Chương 9
Vệt máu đen không khô lại.
Nó sủi bọt nhẹ, tỏa ra mùi ozon chua chát trộn lẫn với mùi sắt rỉ, khác hẳn mùi tanh nồng của máu người hay thú vật thông thường.
Tên lính, mã hiệu "K-9", không hét lên cảnh báo.
Thay vào đó, cơ thể anh ta cứng đờ như một bức tượng sáp, các khớp ngón tay run rẩy khi cố gắng chạm vào mặt đất.
Thiết bị bảng mạch trong tay trưởng nhóm bắt đầu phát ra tiếng tích tắc nhanh dần, tần suất tăng vọt như trái tim đang lên cơn suy tim.
Lục Minh ẩn mình trong bóng đổ của một cột bê tông nứt nã, mắt anh mở to không phải vì sự sợ hãi, mà vì sự nhận ra rợn người.
Trong timeline gốc, vệt máu này dẫn đến cái chết của mười người dân thường vì một "sự cố nổ khí gas".
Nhưng ở đây, nó là manh mối.
Một manh mối sinh học.
Hơi thở của Lục Minh chậm lại.
Anh ép lưng vào tường lạnh lẽo, cảm giác da carbon trên lưng anh ma sát với bê tông ẩm ướt.
Anh không cần nhìn thấy kẻ thù.
Anh có thể *cảm* thấy chúng.
Không phải bằng mắt, mà bằng sự rung động trong xương sống.
Từ khi tiêu diệt lõi virus trong Tiêu Hàn, giác quan của anh đã mở ra theo cách đáng sợ.
Anh nghe thấy nhịp đập của những trái tim ẩn trong bóng tối.
Chúng không đập theo nhịp 60-80 nhịp mỗi phút của con người.
Chúng đập nhanh hơn.
Căng thẳng hơn.
Và chúng...
Chúng đang bao vây khu vực K-9 nằm xuống.
Không phải để cứu chữa.
Mà để thu thập.
Lục Minh nhìn vào retina của mình.
Bảng xếp hạng tử vong vẫn hiển thị ở góc dưới bên phải, con số "11" đỏ rực như vết thương hở.
Vị trí số 1.
Phúc lợi Tử Thần đang hoạt động, làm cho mỗi bước đi của anh trở nên nặng nề hơn, nhưng cũng chính xác hơn.
Anh cảm thấy từng phân tử không khí xung quanh.
Anh thấy sự sống.
Và anh thấy cái chết đang chờ đợi K-9.
"Đừng di chuyển," một giọng nói vang lên từ phía sau đống đổ nát.
Giọng đó không có cảm xúc.
Nó nghe như âm thanh tổng hợp từ một máy phát thanh cũ kỹ, nhưng lại mang theo sự uy quyền tuyệt đối.
K-9 cố gắng cử động.
Cơn co giật dữ dội xé toạc cơ bắp chân anh.
Anh ngã sấp xuống, mặt chạm vào vệt máu đen đang sủi bọt.
Và rồi, từ trong bóng tối, một bàn tay bước ra.
Nó không phải là bàn tay người.
Da thịt trên ngón tay bị xé toạc, lộ ra các thớ cơ màu tím sẫm, co giãn như những con giun.
Khớp ngón tay không có xương, mà là một khối sụn dẻo dai, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của đèn pin.
Kẻ đó cúi xuống, dùng hai ngón tay dài ngoặc chọt vào cổ họng K-9.
Không có tiếng động.
Chỉ có âm thanh ướt át của thịt bị xé ra.
Lục Minh siết chặt dao găm trong tay.
Cơn ghê tởn dâng lên trong bụng anh, nhưng anh ép nó xuống.
Đây không phải là lúc cho đạo đức.
Đây là lúc cho dữ liệu.
Kẻ đó quay đầu lại.
Bộ phận đầu của nó không có mắt.
Thay vào đó là một hốc trống rỗng, từ sâu bên trong tỏa ra một ánh sáng xanh nhạt, giống hệt màu của lõi virus mà Lục Minh vừa tiêu diệt.
Nhưng mạnh hơn.
Ổn định hơn.
*Đó là một Bậc 1,* Lục Minh nhận ra.
*Nhưng nó không phải là sói.
Nó là thứ gì đó...
khác.*
Kẻ đó nâng xác K-9 lên như một món đồ chơi vỡ.
Máu từ cổ họng nạn nhân chảy xuống, nhưng thay vì rơi xuống đất, nó bị hút vào những lỗ chân lông trên da kẻ đó.
Cơ thể nó phình ra nhẹ, các mạch máu dưới da chuyển từ màu tím sang màu đỏ tươi.
Nó đang hấp thụ.
Nó đang tiến hóa.
Lục Minh biết mình phải hành động.
Nếu để kẻ này hoàn thành quá trình hấp thụ, nó sẽ trở nên mạnh hơn.
Và anh cần thông tin.
Anh cần biết K-9 là ai.
Và tại sao hắn ta lại có máu màu đen.
Anh bước ra khỏi bóng tối.
Lục Minh không hét lên.
Anh không cảnh báo.
Trong thế giới này, sự im lặng là vũ khí tốt nhất.
Khi anh bước vào ánh sáng yếu ớt của khu vực đổ nát, kẻ Bậc 1 quay đầu lại.
Hốc mắt trống rỗng của nó khóa chặt vào Lục Minh.
Không có sự ngạc nhiên.
Không có sự sợ hãi.
Chỉ có sự tính toán lạnh lùng.
"Phản hồi," kẻ đó nói.
Giọng nói giờ đây rõ ràng hơn, mang theo một tần số thấp làm rung động lồng ngực Lục Minh.
"Mẫu thử 01.
Tại sao ngươi chưa bị xóa?"
Lục Minh dừng lại.
Hai mươi bước.
Khoảng cách đủ để một cú đấm chí mạng, hoặc một vết dao chí mạng.
"Vì tao không phải là dữ liệu," Lục Minh đáp, giọng anh trầm xuống, đè lên tần số đó.
"Và vì tao biết ngươi là ai."
Kẻ Bậc 1 nghiêng đầu.
Chuyển động đó không tự nhiên.
Nó giống như một con búp bê bị giật dây.
"Ta là Vệ Binh.
Ta là trật tự.
Ngươi là hỗn loạn."
"Hỗn loạn là sự sống," Lục Minh nói.
"Trật tự là cái chết."
Và rồi, chúng lao vào nhau.
Kẻ Bậc 1 di chuyển nhanh hơn bất kỳ con người nào Lục Minh từng gặp.
Nó không chạy.
Nó *bắn* ra.
Những chi tiết cơ bắp trên cơ thể nó co giãn, đẩy cơ thể nặng nề ấy về phía trước với một lực khủng khiếp.
Một cánh tay dài ngoặc, với các ngón tay sắc như lưỡi dao, chém xuống đầu Lục Minh.
Lục Minh nghiêng người.
Lưỡi gió từ cú chém cắt qua mái tóc anh.
Anh cảm thấy sự rung động của không khí trên da mặt mình.
Nhưng anh đã chuẩn bị.
Trong khi kẻ Bậc 1 đang trong thế tiến công, Lục Minh bước vào khoảng trống.
Anh không né tránh.
Anh lao vào.
Cánh tay trái của anh, được bao bọc bởi lớp da carbon dày đặc, chặn lấy cánh tay của kẻ thù.
*Clang!*
Âm thanh kim loại va vào sụn.
Lục Minh cảm thấy xương vai mình nứt vỡ.
Cơn đau xé toạc, nhưng anh không dừng lại.
Anh dùng sức mạnh của Bậc 1 – *Săn Mồi* – để khóa chặt khớp tay của kẻ thù.
"Ngươi không thể giữ được nó," kẻ Bậc 1 nói, giọng nói giờ đây vang lên trực tiếp trong đầu Lục Minh.
Không phải qua tai.
Mà qua sóng thần kinh.
"DNA của ngươi đang bị ăn mòn.
Ngươi đang tiến hóa sai hướng."
"Đúng," Lục Minh gritted his teeth.
"Như vậy mới nguy hiểm."
Anh quay người, dùng hông làm trục quay, và ném kẻ Bậc 1 vào bức tường bê tông phía sau.
Bê tông vỡ tung.
Bụi bẩn bay lên mù mịt.
Nhưng kẻ Bậc 1 không nằm im.
Nó bật dậy từ đống đổ nát, nhanh hơn trước đó.
Những sợi dây thần kinh điện tử từ lưng nó bắn ra, nhắm vào cổ Lục Minh.
Lục Minh nghiêng người, nhưng một sợi dây cắt qua má anh.
Máu chảy ra.
Nhưng thay vì đau đớn, anh cảm thấy...
Sợi dây đó không chỉ cắt da thịt.
Nó đang cố gắng kết nối với hệ thần kinh của anh.
*Chúng muốn lấy dữ liệu,* Lục Minh nhận ra.
*Chúng muốn ăn ký ức của tôi.*
Anh rút dao găm ra.
Lưỡi dao lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo.
Anh không nhắm vào kẻ Bậc 1.
Anh nhắm vào K-9.
Xác của K-9 vẫn nằm trên mặt đất, máu đen còn đang sủi bọt.
Lục Minh lao đến, đặt tay lên ngực nạn nhân.
Anh không để cứu chữa.
Anh để giải phẫu.
Kẻ Bậc 1 gầm lên, một âm thanh không giống con người, và lao về phía Lục Minh.
Lục Minh không quay lại.
Anh tin vào giác quan của mình.
Anh cảm thấy sự di chuyển của kẻ thù phía sau.
Và anh biết chính xác lúc nào thì phải hành động.
Khi bàn tay của kẻ Bậc 1 chạm vào lưng anh, Lục Minh quay người lại.
Cú xoay người tạo ra một cơn lốc nhỏ.
Dao găm trong tay anh lóe sáng.
Anh đâm vào cánh tay của kẻ Bậc 1.
Không phải để giết.
Mà để cắt đứt dây thần kinh.
Lưỡi dao xuyên qua da thịt, cắt đứt các bó cơ màu tím.
Kẻ Bậc 1 thét lên.
Lần đầu tiên, nó thể hiện cảm xúc.
Sự đau đớn.
Lục Minh rút dao ra, máu của kẻ Bậc 1 bắn lên mặt anh.
Và có mùi...
Giống hệt mùi của máu K-9.
"Ngươi là gì?" Lục Minh hỏi, giọng anh lạnh băng.
Kẻ Bậc 1 lùi lại.
Nó nhìn cánh tay bị thương của mình.
Từ vết thương, những sợi dây thần kinh điện tử bắt đầu mọc ra, cố gắng khâu lại vết thương.
Nhưng chúng yếu đi.
Chúng không thể kết nối.
"Chúng ta...
là tương lai," kẻ Bậc 1 thì thầm.
"Lâm Thiên Vũ...
Virus không kiểm soát được chúng ta.
Chúng ta...
đang kiểm soát virus."
Và rồi, cơ thể kẻ Bậc 1 bắt đầu co giật.
Các khớp xương của nó vỡ ra.
Da thịt của nó nứt nẻ, lộ ra những mạch máu màu đen bên trong.
Nó đang tự hủy.
của Tiêu Hàn..." kẻ Bậc 1 nói, giọng nói giờ đây yếu ớt, gần như là một lời cầu nguyện.
không sạch.
có virus."
Lục Minh dừng lại.
Anh nhìn vào xác của kẻ Bậc 1 đang phân hủy.
Và anh nhìn vào K-9.
Tiêu Hàn đã không chỉ bị nhiễm virus.
Cậu ta đã bị nhiễm một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó mà Lâm Thiên Vũ đã giấu kín.
Lục Minh quay lại K-9.
Xác nạn nhân đã lạnh.
Nhưng máu đen vẫn còn sủi bọt.
Anh quỳ xuống.
Anh không đeo găng tay.
Anh cần cảm nhận nó.
Anh chạm vào vệt máu đen.
Và thế giới sụp đổ.
Không phải là một ảo ảnh.
Không phải là ký ức của Tiêu Hàn.
Mà là một dữ liệu thô.
Một dòng mã di truyền được mã hóa trong máu.
Lục Minh thấy mình đang đứng trong một phòng thí nghiệm.
Không phải phòng thí nghiệm của Lâm Thiên Vũ.
Mà là một nơi khác.
Nơi cũ hơn.
Trên bàn mổ, không có người.
Mà là một cái bình thủy tinh.
Bên trong bình là một chất lỏng màu đen.
Và trong chất lỏng đó, có những tế bào.
Những tế bào đó đang di chuyển.
Chúng đang...
"Mẫu thử 02," một giọng nói vang lên.
Không phải Lâm Thiên Vũ.
Mà là một giọng nói nữ.
Hoang mang.
"Nếu ngươi đang nghe được điều này, nghĩa là dự án Hư Không đã thất bại.
Virus không thể được kiểm soát.
Nó đã biến đổi.
Nó đã tìm thấy một vật chủ mới."
Lục Minh nhìn xung quanh.
Phòng thí nghiệm này bị bỏ rơi.
Bụi bám dày đặc.
Nhưng trên tường, có những dòng chữ viết bằng máu.
*ĐỪNG TIN LÂM THIÊN VŨ.*
*ĐỪNG TIN BẢNG XẾP HẠNG.*
*CHẾT ĐỂ SỐNG.*
Và rồi, hình ảnh tan biến.
Lục Minh trở lại hiện tại.
Anh nhìn vào retina của mình.
Thông báo mới hiện ra.
*[DỮ LIỆU MỚI ĐƯỢC PHÁT HIỆN: MÃ DI TRUYỀN 'BLACK BLOOD'.]*
*[TRẠNG THÁI: ẨN DẠNG.]*
*[NGUỒN GỐC: MẪU THỬ 02.]*
Lục Minh đứng dậy.
Anh cảm thấy chóng mặt.
Không phải vì đau đớn.
Mà vì sự thật.
Tiêu Hàn không phải là vật chủ duy nhất.
Và K-9 cũng không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.
Họ là những phần của một thí nghiệm.
Một thí nghiệm mà Lâm Thiên Vũ đang cố gắng che giấu.
Và Lục Minh?
Anh là người duy nhất còn lại nhớ được tất cả.
"K-9," Lục Minh nói, giọng anh lạnh lẽo.
"Ai gửi ngươi đến đây?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng bước chân từ phía xa.
Nhiều người.
Họ đang đến.
Lục Minh nhìn vào xác của kẻ Bậc 1.
Nó đã biến thành một đống xác thối.
Nhưng từ trong đống xác đó, một thứ gì đó đang mọc ra.
Một cái cây.
Và nó đang phát triển với tốc độ khủng khiếp.
Lục Minh bước về phía trước.
Anh chạm vào thân cây.
Và nó đang nhìn anh.
Tiếng bước chân ngày càng gần.
Ánh sáng từ đèn pin chiếu vào khu vực đổ nát.
Lục Minh nhìn vào cái cây đen.
Nó không phải là thực vật.
Nó là một dạng sinh học mới.
Một dạng tiến hóa từ máu của K-9 và kẻ Bậc 1.
Và nó đang hấp thụ năng lượng từ môi trường.
Lục Minh biết mình phải đi.
Nhưng anh không thể để lại cái cây này.
Nó là manh mối.
Nó là bằng chứng.
Anh cúi xuống, cố gắng nhổ cái cây lên.
Nhưng nó bám chặt vào mặt đất.
Như thể nó đang生根 (gốc rễ) vào chính xác định vị trí của anh.
"Ngươi không thể mang nó đi," một giọng nói vang lên.
Lục Minh quay lại.
Đứng ở đầu đường là một nhóm người.
Họ mặc quân phục đen.
Trên ngực họ có biểu tượng của Tổ Chức 'Cái Nhìn'.
Người đứng đầu là một phụ nữ.
Gương mặt cô ấy lạnh lùng.
Mắt cô ấy không có đồng tử.
Chỉ có màu trắng đục.
"Ta là Quản Lý," cô ấy nói.
"Và ngươi đã phạm một lỗi lầm nghiêm trọng, Lục Minh."
"Ta không sợ ngươi," Lục Minh nói.
"Ngươi nên sợ," Quản Lý đáp.
"Vì ngươi đã chạm vào thứ không thuộc về ngươi."
Cô ấy giơ tay lên.
Những sợi dây thần kinh điện tử từ tay cô ấy bắn ra, nhắm vào cái cây đen.
Lục Minh lao vào.
Anh không nhắm vào Quản Lý.
Anh nhắm vào cái cây.
Anh cần nó.
Anh cần biết sự thật.
Cú va chạm giữa Lục Minh và Quản Lý tạo ra một vụ nổ âm thanh.
Không khí xung quanh họ bị nén lại.
Lục Minh cảm thấy sức mạnh của Quản Lý.
Nó lớn hơn.
Nó ổn định hơn.
Cô ấy không phải là một kẻ tiến hóa tự phát.
Cô ấy là một sản phẩm của khoa học.
Nhưng Lục Minh có một lợi thế.
Anh có sự hỗn loạn.
Anh không chiến đấu theo quy tắc.
Anh chiến đấu theo bản năng.
Anh để cho Quản Lý đâm vào anh.
Anh để cho những sợi dây thần kinh điện tử cắt vào da thịt anh.
Và khi cô ấy nghĩ rằng mình đã thắng, anh quay người lại.
Dao găm trong tay anh lóe sáng.
Anh đâm vào ngực Quản Lý.
Không phải để giết.
Mà để lấy dữ liệu.
Lưỡi dao chạm vào da thịt cô ấy.
Và ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ冲进 vào đầu Lục Minh.
Anh thấy mọi thứ.
Anh thấy lịch sử của virus.
Anh thấy cách Lâm Thiên Vũ đã tạo ra nó.
Anh thấy cách ông ta đã chọn Tiêu Hàn.
Và anh thấy cách ông ta đã chọn K-9.
Và anh thấy điều cuối cùng.
K-9 không phải là lính.
K-9 là em trai của Tiêu Hàn.
Lục Minh rút dao ra.
Quản Lý ngã xuống.
Máu đỏ tươi chảy ra từ vết thương trên ngực cô ấy.
Nhưng cô ấy không chết.
Cô ấy cười.
Một nụ cười đau đớn.
đã làm tốt," cô ấy thì thầm.
ngươi chưa hiểu...
điều đó."
Lục Minh nhìn vào retina của mình.
Thông báo mới hiện ra.
*[MỤC TIÊU MỚI: TÌM RA K-9.]*
*[VÀ: GIẾT CHẾT ĐỂ TIẾN HÓA.]*
Anh nhìn vào cái cây đen.
Nó đã ngừng phát triển.
Nó đang chờ đợi.
Lục Minh biết mình phải đi.
Nhưng anh không biết đi đâu.
Anh nhìn vào xác của Quản Lý.
Và anh nhìn vào K-9.
Và anh nhìn vào chính mình.
Anh không còn là con người.
Anh là một công cụ.
Một công cụ để giết chóc.
Một công cụ để tiến hóa.
Và anh không biết mình đang tiến hóa thành cái gì.
Lục Minh bước đi.
Anh bỏ lại xác của Quản Lý.
Anh bỏ lại cái cây đen.
Và anh bước vào bóng tối.
Hành lang phía trước dài vô tận.
Nhưng Lục Minh có thể nhìn thấy.
Anh có thể nhìn thấy sự sống.
Và anh có thể nhìn thấy cái chết.
Và ở cuối hành lang, một bóng người đứng đó.
Lâm Thiên Vũ.
Hắn ta không mặc áo bảo hộ.
Hắn ta mặc một bộ vest đen, sạch sẽ, không một vết bẩn.
Hắn ta mỉm cười.
"Chúc mừng, Mẫu thử 01," Lâm Thiên Vũ nói.
"Ngươi đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên.
Giờ, chúng ta bắt đầu bài kiểm tra thứ hai."
Lục Minh siết chặt dao găm.
Máu của Tiêu Hàn vẫn còn dính trên tay anh.
Và trong đầu anh, những ký ức của Tiêu Hàn bắt đầu chảy vào dòng máu của anh.
Anh không còn là Lục Minh.
Anh là một công cụ.
Và công cụ không có lựa chọn.
Lục Minh lao về phía Lâm Thiên Vũ.
Tốc độ của anh vượt xa con người.
Không khí xung quanh anh bị nén lại, tạo ra một tiếng nổ nhỏ.
Lâm Thiên Vũ không né.
Hắn ta đứng yên.
Và khi Lục Minh chạm vào hắn ta, anh nhận ra sự thật kinh hoàng.
Lâm Thiên Vũ không có cơ thể.
Hắn ta là một ảo ảnh.
Một tín hiệu thần kinh.
Lục Minh xuyên qua hắn ta, đập vào tường phía sau.
Và từ trong bức tường, một giọng nói vang lên.
"Ngươi không thể giết chết ý tưởng, Lục Minh.
Ngươi chỉ có thể giết chết những người tin vào nó."
Lục Minh đứng dậy.
Máu chảy từ đầu anh.
Nhưng anh không đau.
Anh nhìn vào retina.
*[NHIỆM VỤ MỚI: TÌM RA NGUỒN GỐC CỦA TÍN HIỆU.]*
*[VÀ: TIẾN HÓA LÊN BẬC 2.]*
Lục Minh cười.
Một nụ cười đầy điên cuồng.
"Thử ta," anh nói với bóng tối.
"Thử ta xem."
Và thế giới im lặng.
Chỉ còn lại tiếng bước chân của một kẻ giết người, và tiếng thì thầm của những ký ức đang chết.
Nhưng trong bóng tối, một thứ gì đó khác đang nhìn anh.
Đôi mắt đỏ ngầu của Tiêu Hàn.
Và một giọng nói thì thầm trong đầu anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận