Chương 8
Lục Minh đứng im, ngón tay run rẩy siết chặt thanh sắt gỉ sét trong lòng bàn tay.
Trước mặt anh, Triệu Phong ném một gói bột dinh dưỡng rách nát xuống sàn bê tông ẩm mốc.
Gói bột vỡ ra, bụi trắng bay lên, mang theo mùi ngậy đặc trưng của khẩu phần ăn cấp cao — thứ mà những kẻ "Trẻ Hóa" (Rejuvenated) khao khát hơn cả máu.
Từ bóng tối sâu thẳm của hành lang tầng hầm, tiếng sột soạt vang lên.
Không phải tiếng bước chân, mà là tiếng da thịt ma sát với bê tông.
Những sinh vật đó từng là người già, những cụ ông, cụ bà đã mất hết ký ức, chỉ còn lại bản năng sinh tồn thô bạo và cơ thể được virus Shenmu trẻ hóa đến mức dị dạng.
Cơ bắp của chúng phình to, da dẻ căng bóng, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, trắng bệch như của những con thú.
"Đừng quay lưng lại," Triệu Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì khói thuốc và sự mệt mỏi.
Ông ta lùi về phía cánh cửa sắt gỉ sét, tay cầm một thanh đòn bẩy nặng.
"Chúng đã ngửi thấy mùi.
Mùi của sự sống."
Lục Minh cảm thấy tim mình đập mạnh trong lồng ngực, một nhịp điệu hỗn loạn.
Anh nhớ đến cảm giác trống rỗng sau khi uống lọ thuốc xanh.
Anh không nhớ rõ lý do mình ở đây, không nhớ Triệu Phong là ai, nhưng cơ thể anh phản ứng với nỗi sợ hãi một cách tự nhiên.
Nỗi sợ hãi đó là duy nhất còn lại trong tâm trí trống rỗng của anh.
Hai bóng dáng lao ra từ bóng tối.
Một cái đầu hói, cơ thể trần trụi, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá.
Nó gầm lên, một âm thanh không phải là tiếng người, mà là tiếng gầm của một con thú đói khát.
Lục Minh né tránh bản năng, đẩy Triệu Phong sang một bên.
Con quái vật lao qua chỗ anh vừa đứng, móng tay dài như dao sắc cào vào không khí, tạo ra những vết trầy dài trên tường.
"Khóa cửa!" Triệu Phong hét lên.
Ông ta dùng thanh sắt chặn vào khe cửa sắt, cố gắng giữ nó lại khi những bóng dáng khác bắt đầu xuất hiện.
Tiếng đập đầu vào cửa vang lên, *bùm, bùm, bùm*, như nhịp tim của cái chết đang gõ cửa.
Lục Minh nhìn Triệu Phong.
Đôi mắt người đàn ông già nua này sáng lên một cách kỳ lạ, không phải vì sự hy sinh, mà vì sự tính toán lạnh lùng.
Anh ta đang hy sinh cơ thể mình để khóa cửa, nhưng anh ta đang nhìn Lục Minh với ánh mắt của một người đang quan sát một thí nghiệm.
Lục Minh cảm thấy một cơn giận dữ vô lý bùng lên trong ngực.
Anh là con thí nghiệm?
Hay anh là vũ khí?
Cánh cửa sắt rít lên, đinh tán bật ra.
Một bàn tay trắng bệch, ngón tay dài và cong vút, luồn qua khe hở.
Lục Minh lao tới, dùng hết sức bình sinh chèn thanh sắt xuống, ép chặt bàn tay đó.
Tiếng xương gãy vang lên, giòn tan.
Con quái vật bên kia cửa gào thét, nhưng không lùi lại.
Thay vào đó, nó dùng đầu ram vào cửa.
Triệu Phong nhìn Lục Minh, nụ cười méo mó trên môi.
"Mày phải nhanh hơn, Lục Minh.
Chúng không dừng lại.
mày cần thứ này." Ông ta chỉ vào góc tối sâu thẳm của kho hàng, nơi mà mùi formaldehyde nồng nặc nhất.
"Lục Minh!
Mày có gì chưa?" Giọng Triệu Phong khàn đặc, gần như vỡ vụn.
Tiếng đập cửa phía trên trở nên điên cuồng.
Những mảnh kim loại bay ra, rơi xuống sàn, kêu loảng xoảng.
Lục Minh đứng trước ống nghiệm.
Hai lựa chọn chết chóc hiện ra trước mắt anh.
Thứ nhất, uống nước thuốc tím.
Anh sẽ lấy lại ký ức.
Anh sẽ nhớ em gái mình.
Anh sẽ nhớ Bạch Thanh.
Anh sẽ nhớ nỗi sợ hãi tột độ về cái chết.
Nhưng anh cũng sẽ nhớ rằng anh là Zero Patient.
Anh sẽ nhớ rằng anh là nguyên nhân của tất cả những điều này.
Và nếu anh nhớ lại, liệu anh có còn đủ lý trí để chiến đấu?
Hay nỗi sợ hãi sẽ làm tê liệt anh?
Thứ hai, không uống.
Anh sẽ tiếp tục là một kẻ trống rỗng.
Một cỗ máy sinh tồn.
Anh sẽ chiến đấu, giết chết những con quái vật, và tìm cách giết chết Thiên Vân — bất kể anh có nhớ anh ta là ai hay không.
Nhưng anh sẽ không bao giờ biết lý do tại sao anh sống.
Anh sẽ không bao giờ biết tình yêu hay sự mất mát.
Cánh cửa tầng hầm bắt đầu cong vênh.
Một cánh tay trắng bệch, dài ngoằng, luồn qua khe hở, vươn về phía Lục Minh.
Triệu Phong gọi lần nữa, giọng nói yếu ớt hơn: "Lục Minh!
Mày chết, tao cũng chết!
Mày là vũ khí duy nhất!
Uống nó và trở thành chính mình!"
Lục Minh nhìn vào cánh tay quái vật.
Nó đang cố với lấy anh.
Anh nhìn vào ống nghiệm.
Ánh sáng tím nhấp nháy.
Và rồi, anh đưa ống nghiệm lên môi.
Không phải để uống.
Anh bẻ vỡ ống nghiệm.
Lục Minh nằm trên sàn nhà, vai trái đau nhức, máu chảy đầm đìa.
Anh nhìn lên.
Triệu Phong đã chết.
Đôi mắt ông ta vẫn mở, nhìn chằm chằm vào khoảng không, vô cảm.
Khoảng lặng sau trận chiến kéo dài, dày đặc và nặng nề.
Lục Minh bò đến bên xác Triệu Phong.
Ông ta vẫn cầm thanh sắt, ngón tay cứng đờ.
"Lục Minh?"
Tiếng nói vang lên.
Không phải từ Triệu Phong.
Mà từ chính đầu anh.
Lục Minh ngẩng đầu lên.
Trong góc phòng, trên một tấm gương vỡ, anh nhìn thấy bóng mình.
Nhưng bóng đó không giống anh.
Nó cao hơn.
Và đôi mắt của nó...
đôi mắt của nó phát ra ánh sáng tím mờ ảo.
Anh chạm vào vết thương trên vai.
Máu anh không còn đỏ.
Nó có một sắc thái tím nhạt.
Và rồi, anh nhớ.
Anh nhớ tất cả.
Anh nhớ em gái mình.
Anh nhớ Bạch Thanh.
Anh nhớ nỗi sợ hãi.
Và anh nhớ bí mật kinh hoàng nhất: Anh không phải là Zero Patient.
Anh là *Chủ Thể*.
Virus Shenmu không lây từ anh.
Nó *sinh ra* từ anh.
Và giờ, nó đang ăn thịt anh từ bên trong.
Lục Minh đứng dậy, nhìn vào tấm gương vỡ.
Bóng trong gương mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy sự hứa hẹn.
"Chào mừng trở lại, Lục Minh," bóng đó nói, nhưng môi Lục Minh không cử động.
"Bây giờ, chúng ta bắt đầu."
Anh quay đầu lại.
Ở cửa phòng, một bóng dáng đứng đó.
Bạch Thanh.
Cô cầm một khẩu súng lục, nòng súng hướng thẳng vào đầu anh.
Nhưng trong mắt cô, không có sự thù địch.
Chỉ có sự thương cảm sâu sắc, và một sự quyết đoán lạnh lùng.
"Tôi biết anh sẽ làm điều này," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng sắc lạnh như dao.
"Giờ thì anh đã sẵn sàng."
Lục Minh không biết mình có sẵn sàng hay không.
Anh chỉ biết rằng, lần đầu tiên kể từ khi thế giới sụp đổ, anh cảm thấy...
Và đó là điều đáng sợ nhất.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận