Chương 6

Không có cách khác.

Câu nói của Tiến sĩ Nguyên vẫn vang vọng trong tai Lục Minh như tiếng chuông tử thần, nhưng thực tại trước mắt lại khác xa những lời hứa hão huyền ấy.

Không có phòng thí nghiệm vô trùng, không có bàn tròn sang trọng.

Chỉ có mùi hôi thối của rác thải sinh hoạt, mùi máu cũ và mùi ẩm mốc của những bức tường bê tông đang nứt nẻ.

Lục Minh đứng giữa một kho hàng rộng lớn, ánh sáng từ những chiếc đèn pin yếu ớt chiếu xuống, tạo ra những vùng bóng tối rợn người.

Anh không ở trong căn cứ của Hội Lão Gia.

Anh bị lạc.

Hoặc chính xác hơn, anh bị bỏ lại phía sau.

Virus Shenmu trong cơ thể anh đang gầm rú.

Nó không còn là một ký sinh trùng thụ động nữa.

Nó muốn ăn.

Và nó đã tìm thấy một nguồn thức ăn gần đó.

Lục Minh nghiến răng, cảm giác tê dại lan tỏa từ lòng bàn tay lên vai.

Anh không nhớ rõ mình đã làm gì để thoát khỏi phòng thí nghiệm.

Có thể anh đã đánh nhau.

Có thể anh đã chạy.

Điều duy nhất anh nhớ là cảm giác tuyệt vọng khi cánh cửa đóng sập lại, và tiếng cười lạnh lùng của Thiên Vân vọng lại từ phía bên kia.

"Anh đã bước vào bẫy, Lục Minh."

Giọng nói đó vẫn còn vang vọng, nhưng giờ đây, nó bị che lấp bởi tiếng bước chân nặng nề và tiếng thở khò khè của những con quái vật đang rình rập.




Lục Minh bước ra từ bóng tối, tay vẫn cầm mảnh kính vỡ.

Anh không hạ nó xuống.

"Giết hắn," một trong ba người đàn ông nói, giọng nói run rẩy.

"Hắn là đồ quái vật."

"Hắn vẫn còn ý thức," Lục Minh nói, bước gần hơn.

"Nếu anh giết hắn, virus trong cơ thể hắn sẽ bùng nổ.

Anh biết quy tắc.

Một xác chết mang virus Shenmu sẽ trở thành một quả bom sinh học..radius 50 mét.

Tất cả sẽ chết."

Ba người đàn ông do dự.

Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy sự sợ hãi.

Họ không muốn chết.

Nhưng họ cũng sợ Râu Rém.

Râu Rém ngừng co giật một lúc.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Lục Minh.

Đôi mắt đỏ ngầu của hắn dần trở lại màu đen, nhưng vẫn đục ngầu, mờ ảo.

Minh..." Râu Rém khàn khàn gọi tên anh.

Giọng nói của hắn yếu ớt, nhưng mang một sự khẩn cấp kỳ lạ.

nó."

"Lấy gì?" Lục Minh hỏi, dấn thân gần hơn.

quần..." Râu Rém cố gắng cử động tay, nhưng cánh tay hắn không nghe lời.

Cơ thể hắn đang tự hủy.

"Thiên Vân...

tôi."

Lục Minh nhíu mày.

Tại sao Thiên Vân lại liên quan đến Râu Rém?

gian..." Râu Rém nói, nước bọt chảy ra từ khóe miệng.

nổ..."

Râu Rém bắt đầu co giật dữ dội hơn.

Da trên mặt hắn nứt ra, những vết nứt nhỏ li ti lan tỏa khắp cơ thể.

Xương bên trong hắn phát ra tiếng kêu rít, như thể chúng đang bị bẻ cong từ bên trong.

"Anh ấy nói đúng," Lục Minh nói với ba người đàn ông.

"Hắn sẽ nổ.

Chúng ta cần di chuyển hắn ra khỏi đây.

Hoặc giết hắn ngay lập tức."

"Giết hắn!" Người đàn ông cầm thanh sắt hét lên, sợ hãi.

Hắn lao về phía Râu Rém, thanh sắt hướng thẳng vào đầu hắn.

"Không!" Lục Minh lao về phía trước, dùng mảnh kính vỡ chặn thanh sắt lại.

Kim loại va vào kính, tạo ra một âm thanh chói tai.

Kính vỡ thành nhiều mảnh nhỏ hơn, nhưng Lục Minh vẫn giữ vững thế đứng.

gì?" Người đàn ông hỏi, bối rối.

"Hắn có thông tin," Lục Minh nói.

"Và nếu hắn chết ở đây, chúng ta cũng chết cùng."

Nhưng đã quá muộn.

Râu Rém không còn kiểm soát được cơ thể mình.

Hắn bắt đầu hét lên, một âm thanh không phải là tiếng người, mà là tiếng của một con thú bị thương.

Cơ thể hắn phình to ra, da thịt nứt nẻ, máu và dịch thể bắn ra xung quanh.




Nỗi đau xé toạc cơ thể Lục Minh.

Anh cảm thấy từng thớ cơ, từng khớp xương của mình như bị bẻ cong.

Hệ thần kinh của anh quá tải.

Tín hiệu từ virus của Râu Rém xung đột với virus trong anh.

Hai chủng virus khác nhau, hai giai đoạn tiến hóa khác nhau, đang chiến đấu trong cùng một cơ thể.

Lục Minh gục xuống, máu từ miệng anh phun ra.

Anh không thể hô hấp.

Không thể suy nghĩ.

Chỉ có đau đớn.

Râu Rém ngừng co giật.

Cơ thể hắn xẹp xuống, trở nên bình thường hơn.

Những vết nứt trên da hắn đóng lại.

Máu ngừng chảy.

Nhưng Lục Minh thì không.

Anh nằm trên sàn, thở gấp.

Mí mắt anh đóng lại.

Thế giới xung quanh anh tối đen.

Anh cảm thấy sự tê liệt lan tỏa từ tay anh lên vai, lên cổ, lên đầu.

Hệ thần kinh của anh đang bị tê liệt tạm thời.

Anh không già đi thêm.

Nhưng anh bị tê liệt.

Và trong bóng tối, anh nghe thấy tiếng bước chân.

Không phải của ba người đàn ông đã chạy trốn.

Mà của một người khác.

Một người nhẹ nhàng.

Bạch Thanh.

Cô bước ra từ bóng tối, ánh mắt cô đầy sự lo lắng.

Nhưng cũng có một thứ gì đó khác.

Sự quyết đoán lạnh lùng.

"Lục Minh," cô nói, giọng nói dịu dàng.

"Em biết anh sẽ làm thế."

Lục Minh cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt anh không nghe lời.

Anh chỉ có thể nhìn thấy bóng hình của cô.

đây..." anh thì thầm, giọng nói yếu ớt.

"Tôi đã theo dõi anh," Bạch Thanh nói.

"Tôi biết anh là Zero Patient.

Tôi biết virus trong anh đang tiến hóa.

Và tôi biết anh sẽ cố gắng cứu Râu Rém."

Lục Minh cố gắng cử động tay, nhưng anh không thể.

gì?" anh hỏi.

"Tôi muốn chiếc thẻ," Bạch Thanh nói.

"Râu Rém đã đưa nó cho tôi trước khi anh đến.

Và giờ, tôi muốn biết anh đã học được gì từ lần này."

Lục Minh im lặng.

Anh không thể trả lời.

Anh chỉ có thể nằm đó, trong sự tê liệt, trong bóng tối, lắng nghe những lời nói của kẻ thù.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập