Chương 10
Mùi kim loại của máu tươi trộn lẫn với mùi hăng hắc của ozone từ các thiết bị điện tử bị cháy nổ tạo nên một hương vị của sự kết thúc.
Lục Minh không rút súng.
Anh đứng yên, mắt dán chặt vào "Node" – cái xác vừa ngừng thở trước mặt anh.
Đó không phải là một con người, cũng không hoàn toàn là một con quái vật.
Nó là một sự kết hợp kỳ dị của mô sinh học và các ống dẫn dữ liệu, một sản phẩm của sự tiến hóa cưỡng bức.
Trên retina của anh, giao diện *Bảng Xếp Hạng Tử Vong* đang nhấp nháy dữ dội.
Những con số đỏ thẫm chạy dọc theo mép thị giác, nhưng thay vì tăng điểm số khi anh hạ gục đối thủ, nó hiển thị một dòng mã lỗi màu đỏ: *[DỮ LIỆU DI TRUYỀN MẤT TRỢNG.
ĐANG TÁI CẤP PHẠM.]*.
Tim Lục Minh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất an sâu thẳm.
Cơ thể anh rung lên từng li từng chút, những tế bào dưới lớp da đang rên rỉ, đòi hỏi một sự thay đổi mà anh chưa sẵn sàng chấp nhận.
Anh nhìn vào bàn tay của mình.
Da thịt màu xám xịt, tĩnh mạch nổi rõ như những con rắn nhỏ màu xanh đen đang bò dưới lớp biểu bì.
Đây là dấu hiệu của Bậc 0 đang cố gắng leo lên Bậc 1.
Nhưng không có sự sung sướng của sức mạnh mới, chỉ có đau đớn.
Mỗi mạch máu như đang bị đốt cháy từ bên trong bởi axit di truyền.
Lục Minh nghiến răng, cố gắng giữ ý thức tỉnh táo.
Nếu anh mất kiểm soát ngay bây giờ, anh sẽ trở thành một con quái vật vô tri, một con mồi ngon cho bất kỳ ai đi ngang qua.
"Đừng chết," anh thì thầm, giọng khàn khặc.
Không phải vì lòng trắc ẩn.
Mà vì anh cần dữ liệu từ xác này.
Anh cần biết tại sao *Bảng Xếp Hạng* lại bị lỗi.
Tại sao cái chết của một Node lại không mang lại điểm số, mà lại mang lại sự hỗn loạn?
Anh cúi xuống, dùng dao găm cắt một mẫu mô từ cánh tay của xác chết.
Khi lưỡi dao chạm vào da thịt, một luồng điện tĩnh bắn ra, làm tê liệt bàn tay anh trong một giây.
Nhưng anh không rút tay lại.
Anh đưa mẫu mô lên gần mắt, quan sát dưới ánh sáng yếu ớt của đèn pin.
Các tế bào không phân hủy.
Chúng đang...
tái cấu trúc.
Những sợi protein xoắn lại thành những cấu trúc hình học hoàn hảo, giống như những tòa tháp vi mô đang mọc lên từ đống đổ nát.
Lục Minh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Không phải đau vật lý, mà là đau về mặt nhận thức.
Những ký ức không phải của anh bắt đầu tràn vào.
Tiếng khóc.
Và một giọng nói lạnh lùng, quen thuộc: *"Sự tiến hóa là sự loại bỏ.
Ngươi là rác rưởi."*
Anh nhắm mắt lại, đẩy những ký ức đó ra xa.
Anh không có thời gian để phân tích tâm lý.
Anh phải sống.
Và để sống, anh phải hiểu quy luật mới này.
Quy luật nơi cái chết không phải là kết thúc, mà là một cập nhật phần mềm.
Cánh cửa phòng thí nghiệm rung lắc dữ dội.
Tiếng kim loại bị bẻ cong phát ra chói tai.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang, xen lẫn với tiếng cười nói thô bỉ.
Một nhóm “Clearers” – những kẻ tiến hóa chuyên săn lùng Node để lấy điểm – đang tiến tới.
Trên retina của Lục Minh, tên của chúng hiện lên, kèm theo những chỉ số đáng sợ: *Đội Xích Đỏ – Điểm Tử Vong Trung Bình: 500+*.
Họ không phải là những kẻ tiến hóa tự phát.
Họ là những cỗ máy giết người, được huấn luyện để tối đa hóa số lượng cái chết.
Mỗi thành viên trong đội đều có ngoại hình biến dạng rõ rệt: người thì có thêm chi tay, người thì da thịt sần sùi như đá, người thì mắt đỏ ngầu đầy sát khí.
“Chúng ta không có thời gian,” một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Đó là Trương Vĩ.
Lục Minh quay lại.
Trương Vĩ đứng ở góc phòng, tay cầm một khẩu súng năng lượng cũ kỹ.
Gương mặt anh ấy tái nhợt, mồ hôi đẫm trán.
Nhưng ánh mắt anh ấy thì kiên định hơn bất kỳ lúc nào.
“Trương Vĩ?” Lục Minh gọi, giọng run run.
ngươi còn sống?”
“Không,” Trương Vĩ đáp, giọng trầm trầm.
“Ngươi đang nhìn thấy một bản sao.
Một ký ức được lưu trữ trong mạng lưới thần kinh của Node.
Tôi đã chết, Lục Minh.
Nhưng ý chí của tôi vẫn còn.”
“Tại sao ngươi lại ở đây?”
“Để đưa ngươi ra lựa chọn,” Trương Vĩ nói.
“Đội Xích Đỏ sắp phá vỡ cánh cửa.
Họ sẽ giết ngươi.
Họ sẽ lấy đi chiếc nhẫn.
Họ sẽ lấy đi cơ hội tiến hóa của ngươi.”
“Vậy thì chúng ta chiến đấu,” Lục Minh nói, siết chặt chiếc nhẫn trong tay.
“Không,” Trương Vĩ lắc đầu.
“Chiến đấu thông thường sẽ không đủ.
Họ quá mạnh.
Và ngươi...
ngươi chưa sẵn sàng.”
“Sẵn sàng cho cái gì?”
“Cho sự hy sinh,” Trương Vĩ nói.
“Cho sự trao đổi.”
Cánh cửa vỡ tung.
Mảnh kim loại bay vào phòng, cắt vào không khí như những lưỡi dao.
Đội trưởng Xích Đỏ bước vào, một gã đàn ông với nửa khuôn mặt là kim loại, mắt đỏ rực như ngọn lửa.
Hắn nhìn thấy Lục Minh, rồi nhìn thấy Trương Vĩ.
“Mẫu thử 01,” hắn cười, tiếng cười như kim loại cọ xát.
“Và một cái bóng.
Hôm nay là ngày may mắn.”
Lục Minh nhìn Trương Vĩ.
Anh thấy sự bình tĩnh trong ánh mắt của người bạn cũ.
Anh hiểu ra.
Đây không phải là một cuộc chiến để sống sót.
Đây là một bài kiểm tra.
Một bài kiểm tra về đạo đức sinh học.
Về việc ai có quyền quyết định số phận của kẻ khác.
“Làm đi,” Trương Vĩ nói.
Để lấy sức mạnh.”
“Không,” Lục Minh từ chối.
“Tôi sẽ không giết người vô tội.”
“Tôi không vô tội,” Trương Vĩ nói.
“Tôi là một phần của hệ thống.
Và hệ thống cần một sự hy sinh để tiến hóa.
Hãy chọn, Lục Minh.
Công bằng hay Đúng đắn?”
Lục Minh nhìn vào chiếc nhẫn.
Nhìn vào Hunter đang đứng im lìm ở cửa.
Nhìn vào Đội Xích Đỏ đang lao vào.
Anh hiểu ra.
Không có lựa chọn nào là đúng.
Chỉ có lựa chọn nào là cần thiết.
Không phải do virus.
Mà do một phản ứng dây chuyền từ dữ liệu bị xóa của Trương Vĩ.
Một phần nhỏ dữ liệu – *ký ức về sự hy sinh* – đã dính vào chiếc nhẫn và truyền vào Lục Minh.
Lục Minh giơ tay lên.
Không phải để đỡ.
Mà để nắm lấy.
Bàn tay màu trắng ngà của anh nắm lấy móng vuốt kim loại của Đội trưởng Xích Đỏ.
Không có tiếng va chạm.
Chỉ có tiếng kim loại bị bẻ cong.
Lục Minh siết chặt.
Móng vuốt của Đội trưởng Xích Đỏ bị gãy.
Gương mặt của gã đàn ông đó biến dạng, từ ngạc nhiên sang kinh hoàng.
“Làm sao...?” gã lắp bắp.
Lục Minh nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của gã.
Anh không cảm thấy thù hận.
Anh không cảm thấy thương xót.
Anh chỉ cảm thấy...
trống rỗng.
Một sự trống rỗng tuyệt đối.
Như thể anh đã mất đi một phần quan trọng của chính mình.
“Tôi đã chọn,” Lục Minh nói, giọng anh lạnh lẽo, không một cảm xúc.
“Tôi đã chọn đúng đắn.”
Anh đẩy mạnh.
Cơ thể của Đội trưởng Xích Đỏ bay ra xa, đập vào tường, tạo ra một hố lõm sâu.
Những thành viên còn lại của Đội Xích Đỏ nhìn anh với vẻ kinh hãi.
Họ không nhìn thấy một con người.
Họ nhìn thấy một thiên tai.
Lục Minh quay lại, nhìn Hunter.
Con quái vật đó cúi đầu, rồi quay đi, biến mất vào bóng tối.
Nhiệm vụ của nó đã hoàn thành.
Lục Minh nhìn vào chiếc nhẫn trong tay.
Nó đã tan chảy, hợp nhất vào da thịt anh.
Dòng chữ *LM* giờ đã nằm dưới lớp da mới, phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Trên retina của anh, Bảng Xếp Hạng trở lại.
Nhưng nó đã thay đổi.
Thay vì điểm số, nó hiển thị một danh sách tên.
Và tên đầu tiên là *Lục Minh*.
Nhưng bên cạnh tên anh, không phải là số điểm.
Mà là một từ duy nhất: *[KẺ HY SINH]*.
Và rồi, một thông báo mới hiện ra, làm rung chuyển toàn bộ ý thức của anh:
*[CẢNH BÁO: MẪU THỬ 02 ĐÃ THỨC TỈNH.]*
*[VỊ TRÍ: NGAY SAU LƯNG NGÀI.]*
Lục Minh quay lại.
Nhưng không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối.
Và trong bóng tối, một giọng nói thì thầm, giống hệt giọng của anh:
*"Chào mừng ngươi trở lại, Lục Minh.
Hoặc nên gọi là...
Mẫu thử 01?"*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận