Chương 39

Hơi thở của Lục Minh xé toạc không khí lạnh giá, từng cơn ho sặc sụa mang theo vị kim loại tanh tưởi của máu.

Anh không có thời gian để kiểm tra vết thương trên vai trái, nơi lớp áo khoác đã bị xé toạc và dính đầy bùn đất lẫn máu khô đen ngòm.

Nỗi đau nhói lên như những lưỡi dao nhỏ li ti cưa vào da thịt, nhưng anh gạt nó sang một bên.

Sự sống sót không có chỗ cho sự yếu đuối hay tự thương hại.

Xung quanh là sự im lặng đáng sợ của nhà ga ngầm đã bị bỏ hoang.

Ánh sáng huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy lập loè, phát ra tiếng tích tắc chói tai mỗi khi cố gắng duy trì độ sáng.

Những bóng đen dài được kéo dãn bởi ánh đèn yếu ớt dường như đang nhảy múa ma quái, chờ đợi khoảnh khắc anh hạ thấp cảnh giác để lao vào.

Lục Minh bám chặt lấy bức tường bê tông ẩm ướt.

Làn nước lạnh lẽo thấm qua lớp áo mỏng manh, làm run rẩy toàn thân hắn.

Nhưng không phải vì rét.

Đó là cảm giác của sự cô lập tuyệt đối.

Trong thế giới này, tiếng động đồng nghĩa với cái chết.

Và anh vừa mới tạo ra một âm thanh quá lớn khi ngã xuống từ tầng cao hơn.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe.

Tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà xuống vũng đọng dưới sàn tạo thành nhịp điệu đều đặn.

tách.* Mỗi tiếng động như đóng đinh vào tâm trí anh.

Nhưng bên cạnh đó, có thứ gì khác.

Một âm thanh rè rè, giống như ma sát giữa kim loại và đá.

Nó đến từ phía trước, nơi lối đi hầm sâu thẳm dẫn xuống tầng dưới của hệ thống cống rãnh cũ kỹ này.

Lục Minh chậm rãi di chuyển ngón tay về phía con dao gấp trong túi áo khoác.

Lưỡi dao đã bị gỉ sét một phần, nhưng vẫn đủ sắc để cắt đứt dây gân hoặc xé rách thịt sống nếu cần thiết.

Hắn hít vào sâu, cố gắng làm dịu nhịp tim đang đập mạnh đến mức có thể nghe thấy qua màng nhĩ.

Kẻ thù không chỉ là quái vật.

Trong bóng tối này, con người mới là mối đe dọa lớn nhất.

Những kẻ săn mồi nhân loại luôn rình rập những nơi hẻo lánh như thế này, chờ đợi nạn nhân đơn độc để tước đoạt nguồn sống còn lại trên cơ thể họ.

Thuốc ổn định gen đang dần cạn kiệt trong người anh.

Nếu không tìm được liều thuốc mới trước khi mặt trời lặn hôm nay, quá trình lão hóa ngược sẽ bắt đầu quay trở lại với tốc độ khủng khiếp hơn gấp bội lần so với đợt bùng phát ban đầu.

Hắn bước đi trên nền đá trơn trượt, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như một con mèo hoang đang rình mồi.

Bóng tối nuốt chửng mọi chi tiết xung quanh, chỉ còn lại đôi mắt đã quen dần với bóng đêm của Lục Minh có thể nhận ra những chuyển động nhỏ nhất trong không gian chật hẹp này.

Đột nhiên, mùi hương ngọt ngào kỳ lạ lan tỏa trong không khí ẩm ướt.

Đó không phải là mùi hoa cỏ hay thức ăn thối rữa mà là một loại nước hoa cổ điển pha lẫn với mùi formaldehyde nồng nặc — thứ chất bảo quản xác chết thường được sử dụng trong các phòng giải phẫu bệnh viện trước đại dịch.

Mùi hương này khiến da đầu anh tê tái, gợi nhớ lại những ký ức đau thương từ thời điểm virus Shenmu vừa bắt đầu bùng phát toàn cầu vài năm về trước khi hắn còn là một nhân viên y tế tuyến đầu tại bệnh viện thành phố lớn nhất miền Bắc Việt Nam lúc bấy giờ nơi mà chính mình đã trở thành Zero Patient lây nhiễm cho hàng trăm người khác trong cùng phòng xét nghiệm mẫu máu bệnh phẩm nguy hiểm chết người nếu không được xử lý đúng cách theo quy trình an toàn sinh học nghiêm ngặt tuyệt đối tuân thủ mọi hướng dẫn kỹ thuật chuyên môn cao cấp nhất hiện nay đang áp dụng rộng rãi khắp nơi trên thế giới phát triển tiên tiến hàng đầu về lĩnh vực y khoa chăm sóc sức khỏe cộng đồng hiệu quả bền vững lâu dài cho tất cả mọi người dân chung sống hòa bình hạnh phúc no ấm đủ đầy tình thương yêu bao la vô bờ bến mãi mãi trường tồn vĩnh cửu bất tử không tuổi không già không bệnh tật đau đớn khổ sở triền miên kéo dài suốt đời chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ về cái chết và sự vô nghĩa của cuộc sống khi biết rằng mình chính là nguyên nhân gây ra thảm họa diệt chủng loài người này từ rất lâu trước đó mà hoàn toàn không hề hay biết gì cho đến tận lúc phát hiện ra sự thật phũ phàng nhất đời mình vừa mới vỡ lẽ ra không lâu trước đó thôi qua chiếc máy ghi âm cũ kỹ trên tay đứa trẻ mồ côi lang thang nơi đây ngay chính khoảnh khắc này.

Lục Minh dừng lại đột ngột, người cứng đờ như bị đóng băng giữa dòng thời gian chảy trôi vô tình của sự sống và cái chết đang giao thoa hỗn loạn khắp nơi trong khu vực nguy hiểm cấp độ đỏ tối cao nhất mà con người tuyệt đối không được phép đặt chân vào dưới bất kỳ hình thức nào dù chỉ là cũng đủ để hủy hoại toàn bộ hệ sinh thái xung quanh vĩnh viễn mãi mãi không thể khôi phục lại trạng thái ban đầu nữa đâu.

Hắn nín thở, lắng nghe kỹ hơn.

Tiếng bước chân nặng nề đang tiến gần lại, kèm theo âm thanh kim loại va chạm nhẹ nhàng nhưng đầy uy hiếp trực tiếp đến tính mạng của bất kỳ ai dám cản đường chúng ta trong hành trình tìm kiếm sự thật đằng sau những bí mật đen tối nhất mà Hội Lão Gia đã cố tình che đậy suốt nhiều thập kỷ qua nhằm bảo vệ quyền lợi ích kỉ riêng tư nhỏ bé tầm thường thấp hèn bẩn thỉu đáng khinh bỉ hơn bao giờ hết trước mắt tất cả mọi người đang sống sót trong hoàn cảnh khắc nghiệt đầy thử thách này.

Hắn quay lưng lại, áp sát vào bức tường đá lạnh giá để chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp xảy ra bất cứ lúc nào mà không cần phải báo trước hay thông báo gì thêm nữa đâu vì đây là quy luật sinh tồn tàn khốc nhất của thế giới hậu tận thế hiện tại đang diễn ra thực tế phũ phàng nhất đời mình vừa mới trải qua những ngày tháng đen tối nhất trong lịch sử loài người từng ghi nhận được cho đến nay và sẽ còn tiếp tục kéo dài mãi mãi không có điểm dừng hay kết thúc hạnh viên nào cả đâu đúng như dự đoán ban đầu của Thiên Vân khi triển khai Dự Án Thiên Thu loại bỏ hoàn toàn người trẻ chỉ giữ lại người già trẻ hóa để tạo ra xã hội vĩnh cửu theo quan điểm sai lầm nguy hiểm chết người nếu không được kiểm soát chặt chẽ từ đầu đến cuối quá trình giao dịch sinh tử đang diễn ra giữa họ mà không hề khoan nhượng nào cả đâu.

Lục Minh lăn người sang bên, sử dụng xác một chiếc xe ô tô cũ nát đã bị bỏ lại ngay cạnh lối đi làm vật che chắn tạm thời.

Cánh cửa sắt gỉ sét cong vênh trước mặt anh rung lên dữ dội khi kẻ thù lao vào nó với lực hủy diệt khủng khiếp đến mức khó tin đối với một sinh thể hữu cơ bình thường vốn dĩ không có khả năng sở hữu sức mạnh phi nhân loại như vậy trừ phi chúng đã bị biến đổi gen sâu sắc bởi virus Shenmu đang tiến hóa liên tục theo hướng thích nghi môi trường khắc nghiệt hơn mỗi ngày qua từng giai đoạn phát triển mới của nó mà con người chưa hề biết gì cho đến tận lúc này đây khi đứng trước sự thật phũ phàng nhất đời mình vừa mới vỡ lẽ ra không lâu trước đó thôi.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi sau cú va chạm, Lục Minh liếc nhìn đồng hồ đeo tay cũ kỹ vẫn còn chạy chính xác đáng ngạc nhiên bất chấp mọi hoàn cảnh khắc nghiệt đang diễn ra xung quanh anh lúc này đây tại nơi đây ngay trong lòng đất sâu thẳm dưới nền móng của thành phố đã chết từ lâu trước khi đại dịch bùng phát toàn cầu thay đổi hoàn toàn bộ mặt thế giới loài người mãi mãi không thể quay ngược lại thời gian được nữa đâu.

Kim giây tiếp tục chuyển động đều đặn, đếm ngược những phút giây cuối cùng còn sót lại trong cuộc đời ngắn ngủi và đầy bi kịch của hắn nếu như không tìm ra cách giải quyết tình huống hiểm nghèo này kịp thời trước khi kẻ thù xuất hiện trở lại lần thứ hai với sức mạnh tàn phá lớn hơn gấp bội so với đòn tấn công đầu tiên vừa rồi đó chính là lý do khiến cho anh phải hành động nhanh chóng nhất có thể để thoát khỏi cái bẫy tử thần đang chờ đợi sẵn sàng nuốt chửng lấy mạng sống của bất kỳ ai dám đặt chân vào khu vực cấm địa nguy hiểm cấp độ đỏ tối cao nhất mà Hội Lão Gia đã cố tình che đậy suốt nhiều thập kỷ qua nhằm bảo vệ quyền lợi ích kỉ riêng tư nhỏ bé tầm thường thấp hèn bẩn thỉu đáng khinh bỉ hơn bao giờ hết trước mắt tất cả mọi người đang sống sót trong hoàn cảnh khắc nghiệt đầy thử thách này hiện tại ngay lúc này đây không có bất kỳ sự lựa chọn nào khác cho anh ngoài việc phải đối mặt trực tiếp với mối đe dọa chết chóc đang rình rập chờn quanh mình từng giây mỗi phút trôi qua nhanh chóng như chớp giật sấm sét xé toạc bầu trời đêm đen tối u ám lạnh lẽo cô đơn tuyệt vọng tột cùng của một kẻ lang thang vô gia cư không nơi nương tựa trong thế giới đã mất đi tất cả những gì quý giá nhất đối với nhân loại chúng ta từng cầu sinh cảm nhận linh hồn

Đan Lương nín thở.

Máu chảy dọc theo má hắn lạnh buốt như băng giá của mùa đông vĩnh cửu.

Hắn không dám di chuyển một ngón tay nhỏ nhất.

Sự im lặng nơi đây dày đặc hơn cả những tảng đá đè nặng lên ngực.

Không phải sự vắng lặng bình thường.

Đây là khoảng trống âm thanh mà bản năng sinh tồn đang gào thét cảnh báo.

Hắn rón rén lùi lại, lưng tựa vào bức tường gạch vỡ nát.

Bụi rơi xuống như tuyết trắng li ti trong ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn pin sắp cạn pin.

Mỗi hạt bụi đều giống như một mũi kim đâm vào giác quan đã căng thẳng đến cực hạn của hắn.

Mùi hôi thối nồng nặc từ sâu bên trong hành lang lan tỏa ra, trộn lẫn với mùi gỉ sắt và mùi ẩm mốc của sự phân hủy.

Hắn cần biết cái gì đang ở đó.

Không phải vì tò mò.

Mà vì nếu không hiểu rõ mối đe dọa, hắn sẽ chết một cách ngu ngốc trước khi kịp phản ứng.

Đạn còn lại trong khẩu súng ngắn chỉ có bốn viên.

Một lần bắn nhầm nghĩa là án tử hình chắc chắn cho cả nhóm sau này.

Hắn hít vào thật sâu, cố gắng lọc bỏ mùi tanh tưởi khỏi phổi.

Không khí ở đây nặng trĩu, như thể chính bầu không khí cũng đang bị nghẹt thở bởi cái chết.

Hắn đưa tay lên, gõ nhẹ ba lần vào bức tường phía trước.

Tiếng vang dội lại khác lạ.

Rỗng bên trong.

Có một khoang kín đáo nào đó được giấu kỹ sau lớp gạch thô sơ này.

Tim hắn đập thình thịch mạnh hơn nữa.

Đây không phải là lối thoát thông thường.

Cấu trúc phòng chống động đất của khu nhà cũ này vốn dĩ rất phức tạp, nhưng sự hiện diện của một khoảng trống nhân tạo như thế này lại gợi lên những ký ức tồi tệ nhất mà hắn từng nghe kể từ trước khi dịch bệnh bùng phát.

Hắn lấy chiếc kìm đa năng ra khỏi túi áo khoác rách nát.

Kim loại lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay ẩm ướt, mang đến cảm giác an toàn giả tưởng.

Hắn dùng đầu kim nhọn để cạy nhẹ những viên gạch ở góc tường.

Tiếng lục sục nhỏ bé nghe như tiếng sấm trong sự im lặng chết chóc này.

Bụi phấn trắng bay lên, mù mịt trước mắt hắn.

Một tấm ván gỗ mục nát lộ ra phía sau lớp vữa cũ kỹ.

Trên đó khắc chữ mờ nhạt, gần như bị bào mòn bởi thời gian và độ ẩm: "KHÔNG VÀO TRƯỚC KHI CHẾT".

Câu nói ngắn gọn nhưng đầy đe dọa khiến lông gà chân vịt của Đan Lương dựng lên.

Ai đã viết nó?

Và tại sao lại để cảnh báo ở một nơi kín đáo đến vậy?

Hắn nhìn quanh.

Không ai gần đây cả.

Những xác người khô héo nằm rải rác trên sàn nhà vẫn giữ nguyên vị trí từ nhiều năm trước, như những bức tượng bằng đất sét vỡ vụn.

Sự hiện diện của họ gợi lên cảm giác rằng cái chết không phải là kết thúc mà chỉ là một sự chuyển giao quyền sở hữu đối với không gian này.

Hắn quay lại tấm ván gỗ.

Đây có thể là bẫy?

Hay là kho báu cuối cùng cho kẻ may mắn nhất?

Trong thế giới đã sụp đổ, niềm tin là thứ hàng hóa khan hiếm hơn cả nước sạch và thực phẩm.

Nhưng nỗi sợ hãi thì luôn dồi dào đến mức tràn ngập mọi ngóc ngách của tâm trí hắn.

Hắn nhớ lời dạy của cha mình trước khi chết: "Đừng bao giờ đi vào nơi mà người khác cố tình giấu kín, trừ phi ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái giá phải trả."

Hắn chưa hề chuẩn bị sẵn sàng.

Nhưng lựa chọn duy nhất còn lại là tiến lên hoặc quay về với sự chắc chắn rằng hắn sẽ trở thành thức ăn cho những thứ đang rình rập trong bóng tối bên ngoài hành lang này.

Quay lui nghĩa là chấp nhận chậm chạp chết đói và chờ đợi cái kết tất yếu.

Tiến vào có thể mang đến cơ hội sống sót, dù chỉ là tạm thời.

Hắn dùng vai đập mạnh vào tấm ván gỗ mục nát.

Cánh cửa nhỏ mở ra với một tiếng kêu rít chói tai của bản lề gỉ sét.

Mùi hương khác hẳn tỏa ra từ bên trong.

Không còn mùi thối rữa hay ẩm mốc nữa.

Thay vào đó, hắn ngửi thấy mùi giấy cũ và.

Một căn phòng bí mật được bảo quản hoàn hảo giữa sự hủy diệt bao quanh.

Hắn bước vào, đèn pin chiếu sáng những giá sách gỗ sồi nguyên vẹn bất chấp mọi thứ xung quanh đều mục rữa.

Sách vở chất cao như núi, xếp ngăn nắp theo từng hàng lối.

Những chai rượu vang đỏ cũ kỹ nằm trên bàn đá cẩm thạch trắng tinh.

Ở giữa căn phòng là một chiếc ghế bành da bò đã phai màu thời gian, và phía trước nó là một cuốn nhật ký lớn mở ra trên mặt bàn.

Đây không phải nơi trú ẩn thông thường.

Đây là di sản của ai đó từng cố gắng giữ lại chút ít văn minh trong cái hỗn loạn sắp xảy đến.

Đan Lương cảm thấy một sự tôn kính kỳ lạ dâng lên trong lòng, nhanh chóng bị chôn vùi bởi bản năng sinh tồn khắc nghiệt.

Hắn cần nguồn lực.

Sách không thể ăn được.

Rượu có thể dùng để sát trùng hoặc đốt cháy nếu cần thiết.

Nhưng cuốn nhật ký.

Hắn tiến lại gần bàn đá cẩm thạch.

Trang giấy nhưng vẫn đọc được rõ ràng những dòng chữ viết bằng mực đen đậm đặc, nét bút vội vã nhưng đầy sức nặng của sự tuyệt vọng cuối cùng: "Ngày thứ 45 sau khi thế giới kết thúc.

Chúng không ngủ.

Chúng nghe thấy tiếng bước chân và nhịp tim.

Nếu bạn đang đọc điều này, hãy nhớ rằng chúng ta đã sai lầm từ đầu.

Không phải là virus.

Không phải là động vật đột biến."

Đan Lương nhíu mày, ngón tay run rẩy lướt qua dòng chữ tiếp theo mà anh không dám tin vào mắt mình khi vừa mới dịch chuyển ánh nhìn xuống dưới cùng trang giấy cuối cùng của cuốn sách dày cộp kia.

Dòng chữ cuối cùng tự nhiên bốc cháy, để lại ba từ khắc sâu vào tâm trí anh: “Chúng ở trong đầu ngươi.”
Đan Lương hét lên khi một bàn tay vô hình xiết chặt lấy cổ, máu tươi phun ra từ khóe môi.

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy chính mình đang cầm dao lao tới
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập