Chương 38
Mỗi nhịp hít vào đều mang theo vị kim loại tanh tưởi và mùi mốc meo nồng nặc, bám dính trên lưỡi như một lớp bụi chết chóc.
Anh đang nằm ngửa trên nền bê tông lạnh lẽo của tầng hầm bệnh viện cũ, nơi từng là trung tâm nghiên cứu virus Shenmu trước khi thế giới sụp đổ.
Ánh sáng huỳnh quang phía trên đầu nhấp nháy yếu ớt, phát ra những tiếng rè rít khó chịu, giống như tiếng than phiền của một linh hồn bị mắc kẹt trong bóng tối.
Lục Minh không có thời gian để thở sâu.
Cơ thể anh run lên từng cơn co thắt, không phải vì sợ hãi mà vì sự kiệt sức tột cùng.
Máu từ vết thương ở vai trái đang thấm đẫm lớp áo khoác cũ kỹ, tạo thành một vệt ấm áp đáng ghê tởm trên da thịt lạnh cóng của anh.
Nhưng nỗi đau thể xác ấy chỉ là thứ nhỏ bé nhất trong tâm trí anh lúc này.
Cái mà anh vừa phát hiện ra mới thực sự làm rung chuyển nền tảng tồn tại của hắn.
Anh chậm rãi ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào chiếc túi đen nằm cạnh đó.
Bên trong không có thuốc ổn định gen.
Không có tiền bạc hay vũ khí hạng nặng.
Chỉ có một chồng hồ sơ giấy cũ kỹ, mùi mực in đã phai màu theo thời gian và sự ẩm ướt của nơi này.
Lục Minh mở trang đầu tiên ra dưới ánh sáng mờ ảo.
Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc đập vào mắt anh, nhưng nội dung bên trong mới là thứ khiến máu anh đóng băng lại hoàn toàn.
Đây không phải là hồ sơ bệnh án thông thường.
Đây là nhật ký nghiên cứu của Tiến sĩ Thiên Vân – người đàn ông hiện đang điều khiển 'Dự Án Thiên Thu'.
Nhưng những gì được ghi chép ở đây mâu thuẫn với mọi tuyên bố công khai mà Hội Lão Gia đã tung ra trong hai năm qua.
Virus Shenmu không phải là một tai nạn tự nhiên.
Nó cũng không đơn thuần là vũ khí sinh học để kiểm soát dân số.
Lục Minh đọc đi đọc lại dòng chữ cuối cùng trên trang giấy, giọng anh khàn đặc khi thì thầm vào bóng tối: "Zero Patient." Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những đường gân nổi rõ dưới lớp da xanh xao đang đập mạnh theo nhịp tim loạn xạ.
Trong suốt hai năm qua, anh tự cho rằng mình chỉ là một nạn nhân may mắn sống sót nhờ vào khả năng thích nghi kỳ lạ của cơ thể.
Anh đã tin rằng virus trong người anh đang ngủ đông, chờ đợi một tín hiệu nào đó để thức tỉnh và tiêu diệt chủ nhân.
Nhưng nhật ký này nói lên một sự thật tàn khốc hơn nhiều lần.
Lục Minh là nguồn gốc.
Hắn không nhiễm bệnh từ ai khác.
Chính hắn là cái ổ dịch đầu tiên.
Virus Shenmu đã bắt đầu phát triển trong cơ thể anh trước khi đại bùng nổ xảy ra, và mọi người chết đi sau đó chỉ là những nạn nhân vô tội của sự lan truyền mà anh mang theo như một lời nguyền.
Một tiếng bước chân nhẹ vang lên phía sau lưng.
Lục Minh quay phắt lại, tay không hề chạm vào bất kỳ vũ khí nào vì hắn biết rằng chiến đấu lúc này là tự sát.
Nhưng bóng đen đứng ở đó không phải là quái vật hay kẻ săn mồi thông thường.
Đó là một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp đến mức đáng sợ trong sự tàn khốc của thế giới này.
Da cô trắng bóc như sứ, đôi mắt sâu thẳm màu đen nhìn anh với vẻ tò mò lạnh lùng.
Bạch Thanh bước tới, ánh mắt lướt qua vết thương trên vai Lục Minh mà không hề chớp mi.
Cô cầm một cây đèn pin nhỏ, tia sáng chiếu thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của anh.
Không có sự đồng cảm trong giọng nói của cô, chỉ có sự tính toán khô khan và sắc lạnh như lưỡi dao găm vừa được mài giũa.
"Cậu đã đọc xong rồi," Bạch Thanh nói, không phải là một câu hỏi mà là một khẳng định.
"Cậu biết mình là gì bây giờ." Lục Minh nuốt nước bọt khó khăn, cổ họng anh đau rát vì thiếu ẩm và căng thẳng.
Hắn muốn hét lên, muốn phủ nhận mọi thứ, nhưng những bằng chứng trên giấy tờ kia quá đỗi rõ ràng.
Virus trong cơ thể anh không chỉ đang ngủ đông.
Nó đang tiến hóa.
Và nếu anh chết đi mà không được kiểm soát đúng cách, nó sẽ giải phóng một lượng virus đột biến đủ để biến toàn bộ khu vực thành một biển quái vật trẻ trung đầy hung bạo.
"Tại sao cô lại ở đây?" Lục Minh hỏi, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ sự bình tĩnh tối đa.
"Hội Lão Gia không bao giờ cho phép những người như cô tiếp cận tầng hầm này." Bạch Thanh cười nhạt, nụ cười ấy không chạm đến đôi mắt lạnh băng của cô.
"Tôi không làm việc cho Hội Lão Gia, Lục Minh.
Tôi đang tìm cách tiêu diệt họ.
Và cậu là chìa khóa duy nhất để mở cánh cửa đó." Cô bước closer hơn, mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng nhưng mang theo sự đe dọa chết chóc lan tỏa trong không khí ẩm ướt.
"Cha tôi đã bị bắt làm thí nghiệm bởi Thiên Vân.
Cậu nghĩ cha của mình còn đang sống ở đâu đó?
Ông ấy là người đầu tiên phát hiện ra virus này từ chính cơ thể cậu." Lục Minh sững sờ.
Thông tin này giống như một cú đấm vào bụng, đánh bật hết không khí trong phổi anh.
Hắn luôn nghi ngờ rằng sự xuất hiện đồng thời của bệnh tật và cái chết hàng loạt có liên quan đến những thí nghiệm bí mật nào đó, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng nó bắt nguồn từ chính bản thân mình theo cách này.
"Vậy thì giết tôi đi," Lục Minh nói, giọng lạnh lùng hơn trước đây rất nhiều vì sự tuyệt vọng đang chuyển hóa thành một dạng chấp nhận bi kịch.
"Nếu tôi là mối nguy hiểm lớn nhất, hãy kết thúc mọi thứ ngay bây giờ." Bạch Thanh lắc đầu chậm rãi, tóc dài của cô rơi xuống vai trong ánh sáng mờ ảo.
"Giết cậu sẽ giải phóng virus vào không khí theo cách dữ dội nhất mà chúng ta không thể kiểm soát được.
Cái chết của Zero Patient là thảm họa sinh học toàn cầu.
Chúng ta cần giữ cho cơ thể cậu sống và ổn định." Cô đưa tay ra, lòng bàn tay mở rộng như một lời mời nhưng cũng là một lệnh bắt buộc.
"Tôi có thuốc.
Nhưng cái giá phải trả thì không rẻ chút nào." Lục Minh nhìn vào đôi mắt của Bạch Thanh.
Hắn thấy được sự quyết đoán lạnh lùng ẩn sâu bên dưới vẻ ngoài nhẹ nhàng ấy.
Cô không đang xin xỏ hay thương cảm.
Cô đang đề nghị một giao dịch sinh tử trong thế giới nơi đạo đức đã bị xóa sổ từ lâu trước ngày virus bùng phát.
"Đổi lấy gì?" Lục Minh hỏi, giọng anh vang lên trong sự im lặng nặng nề của căn phòng hầm tối.
Bạch Thanh không trả lời ngay lập tức.
Cô quay sang mở chiếc túi da cũ kỹ mà cô mang theo trên lưng, lấy ra một ống nghiệm nhỏ chứa chất lỏng màu xanh lục phát sáng nhẹ nhàng dưới ánh đèn pin.
Thuốc ổn định gen cao cấp nhất hiện nay – thứ mà mọi người sẵn sàng giết nhau để có được một liều duy trì sự sống thêm vài ngày nữa.
"Cô gái của cậu," Bạch Thanh nói, giọng điệu đột ngột trở nên mềm mại hơn nhưng cũng sắc bén hơn.
"Em gái bị mắc kẹt trong trạng thái 'già trẻ'.
Cơ thể trẻ con nhưng trí tuệ già cỗi tám mươi năm tuổi đang mòn dần đi mỗi ngày vì sự xung đột sinh học kinh khủng này.
Tôi có công thức để ổn định nó hoàn toàn, kéo dài thời gian tồn tại cho em ấy thêm ít nhất mười năm nữa." Lục Minh cảm thấy trái tim mình đập mạnh đến mức đau đớn.
Em gái của anh – người duy nhất còn lại trong gia đình mà hắn vẫn âm thầm bảo vệ từ xa dù không thể gặp mặt trực tiếp vì lý do an toàn.
Việc nghe được khả năng cứu rỗi cô ấy làm cho mọi sự cân nhắc đạo đức trở nên vô nghĩa trước nỗi khao khát sống sót và trách nhiệm huyết thống của anh.
Nhưng Bạch Thanh chưa dừng lại ở đó.
Cô đưa ống nghiệm ra gần hơn, ánh sáng xanh lục chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của Lục Minh tạo thành những vệt bóng râm kỳ lạ trên các đường nét xương xóc của hắn.
"Thế nhưng," cô tiếp tục nói chậm rãi, từng từ ngữ đều như dao cứa vào tâm trí anh, "để lấy được công thức đó và duy trì sự ổn định cho em gái cậu trong mười năm tới, chúng ta cần một nguồn cung cấp virus nguyên bản liên tục để thử nghiệm và điều chỉnh.
Cậu sẽ trở thành phòng thí nghiệm sống của tôi." Lục Minh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra cảnh tượng tương lai mà cô đang gợi ý.
Hắn không còn là một con người tự do nữa.
Hắn sẽ bị giam cầm trong sự kiểm soát tuyệt đối của Bạch Thanh – hay đúng hơn là kẻ thù chung với Hội Lão Gia.
Sự độc lập cuối cùng của anh sẽ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là chuỗi xích vô hình làm bằng hy vọng cứu rỗi em gái mình và nỗi sợ hãi tột độ về cái chết mang tính hủy diệt mà cơ thể hắn đang mang theo.
"Và nếu tôi từ chối?" Lục Minh mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đen của cô trong bóng tối.
Bạch Thanh mỉm cười một cách đáng tiếc, nhưng ánh sáng trong mắt cô không hề thay đổi dù chỉ một li ti.
"Thì chúng ta sẽ cùng chết cả hai khi virus đột biến cuối cùng thức tỉnh và tiêu diệt cậu từ bên trong cơ thể.
Hoặc tệ hơn nữa là Hội Lão Gia tìm ra nơi này trước và bắt sống cậu để thực hiện những thí nghiệm tàn khốc mà họ đã làm với cha tôi." Lục Minh im lặng trong vài giây dài đằng đng như thế kỷ trôi qua.
Tiếng nước nhỏ giọt đâu đó xa xôi vang lên đều đặn, đánh dấu nhịp điệu của thời gian đang cạn kiệt dần đi trước mắt anh.
Hắn biết rằng đây không phải là lựa chọn giữa sống và chết theo nghĩa đen thông thường nữa mà là sự trao đổi linh hồn cho sự tồn tại vật chất mong manh trong thế giới tận thế này đầy rẫy những điều phi lý và kinh hoàng chưa từng có tiền lệ nào sánh được từ khi nhân loại bắt đầu viết nên lịch sử đau thương của chính mình dưới bóng tối bao trùm khắp nơi trên Trái Đất đang chao đảo không ngừng nghỉ trước hiểm họa sinh học vô hình nhưng cực kỳ chết chóc mà con người đã tạo ra bằng sự tham lam và ngu dốt tột cùng của riêng họ trong quá khứ xa xôi lắm rồi đó chứ chẳng hề hay biết gì cả cho đến tận phút giây quyết định này mới vỡ lẽ ra chân tướng phũ phàng nhất đời mình.
Hắn đưa tay run rẩy chạm vào ống nghiệm lạnh giá mà Bạch Thanh đang giữ trên lòng bàn tay mở rộng của cô.
Sự tiếp xúc ngắn ngủi giữa hai người tạo nên một dòng điện tĩnh lặng nhưng đầy áp lực quyền lực và sự tuyệt vọng cùng cực đang đè nặng lên vai anh như núi Thái Sơn khổng lồ không thể di chuyển được dù chỉ bằng móng tay nhỏ bé nhất của con người bình thường lúc này đây trong hoàn cảnh bi đát này.
"Được," Lục Minh nói, giọng khàn đặc đến mức gần như là tiếng thì thầm nhưng lại vang vọng mạnh mẽ bất ngờ trong không gian chật hẹp và tối tăm của tầng hầm bệnh viện bỏ hoang đầy rẫy mùi tử khí và sự thối nát đang len lỏi vào từng lỗ chân lông trên cơ thể anh khiến cho hắn cảm thấy buồn nôn dữ dội nhưng vẫn cố gắng nén chặt nó xuống sâu tận đáy lòng mình để giữ được chút ít lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu óc rối bời của một kẻ vừa mới khám phá ra bí mật kinh hoàng nhất đời người mà không ai khác ngoài chính bản thân hắn phải gánh chịu toàn bộ hệ lụy chết chóc này cho đến ngày tàn chung cuộc sắp sửa kề cận trước mắt thôi rồi đó.
Bạch Thanh gật đầu nhẹ, tay lại nhưng không hề giấu giếm sự hài lòng toát ra từ dáng vẻ thư thái bất thường của cô trong tình huống căng thẳng tột độ này đầy đủ những biểu hiện rõ ràng nhất về bản chất con người luôn sẵn sàng lợi dụng sơ hở của đối phương để đạt được mục đích tối thượng của mình dù phải trả bất cứ cái giá nào đi chăng nữa cũng không hề nao núng hay chần chừ nào trong suy nghĩ cũng như hành động quyết đoán lạnh lùng đến mức đáng sợ ấy mới thực sự là con người thật sau lớp vỏ bọc dịu dàng giả tạo mà cô thường xuyên che đậy trước mặt những kẻ yếu thế hơn mình trong cuộc chơi sinh tử khốc liệt này không hề có chỗ dành cho tình cảm nhân đạo hay lòng trắc ẩn đơn thuần nào cả.
Lục Minh chưa kịp phản ứng thì bỗng nhiên một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau bức tường bê tông bên cạnh họ.
Không phải tiếng quái vật gầm thét hay bước chân của kẻ săn mồi mà là một loạt những tiếng lách cách cơ khí kèm theo mùi ozone nồng nặc giống hệt như lúc anh vừa tỉnh dậy ở đây vài giờ trước nhưng mạnh gấp mười lần và rõ ràng hơn rất nhiều khiến cho cả hai người đều quay đầu lại nhìn về phía nguồn âm thanh với vẻ mặt đầy cảnh giác cao độ vì họ biết rằng sự im lặng đột ngột trong thế giới tận thế này thường báo hiệu một mối nguy hiểm lớn đang cận kề bên tai mà không hề có bất kỳ lời предупреждение nào trước đó cả đâu chứ?
Bức tường bê tông dày cộm bỗng nhiên rung động dữ dội, bụi bẩn rơi xuống thành từng đám mây nhỏ phủ lên vai họ.
Một vết nứt dài xuất hiện xuyên qua bề mặt cứng rắn của lớp vật liệu xây dựng công nghiệp cũ kỹ và lan tỏa nhanh chóng như mạng nhện đen tối bao trùm lấy toàn bộ không gian trước mắt họ trong một tốc độ đáng kinh ngạc mà con người bình thường khó có thể theo kịp bằng mắt thường được nếu không tập trung cao độ nhất thì sẽ bỏ lỡ những chi tiết quan trọng quyết định sống còn ngay lập tức ở giây phút này đây thôi đó.
Một cánh cửa kim loại nặng nề bị đẩy mở ra từ bên kia bức tường với lực mạnh đến mức làm cho các đinh tán sắt bật tung văng đi khắp nơi như mưa bom bão đạn trong không khí hỗn loạn đầy nguy hiểm chết người đang tràn ngập căn phòng hầm tối tăm này một cách đáng sợ nhất có thể tưởng tượng được bởi bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng điên cuồng và bạo lực phi lý ấy trước mắt mình mà không hề biết rằng nó mới chỉ là mở đầu cho những điều kinh hoàng hơn nữa sắp sửa xảy ra ngay sau đó thôi chứ chưa phải là kết thúc đâu.
Lục Minh nhìn thấy một bóng người bước qua khe hở của bức tường bị phá vỡ.
Đó không phải là quái vật hay lính canh của Hội Lão Gia mà là một đứa trẻ khoảng mười tuổi, mặc bộ đồ phòng thí nghiệm trắng muốt nhưng đã rách nát và dính đầy máu khô sẫm màu đỏ thẫm như đất sét ẩm ướt đang đông cứng lại trên bề mặt vải mỏng manh yếu ớt ấy trông thật đáng thương vô cùng trong ánh sáng mờ ảo của đèn pin chiếu rọi lên khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt và đôi mắt to tròn long lanh nước mắt nhưng lại không hề khóc lóc hay kêu ca nào dù cơ thể run rẩy kịch liệt vì sợ hãi tột độ đang bao trùm lấy tâm trí non nớt ấy như một lớp sương mù dày đặc che khuất mọi lý trí còn sót lại trong đầu óc của nó trước những biến cố khủng khiếp vừa mới trải qua không biết là bao lâu nữa mới có thể vượt qua được nỗi ám ảnh này đây hay chỉ đơn giản là chấp nhận số phận bi đát đang chờ đợi phía trước mà thôi.
Đứa trẻ đứng sững sờ nhìn hai người trưởng thành trong căn phòng, đôi mắt ngây thơ nhưng chứa đựng sự mệt mỏi của một linh hồn đã chứng kiến quá nhiều đau thương và mất mát vượt xa giới hạn chịu đựng bình thường của con người ở độ tuổi này.
Trong tay nó cầm một chiếc máy ghi âm cũ kỹ đang phát ra những tiếng xì xào tĩnh điện cùng với giọng nói méo mó không rõ ràng nhưng đủ để khiến cho Lục Minh nhận ra đó là giọng của chính anh trong quá khứ – cụ thể hơn là vào thời điểm mà hắn còn chưa biết mình là Zero Patient và đang tuyệt vọng tìm kiếm giải pháp cứu sống em gái mình trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành tro bụi dưới chân bước tiến không ngừng nghỉ của virus Shenmu hung bạo nhất lịch sử nhân loại từng ghi nhận được cho đến nay đây thôi đó.
Bạch Thanh nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua đứa trẻ rồi quay lại nhìn Lục Minh với vẻ nghi ngờ sâu đậm.
"Cậu biết nó?" cô hỏi ngắn gọn nhưng đầy cảnh giác cao độ vì bất kỳ yếu tố nào trong tình huống này cũng có thể trở thành mối đe dọa chết người nếu không được kiểm soát chặt chẽ từ đầu đến cuối quá trình giao dịch sinh tử đang diễn ra giữa họ mà không hề khoan nhượng nào cả đâu.
Lục Minh nhìn vào chiếc máy ghi âm trên tay đứa trẻ, tim anh đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết vì một lý do kỳ lạ mà hắn chưa thể giải thích được bằng logic thông thường của con người bình thường trong hoàn cảnh ổn định an toàn nữa là ở đây ngay chính lúc này đây trước mắt cậu ta đang chứng kiến sự thật phũ phàng nhất đời mình vừa mới vỡ lẽ ra không lâu trước đó thôi.
"Không," Lục Minh nói, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững lập trường của một người đàn ông trưởng thành phải chịu trách nhiệm cho những lựa chọn tàn khốc mà chính hắn đã tạo ra từ rất lâu trước khi virus bùng phát toàn cầu và thay đổi hoàn toàn bộ mặt thế giới loài người mãi mãi không thể quay ngược lại thời gian được nữa đâu.
"Nhưng giọng nói này.
nó thuộc về tôi." Đứa trẻ chậm rãi đưa chiếc máy ghi âm lên gần miệng mình, ngón tay nhỏ bé run rẩy bấm vào nút.
Tia sét đen sẫm xé toạc không khí, lao thẳng vào lồng ngực đứa trẻ đang bất động.
Hắn mở miệng muốn hét nhưng thanh khí trong kinh mạch bỗng chốc đóng băng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận