Chương 8
Không phải vì tàn nhẫn, mà vì sự cần thiết sinh học.
Anh dẫm mạnh lên khối thịt đang quằn quại dưới chân – xác của con sói Alpha.
Da chân anh, giờ đã chuyển sang màu xám tro và cứng như đá granite, không hề cảm nhận được sự mềm mại của da thịt hay sự rung động của cơ bắp đối phương.
Chỉ có một cảm giác lạnh lẽo, vô cơ khi lớp sừng dày đặc của anh nghiền nát hộp sọ của sinh vật đó.
Máu của con sói biến dị – một thứ dịch nhớt đen ngòm, đặc quánh như dầu diesel cũ – bắn tung tóe lên ống kính mắt bảo vệ của Kiệt.
Kiệt, người bạn đồng hành duy nhất còn sót lại trong nhóm của anh, lùi lại hai bước, lưng va mạnh vào tường bê tông nứt nẻ.
Ngực Kiệt phập phồng dữ dội, tay run rẩy nắm chặt khẩu súng trường AK-47 đã bị gỉ sét, nòng súng hướng về phía Lục Minh nhưng lại không dám giương lên.
"Mày làm cái quái gì vậy?" Kiệt hét lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi và một thứ gì đó sâu xa hơn – sự ghê tởm.
đó là đồng đội của chúng ta!
Nó đã tiến hóa, nó đang cố gắng trở về!"
"Đồng đội của mày là con người," Lục Minh đáp, giọng nói của anh trầm xuống, vang lên như tiếng kim loại cọ xát trong phòng kín.
Anh quay đầu lại, đôi mắt với đồng tử co lại thành khe hẹp nhìn thẳng vào Kiệt.
"Cái đó là một cái bẫy sinh học.
Nó đang cố gắng hòa tan cấu trúc tế bào của mày để lấy DNA.
Nếu tao không giết nó, mày sẽ trở thành một phần của đàn sói.
Và tao không định ăn thịt mày."
Kiệt nghẹn lời.
Cậu nhìn xuống bàn tay mình, nơi những vết cắn của con sói trước đó đang bắt đầu chuyển màu tím sẫm, những mạch máu dưới da nổi lên ngoằn ngoèo như mạng nhện.
Sự thật đó khiến cậu nôn mửa.
Kiệt quay đi, úp mặt vào lòng bàn tay, cơ thể co giật trong đau đớn và hoảng loạn.
Lục Minh không chờ đợi sự phản ứng của Kiệt.
Anh quay lại hướng đi, bước tiếp vào bóng tối của hành lang.
Mỗi bước chân của anh giờ đây nặng nề hơn, âm thanh của bàn chân chạm sàn không còn là tiếng bước người nữa mà là tiếng *đập*沉闷, như một khối đá rơi xuống.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang thay đổi theo từng giây.
Những sợi cơ ở chân anh dày lên, gân cốt tái cấu trúc, tạo ra một áp lực liên tục lên các khớp xương.
Nhưng đau đớn là dữ liệu.
Và dữ liệu là sức mạnh.
Trên retina của anh, dòng chữ đỏ nhấp nháy: *[DANH SÁCH TỬ VONG: 10/10.
BẬC 1: SĂN MỒI – HOÀN THÀNH]*.
Nhưng bên cạnh đó, một thông báo mới hiện ra, màu xanh lá cây lạnh lẽo, khác hẳn với màu đỏ máu của những cái chết trước đó.
*[CẢNH BÁO: TÍN HIỆU LÕI VIRUS ĐƯỢC PHÁT HIỆN.
KHOẢNG CÁCH: 50 MÉT.
PHÍA TRƯỚC.]*
Lục Minh dừng lại.
Anh ngửi thấy mùi.
Không phải mùi máu, không phải mùi thối rữa.
Mà là mùi ozone, mùi kim loại nóng chảy, và mùi...
Mùi của một thứ gì đó không thuộc về thế giới hữu cơ này.
Chiến đấu không nổ ra giữa Lục Minh và một kẻ thù.
Nó nổ ra giữa Lục Minh và chính cơ thể anh.
Khi Lục Minh lao vào, những sợi dây thần kinh điện tử từ khối máy móc bắn ra, nhanh như rắn.
Chúng nhắm vào cổ anh, cố gắng cắm vào da carbon của anh.
Lục Minh nghiêng người, một sợi dây cắt qua vai anh, làm rách lớp áo và cứa vào da thịt.
Cơn đau xé toạc cơ thể anh, nhưng anh không dừng lại.
Anh dùng tay trái tóm lấy sợi dây, cảm giác điện giật chạy dọc theo cánh tay, làm tê liệt bàn tay.
Anh cảm thấy cơ bắp của mình đang phản ứng.
Cơ thể anh không còn là của một người bình thường.
Nó là một vũ khí.
Lục Minh dùng sức mạnh của Bậc 1 – *Săn Mồi* – để bẻ gãy sợi dây kim loại.
Tiếng kim loại gãy vang lên chói tai.
Anh lao vào khối máy móc, đưa dao vào lõi phát sáng.
Nhưng ngay khi lưỡi dao chạm vào bề mặt kim loại, một cú sốc tâm lý tấn công anh.
*Ký ức.*
Không phải ký ức của anh.
Mà là ký ức của Tiêu Hàn.
Lục Minh thấy mình đang đứng trong một căn phòng trắng.
Một bác sĩ mặc áo choàng trắng đang nhìn anh.
Đó là Lâm Thiên Vũ.
Nhưng Lâm Thiên Vũ trẻ hơn, mắt sáng hơn.
"Mẫu thử 01," Lâm Thiên Vũ nói trong ký ức.
"Ngươi là hy vọng duy nhất.
Virus này không thể bị tiêu diệt bằng súng đạn.
Nó là một phần của DNA con người.
Nó là sự tiến hóa tiếp theo.
Và ngươi...
ngươi là người duy nhất có thể chứa đựng nó mà không bị phát điên."
Lục Minh lắc đầu, cố gắng thoát khỏi ảo ảnh.
"Cút ra khỏi đầu tao!"
"Ngươi không thể," giọng nói trong đầu đáp.
"Ngươi đã tích hợp DNA của sói.
Giờ ngươi là một phần của hệ sinh thái này.
Ngươi không thể giết chết một phần của chính mình."
Lục Minh hét lên, một âm thanh không giống con người.
Anh dùng cả hai tay siết chặt khối máy móc.
Da carbon trên tay anh nóng lên, tỏa ra hơi nóng.
Kim loại bắt đầu chảy.
Tiêu Hàn gào thét.
Em không muốn chết!"
"Em không chết," Lục Minh nói, mắt đỏ ngầu, đồng tử co lại thành một điểm đen.
"Em đang tiến hóa.
Và tao sẽ là người dẫn đường."
Anh đâm dao vào lõi.
Ánh sáng xanh bùng nổ.
Một vụ nổ âm thanh làm vỡ tất cả kính trong phòng.
Lục Minh bị đẩy bay ra xa, đập vào tường.
Anh ngã xuống sàn, thở hổn hển.
Máu chảy từ mũi anh.
Khối máy móc im lặng.
Những sợi dây thần kinh điện tử rũ xuống, vô sinh.
Tiêu Hàn nằm trên bàn mổ.
Mắt cậu ta nhắm lại.
Ngực cậu ta không còn di chuyển.
Lục Minh bò lại gần.
Anh đặt tay lên ngực Tiêu Hàn.
Không có nhịp tim.
Không có hơi thở.
Anh nhìn vào retina.
*[DANH SÁCH TỬ VONG: +1.
TỔNG CỘNG: 11/10.]*
Con số đó không hợp lý.
Nó vượt quá giới hạn.
Và sau đó, một thông báo mới hiện ra, màu đỏ tươi, như máu vừa chảy ra.
*[BẢNG XẾP HẠNG TỬ VONG: VỊ TRÍ 1.
LỤC MINH.]*
*[PHÚC LỢI TỬ THẦN ĐƯỢC MỞ RỘNG: KHẢ NĂNG CẢM NHẬN SÁT KHÍ – TỐI ĐA.
TỐC ĐỘ HỒI PHỤC – TỐI ĐA.]*
Lục Minh đứng dậy.
Anh cảm thấy sức mạnh tuôn chảy trong người.
Nhưng cùng với đó là sự trống rỗng.
Anh vừa giết chết người bạn thân nhất của mình.
Và anh không cảm thấy đau buồn.
Anh chỉ cảm thấy...
Kiệt bước vào phòng, cầm súng.
Cậu ta nhìn Tiêu Hàn.
Nhìn Lục Minh.
Và rồi, cậu ta nhìn vào con số trên retina của Lục Minh – thứ mà giờ đây có thể được nhìn thấy bởi những người đã tiến hóa.
"11," Kiệt thì thầm.
"Mày đã giết 11 người.
kẻ giết người hàng đầu."
Lục Minh quay lại.
Anh nhìn Kiệt.
Anh không thấy sự thù hận trong mắt Kiệt.
Chỉ có sự sợ hãi.
Và sự tôn trọng.
"Đúng," Lục Minh nói.
"Và bây giờ, tao sẽ đi tìm người đứng sau tất cả những điều này.
Ta sẽ tìm ra Lâm Thiên Vũ.
Và ta sẽ phá hủy Bảng Xếp Hạng này."
Kiệt lùi lại.
"Mày không thể làm được.
Mày là một con quái vật."
"Đúng," Lục Minh đáp.
"Và quái vật không cần đạo đức."
Anh bước ra khỏi phòng, bỏ lại xác Tiêu Hàn và Kiệt đang run rẩy trong bóng tối.
Hành lang phía trước tối đen như mực.
Nhưng Lục Minh có thể nhìn thấy.
Anh có thể nhìn thấy sự sống.
Và anh có thể nhìn thấy cái chết.
Và ở cuối hành lang, một bóng người đứng đó.
Lâm Thiên Vũ.
Hắn ta không mặc áo bảo hộ.
Hắn ta mặc một bộ vest đen, sạch sẽ, không một vết bẩn.
Hắn ta mỉm cười.
"Chúc mừng, Mẫu thử 01," Lâm Thiên Vũ nói.
"Ngươi đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên.
Giờ, chúng ta bắt đầu bài kiểm tra thứ hai."
Lục Minh siết chặt dao găm.
Máu của Tiêu Hàn vẫn còn dính trên tay anh.
Và trong đầu anh, những ký ức của Tiêu Hàn bắt đầu chảy vào dòng máu của anh.
Anh không còn là Lục Minh.
Anh là một công cụ.
Và công cụ không có lựa chọn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận