.
“Anh ta chỉ là một tên phát xít.
Hắn giết người để duy trì trật tự.”
“Trật tự là một dạng kiểm soát,” Lý Minh đáp.
“Và kiểm soát là một dạng yêu thương.
Chu Tuấn Kiệt tin rằng hắn đang bảo vệ chúng ta.
Bằng cách loại bỏ những dị nhân ‘lỗi’, hắn đang ngăn chặn sự sụp đổ của hệ thống.”
“Và ngươi thì sao?” Trần Nam hỏi.
“Ngươi là một lỗi.
Tại sao ngươi không bị loại bỏ?”
“Vì tôi là bản sao 12,” Lý Minh nói.
“Và tôi là bản sao cuối cùng.
Nếu tôi thất bại, hệ thống sẽ tự hủy.
Thành phố Lồng sẽ sụp đổ.
Và tất cả chúng ta sẽ chết.”
Trần Nam cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng.
“Vậy thì chúng ta phá hủy nó!
Chúng ta phá hủy bức tường!
Chúng ta phá hủy hệ thống!”
“Ngươi không thể,” Lý Minh nói.
“Bức tường không phải là vật lý.
Nó là tâm lý.
Nó tồn tại trong đầu của mỗi người trong thành phố này.
Để phá hủy nó, ngươi phải phá hủy niềm tin của mọi người vào nó.”
“Đó là một nhiệm vụ bất khả thi,” Trần Nam nói.
“Không,” Lý Minh đáp.
“Đó là một nhiệm vụ cần một cái giá.
Và cái giá đó là ký ức.”
Họ bước vào một căn phòng rộng lớn.
Ở giữa căn phòng, một cái bục đá cũ kỹ.
Trên đó, một chiếc ghế gỗ.
Và trên chiếc ghế đó, một con người đang ngồi.
Người đó có khuôn mặt giống hệt Lý Minh.
Nhưng đôi mắt thì trống rỗng.
“Chào mừng,” người đó nói.
Giọng nói của hắn giống hệt giọng của Lý Minh.
“Tôi đã chờ ngươi một lúc.”
Lý Minh tiến về phía cái bục.
Bước chân của hắn nặng nề.
Mỗi bước là một ký ức bị xé ra khỏi tâm trí.
“Ngươi là ai?” Lý Minh hỏi.
“Tôi là ngươi,” người trên bục đáp.
“Ngươi là bản sao 12.
Tôi là bản sao 1.
Tôi đã sống ở đây một trăm năm.
Tôi đã thấy tất cả các phiên bản của ngươi thất bại.
Và bây giờ, ngươi cũng sẽ thất bại.”
“Không,” Lý Minh nói.
“Tôi sẽ không thất bại.”
“Tại sao?” người trên bục hỏi.
“Vì ngươi muốn cứu Trần Nam?
Vì ngươi muốn cứu em gái của hắn?
Hay vì ngươi muốn thoát ra?”
“Vì tôi muốn sống,” Lý Minh đáp.
“Và tôi sẽ sống, bất kể cái giá nào.”
Người trên bục cười.
Một nụ cười buồn bã.
“Lý Minh, ngươi không hiểu.
Thành phố Lồng không phải là một nơi để sống.
Nó là một nơi để chết.
Và chúng ta là những người chết chưa muốn từ bỏ.”
Lý Minh bước lên bục.
Hắn đứng trước mặt người kia.
Hai bóng người phản chiếu nhau trong không khí dày đặc dữ liệu.
“Hãy cho tôi thấy,” Lý Minh nói.
“Hãy cho tôi thấy sự thật.”
Người trên bục gật đầu.
Hắn giơ tay lên, chạm vào trán của Lý Minh.
Và thế giới sụp đổ.
Lý Minh thấy mình đang đứng giữa một đám đông.
Họ đang chạy.
Họ đang hét lên.
Bức tường vô hình đang sụp đổ.
Và ở giữa đám đông, Chu Tuấn Kiệt đang đứng đó, cầm một khẩu súng năng lượng.
“Chúng ta cần hy sinh,” Chu Tuấn Kiệt nói.
“Chúng ta cần trật tự.”
Lý Minh nhìn xuống tay mình.
Hắn đang cầm một khẩu súng.
Và hắn đang bắn vào những người cố gắng chạy trốn.
“Không!” Lý Minh hét lên.
“Tôi không làm điều đó!”
“Ngươi đã làm,” người trên bục nói.
“Và bây giờ, ngươi phải chịu trách nhiệm.”
Lý Minh lùi lại.
Chân hắn chạm vào chân bàn.
Hắn nhìn xuống sàn nhà.
Dưới chân hắn, những mảnh vỡ của những bức ảnh cũ đang tụ tập lại, tạo thành hình dáng một cô bé nhỏ nhắn.
Cô bé mỉm cười.
Và Lý Minh nhận ra, nụ cười đó giống hệt nụ cười của chính hắn.
“Chào anh, anh trai,” cô bé nói.
Lý Minh mở to mắt.
Hắn không có chị gái.
Hắn không có em gái.
Nhưng trong ký ức của bản sao 9, hắn có.
Và bây giờ, ký ức đó đang trở thành hiện thực.
“Trần Nam,” Lý Minh thì thầm.
“Ngươi đã từng nói rằng em gái của ngươi bị giam giữ.”
Trần Nam đứng phía sau, mặt trắng bệch.
“Cái gì?”
“Cô ấy không bị giam giữ,” Lý Minh nói.
“Cô ấy đang ở trong đầu tôi.
Và tôi đang nuôi dưỡng cô ấy bằng ký ức của chính tôi.”
Trần Nam nhìn vào Lý Minh.
Và trong đôi mắt của Lý Minh, anh ta thấy một sự trống rỗng.
Một sự trống rỗng sâu thẳm, nơi mà mọi ký ức đã bị xóa sạch.
“Lý Minh,” Trần Nam nói, giọng run rẩy.
“Ngươi đang nói gì?”
Lý Minh mỉm cười.
Một nụ cười điên rồ.
“Tôi đang nói rằng,” Lý Minh đáp.
“Chơi game này đã kết thúc.
Và tôi vừa tìm ra cách để thắng.”
Hắn giơ tay lên.
Những mạch năng lượng tím sẫm trên da hắn bắt đầu sáng lên.
Nhưng lần này, chúng không phải màu tím.
Chúng chuyển sang màu đen.
Màu đen của sự hư vô.
Màu đen của cái chết.
Và rồi, Lý Minh biến mất.
Không phải biến mất theo nghĩa thông thường.
Mà là tan biến vào trong bóng tối.
Giống như một giọt nước rơi vào đại dương.
Trần Nam và Tần Phong đứng đó, im lặng.
Không khí trong phòng trở nên lạnh giá.
“Lý Minh?” Trần Nam gọi.
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng *tíc tắc* đều đều, vang lên từ khắp mọi nơi.
Và rồi, từ phía sau Trần Nam, một giọng nói vang lên.
“Chào mừng trở lại, người quản trị.”
Trần Nam quay lại.
Đứng đó là Lý Minh.
Nhưng đôi mắt của hắn thì khác.
Đôi mắt ấy trống rỗng.
Không có đồng tử.
Chỉ có hai vệt sáng trắng xóa.
Và trên tay hắn, một khẩu súng năng lượng.
“Trần Nam,” Lý Minh nói.
“Ngươi đã từng nói rằng ngươi muốn cứu em gái của ngươi.”
Trần Nam lùi lại.
“Lý Minh, ngươi ổn không?”
“Tôi chưa bao giờ ổn,” Lý Minh đáp.
“Nhưng bây giờ, tôi mạnh hơn.”
Hắn giơ khẩu súng lên.
Không phải vào Trần Nam.
Mà vào chính đầu của mình.
Một vụ nổ ánh sáng trắng xóa.
Và khi ánh sáng tan biến, Lý Minh không còn đó.
Chỉ còn lại một chiếc ghế gỗ.
Và trên chiếc ghế đó, một cuốn nhật ký.
Trần Nam bước tới, cầm lấy cuốn nhật ký.
Trang đầu tiên mở ra.
Chỉ có một câu hỏi, được viết bằng mực đỏ tươi, giống như máu:
*“Bạn có dám nhìn vào đôi mắt của chính mình không?”*
Và phía sau câu hỏi đó, là một bức ảnh.
Bức ảnh của Lý Minh.
Đang mỉm cười.
Và phía sau anh ta, là Trần Nam, đang bị trói chặt vào một cái ghế.
Đầy sợ hãi.
Và không thể thốt lên một lời.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận