Chương 4

Không khí bên ngoài nồng nặc mùi thiêu đốt và máu thối.

Ánh nắng chiều vàng vọt không mang lại sự ấm áp mà ngược lại, nó phơi bày mọi vết thương.

Lục Minh hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng cơ thể anh đang run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự quá tải của hệ thần kinh.

Virus Shenmu đang ăn mòn từng tế bào, biến đau đớn thành năng lượng, biến nỗi sợ thành cơn đói.

Anh bước ra khỏi vùng ánh sáng của cửa hàng, bước vào bóng tối của con hẻm nhỏ.

Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể anh đang kéo theo xác chết vô hình của chính con người mình.

Vết thương trên vai trái không còn chảy máu đỏ tươi.

Thay vào đó, một chất dịch đen kịt, đặc quánh như dầu nhớt, đang từ từ lan tỏa dưới da.

Nó lạnh buốt, tê dại, nhưng lại mang lại một cảm giác quyền lực giả tạo.

Lục Minh biết rằng mình đang trượt dốc.

Mỗi lần anh dùng sức mạnh này, anh mất đi một phần ký ức.

Anh không nhớ rõ khuôn mặt mẹ mình nữa.

Anh chỉ nhớ cảm giác sợ hãi khi nhìn thấy bà già đi chỉ trong một đêm.

Bạch Thanh không đi theo ngay lập tức.

Cô đứng ở ngưỡng cửa, tay vẫn cầm khẩu súng, mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lục Minh.

Cô không tin anh.

Cô cũng không tin chính mình.

Trong thế giới này, niềm tin là thứ hàng hóa khan hiếm nhất, và cô vừa mới lãng phí nó.

Lục Minh quay lại, ánh mắt lạnh băng.

"Nếu cô muốn sống, hãy đi theo.

Nếu cô muốn chết, hãy ở lại và ngắm cảnh." Giọng anh không có chút cảm xúc nào, như thể anh đang đọc một bản án tử.

Bạch Thanh run rẩy, nhưng cô bước ra.

Cô không có lựa chọn khác.

Cô cần Lục Minh để tìm cha mình.

Và Lục Minh cần cô...

để giữ cho phần còn lại của nhân tính không bị virus nuốt chửng hoàn toàn.

Họ di chuyển qua những con phố hoang tàn.

Những tòa nhà cao tầng giờ đây là những bộ xương bê tông khổng lồ, vỡ vụn dưới tác động của thời gian và bạo lực.

Trên những bức tường, graffiti viết bằng máu tươi: "TRẺ LÀ SỰ LÂY NHIỄM", "GIÀ LÀ SỰ CỨU RỖI".

Những khẩu hiệu của Hội Lão Gia, những kẻ đang săn lùng Lục Minh như một con thú quý hiếm.

Bỗng nhiên, một tiếng rít chói tai vang lên từ phía trước.

Không phải tiếng gào thét của con người, mà là tiếng xương cốt cọ xát vào nhau.

Từ trong bóng tối của một cửa hiệu quần áo bị phá hủy, ba bóng dáng lảo đảo bước ra.

Chúng là những "Kẻ Mất Trí" – những người già đã trẻ hóa về thể chất nhưng mất hoàn toàn trí tuệ.

Da chúng căng bóng, cơ bắp phồng to, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, trắng bệch.

Chúng không nhìn thấy thế giới, chúng chỉ cảm nhận được mùi máu.

Lục Minh dừng bước.

Anh không rút vũ khí.

Anh không có dao, không có súng.

Anh chỉ có đôi tay đang biến dạng và cơ thể đang phân hủy.

"Chạy," anh ra lệnh cho Bạch Thanh, giọng thấp.

Nhưng quá muộn.

Con quái vật dẫn đầu lao về phía họ với tốc độ của một vận động viên điền kinh đỉnh cao.

Nó vung cánh tay khổng lồ, móng tay sắc nhọn như dao cạo.

Bạch Thanh hét lên, bắn một phát súng.

Viên đạn trúng vào vai con quái vật, nhưng chỉ làm nó giận dữ hơn.

Nó quay lại, nhắm vào Bạch Thanh.

Lục Minh không suy nghĩ.

Anh lao vào giữa.

Cơ thể anh va chạm với con quái vật, tạo ra một tiếng động沉闷.

Đau đớn xé toạc cơ thể anh, nhưng virus lại đáp lại bằng một cơn sóng năng lượng dữ dội.

Anh cảm thấy cơ bắp mình co lại, cứng rắn như thép.

Anh dùng vai trái – nơi vết thương đang rỉ chất dịch đen – ram vào ngực con quái vật.

Xương sườn con vật kêu lên, gãy nát.

Nhưng con vật không buông tha.

Nó cào vào mặt Lục Minh, máu bắn ra, hòa lẫn với chất dịch đen trên da anh.


Hàn Phong bỗng nhiên lùi lại, cơ thể anh ta căng cứng như một lò xo.

Mùi máu từ con quái vật đang chết dần đã đánh thức bản năng hoang dã trong ông ta.

Ông ta không còn là một đồng minh, mà là một mối đe dọa tiềm tàng.

"Ta đói," Hàn Phong lẩm bẩm, mắt đỏ ngầu.

Ông ta nhìn về phía xác con quái vật, nhưng ánh mắt của ông ta lại chuyển sang Lục Minh.

"Máu của anh...

nó thơm quá."

Lục Minh nhận ra sự thay đổi.

Virus trong anh cảnh báo.

Hàn Phong đang ở giai đoạn cuối của quá trình trẻ hóa.

Trí tuệ của ông ta đang dần bị bản năng thuần túy nuốt chửng.

Ông ta không còn kiểm soát được sự thèm ăn.

"Đừng đến gần," Lục Minh ra lệnh, giọng lạnh băng.

Nhưng Hàn Phong không nghe.

Ông ta lao về phía Lục Minh, không phải với sự hung bạo của một con quái vật, mà với sự tuyệt vọng của một kẻ nghiện ngập.

Ông ta muốn hút máu của Lục Minh.

Ông ta tin rằng nó sẽ giúp ông ta giữ lại trí tuệ, giữ lại con người của mình.

Lục Minh né tránh, nhưng Hàn Phong quá nhanh.

Ông ta nắm lấy cánh tay Lục Minh, răng cắn vào da thịt.

Đau đớn xé toạc cơ thể anh.

Nhưng lần này, Lục Minh không phản ứng bằng sức mạnh.

Anh dùng dao găm – thứ vũ khí duy nhất anh còn lại – đâm vào lưng Hàn Phong.

Hàn Phong gào thét, buông tay ra.

Nhưng ông ta không lùi lại.

Ông ta cười, một nụ cười điên rồ.

"Anh không thể giết tôi, Lục Minh.

Tôi đã chết từ lâu rồi.

Tôi chỉ là một bóng ma, đang tìm kiếm sự giải thoát."

Lục Minh nhìn vào vết thương trên lưng Hàn Phong.

Máu đỏ tươi chảy ra, nhưng nó không làm ông ta yếu đi.

Nó làm ông ta mạnh hơn.

Virus trong cơ thể Hàn Phong đang phản ứng với vết thương, biến nó thành nhiên liệu.

"Anh đã nhiễm virus," Lục Minh nói, giọng run rẩy.

"Anh không thể kiểm soát nó."

"Tôi không cần kiểm soát nó," Hàn Phong đáp, mắt đỏ ngầu.

"Tôi chỉ cần nó để sống.

anh là nguồn sống của tôi."

Lục Minh hiểu ra.

Hàn Phong không phải là đồng minh.

Ông ta là một kẻ săn mồi.

Và Lục Minh là con mồi.


Lục Minh đặt cô bé xuống phía sau hàng rào an toàn.

Anh quay lại, nhìn xác Hàn Phong đang biến thành một đống thịt nát.

Virus trong cơ thể ông ta đang phân hủy xác, biến nó thành phân bón cho những mầm bệnh mới.

"Chúng ta phải đi," Lục Minh nói, giọng khàn đặc.

"Thiên Vân sẽ đến."

Bạch Thanh gật đầu.

Cô không hỏi thêm gì.

Cô biết rằng mọi câu hỏi đều không có câu trả lời.

Họ di chuyển vào bóng tối.

Nhưng khi họ bước vào, một bóng hình khác đang lặng lẽ quan sát từ trên cao.

Anh ta mỉm cười, ghi lại mọi thứ.

"Cuộc chơi đã bắt đầu," anh ta thì thầm.

"Và Zero Patient đang dần mất kiểm soát."

Nhưng điều mà anh ta không biết là Lục Minh cũng đang quan sát.

Anh cảm thấy sự hiện diện của kẻ theo dõi.

Virus trong anh cảnh báo.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy một sự thôi thúc.

Một sự thôi thúc để chiến đấu.

Để tồn tại.

Và khi anh bước vào bóng tối, anh cảm thấy một sự hiện diện khác.

Không phải của Thiên Vân.

Không phải của Hội Lão Gia.

Mà là của chính virus.

Nó đang thì thầm trong đầu anh, bằng một giọng nói ngọt ngào, dụ dỗ.

*"Hãy buông bỏ, Lục Minh.

Hãy để chúng tôi dẫn dắt anh.

Chúng tôi sẽ cho anh sức mạnh.

Chúng tôi sẽ cho anh sự vĩnh cửu.

Tất cả những gì anh cần làm là...

ngừng chiến đấu."*

Lục Minh dừng bước.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay đang co quắp, biến dạng, nhưng chúng đang run rẩy.

Anh cảm thấy sự sợ hãi tột độ.

Không phải sợ cái chết.

Mà sợ sự buông bỏ.

Sợ rằng nếu anh ngừng chiến đấu, anh sẽ mất đi chính mình.

Và khi đó, không còn ai là Lục Minh nữa.

Chỉ còn lại một con quái vật, một công cụ, một món hàng.

Anh hít thở sâu, cố gắng đẩy những lời thì thầm ra khỏi đầu.

Nhưng chúng vẫn ở đó, dai dẳng, như một cơn sốt không thể chữa khỏi.

Và rồi, từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên.

Không phải của virus.

Mà là của Thiên Vân.

"Lục Minh," giọng nói đó nói, đầy sự mỉa mai.

"Anh nghĩ anh có thể chạy trốn khỏi số phận của mình sao?"

Lục Minh quay lại.

Và anh thấy một đoàn xe bọc thép đang tiến về phía họ.

Đèn pha chiếu sáng bóng tối, phơi bày sự tuyệt vọng của họ.

Cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập