Chương 12

Chương 12 — Lý Minh: Quản Trị Hệ Thống Thành Phố Lồng

Hạ Tuyết cảm thấy ngón tay mình đang cháy.

Không phải bởi nhiệt độ, mà bởi sự xâm nhập dữ liệu thô bạo.

Khi đầu ngón tay cô chạm vào thẻ nhớ USB cũ kỹ mà Lý Minh vừa ném vào tay cô, một luồng điện xanh lét, mỏng manh như sợi chỉ thần kinh, bắn thẳng từ thiết bị vào da thịt cô.

Cảm giác đó không đau đớn theo nghĩa vật lý, mà giống như ai đó đang cắm một cây kim vào não, rồi nhấn nút ‘Enter’ để copy-paste toàn bộ bộ nhớ hệ điều hành của một máy tính lỗi thời vào ý thức của cô.

Lý Minh bị ghim chặt lên tường bê tông ẩm mốc bởi lực hấp dẫn nhân tạo mà hắn tự tạo ra để tránh bị thổi bay bởi xung năng lượng.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, nhịp tim của hắn chậm lại một cách đáng sợ.

Trong thế giới thực, hắn đang co giật, nhưng trong không gian dữ liệu — nơi Hạ Tuyết và hắn đang đứng — mọi thứ trở nên sắc nét đến mức ghê tởm.

“Đừng kháng cự,” Lý Minh nói, giọng nói của hắn vang lên từ khắp mọi phía, như tiếng vọng trong một hang động lớn.

“Nếu ngươi kháng cự, hệ thống sẽ nhận diện ngươi là virus.

Và nó sẽ xóa ngươi.

Không chỉ là xóa khỏi cơ sở dữ liệu, mà là xóa khỏi hiện thực.”

Hạ Tuyết nhìn xung quanh.

Không gian xung quanh họ không phải là con hẻm tối tăm nơi họ vừa bước vào.

Nó là một mê cung vô tận những dòng mã nhị phân màu đỏ và đen, chảy trôi như máu trong tĩnh mạch.

Những con muỗi bay lơ lửng trong không khí thực tế đã biến thành những khối đa giác sắc nhọn, bay lượn với âm thanh *vút*刺耳 mỗi khi chúng cắt qua không gian.

“Đây là đâu?” Hạ Tuyết hỏi, giọng run rẩy.

Cô cảm thấy ký ức của mình đang bị xé toạc.

Cô thấy hình ảnh của em gái Trần Nam, nhưng khuôn mặt bé gái đó không còn là của Tiểu Nhỏ nữa.

Nó là khuôn mặt của chính Hạ Tuyết, nhưng già nua, đầy sẹo.

“Đây là Lớp Nền,” Lý Minh đáp.

“Nơi mà Thành Phố Lồng được xây dựng.

Và nơi mà những ‘lỗi’ bị vứt bỏ.”

Hắn bước về phía trước, bàn chân của hắn không chạm đất, mà là chạm vào những dòng dữ liệu.

Mỗi bước chân của hắn tạo ra một vòng sóng lan tỏa, làm xáo trộn những khối đa giác xung quanh.

Lý Minh không sợ hãi.

Hắn thậm chí còn có vẻ thư giãn, như thể hắn đang đi dạo trong công viên nhà mình.

“Ngươi biết tại sao tôi gọi ngươi đến đây không?” Lý Minh hỏi, quay lại nhìn Hạ Tuyết.

Đôi mắt của hắn giờ đây không còn màu đen nữa, mà là một màu xám tro, trống rỗng như màn hình TV bị nhiễu sóng.

“Để cứu tôi?” Hạ Tuyết đoán.

“Không,” Lý Minh cười, một nụ cười lạnh lẽo và mỉa mai.

“Để tôi dùng ngươi làm cầu nối.

Ngươi là một Thường Nhân.

Hệ thống không coi trọng ngươi.

Ngươi là một lỗ hổng bảo mật.

Và tôi định lợi dụng lỗ hổng đó để truy cập vào lõi hệ thống.”

Hạ Tuyết sững sờ.

“Ngươi đang dùng tôi làm công cụ?”

“Tôi đang dùng ngươi làm chìa khóa,” Lý Minh sửa lại.

“Có sự khác biệt.”

Đột nhiên, không gian xung quanh họ rung chuyển.

Những dòng mã đỏ bắt đầu chuyển sang màu tím sẫm, màu của sự nguy hiểm.

Từ xa thẳm, một âm thanh giống như tiếng gầm của một con thú khổng lồ vang lên.

Đó không phải là âm thanh, mà là một cảnh báo hệ thống.

“Chúng ta đã kích hoạt báo động,” Lý Minh nói, giọng vẫn bình thản.

“Bây giờ, chúng ta phải chạy.

Nhưng không phải bằng chân.”

Hắn giơ tay lên, và những dòng dữ liệu xung quanh bắt đầu cuộn lại, tạo thành một đường hầm xoáy.

“Vào đi, Hạ Tuyết.

Nếu ngươi muốn biết sự thật về ‘Cái Nồi Áp Suất’ này, thì hãy bước vào.

Nếu không, quay về và tiếp tục sống cuộc đời giả dối của ngươi.”

Hạ Tuyết nhìn vào đường hầm xoáy, rồi nhìn vào Lý Minh.

Trong mắt hắn, cô thấy một sự mệt mỏi sâu thẳm, một sự mệt mỏi của ai đó đã sống qua mười hai cuộc đời và thất bại mười hai lần.

Cô hít một hơi thật sâu, và bước vào.


Lý Minh mở mắt ra trong thế giới thực.

Hắn đang nằm trên sàn nhà, mồ hôi đẫm người.

Khối chất lỏng đen đã rút lui, thẻ nhớ rơi lóc cóc xuống sàn, sạch sẽ như mới.

Nhưng không khí vẫn ngột ngạt, nặng nề, như thể bầu không khí đang chứa đầy điện tích tĩnh.

Hắn ngồi dậy, lau mồ hôi trên trán.

Cơ thể hắn run rẩy, nhưng tâm trí hắn thì sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn đã thấy.

Hắn đã thấy những gì Chu Tuấn Kiệt đang làm.

Và hắn biết rằng, đây không phải là cuộc chiến giữa thiện và ác.

Đây là cuộc chiến giữa trật tự và hỗn loạn.

Và Lý Minh, với tư cách là một ‘lỗi’, thuộc về hỗn loạn.

Từ bóng tối phía sau cột đèn, một bước chân chậm rãi vang lên.

toc...*

Một người đàn ông bước ra.

Anh ta mặc một bộ đồ bảo hộ màu xám, mặt nạ che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo.

Đó là “Người Thu Gom” — một trong những tay sai của Chu Tuấn Kiệt, chuyên负责 việc thu gom những dị nhân ‘lỗi’ và xóa chúng khỏi hệ thống.

“Ngươi đã thoát được,” Người Thu Gom nói, giọng nói của hắn bị biến dạng bởi mặt nạ.

“Nhưng ngươi không thể trốn mãi.”

Lý Minh đứng dậy, chần chần áo.

Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong cơ thể mình.

Không phải là năng lượng dị năng thông thường.

Mà là năng lượng của dữ liệu.

Năng lượng của hệ thống.

“Tôi không trốn,” Lý Minh nói.

“Tôi đang tìm cách thắng.”

Người Thu Gom nhướng mày.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng tôi?

Tôi đã giết hàng trăm dị nhân như ngươi.”

“Và ngươi đã thất bại với tôi,” Lý Minh đáp.

“Bởi vì tôi không phải là một dị nhân thông thường.

Tôi là một phần của hệ thống.

Và tôi biết cách lách luật.”

Hắn giơ tay lên, và những mạch năng lượng đen trên da hắn bắt đầu sáng lên.

Nhưng lần này, chúng không phải màu đen.

Chúng chuyển sang màu trắng xóa, màu của sự hư vô, màu của cái chết.

“Chu Tuấn Kiệt tin rằng trật tự là quan trọng nhất,” Lý Minh nói.

“Nhưng trật tự không thể tồn tại mà không có sự hỗn loạn.

Và tôi là sự hỗn loạn đó.”

Người Thu Gom rút ra một khẩu súng năng lượng.

“Hãy xem xem, ngươi có thể hỗn loạn đến mức nào.”

Hắn bắn.

Lý Minh không né tránh.

Hắn đứng im, nhìn chằm chằm vào viên đạn đang bay về phía mình.

Và rồi, ngay trước khi viên đạn chạm vào cơ thể hắn, nó biến mất.

Không phải là bị chặn lại, mà là bị *xóa* khỏi hiện thực.

Người Thu Gom sững sờ.

“Làm thế nào?”

“Tôi nói với ngươi,” Lý Minh cười, một nụ cười điên rồ.

“Tôi là một phần của hệ thống.

Và tôi có thể chỉnh sửa nó.”

Hắn bước về phía Người Thu Gom.

Mỗi bước chân của hắn tạo ra một tiếng *tíc tắc* vang lên, giống như tiếng đồng hồ đếm ngược.

“Ngươi nghĩ ngươi đang điều khiển tôi,” Lý Minh nói, giọng trầm xuống.

“Nhưng thực ra, tôi mới là người đang *đeo* anh.”

Người Thu Gom cố gắng bắn thêm một phát, nhưng khẩu súng của hắn không hoạt động.

Các nút bấm bị khóa, màn hình hiển thị lỗi.

“Đây là gì?” Người Thu Gom hét lên.

“Đây là quyền quản trị,” Lý Minh đáp.

“Và tôi vừa giành được nó.”

Hắn đặt tay lên vai Người Thu Gom.

Và ngay lập tức, cơ thể của Người Thu Gom bắt đầu phân rã.

Không phải là bị cháy hay bị cắt, mà là bị *xóa*.

Từng tế bào, từng phân tử, bị tháo rời và biến thành những dòng mã nhị phân.

“Không!” Người Thu Gom hét lên, nhưng giọng nói của hắn bị nghẹt lại.

một phần...

của hệ thống...”

“Ngươi chỉ là một công cụ,” Lý Minh nói.

“Và công cụ có thể bị thay thế.”

Người Thu Gom biến mất.

Chỉ còn lại một bộ đồ bảo hộ rỗng tuếch rơi xuống sàn.

Lý Minh nhìn vào đôi tay của mình.

Chúng đang run rẩy.

Hắn vừa mới giết một người.

Không phải bằng sức mạnh vật lý, mà bằng sức mạnh của dữ liệu.

Và hắn biết rằng, đây chỉ là bước đầu tiên.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập