Chương 9
Lý Minh đứng đó, hơi thở gấp gáp, mồ hôi lạnh tràn trề sống lưng.
Trước mặt hắn là bức tường gạch nứt nẻ và cánh cửa sắt rỉ sét, nơi vừa chốc lát trước, Chu Tuấn Kiệt đã biến mất.
Nhưng không phải hắn là mục tiêu duy nhất.
Chiếc vé xe buýt cũ kỹ, thứ mà hắn nhặt được ngẫu nhiên từ thùng rác bên ngoài quán cà phê vào sáng hôm qua, đang nóng hổi trong tay.
Nhiệt độ tăng vọt, da tay phải của Lý Minh bắt đầu tê dại, rồi chuyển sang cảm giác bỏng rát như bị bỏng axit.
Hắn không hét lên.
Giận dữ hay sợ hãi đều là phản ứng sinh học vô ích.
Hắn chỉ quan sát.
Chiếc vé giấy mỏng manh đang tan chảy.
Không phải thành tro, mà thành một lớp ánh sáng tím nhạt, nhớt và sống động, giống như chất lỏng cơ thể đang rỉ ra từ một vết thương hở.
Ánh sáng đó lan tỏa, quấn quanh ngón tay hắn, ăn sâu vào da thịt.
"Đau thì thôi," Lý Minh lầm bầm, giọng khàn đặc.
"Ít nhất nó không làm tôi mù."
Hắn đưa chiếc vé — giờ đây chỉ còn là một mảng ánh sáng tím — vào khe hẹp giữa bức tường gạch và cửa sắt.
Theo logic thông thường, ánh sáng sẽ bị chặn lại.
Nhưng thực tại ở Thành Phố Lồng không bao giờ tuân theo logic thông thường.
Ánh sáng tím nuốt chửng bàn tay hắn, kéo dài, mở rộng thành một cái miệng hố nhỏ bé, đen kịt.
Mùi ozone và tĩnh điện tràn ra, làm tê dại mũi của Lý Minh.
Hắn không lùi lại.
Lùi lại là thừa nhận sự bất lực.
Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, và lao người vào bóng tối.
Cảm giác như bị ném vào một máy xay thịt.
Cơ bắp co rút, xương khớp kêu lên những âm thanh nứt nẻ đau đớn.
Thế giới xung quanh quay cuồng, màu sắc bị xé toạc thành những mảnh vỡ dữ liệu.
Và rồi, tất cả dừng lại.
Lý Minh tiếp tục đi.
Hắn biết mình không thể ở lại đây.
Không gian này đang phân rã.
Những mảng tường bê tông bắt đầu bong ra, rơi xuống thành những khối đa diện sáng loáng, rồi tan biến vào không khí.
Hắn cần tìm một điểm neo — một thứ gì đó cố định trong thế giới hỗn loạn này.
Hắn nhớ đến lời của Chu Tuấn Kiệt: *"Trần Nam đang phá vỡ các lớp phòng thủ."*
Nếu Trần Nam đang ở đây, hoặc dấu vết của hắn còn sót lại, thì nó phải nằm ở nơi Trần Nam thường đến.
Nơi hắn tìm kiếm sự bình yên trước khi mọi thứ sụp đổ.
Quán ăn đêm của chú Ba.
Lý Minh rẽ vào một con hẻm nhỏ.
Con hẻm này, trong thế giới thực, dẫn đến khu chợ đêm.
Nhưng ở đây, nó dẫn vào một mê cung những con phố hẹp, uốn lượn như ruột non.
Những bức tường hai bên cao chót vót, che khuất hoàn toàn bầu trời dữ liệu.
Trên những bức tường đó, hắn thấy những hình vẽ graffiti.
Không phải là những bức vẽ ngẫu nhiên.
Chúng là những sơ đồ.
Sơ đồ mạch điện, sơ đồ giải phẫu cơ thể người, và những phương trình toán học phức tạp.
Lý Minh dừng lại trước một bức vẽ lớn.
Đó là hình ảnh một con mắt, với những đường nối thần kinh chạy khắp nơi, kết nối với những tòa nhà xung quanh.
"Đây là bản đồ của Thành Phố Lồng," Lý Minh nhận ra.
"Không phải bản đồ địa lý.
Mà là bản đồ hệ thống."
Hắn đưa tay chạm vào bức vẽ.
Ngay lập tức, một luồng dữ liệu tràn vào đầu hắn.
Hắn thấy những dòng chảy năng lượng chạy qua các đường phố, qua những tòa nhà, qua những con người.
Hắn thấy những nút thắt, những điểm nghẽn, và những lỗ hổng.
Và hắn thấy một điểm sáng đỏ, nhấp nháy yếu ớt, nằm sâu trong mê cung này.
Điểm sáng đó đang phát ra một tín hiệu.
Một tín hiệu mà Lý Minh nhận ra ngay lập tức.
Đó là nhịp tim của Trần Nam.
"Trần Nam," Lý Minh thì thầm.
"Anh đang ở đây."
Hắn chạy về phía điểm sáng.
Con hẻm trở nên hẹp hơn, không khí trở nên dày đặc và khó thở.
Mùi máu tươi lan tỏa, nồng nặc hơn.
Những tiếng thì thầm bắt đầu vang lên từ khắp nơi, như thể những bức tường đang nói chuyện với nhau.
*"Đừng lại gần...
Hắn sẽ giết anh..."*
*"Cứu hắn...
Hắn là hy vọng duy nhất..."*
*"Lý Minh...
Em đã hứa..."*
Hắn bỏ qua những tiếng thì thầm.
Chúng là bẫy.
Là nhiễu tín liệu.
Hắn tập trung vào cảm giác trong bụng, vào sự kết nối kỳ lạ giữa hắn và Trần Nam.
Sự kết nối đó không phải là tình bạn.
Nó là một sợi dây dữ liệu, được dệt nên từ những ký ức bị chôn vùi.
Cuối cùng, hắn bước ra khỏi con hẻm và đứng trước một khoảng trống rộng lớn.
Đó là quảng trường trung tâm của thành phố, nhưng giờ đây, nó đã biến thành một bãi đổ nát.
Những chiếc xe hơi bị ép bẹp, những mảnh kính vỡ nằm la liệt.
Và ở chính giữa quảng trường, là Trần Nam.
Trần Nam đang quỳ gối, hai tay ôm lấy đầu.
Xung quanh hắn, mặt đất đang nứt ra, tạo thành một vòng tròn lớn.
Từ những vết nứt đó, những tia sáng đỏ tươi đang phun ra, giống như máu đang chảy từ một vết thương sâu.
Trần Nam đang dùng chính cơ thể mình làm chất dẫn, hút năng lượng từ hệ thống và dồn vào một điểm duy nhất.
"Trần Nam!" Lý Minh hét lên, chạy về phía trước.
Trần Nam ngẩng đầu lên.
Đôi mắt của hắn đỏ ngầu, đầy máu.
Mái tóc đen bết dính với mồ hôi và máu.
Hắn nhìn Lý Minh, nhưng ánh mắt đó không có sự nhận biết.
Chỉ có sự trống rỗng, và một nỗi đau tột cùng.
"Minh..." Trần Nam khàn giọng.
"Anh đến rồi sao?"
"Ngừng lại ngay!" Lý Minh hét lên, lao về phía trước.
"Anh sẽ chết!
Hệ thống sẽ phản công!"
Trần Nam lắc đầu, một nụ cười đau đớn hiện lên trên môi.
tôi không thể ngừng.
Em gái tôi...
cô ấy đang ở bên kia cánh cửa.
Tôi phải mở nó.
Tôi phải đưa cô ấy ra ngoài."
Hắn giơ tay lên.
Những tia sáng đỏ xung quanh hắn bùng cháy mạnh hơn, tạo thành một cột ánh sáng直通 lên bầu trời dữ liệu.
Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển.
Những tòa nhà xung quanh bắt đầu sụp đổ, rơi xuống thành những khối đa diện.
"Lý Minh," Trần Nam gọi tên hắn, giọng nói vang vọng như thể từ xa xôi.
"Anh là virus.
Anh có thể xóa nó đi.
Xóa cánh cửa này đi.
Cứu tôi."
Lý Minh dừng lại.
Hắn nhìn vào Trần Nam, nhìn vào cột ánh sáng đỏ, và nhìn vào bầu trời dữ liệu đen kịt.
Hắn hiểu ra.
Trần Nam không phải là kẻ phá hoại.
Hắn là nạn nhân.
Và Lý Minh...
Lý Minh là người duy nhất có thể lựa chọn.
Cứu Trần Nam, và phá vỡ hệ thống, có thể dẫn đến sự sụp đổ của toàn bộ Thành Phố Lồng.
Hoặc để Trần Nam tiếp tục, và hy vọng rằng cánh cửa đó sẽ mở ra một lối thoát.
Nhưng có một điều mà Lý Minh không thể bỏ qua.
Trong ánh mắt đỏ ngầu của Trần Nam, hắn thấy một sự phản chiếu.
Sự phản chiếu của chính mình.
Của bản sao thứ 12.
Và từ sâu trong đầu, giọng nói đó lại vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết.
*"Lựa chọn đi, người anh em.
Hoặc là anh trở thành anh hùng, hoặc là anh trở thành quái vật.
Nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng anh có thể thoát khỏi vai trò của mình."*
Lý Minh đưa tay lên, những mạch năng lượng tím sẫm trên tay hắn bắt đầu chuyển thành màu đỏ tươi, đồng bộ với cột ánh sáng của Trần Nam.
Hắn không biết mình sẽ làm gì.
Nhưng hắn biết, khoảnh khắc này, sẽ định mệnh của cả hai.
Và từ trong bóng tối, một đôi mắt đen thẳm đang nhìn xuống họ, với một nụ cười đầy mỉa mai.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận