Chương 10

Không khí không tồn tại ở đây.

Lý Minh không cảm thấy gió, chỉ cảm thấy sự kéo giãn dữ dội của từng tế bào.

Hắn rơi vào bóng tối, nhưng bóng tối này có trọng lượng.

Nó bám vào da thịt như những sợi tơ nhớt, lạnh lẽo và đầy ác ý.

Hắn cố nhớ lại lý do tại sao mình lại nhảy.

*Để tìm chân thật?

Để thoát khỏi sự kiểm soát?* Nhưng ký ức của hắn đang vỡ vụn.

Những mảnh ghép về cuộc sống bình thường – tiếng còi xe, mùi cà phê, ánh mắt lo lắng của cô bạn cùng phòng – đang bị nuốt chửng bởi một tiếng vo ve kinh hoàng, giống như tiếng tần số cao từ một chiếc loa bị hỏng.

Lý Minh nhắm mắt lại.

Trong thế giới của Dị Nhân, nỗi sợ hãi là nhiên liệu, nhưng hắn chọn cách tắt cảm xúc.

Hắn tập trung vào tư duy logic.

Nếu đây là "Vạn Cổ Ma Giới" – một lớp thực tại chồng chéo, nơi các quy luật vật lý bị méo mó, thì trọng lực chắc chắn cũng là một con số tương đối.

Hắn giơ tay lên, nhắm vào khoảng không trước mặt.

Không có năng lượng, không có dị năng.

Hắn chỉ là một con người bình thường, bản sao thứ 12 của một thất bại.

Nhưng chính sự "bình thường" đó lại là điểm mù của hệ thống.

Hệ thống quản lý dị năng, nó dự đoán phản ứng của những kẻ có sức mạnh.

Nó không biết phải xử lý thế nào với một kẻ không có năng lượng để bị hấp thụ hay bị đẩy lùi.

Lý Minh nhắm mắt và *tưởng tượng* rằng mình đang trôi nổi.

Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra.

Sự kéo giãn của tế bào dừng lại.

Hắn không còn rơi tự do nữa.

Hắn đang trôi lơ lửng trong một đại dương đen kịt, nơi những hạt bụi sáng li ti bay lơ lửng như những ngôi sao chết.

"Thú vị," Lý Minh thì thầm, giọng nói của hắn vang lên trong đầu thay vì qua không khí.

"Nếu trọng lực là ảo, thì không gian cũng vậy."

Hắn mở mắt.

Trước mặt hắn không phải là vực thẳm, mà là một hành lang vô tận được xây dựng từ những bức ảnh cũ kỹ.

Những bức ảnh đen trắng, rách nát, bay lơ lửng xung quanh hắn.

Một bức ảnh chụp một gia đình đang cười, nhưng khuôn mặt của họ bị xóa bỏ.

Một bức ảnh chụp một vụ nổ, nhưng ngọn lửa là màu xanh lá cây.

Một bức ảnh chụp chính Lý Minh, nhưng trong ảnh, hắn đang mặc bộ đồ của một nhà khoa học, cầm một ống nghiệm chứa chất lỏng tím sẫm.

Lý Minh nhíu mày.

Hắn chưa bao giờ mặc bộ đồ đó.

Hắn chưa bao giờ là nhà khoa học.

Hắn bơi về phía bức ảnh đó, tay với ra để chạm vào nó.

Ngay khi ngón tay hắn tiếp xúc với bề mặt bóng loáng của bức ảnh, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.

Ký ức không phải của hắn tràn vào.

*Hơi thở gấp gáp.

Mùi formaldehyde.

Tiếng đếm ngược: "Ba, hai, một...

Xóa dữ liệu.

Khởi động bản sao 13."*

Lý Minh giật lùi lại, tim đập thình thịch.

Hắn thở hổn hển, mặc dù ở đây không có không khí để thở.

"Bản sao 13?" Hắn lẩm bẩm.

"Vậy tôi là số 12.

Điều đó có nghĩa là còn ít nhất một bản sao khác đã thất bại trước tôi?

sau tôi?"

Hắn nhìn quanh.

Hành lang những bức ảnh đang mở rộng, biến thành một căn phòng lớn.

Ở trung tâm căn phòng là một chiếc bàn làm việc cũ kỹ, bằng gỗ sồi, với một chiếc máy đánh chữ cơ học đang nằm trên đó.

Trên bàn còn có một chồng giấy tờ và một cuốn nhật ký bìa da màu nâu sẫm, mòn rách ở góc cạnh.

Đây không phải là nơi để chiến đấu.

Đây là nơi để khám phá.

Lý Minh tiến lại gần chiếc bàn.

Hắn không chạm vào máy đánh chữ.

Hắn biết quy luật của những thế giới ảo: chạm vào vật thể trung tâm thường kích hoạt bẫy.

Thay vào đó, hắn ngồi xuống ghế đối diện, lưng tựa vào thành ghế, tay đặt lên đầu gối, giả vờ thư giãn.

Hắn quan sát cuốn nhật ký.

Nó trông rất thật.

Nó có mùi cũ kỹ, mùi giấy mục và mùi mực in.

Trong một thế giới dữ liệu, sự chi tiết như vậy là một dấu hiệu của sự quan trọng.

Hoặc là một cái bẫy tinh vi hơn.

Lý Minh đưa tay ra, nhưng lần này, hắn dùng một ngón tay của bàn tay trái – tay không thuận – để lật mở trang đầu tiên.

*“Ngày thứ 45.

Họ gọi đây là Thành Phố Lồng.

Nhưng tôi gọi nó là 'Cái Nồi Áp Suất'.

Chu Tuấn Kiệt không sai khi nói rằng trật tự quan trọng hơn tự do.

Nhưng anh ta sai về định nghĩa của trật tự.

Trật thực không phải là sự im lặng.

Trật tự là sự đồng bộ hóa.

Và chúng ta đang mất đồng bộ.”*

Lý Minh đọc thầm, mắt sắc lẹm.

Giọng văn này.

Cú pháp này.

Nó giống hệt giọng văn trong đầu hắn khi hắn phân tích tình huống.

Không có cảm xúc thừa thãi.

Hắn lật trang tiếp theo.

*“Bản sao 11 đã thất bại vì tham vọng.

Hắn cố gắng phá vỡ bức tường vô hình bằng sức mạnh thô bạo.

Hệ thống đã định vị lại hắn, nhưng thay vì quay về điểm xuất phát, hắn bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian.

Giờ đây, hắn là một con số lỗi, lang thang trong khu vực công viên trung tâm, lặp lại cùng một câu nói mỗi 37 giây.”*

Lý Minh nuốt nước bọt.

Hắn nhớ lại một gã điên lang thang ở công viên gần nhà mình, người luôn nói: *"Bánh mì nóng, bánh mì nóng..."* Hắn luôn nghĩ đó là một người vô gia cư bị ảnh hưởng bởi ô nhiễm không khí.

Hóa ra, đó là bản sao 11.

"Họ không bị xóa," Lý Minh thì thầm.

"Họ bị lưu trữ.

Chúng ta là những tệp dữ liệu dự phòng."

Hắn lật nhanh hơn.

Những trang giấy bay lả tả trong không khí không trọng lực, nhưng hắn vẫn đọc được.

Mỗi trang là một báo cáo thất bại.

*Bản sao 9: Cố gắng liên lạc với Trần Nam.

Hệ thống phát hiện sự kết nối bất thường.

Trần Nam bị cô lập.

Em gái Trần Nam bị đưa vào 'Khu Vực Cách Ly'.*

Lý Minh dừng lại.

Tim hắn đập mạnh hơn.

Gã bạn thân nóng nảy, thiếu suy nghĩ đó.

Anh ta đang cố gắng cứu em gái.

Và Lý Minh, trong vô thức, đã từng cố gắng liên lạc với Trần Nam?

Hắn nhớ lại những giấc mơ mơ hồ của mình.

Những hình ảnh một cô bé với mái tóc dài, đang khóc trong một căn phòng trắng tinh.

Hắn luôn nghĩ đó là ác mộng.

Hóa ra, đó là ký ức của bản sao 9.

Lý Minh cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên, nhưng hắn nhanh chóng dập tắt nó.

Giận dữ làm giảm khả năng phán đoán.

Hắn cần thông tin.

Hắn cần biết cách thoát ra.

Hắn lật đến trang cuối cùng.

Trang giấy này không có chữ viết.

Chỉ có một sơ đồ.

Sơ đồ của Thành Phố Lồng.

Nhưng không phải bản đồ địa lý.

Nó là một sơ đồ mạch thần kinh.

Những tòa nhà là các tế bào thần kinh.

Những con đường là các sợi trục.

Và ở trung tâm, nơi Quảng trường Trung tâm, là một hạch não khổng lồ, đang nhấp nháy đỏ.

Gần hạch não đó, có một chú thích nhỏ: *"Điểm Mù: Nơi người quản trị cũ ẩn náu.

Mã truy cập: [Dữ liệu bị xóa]."*

Lý Minh nghiêng đầu.

"Mã truy cập bị xóa?

Hay là hệ thống không muốn tôi thấy?"

Hắn đưa ngón tay cái lên, ấn mạnh vào khu vực bị xóa đó.

Thay vì cảm thấy trơn trượt như giấy, hắn cảm thấy một sự kháng cự.

Giống như chạm vào một lớp da sống.

Rồi, lớp giấy đó vỡ ra.

Không phải vỡ thành mảnh vụn.

Nó vỡ ra thành những dòng mã nhị phân, tràn ra từ trang giấy, bao quanh Lý Minh.

Những con số 0 và 1 xanh lá cây xoáy quanh hắn, lạnh lẽo và sắc bén.

Trong luồng dữ liệu đó, Lý Minh thấy một bức ảnh khác.

Không phải ảnh đen trắng.

Mà là một bức ảnh kỹ thuật số, độ phân giải cao.

Trong ảnh, một người đàn ông đang ngồi trước một màn hình máy tính.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt Lý Minh.

Nhưng đôi mắt của hắn thì khác.

Đôi mắt ấy trống rỗng, không có đồng tử, chỉ có hai vệt sáng trắng xóa.

Và trên màn hình máy tính của người đàn ông đó, hiện lên một dòng chữ:

*"XIN CHÀO, LÝ MINH.

TÔI LÀ BẢN SAO 1.

TÔI ĐÃ Ở ĐÂY 100 NĂM.

BẠN SẼ KHÔNG THOÁT RA ĐƯỢC.

NHƯNG BẠN CÓ THỂ TRỞ THÀNH TÔI."*

Lý Minh lùi lại, ghế gỗ creak lên một tiếng chói tai.

Hắn nhìn chằm chằm vào bức ảnh.

Một trăm năm?

Thành Phố Lồng đã tồn tại một trăm năm?

Hay chỉ là Lý Minh đã bị mắc kẹt trong vòng lặp này một trăm năm?

Hắn cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội.

Đầu hắn đau như búa bổ.

Những ký ức mới, không phải của hắn, bắt đầu xâm nhập.

*Tiếng hét của hàng ngàn người.

Bức tường vô hình sụp đổ, rồi dựng lên lại.

Chu Tuấn Kiệt, trẻ hơn, đứng trước một đám đông, nói: *"Chúng ta cần hy sinh.

Chúng ta cần trật tự."* Và Lý Minh, trong ký ức đó, đang đứng bên cạnh Chu Tuấn Kiệt, cầm một khẩu súng năng lượng, bắn vào những người cố gắng chạy trốn.*

Lý Minh rít lên, ôm lấy đầu.

Tôi không làm điều đó!

Tôi là người bình thường!"

*"Bạn không bao giờ là bình thường,"* một giọng nói vang lên.

Không phải từ trong đầu.

Mà từ phía sau hắn.

Lý Minh quay lại.

Ngồi trên chiếc ghế đối diện, nơi trước đó trống rỗng, là một bóng người.

Bóng người đó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối bóng tối đang chuyển động chậm chạp.

Nhưng Lý Minh có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó.

Nó giống như sự hiện diện của bức tường vô hình.

Không thể vượt qua.

"Anh là ai?" Lý Minh hỏi, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững.

*"Tôi là những gì còn lại của họ,"* giọng nói đáp.

Nó vang lên như tiếng thì thầm của hàng trăm người cùng nói một lúc.

*"Chúng tôi là những bản sao thất bại.

Chúng tôi là những lỗi hệ thống.

Và bây giờ, chúng tôi là bạn."*

Lý Minh nhìn xuống tay mình.

Những mạch năng lượng tím sẫm trên da hắn bắt đầu sáng lên, nhưng lần này, chúng không phải màu tím.

Chúng chuyển sang màu đen, giống như bóng người kia.

"Không," Lý Minh lẩm bẩm.

Hắn cố gắng xé nát những sợi dây dữ liệu đang bám vào hắn.

"Tôi không phải là lỗi hệ thống.

Tôi là Lý Minh.

Tôi là người quản trị hệ thống thành phố lồng...

chờ đã, tại sao tôi lại nghĩ vậy?"

Câu hỏi đó vang lên trong đầu hắn, nhưng không phải do hắn nghĩ ra.

Nó được cấy ghép vào đó.

Bóng người kia cười.

Một âm thanh khô khốc, giống như tiếng giấy xé rách.

*"Vì bạn sắp trở thành anh ta rồi, Lý Minh.

Hoặc bạn sẽ chết như những người trước.

Lựa chọn của bạn rất đơn giản: Tiếp tục khám phá bí ẩn này, và tìm ra cách phá vỡ hệ thống từ bên trong.

Hoặc chạy trốn, và trở thành một con số lỗi lang thang như bản sao 11."*

Lý Minh nhìn vào cuốn nhật ký.

Trang cuối cùng đang tự động lật sang một trang mới.

Trên trang đó, chỉ có một câu hỏi, được viết bằng mực đỏ tươi, giống như máu:

*"Bạn có dám nhìn vào đôi mắt của chính mình không?"*

Lý Minh hít một hơi sâu.

Hắn biết mình không thể chạy.

Chạy là chấp nhận thất bại.

Hắn phải đối mặt.

Hắn phải hiểu.

Hắn đứng dậy, bước về phía bóng người kia.

Với mỗi bước chân, những bức ảnh xung quanh hắn vỡ tan thành bụi.

Hắn tiến vào vùng tối, nơi thực tại và ảo ảnh hòa làm một.

Và rồi, hắn nhìn thấy nó.

Không phải bóng người.

Mà là một tấm gương.

Tấm gương khổng lồ, cao tới trần nhà, phản chiếu hình ảnh của Lý Minh.

Nhưng trong gương, Lý Minh không đang đứng đó.

Trong gương, Lý Minh đang mặc bộ đồ nhà khoa học, cầm ống nghiệm tím sẫm, và đang mỉm cười một cách điên rồ.

Và phía sau anh ta trong gương, là Trần Nam, đang bị trói chặt vào một cái ghế, mắt mở to đầy sợ hãi.

Lý Minh mở to mắt.

"Trần Nam?" Hắn gọi, giọng khàn đặc.

Trong gương, phiên bản Lý Minh kia gật đầu.

Rồi hắn giơ ngón tay lên, chỉ vào mắt của Lý Minh thật.

*"Nghe đây,"* phiên bản trong gương nói, môi di chuyển nhưng không có âm thanh.

*"Em gái của Trần Nam không bị giam giữ.

Cô ấy đang ở trong đầu bạn.

Và bạn đang nuôi dưỡng cô ấy bằng ký ức của chính mình."*

Lý Minh lùi lại, chân hắn chạm vào chân bàn.

Hắn nhìn xuống sàn nhà.

Dưới chân hắn, những mảnh vỡ của những bức ảnh cũ đang tụ tập lại, tạo thành hình dáng một cô bé nhỏ nhắn, đang nhìn lên hắn với đôi mắt đen thẳm, không có tròng trắng.

Cô bé mỉm cười.

Và Lý Minh nhận ra, nụ cười đó giống hệt nụ cười của chính hắn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập