Chương 3

Lục Minh hạ thấp cơ thể, ánh mắt quét nhanh quanh khu vực đổ nát của tầng trệt trung tâm thương mại.

Tiếng thở của anh đều đặn, trái ngược hoàn toàn với trạng thái kiệt sức chỉ vài phút trước.

Anh cúi xuống, nhặt con dao găm của Kên từ đống bê tông vỡ.

Lưỡi dao còn dính máu, nhưng tay anh không run.

Máu đen từ những vết nứt trên da anh bắt đầu se lại, để lộ ra những mạch máu màu tím sẫm, như những con rắn nhỏ đang bò dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Cảm giác đau đớn không còn là một tín hiệu cảnh báo, mà trở thành một bản giao hưởng quen thuộc.

Mỗi cơn đau là một lời nhắc nhở rằng anh vẫn còn sống, và quan trọng hơn, virus Shenmu trong anh vẫn đang đói.

Lục Minh liếc nhìn bàn tay mình.

Những ngón tay trước đây gầy guộc, mảnh khảnh, giờ đây đang phình to, gân guốc, với móng tay dày và sắc nhọn như vuốt thú.

Sự lão hóa giả tạo – hiện tượng cơ thể anh liên tục trẻ hóa rồi lại già đi trong chớp mắt – đang làm xói mòn ý thức của anh.

Anh cảm thấy ký ức về em gái mình, về ngày xưa, đang mờ dần, bị thay thế bởi những bản năng nguyên thủy: săn mồi, giết chóc, sinh tồn.

Bạch Thanh đứng ở lối ra, lưng dựa vào tường, khẩu súng ngắn vẫn cầm chặt trong tay.

Cô không nhìn anh.

Cô đang nhìn vào xác chết của Kên, bị chôn vùi dưới đống đổ nát mà cô vừa gây ra.

Gương mặt cô tái nhợt, môi mím chặt thành một đường thẳng.

Cô vừa giết một người.

Không phải bằng tay mình, nhưng kết quả thì giống hệt nhau.

Trong thế giới mới này, ranh giới giữa kẻ sát nhân và nạn nhân đã bị xóa nhòa.

"Chúng ta phải đi," Lục Minh nói, giọng anh khàn đặc, như tiếng đá ma sát vào nhau.

Anh bỏ con dao găm vào thắt lưng, động tác nhuần nhuyễn, tự nhiên như thể anh đã làm điều đó hàng nghìn lần.

"Kên chỉ là một lính canh.

Những con thú thật sự chưa xuất hiện."

Bạch Thanh cuối cùng cũng quay sang nhìn anh.

Ánh mắt cô không còn sự hoảng loạn ban đầu, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng tính toán.

Cô đang đánh giá anh, như thể anh là một món hàng, một vũ khí, hoặc một mối đe dọa cần được kiểm soát.

"Anh ổn chứ?" cô hỏi, nhưng giọng điệu không hề chứa đựng sự quan tâm.

Đó là một câu hỏi kiểm tra.

Lục Minh không trả lời.

Anh chỉ bước qua xác chết, tiến về phía hành lang tối tăm.

Cơ thể anh nặng trĩu, mỗi bước chân đều như dấn xuống bùn lầy.

Anh cảm thấy virus đang gầm rú trong tủy sống, đòi hỏi máu, đòi hỏi sự hủy diệt.

Anh phải đi.

Nếu anh dừng lại, anh sẽ biến thành một trong những thứ mà anh vừa giết.


Trương lao về phía Lục Minh với tốc độ kinh hoàng, thanh sắt vung mạnh về phía cổ anh.

Lục Minh né tránh, nhưng vì cơ thể đang chịu tổn thương do lão hóa giả tạo, phản xạ của anh chậm hơn dự kiến.

Thanh sắt cứa qua vai trái, máu bắn ra.

Cơn đau dữ dội.

Nhưng kèm theo đau đớn là một luồng năng lượng.

Virus trong anh phản ứng với vết thương, hấp thụ máu, biến nó thành nhiên liệu.

Lục Minh cảm thấy cơ bắp mình phình to, sức mạnh tăng vọt.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy...

Bạch Thanh bắn một phát súng, nhưng viên đạn trượt qua tai Trương, gây ra một tiếng rít chói tai.

Trương không hề chú ý đến tiếng súng.

Anh ta chỉ tập trung vào Lục Minh.

"Zero Patient," Trương cười, một nụ cười méo mó, đáng sợ.

"Máu của anh trị giá một triệu đô.

Thiên Vân sẽ trả giá cao cho nó."

Lục Minh nhìn vào vết thương trên vai trái.

Máu đen đang chảy ra, nhưng nó không làm anh yếu đi.

Nó làm anh mạnh hơn.

Anh nhận ra rằng mình không thể chạy.

Nếu anh chạy, anh sẽ bị bắt.

Nếu anh chiến đấu, anh có thể chết.

Nhưng nếu anh chết, virus sẽ lan tỏa.

Không có lựa chọn nào là đúng.

Mọi quyết định đều dẫn đến địa ngục.

"Anh muốn máu tôi?" Lục Minh hỏi, giọng anh lạnh tanh.

"Vậy hãy lấy đi."

Anh không né tránh đòn tiếp theo của Trương.

Thay vào đó, anh lao thẳng vào thanh sắt, dùng vai trái – nơi vừa bị cắt – hứng lấy đòn đánh.

Máu bắn ra, nhưng anh dùng cơ hội này để lao vào vòng tay Trương.

Hai cơ thể va chạm, tạo ra một tiếng động沉闷.

Trương ngạc nhiên, cố gắng đẩy anh ra, nhưng sức mạnh của Lục Minh đã tăng gấp đôi.

Anh khóa chặt cổ Trương, không dùng dao, mà dùng chính đôi tay biến dạng của mình.

Trương giãy giụa, móng tay cào vào da thịt Lục Minh.

Máu chảy khắp nơi.

Nhưng Lục Minh không buông ra.

Anh cảm thấy xương cổ Trương đang dần vỡ nát dưới áp lực của bàn tay anh.

Anh nhìn vào đôi mắt của Trương.

Đôi mắt đó không còn sự hung bạo.

Chúng đầy sự sợ hãi.

Trương hiểu rằng mình đang đối mặt với một thứ gì đó vượt xa khả năng hiểu biết của con người.

"Bạch Thanh," Lục Minh nói, giọng anh bình thản, như thể anh đang thảo luận về thời tiết.

"Bắn vào đầu anh ta.

Nhanh lên."

Bạch Thanh chần chừ.

Khẩu súng trong tay cô run rẩy.

Cô nhìn vào cảnh tượng trước mắt: Lục Minh, với khuôn mặt nửa người nửa quái vật, đang bóp cổ một người đàn ông đang dần tắt thở.

Cô nhìn vào ánh mắt của Trương, ánh mắt của một người đàn ông đang cầu xin sự cứu rỗi.

Và cô nhìn vào ánh mắt của Lục Minh, ánh mắt của một kẻ đã vượt qua ranh giới của sự nhân tính.

Cô không thể bắn.

Cô không thể giết một người đang cầu xin.

Nhưng cô cũng không thể để Lục Minh biến thành một con quái vật hoàn toàn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập