Chương 7
Chỉ có đôi mắt và những ngón tay run rẩy là còn phản hồi.
Mùi máu tanh tưởi và mùi ozone của virus Shenmu đang phân hủy tràn ngập khoang mũi.
Anh không thể di chuyển, nhưng anh có thể nghe.
Và anh có thể cảm nhận sự thay đổi trong chính máu thịt mình.
Virus trong anh không còn đói.
Nó đã hấp thụ năng lượng từ cái chết của Râu Rém, và giờ đây, nó đang lắng xuống, tích tụ lại dưới dạng một khối u lạnh lẽo trong tim anh.
Lục Minh cố gắng hít thở sâu.
Mỗi lần phổi co giãn, anh cảm thấy một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng, như thể những đốt xương sống đang tự tái cấu trúc lại.
Anh là Zero Patient.
Anh là nguồn gốc.
Và giờ, anh cũng là một kho vũ khí sinh học đang dần ổn định.
Bạch Thanh đã lấy chiếc thẻ nhựa.
Cô đã lấy nó đi, để lại cho anh sự im lặng đáng sợ và một câu hỏi lớn hơn: Tại sao cô biết anh là Zero Patient?
Tại sao cô lại quan sát anh từ bóng tối?
Lục Minh nhắm mắt lại, tập trung vào ý chí.
*Đứng dậy,* anh tự nhủ.
*Nếu không đứng dậy, anh sẽ chết ở đây, cùng với những kẻ đã bỏ chạy.*
Cơ bắp chân anh cứng đờ, nhưng dần dần, một chút cảm giác bắt đầu trở lại.
Đầu tiên là sự tê dại, sau đó là những cơn đau nhói, và cuối cùng là sự kiểm soát.
Anh chống tay lên sàn, ngón tay trầy xước chảy máu.
Mùi sắt trong không khí khiến anh buồn nôn.
Anh nhìn xung quanh.
Nơi đây từng là một kho hàng cũ, giờ đã trở thành một nghĩa trang tạm thời cho những kẻ yếu đuối.
Ba người đàn ông kia đã bỏ anh lại.
Họ đã chọn sống bằng cách chạy trốn, nhưng họ đã bỏ lại một phần linh hồn của mình tại đây.
Lục Minh không trách họ.
Trong thế giới này, sự sống còn là bản năng duy nhất còn sót lại.
Nhưng anh cần di chuyển.
Anh cần hiểu rõ hơn về chiếc thẻ đó, về Hội Lão Gia, và về cái gọi là "Dự Án Thiên Thu".
Anh đứng lên, chân run rẩy.
Quần áo anh dính đầy máu của Râu Rém và của chính anh.
Máu khô lại trên da, tạo thành một lớp vỏ cứng, lạnh lẽo.
Anh cảm thấy nhẹ hơn.
Không phải vì sự cứu rỗi, mà vì sự giải tỏa.
Anh đã chứng kiến cái chết, và anh đã chấp nhận nó.
Lục Minh bước ra khỏi kho hàng, bước vào hành lang tối tăm của tòa nhà bỏ hoang.
Ánh sáng từ cửa sổ vỡ vụn chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng màu xám tro.
Anh đi chậm rãi, mỗi bước chân đều là một cuộc chiến với trọng lực.
Cơ thể anh đang thay đổi.
Virus trong anh đang ăn mòn các tế bào già cỗi, thay thế chúng bằng những tế bào mới, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng hung bạo hơn.
Anh cảm thấy sức mạnh tuôn chảy trong tĩnh mạch, nhưng cùng với đó là một sự trống rỗng trong tâm trí.
Ký ức của Râu Rém — những mảnh vỡ, những tiếng hét, nỗi sợ hãi — vẫn còn vang vọng trong đầu anh.
Anh không muốn nhớ chúng.
Nhưng anh không thể quên.
Lục Minh dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét.
Phía sau nó là lối ra chính.
Anh đẩy cửa, tiếng kim loại rít lên vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Anh bước ra ngoài, vào ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà.
Bầu trời màu đỏ cam, như thể máu đang chảy trên bầu trời.
Khói đen từ những tòa nhà cháy nổ phía xa quyện vào nhau, tạo thành những cột khói khổng lồ.
Anh cần nước.
Anh cần thức ăn.
Và anh cần thông tin.
Lục Minh bắt đầu di chuyển.
Mỗi bước chân là một lời nhắc nhở rằng anh đang sống.
Và sự sống, trong thế giới này, là một hình phạt tàn khốc.
Lục Minh chạy qua những con đường hoang vắng, trái tim anh đập như trống trận.
Những con quái vật đó không đuổi theo anh.
Chúng dường như bị mê hoặc bởi sự tiếp xúc, hoặc có lẽ chúng chỉ đơn giản là không đủ thông minh để phối hợp.
Anh dừng lại ở một góc phố, dựa vào bức tường bê tông, thở hổn hển.
Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán anh.
Cơ thể anh đang rung lên vì kiệt sức và vì sự kích thích quá mức của virus.
Anh cần nghỉ ngơi.
Nhưng anh không thể ở lại đây.
Nơi này không an toàn.
Lục Minh nhìn xung quanh.
Một cửa hàng tạp hóa nhỏ nằm phía trước, cửa kính đã vỡ.
Bên trong, bóng tối bao trùm.
Nhưng anh có thể thấy ánh sáng yếu ớt phát ra từ phía sau quầy thu ngân.
Anh cần thuốc.
Anh cần thông tin.
Và có lẽ, anh cần một người bạn đồng hành.
Anh bước vào cửa hàng.
Không khí bên trong ẩm ướt, mùi mốc meo.
Những kệ hàng trống rỗng, chỉ còn lại những hộp giấy rách nát.
Lục Minh đi sâu vào trong, hướng về phía ánh sáng.
Và đó là khi anh nhìn thấy anh ta.
Triệu Phong.
Người đàn ông ngồi trên một chiếc ghế cũ kỹ, lưng dựa vào tường.
Anh ta mặc một bộ vest cũ kỹ, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
Tóc anh ta bạc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt thì sáng rực, sắc lạnh như dao.
Cơ thể anh ta trông già nua, nhưng cách anh ta ngồi, cách anh ta cầm một cây súng ngắn trên đầu gối, cho thấy anh ta không hề yếu đuối.
Triệu Phong nhìn lên khi Lục Minh bước vào.
Ánh mắt anh ta quét qua Lục Minh, từ đầu đến chân.
Không có sự sợ hãi.
Không có sự bất ngờ.
Chỉ có sự tính toán.
"Lục Minh," Triệu Phong nói, giọng nói khàn khàn, nhưng rõ ràng.
"Tôi đã biết anh sẽ đến."
Lục Minh dừng lại, mảnh kính trong tay anh vẫn giơ lên.
"Anh là ai?"
"Triệu Phong," người đàn ông đáp.
"Một kẻ sống sót.
Và một người có thông tin mà anh cần."
Lục Minh nghi ngờ.
Nhưng anh không có lựa chọn khác.
Anh bước tiến lên.
"Thông tin gì?"
Triệu Phong mỉm cười.
Nó không phải là một nụ cười thân thiện.
Nó là nụ cười của một người đã nhìn thấy địa ngục và trở về.
"Về cách đảo ngược virus," Triệu Phong nói.
"Và về cách giết chết Thiên Vân."
Lục Minh cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Thiên Vân?"
"Đúng," Triệu Phong nói.
"Và nếu anh muốn biết cách làm điều đó, anh sẽ phải trả giá."
Lục Minh nhíu mày.
"Cái giá gì?"
Triệu Phong đứng dậy.
Cơ thể già nua của anh ta dường như không bị ảnh hưởng bởi tuổi tác.
Anh ta bước về phía Lục Minh, chậm rãi, uy nghi.
"Cái giá của sự thật," Triệu Phong nói.
"Và sự thật thì luôn đau đớn."
Lục Minh nhìn vào đôi mắt của Triệu Phong.
Và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng người đàn ông này nguy hiểm hơn bất kỳ con quái vật nào anh từng gặp.
Anh hạ mảnh kính xuống.
Nhưng anh không hạ cảnh giác.
"Được," Lục Minh nói.
"Nói đi."
Triệu Phong gật đầu.
"Ngồi xuống," anh ta nói, chỉ vào chiếc ghế đối diện.
"Và hãy cẩn thận.
Vì một khi anh nghe những gì tôi sắp nói, anh sẽ không bao giờ có thể quay lại được nữa."
Lục Minh ngồi xuống.
Anh cảm thấy mệt mỏi.
Mệt mỏi về thể xác, về tinh thần.
Nhưng anh không thể dừng lại.
Anh cần biết.
Triệu Phong bắt đầu kể.
Và câu chuyện của anh ta sẽ thay đổi mọi thứ.
Lục Minh cầm chiếc lọ trong tay.
Nó lạnh buốt.
Chất lỏng bên trong dường như đang chuyển động, như thể có một sự sống riêng biệt.
Anh nhìn Triệu Phong.
Người đàn ông già nua này đang nhìn anh với đôi mắt sắc lạnh.
Không có sự thương cảm.
Chỉ có sự tính toán.
"Uống nó," Triệu Phong nói.
"Và sau đó, chúng ta sẽ đi đến nơi mà Thiên Vân đang chờ."
Lục Minh mở nắp lọ.
Mùi hương nồng nặc, ngọt ngào, như mật ong trộn với formalin, tràn vào mũi anh.
Nó khiến anh muốn nôn.
Nhưng anh không từ chối.
Anh đưa lọ lên môi.
Và anh uống.
Vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng anh.
Sau đó là sự lạnh lẽo.
Nó chạy xuống cổ anh, vào dạ dày anh, và sau đó là máu anh.
Lục Minh hét lên.
Nỗi đau xé toạc cơ thể anh.
Không phải là đau đớn vật lý.
Đó là đau đớn của sự mất mát.
Anh cảm thấy ký ức của mình đang bị xé ra.
Những hình ảnh của em gái anh, của Râu Rém, của Bạch Thanh, của cái chết, của sự sống...
tất cả đang mờ dần.
Anh ngã xuống sàn.
Thị giác anh tối sầm.
Nhưng anh vẫn còn sống.
Và khi anh mở mắt ra, anh thấy Triệu Phong đang đứng trên anh.
"Chào mừng đến với thế giới mới, Lục Minh," Triệu Phong nói.
Và sau đó, mọi thứ trở nên trắng xóa.
Lục Minh không biết mình đã mất gì.
Anh chỉ biết rằng anh đang sống.
Và đó là điều duy nhất còn lại.
Anh đứng dậy.
Cơ thể anh nhẹ nhàng hơn.
Mạnh mẽ hơn.
Nhưng tâm trí anh thì trống rỗng.
Triệu Phong mỉm cười.
Bây giờ, chúng ta bắt đầu."
Lục Minh nhìn vào Triệu Phong.
Anh không nhớ anh ta là ai.
Anh không nhớ mình là ai.
Nhưng anh biết một điều.
Anh cần đi đến nơi mà Thiên Vân đang chờ.
Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi anh tìm ra nó.
Lục Minh bước ra khỏi cửa hàng.
Ánh mặt trời lặn xuống, nhuộm đỏ bầu trời.
Và trong bóng tối, một bóng dáng đang quan sát anh.
Bạch Thanh.
Cô đứng trên mái nhà đối diện, ánh mắt cô đầy sự lo lắng.
Nhưng cũng có một thứ gì đó khác.
Sự quyết đoán lạnh lùng.
Cô nhìn Lục Minh bước vào bóng tối.
Và cô biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, không ai sẽ sống sót.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận