Chương 5

Hàn Phong không còn là con người nữa.

Da thịt anh ta phồng rộp, chuyển sang màu xám xanh, và những khối u sần sùi mọc ra từ gáy như rễ cây độc.

Nhưng đáng sợ hơn là âm thanh: một tiếng rít chói tai, giống như kim loại cọ xát vào kính vỡ, phát ra từ cổ họng đã bị biến dạng của hắn.

Lục Minh lùi lại, gót chân chạm vào tường bê tông lạnh lẽo.

Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự cảnh báo sinh học đang kêu gào trong máu.

Virus Shenmu trong cơ thể anh — thứ mà anh đã giấu kín suốt ba ngày qua — đang rung động.

Nó không sợ hãi.

"Đừng nhìn vào mắt hắn," Lục Minh nói, giọng khàn đặc, nuốt khó khăn.

Máu từ vết thương trên vai anh đã đông lại, nhưng nỗi đau vẫn âm ỉ, như một lời nhắc nhở liên tục về cái giá của sự sống.

Bạch Thanh đứng đó, khẩu súng trong tay cô run rẩy.

Cô không bắn.

Không phải vì cô không dám, mà vì cô đang chứng kiến thứ gì đó vượt xa hiểu biết của y học.

Xác Hàn Phong đang co giật, xương sống nứt ra, và từ những vết nứt đó, một chất lỏng nhầy, đen sẫm đang rỉ ra.

hắn đang thay đổi," Bạch Thanh thì thầm, ánh mắt cô dán chặt vào quái vật trước mặt.

"Virus không giết hắn.

Nó đang tái cấu trúc."

Lục Minh biết điều đó.

Anh là Zero Patient.

Anh là nguồn gốc.

Và anh biết rằng cái chết chỉ là bước đệm cho sự sinh ra của thứ gì đó hung bạo hơn.

Hàn Phong — hay thứ còn lại từ Hàn Phong — đột ngột ngừng co giật.

Đầu hắn quay sang phía Lục Minh với một tốc độ không tự nhiên, khớp cổ phát ra tiếng lạo xạo khô khốc.

Đôi mắt của hắn không còn đỏ ngầu.

Chúng trắng bệch, không đồng tử, nhưng ánh sáng phản chiếu trong đó lại mang một sự tỉnh táo đáng sợ.

"Đói," giọng nói phát ra từ mồm hắn, nhưng không phải là giọng của Hàn Phong.

Nó trầm hơn, đa âm, như thể nhiều người đang nói cùng lúc.

Lục Minh nắm chặt dao găm.

Những ngón tay anh run lên.

Không phải vì lạnh.

Là vì virus trong anh đang phản ứng với sự hiện diện của đồng loại.

Nó muốn ăn.

Nó muốn hợp nhất.

"Chạy," Lục Minh ra lệnh.

Nhưng quá muộn.

Con quái vật lao tới.

Không phải là một cú chạy nước rút của người, mà là một cú nhảy của thú săn mồi.

Chân sau của nó — những chi đã biến dạng thành móng vuốt — đạp vào mặt đất, tạo ra một đám bụi đất và mảnh vỡ.

Lục Minh quay người, đẩy Bạch Thanh vào một góc khuất phía sau một cột bê tông vỡ vụn.

Con quái vật lao thẳng vào chỗ Lục Minh vừa đứng, móng vuốt cào xé không khí, để lại những vết sâu trên tường bê tông.

Bê tông vỡ vụn, bụi trắng bay mù mịt.

"Đừng di chuyển!" Lục Minh hét lên, nhưng giọng anh bị lấn át bởi tiếng gầm gừ của con quái vật.

Nó quay đầu lại, mùi hôi thối từ miệng nó xộc vào mũi, nồng nặc mùi thịt thối và đồng tiền.

Bạch Thanh nấp sau cột, mắt cô mở to.

Cô nhìn Lục Minh.

Anh không di chuyển.

Anh đứng đó, đối diện với cái chết.

Nhưng trong ánh mắt anh, không có sự tuyệt vọng.

Chỉ có sự tính toán lạnh lùng.

"Em bắn vào chân nó," Lục Minh nói, giọng bình thản đáng ngạc nhiên.

"Đừng cố giết nó.

Chỉ cần làm nó chậm lại."

Bạch Thanh hiểu.

Cô nhô người ra, nhắm súng.

Tay cô vẫn run, nhưng cô hít thở sâu.

Cô nhớ lời cha cô nói trước khi chết: *Khi bản năng chiến đấu với lý trí, hãy để lý trí dẫn đường, nhưng đừng quên rằng lý trí cũng có thể giết chết em.*

Bùm!

Tiếng súng nổ vang lên trong không gian kín hẹp.

Viên đạn trúng vào khớp gối của con quái vật.

Thịt nát bở, xương vỡ vụn.

Con quái vật gào thét, ngã nhào xuống.

Nhưng nó không chết.

Nhanh hơn trước đó.

Lục Minh bước ra.

Anh không chạy trốn.

Anh tiến tới.

Con quái vật nhìn anh.

Và trong khoảnh khắc đó, Lục Minh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.

Virus trong anh thì thầm.

Trở nên mạnh hơn.*

Anh lắc đầu, cố gắng xua đuổi giọng nói.

Anh rút dao găm.

Blade nhỏ bé, nhưng sắc bén.

Anh cần một chỗ yếu.

Và anh biết chỗ yếu đó ở đâu.

Nơi các khối u đang mọc ra.

Nơi não bộ đang bị virus chiếm lĩnh.

Con quái vật sủa, lao lên.

Lục Minh né sang bên trái, cánh tay anh va vào tường, đau nhói.

Nhưng anh không quan tâm.

Anh trượt qua dưới cánh tay của con quái vật, đưa dao lên.

Một cú đâm.

Dao xuyên vào da thịt mềm mại ở gáy.

Lục Minh cảm thấy sức kháng cự.

Máu nóng chảy xuống tay anh.

Nhưng con quái vật không dừng lại.

Nó tiếp tục lao về phía trước, kéo Lục Minh theo.

Họ va vào một đống đổ nát.

Con quái vật đè lên Lục Minh.

Cực kỳ nặng.

Móng vuốt của nó cào vào ngực anh, xé rách áo sơ mi, cắt vào da thịt.

Lục Minh thở hồng hộc.

Không khí trong phổi anh nóng bức, hôi thối.

Anh nhìn vào đôi mắt trắng bệch của con quái vật.

Và anh thấy sự sợ hãi.

Không phải sợ hãi của con quái vật.

Mà là sự sợ hãi của con người bên trong nó.

"Xin lỗi," Lục Minh thì thầm.

Anh xoay người, dùng vai hất con quái vật ra.

Con quái vật ngã xuống, nhưng nó vẫn còn sức lực.

Nó quay lại, định tấn công.

Lục Minh không đợi.

Anh nhảy lên, đặt cả trọng lượng cơ thể lên dao găm, và xoay cán dao.

Tiếng xương vỡ vang lên.

Não bộ của con quái vật bị nghiền nát.

Nó ngừng cử động.

Lục Minh đứng dậy.

Anh thở dốc.

Máu của con quái vật — và máu của anh — trộn lẫn trên sàn nhà.

Bạch Thanh bước ra từ sau cột.

Cô nhìn xác con quái vật, rồi nhìn Lục Minh.

Ánh mắt cô phức tạp.

Và một chút gì đó khác.

"Anh đã làm điều đó," cô nói.

"Không," Lục Minh đáp, lau máu trên mặt.

"Chưa xong."

Anh quay lại.

Xác Hàn Phong bắt đầu co giật lần nữa.

Những khối u trên gáy bắt đầu nứt ra.

Và từ bên trong, một thứ gì đó nhỏ, đen, và nhanh nhẹn đang bò ra.

Lục Minh lùi lại.

"Đừng chạm vào nó."

Bạch Thanh nhìn thứ đó.

Nó trông giống như một con nhện, nhưng với những chi bằng xương.

Và nó đang nhìn anh.

"Đó là gì?" cô hỏi, giọng run rẩy.

Lục Minh không biết.

Nhưng virus trong anh thì biết.

"Đó là tương lai," Lục Minh nói.

"Và chúng ta đang lạc lối."

Anh quay sang Bạch Thanh.

"Chúng ta phải đi.

Bây giờ."

Bạch Thanh gật đầu.

Cô nhìn xác Hàn Phong lần cuối, rồi quay đi.

Họ bước vào bóng tối, để lại xác chết và những con quái vật mới sinh ra.

Nhưng khi họ bước vào hành lang, một giọng nói vang lên từ phía trước.

"Lục Minh."

Anh dừng lại.

Giọng nói đó quen thuộc.

Và nguy hiểm.

Và bên cạnh cô, một bóng hình cao lớn, mặc áo choàng đen, đang đứng đó.

"Chúng tôi đã chờ anh," Thiên Vân nói, nụ cười trên môi cô lạnh như băng.

"Và chúng tôi có thứ anh cần."

Lục Minh nắm chặt dao găm.

Anh biết rằng đây không phải là sự gặp gỡ tình cờ.

Đây là một cái bẫy.

Và anh đã bước vào nó.


Căn cứ của Hội Lão Gia không nằm trên mặt đất.

Nó nằm dưới lòng đất.

Một hệ thống hang động rộng lớn, được xây dựng từ thời chiến tranh lạnh, nay được trang bị lại với công nghệ hiện đại.

Lục Minh, Bạch Thanh, Thiên Vân và người đàn ông già đi qua những hành lang dài, ánh sáng huỳnh quang chiếu xuống, tạo ra những bóng dài, méo mó trên tường.

Không có ai khác.

"Họ đâu?" Lục Minh hỏi.

"Họ đang chờ chúng ta ở phòng thí nghiệm," Thiên Vân nói.

"Người đàn ông già này là Tiến sĩ Nguyên.

Ông ấy là người đứng đầu dự án Shenmu."

Lục Minh nhìn Tiến sĩ Nguyên.

"Ông ấy nói ông ấy đã sống sót qua đợt bùng phát đầu tiên.

Nhưng ông ấy trông...

khác."

Tiến sĩ Nguyên cười.

"Virus Shenmu không chỉ ảnh hưởng đến người trẻ.

Nó cũng ảnh hưởng đến người già.

Nhưng theo một cách khác.

Nó làm cho chúng ta...

mạnh hơn."

"Mạnh hơn như thế nào?" Lục Minh hỏi.

"Nó làm cho chúng ta mất đi ký ức," Tiến sĩ Nguyên nói.

"Nhưng nó cho chúng ta sức mạnh thể chất.

Và sự bất tử."

Lục Minh im lặng.

Không ai bất tử.

Chỉ có sự sống kéo dài, với cái giá là mất đi nhân tính.

"Họ đang chờ chúng ta," Thiên Vân nói.

Họ bước vào một căn phòng lớn.

Ở giữa phòng là một bàn tròn.

Và xung quanh bàn là năm người đàn ông và phụ nữ.

Tất cả họ đều già.

Nhưng tất cả họ đều có đôi mắt sáng rực, màu xanh lá cây kỳ lạ.

Lục Minh cảm thấy virus trong anh rung động.

"Chào mừng đến với Hội Lão Gia," một người phụ nữ già nói, giọng nói của cô ngọt ngào, nhưng mang một sự lạnh lùng.

"Và chào mừng đến với tương lai."

Lục Minh nhìn họ.

Và anh biết rằng mình đã bước vào địa ngục.

Nhưng anh không thể quay lại.

Và đó là điều đáng sợ nhất.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập