Chương 6

Chương 6: Lục Minh: Giết Chết Để Tiến Hóa

Lục Minh không chạy.

Trong khi tiếng bước chân dồn dập của những kẻ săn mồi khác vang lên ở cuối hành lang, anh ta cúi xuống, dùng lưỡi dao găm bằng sắt gỉ cứa nhẹ vào da cổ của người Harvesters còn hơi ấm nhất – gã đàn ông to lớn tên là "Gấu".

Cơ thể Gấu co giật lần cuối, những sợi cơ bắp đã chết cứng lại thành những khối màu tím sẫm.

Lục Minh không cảm thấy sự ghê tởm.

Cảm xúc đó là một lỗi hệ thống, một sự lãng phí năng lượng glucose quý giá mà cơ thể anh đang tuyệt vọng cần để duy trì nhịp tim.

Anh cắt một lát thịt mỏng, khoảng hai centimét vuông.

Máu đen sẫm, đặc quánh như nhựa đường, trào ra từ vết cắt.

Mùi hương nồng nặc của đồng và thối rữa xộc vào mũi, kích thích các thụ thể khứu giác đang bị kích hoạt quá mức do stress.

Trên retina của Lục Minh, dòng chữ đỏ thẫm nhấp nháy, cắt ngang tầm nhìn: *+3 Điểm Tử Vọng.

Tổng cộng: 3/10.

Cấp độ: Bậc 0 (Suy Yếu).*

Con số đó là một lời nguyền.

Ba mạng người.

Nhưng anh vẫn là Bậc 0.

Một cái bình nước vỡ không thể chứa nước dù có đổ vào bao nhiêu.

"Đừng làm vậy, Minh," Tiêu Hàn thì thào, giọng run rẩy.

Cậu trai trẻ đang dựa vào bức tường bê tông nứt nẻ, tay ôm chặt lấy vết thương ở cánh tay.

Máu tươi đỏ tươi – màu của con người chưa tiến hóa – đang thấm qua lớp vải rách nát.

họ là người.

Chúng ta không thể..."

Lục Minh quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo như đá băng.

"Họ đã chọn trở thành thú vật.

Và thú vật thì không có nhân tính." Anh nhai lấy lát thịt vừa cắt.

Vị mặn chát, tanh tưởi và đắng chát lan tỏa trong miệng.

Không có sự buồn nôn.

Chỉ có sự chấp nhận.

Cơ thể anh đang hấp thụ protein, axit nucleic, và quan trọng nhất là những đoạn mã di truyền bất ổn định đang lưu hành trong máu của nạn nhân.

Đây không phải là ăn thịt đồng loại.

Đây là sinh học.

Đây là sự thích nghi.

Đột nhiên, không khí trong hành lang trở nên nặng nề.

Áp suất thay đổi.

Những bóng người trong góc nhìn ngoại vi của Lục Minh trở nên mờ nhạt, như thể thực tại đang bị xé toạc.

Từ phía đầu hành lang, ba bóng dáng cao lớn bước ra.

Họ không mặc quần áo thường dân.

Họ mặc những bộ giáp polymer mỏng, ánh lên màu trắng bóng loáng, trên ngực in huy hiệu một con mắt đang mở to – biểu tượng của 'Cái Nhìn'.

Ba tay súng Harvesters.

Những kẻ thu lượm.

Người dẫn đầu, một gã đàn ông với khuôn mặt bị biến dạng bởi những đường khâu kim loại chạy dọc theo hàm, nâng khẩu súng trường bắn đạn hơi áp lực lên.

"Mẫu thử 01," giọng nói của hắn ta trầm đục, mang theo tiếng tĩnh điện.

"Ngươi đã vượt quá giới hạn kiểm soát.

Hãy giao nộp lõi dữ liệu.

Chúng ta sẽ kết thúc nỗi đau của ngươi."

Lục Minh lau máu trên miệng bằng mu bàn tay.

Anh nhìn Tiêu Hàn, rồi quay lại đối mặt với ba gã sát thủ.

"Tiêu Hàn, chạy," anh ra lệnh, giọng bình thản đến kinh ngạc.

"Chạy về phía trái.

Đừng quay lại."

"Nhưng anh..."

"Chạy!" Lục Minh hét lên, âm thanh xé toạc sự im lặng.

Trong khi Tiêu Hàn hoảng loạn lao vào một lối đi phụ, Lục Minh bước tới.

Anh không rút vũ khí.

Anh mở rộng lòng bàn tay, để lộ những đường vân da đang chuyển màu đen sẫm.

Quá trình carbon hóa đang bắt đầu, chậm chạp nhưng không thể đảo ngược.

"Tại sao ngươi không chiến đấu?" Gã Harvesters dẫn đầu cười, một nụ cười đầy khinh miệt.

"Ngươi là một con chuột trong lồng thí nghiệm.

Ngươi không thể thoát khỏi bàn tay của chúng ta."

"Đúng," Lục Minh đáp.

"Nhưng chuột cũng có thể cắn vỡ lồng."

Và rồi, chiến đấu bắt đầu.

Không có nghi thức.

Không có cảnh báo.

Gã Harvesters bên trái lao tới, một lưỡi dao plasma xanh lè sáng rực trong tay.

Tốc độ của hắn đáng kinh ngạc, vượt xa khả năng của một con người bình thường.

Lục Minh nghiêng người, cảm thấy luồng nhiệt từ lưỡi dao lướt qua tai, đốt cháy vài sợi tóc.

Mùi tóc cháy phảng phất.

Anh phản công.

Tay phải của Lục Minh, đã cứng hóa thành lớp giáp carbon đen kịt, chém ngang qua cổ họng của gã Harvesters.

Không có tiếng máu phun ra.

Lớp giáp carbon của Lục Minh cắt đứt cơ và mạch máu với độ chính xác phẫu thuật.

Gã Harvesters sững lại, mắt mở to trong sự kinh hoàng, rồi ngã xuống.

*Một.*

Hai gã còn lại đồng loạt nổ súng.

Những viên đạn hơi áp lực xé toạc không khí, nhắm thẳng vào ngực Lục Minh.

Anh không né.

Anh không thể né.

Khoảng cách quá gần.

Thay vào đó, anh đưa tay trái ra, tạo thành một tấm khiên phẳng.

Đập!*

Ba tiếng va chạm vang lên liên tiếp.

Lực tác động đẩy Lục Minh lùi lại, đôi chân trượt trên sàn nhà bê tông.

Lớp da carbon trên bàn tay anh nứt vỡ, lộ ra những sợi cơ đỏ tươi bên dưới.

Một cơn đau dữ dội chạy dọc theo cánh tay, tê liệt các đầu dây thần kinh.

Nhưng anh không hét lên.

Anh nghiến răng, máu chảy từ khóe miệng.

"Đừng có mơ," Gã Harvesters dẫn đầu gầm lên, lao tới với cú đấm thẳng vào mặt Lục Minh.

Lục Minh hạ thấp đầu, tránh cú đấm chết người đó.

Bàn tay hắn ta lướt qua trán anh, chỉ để lại một vết xước nhỏ.

Nhưng lực va chạm khiến anh mất thăng bằng.

Anh ngã xuống, lưng đập mạnh vào sàn nhà.

Không khí bị ép ra khỏi phổi.

Anh ho,咳 ra một ngụm máu.

Nhưng đây là cơ hội.

Khi gã Harvesters đứng trên, Lục Minh dùng hai chân đá mạnh vào khớp gối của hắn.

*Crack.* Tiếng xương gãy vang lên rõ ràng.

Gã Harvesters gào thét, quỵ xuống.

Lục Minh ngồi dậy, tay phải cầm dao găm, đâm thẳng vào nách của hắn – nơi lớp giáp polymer mỏng nhất.

Lưỡi dao xuyên thủng.

Máu đen phun ra, bắn lên mặt Lục Minh.

Anh xoay dao, xé toạc vết thương, rồi rút ra và đâm vào tim.

*Hai.*

Chỉ còn một.

Gã Harvesters cuối cùng, người đã bắn những viên đạn đầu tiên, đang run rẩy.

Hắn nhìn đồng đội của mình chết dưới tay một "thường nhân" với ánh mắt sợ hãi.

"Không thể nào..." hắn thì thào.

"Ngươi là Bậc 0.

Ngươi không thể..."

"Ta không cần cấp độ," Lục Minh nói, giọng khàn khàn.

"Ta cần sự sống."

Gã Harvesters còn lại rút ra một quả bom khói, ném vào mặt Lục Minh.

Một đám mây trắng dày đặc bao phủ không gian.

Mùi hương hắc nghẹn ngào.

Lục Minh nhắm mắt, dựa vào giác quan khác.

Anh nghe thấy tiếng bước chân chạy.

Anh ngửi thấy mùi ozone và sợ hãi.

Anh chờ đợi.

Khi gã Harvesters lao tới, Lục Minh mở mắt.

Anh không nhìn thấy.

Anh cảm nhận.

Sự thay đổi áp suất không khí.

Sự rung động của sàn nhà.

Anh đưa tay ra, bắt lấy cổ tay của gã Harvesters.

Lớp da carbon của anh bám lấy da thịt của đối thủ, như một cái bẫy thép.

"Ngươi đã sai," Lục Minh nói, gần như thì thầm.

"Ta không cần nhìn."

Anh bẻ gãy cổ của gã Harvesters.

*Crack.*

*Còn lại: 0.*

Lục Minh đứng dậy, thở hổn hển.

Máu của ba kẻ thù chảy thành dòng trên sàn nhà, hòa lẫn với máu của chính anh.

Trên retina, dòng chữ đỏ thẫm nhấp nháy: *+3 Điểm Tử Vọng.

Tổng cộng: 6/10.

Cấp độ: Bậc 0 (Suy Yếu).*

Sáu điểm.

Vẫn là Bậc 0.

Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh.

Anh đã giết ba người.

Anh đã hấp thụ năng lượng của họ.

Nhưng cơ thể anh vẫn yếu ớt.

Vẫn là một con chuột trong lồng thí nghiệm.

"Minh!" Tiếng gọi của Tiêu Hàn vang lên từ phía sau.

Lục Minh quay lại.

Tiêu Hàn đang chạy về phía anh, mặt mày nhợt nhạt.

Nhưng khi Lục Minh nhìn kỹ hơn, anh thấy điều gì đó không đúng.

Tiêu Hàn không chạy về phía anh.

Cậu đang chạy về phía gã Harvesters vừa chết.

"Tiêu Hàn?" Lục Minh gọi.

Tiêu Hàn dừng lại.

Cậu quay đầu, ánh mắt không còn sự sợ hãi hay trung thành.

Nó trống rỗng.

Trống rỗng như những con mắt của những xác chết vừa rồi.

"Minh," Tiêu Hàn nói, giọng nói không còn run rẩy.

Nó lạnh lùng.

"Anh đã làm rất tốt.

Nhưng anh vẫn chưa hiểu."

Lục Minh nhíu mày.

"Hiểu điều gì?"

"Về sự tiến hóa," Tiêu Hàn đáp.

Cậu bước tới, tay phải cầm một khẩu súng nhỏ – khẩu súng của gã Harvesters vừa chết.

"Tiến hóa không phải là hấp thụ.

Nó là loại bỏ."

Lục Minh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Không phải vì mối đe dọa trước mắt.

Mà vì giọng nói của Tiêu Hàn.

Nó giống hệt giọng nói của những gã Harvesters.

Giọng nói của 'Cái Nhìn'.

"Tiêu Hàn, hạ súng xuống," Lục Minh nói, giọng bình thản nhưng đầy cảnh giác.

"Không thể," Tiêu Hàn cười, một nụ cười méo mó, đầy khinh miệt.

"Anh là Mẫu thử 01.

Nhưng em là Mẫu thử 02.

Và em đã được thiết kế để loại bỏ những phiên bản thất bại."

Lục Minh nhìn vào Tiêu Hàn.

Cậu ta không còn là người bạn thân thiết.

Cậu ta là một cỗ máy giết người.

Một bản sao.

Một kẻ phản bội.

"Vì sao?" Lục Minh hỏi.

"Vì anh không đủ mạnh," Tiêu Hàn đáp.

"Và vì anh đang nhớ.

Ký ức là gánh nặng.

Và em sẽ giúp anh giải phóng nó."

Tiêu Hàn giơ súng lên.

Lục Minh không di chuyển.

Anh chỉ nhìn.

Nhìn vào đôi mắt trống rỗng của người bạn mình.

Và trong khoảnh khắc đó, anh hiểu ra sự thật.

Thế giới này không phải là một thảm họa.

Nó là một cuộc lọc rửa.

Và anh là một trong những kẻ cần bị loại bỏ.

Nhưng Lục Minh không chấp nhận số phận.

Khi viên đạn bắn ra, Lục Minh không né.

Anh lao tới.

Nhanh hơn bất kỳ ai đã từng gặp.

Anh lao vào Tiêu Hàn, va chạm mạnh mẽ.

Hai người ngã xuống, súng rơi ra xa.

Lục Minh nằm trên Tiêu Hàn, tay phải cầm dao găm, tay trái bóp chặt cổ họng của cậu.

"Anh không thể giết em," Tiêu Hàn khò khè, mắt trợn ngược.

"Em là sự hoàn hảo.

Anh là sự lỗi lầm."

"Đúng," Lục Minh đáp, giọng lạnh như băng.

"Và em sẽ là người đầu tiên bị xóa."

Anh ấn dao xuống.

Nhưng thay vì đâm vào tim, anh đâm vào vai của Tiêu Hàn.

Một vết thương không chết người.

Nhưng đủ đau.

"Ta không giết ngươi," Lục Minh nói, rút dao ra.

"Ta muốn ngươi sống.

Ta muốn ngươi nhớ.

Và ta muốn ngươi chạy về báo cáo cho Lâm Thiên Vũ."

Tiêu Hàn kinh ngạc.

"Sao?"

"Vì ta cần họ biết rằng ta còn sống," Lục Minh đáp, đứng dậy.

"Và ta cần họ sợ."

Anh nhìn vào xác của ba gã Harvesters.

Trên retina, dòng chữ đỏ thẫm nhấp nháy: *+3 Điểm Tử Vọng.

Tổng cộng: 6/10.

Cấp độ: Bậc 0 (Suy Yếu).*

Và bên cạnh đó, một dòng chữ mới hiện ra.

Như thể nó không muốn được nhìn thấy.

*Lưu ý: Hệ thống đang ghi nhận sự bất ổn định di truyền.

Tiến hóa Bậc 1 yêu cầu: Sự hy sinh.*

Lục Minh nhìn vào dòng chữ đó.

Sự hy sinh?

Anh nhìn vào xác của Gấu.

Nhìn vào lát thịt còn dính trên tay.

Và anh hiểu ra.

Tiến hóa không chỉ là hấp thụ.

Nó là thay thế.

Nó là ăn thịt chính mình.

Lục Minh cúi xuống, nhặt lấy lát thịt còn lại.

Và anh ăn nó.

Vị mặn chát.

Và ngọt ngào.

Khi anh nuốt xuống, anh cảm thấy một sự thay đổi.

Một sự nóng bỏng chạy dọc theo mạch máu.

Những tế bào của anh đang phân chia.

Những đoạn mã di truyền của nạn nhân đang được tích hợp.

Nhưng cùng với đó, anh cảm thấy một thứ gì đó khác.

Không phải của anh.

Mà của Gấu.

Anh thấy một phòng thí nghiệm.

Anh thấy những bác sĩ đang tiêm một loại dịch đen vào cơ thể một đứa trẻ.

Và anh thấy một giọng nói vang lên: *"Mẫu thử 02, hãy giết Mẫu thử 01.

Hãy trở nên mạnh mẽ hơn.

Hãy trở nên hoàn hảo hơn."*

Lục Minh run rẩy.

Anh nhìn vào Tiêu Hàn, đang nằm trên sàn nhà, đau đớn và sợ hãi.

Và anh hiểu ra sự thật cuối cùng.

Họ không phải là những bản sao.

Họ là những phiên bản.

Và anh là phiên bản đầu tiên.

Và phiên bản đầu tiên luôn bị loại bỏ.

Lục Minh đứng dậy, bước đi.

Để lại Tiêu Hàn ở lại phía sau.

Để lại những xác chết ở lại phía sau.

Và trong bóng tối của hành lang, anh nghe thấy một giọng nói vang lên.

Quen thuộc.

"Chào mừng trở lại, Mẫu thử 01," giọng nói ấy vang lên.

"Trò chơi mới bắt đầu."

Và Lục Minh biết rằng, anh không thể chạy trốn nữa.

Anh phải giết.

Để tiến hóa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập