Chương 5

Hàng loạt giọt máu nóng hệt bắn ra, vẽ lên không khí những đường cong parabol ngắn ngủi trước khi rơi xuống nền bê tông nứt nẻ.

Gã đàn ông với cây gậy sắt trong tay cứng đờ.

Mắt anh ta trợn ngược, đồng tử giãn rộng đến mức tròng trắng chiếm ưu thế, nhìn vào vết cắt sạch lẹ trên cổ mình như thể đang nhìn một hiện tượng siêu nhiên.

Không có sự hỗn loạn của các dây thần kinh còn sót lại, chỉ có sự im lặng chết chóc của hệ thống tuần hoàn bị ngắt kết nối.

Lục Minh không thở hổn hển.

Nhịp tim anh ta duy trì ở mức 60 nhịp mỗi phút, ổn định như một chiếc đồng hồ đo thời gian sinh học được hiệu chỉnh chính xác.

Anh đứng đó, tay vẫn giữ nguyên tư thế cầm dao, mũi dao lạnh lẽo hướng về phía xác chết đang đổ gục.

Tiếng va chạm nặng nề vang lên khi cơ thể gã đàn ông chạm đất, kèm theo tiếng rít của chất lỏng bên trong bị ép ra ngoài qua vết thương hở.

anh giết hắn?" Tiêu Hàn đứng lùi lại hai bước, đôi mắt mở to, miệng hé mở nhưng không thốt nên lời.

Cậu nhìn chằm chằm vào vũng máu đang lan rộng, sau đó nhìn lên khuôn mặt lạnh băng của Lục Minh.

"Hắn là người.

Hắn là một người đàn ông bình thường."

"Hắn không còn là người nữa," Lục Minh đáp, giọng nói không chút dao động.

Anh cúi xuống, dùng mũi dao khoét nhẹ vào lớp da xám xịt đang bao phủ cơ thể gã đàn ông.

Da thịt dưới mũi dao không chảy máu đỏ tươi, mà tiết ra một chất dịch nhầy, màu xanh lục, có mùi tanh nồng nặc của axit và thối rữa.

"Virus 'Hư Không' đã thay đổi cấu trúc tế bào của hắn.

Nếu ta không cắt đứt nguồn cung cấp oxy cho não bộ trong vòng ba giây, hắn sẽ phục hồi lại và biến thành một con quái vật cấp độ thấp.

Ta đã tiết kiệm thời gian cho chúng ta."

Tiêu Hàn nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

Cậu muốn tin rằng Lục Minh đang nói đúng, nhưng nỗi kinh hoàng trong tâm trí cậu không thể bị lý trí đè nén.

nhưng anh đã giết một người sống.

Trong Bảng Xếp Hạng, cái chết này sẽ được ghi nhận.

Anh sẽ lên hạng."

Lục Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua tầm nhìn của mình.

Trong góc phải của thị trường, một dòng chữ màu đỏ nhấp nháy, sau đó chuyển sang màu vàng kim ổn định: *+1 Kill.

Current Rank: 9.*

Con số 9 rực sáng, như một vết thương hở trên giác mạc.

Nó không mang lại cảm giác chiến thắng, mà chỉ là một gánh nặng mới.

Một lời nhắc nhở rằng anh đang trượt sâu hơn vào cái hố đen của sự phi nhân.

"Tiến hóa không quan tâm đến đạo đức, Tiêu Hàn," Lục Minh nói, lau sạch lưỡi dao vào quần của gã chết.

"Nó chỉ quan tâm đến hiệu suất.

Và hiệu suất cao nhất hiện tại là loại bỏ mối đe dọa."


Bóng dáng đó nhảy lên ban công, rơi xuống sàn nhà với một tiếng động nhẹ nhàng đáng sợ.

Khi ánh sáng yếu ớt từ mặt trăng chiếu vào, Tiêu Hàn và Lục Minh mới nhìn rõ kẻ intruder.

Đó là một người đàn ông, nhưng cơ thể anh ta đã biến đổi hoàn toàn.

Da anh ta có màu xanh xám, giống như xác chết, và trên lưng anh ta mọc ra những chiếc gai xương nhọn hoắt, dài gần một mét.

Đôi mắt anh ta không có tròng trắng, chỉ toàn là màu đỏ máu, và miệng anh ta mở rộng đến tai, lộ ra hàng răng nanh sắc nhọn, nhọn hoắt như kim tiêm.

"Lục Minh," kẻ đó nói, giọng nói khàn khàn, như thể phát ra từ một chiếc ống khói cũ.

"Ngươi đã giết một người.

Ngươi đã leo lên vị trí thứ 9.

Điều này khiến ngươi trở nên...

hấp dẫn."

Lục Minh không nói gì.

Anh quan sát đối thủ.

Cơ bắp của kẻ đó phồng to, nhưng không săn chắc.

Chúng lỏng lẻo, như thể chứa đầy khí gas.

Đây là một sự tiến hóa sai lệch.

Virus đang kiểm soát cơ thể anh ta, biến anh ta thành một cỗ máy giết chóc đơn thuần, nhưng thiếu đi sự kiểm soát của ý thức.

"Ngươi là ai?" Lục Minh hỏi, giọng lạnh lùng.

"Ta là kẻ thù của ngươi," kẻ đó đáp, cười một cách méo mó.

"Và ta là người sẽ lấy mạng ngươi.

Lâm Thiên Vũ đã đưa ra lệnh.

Ngươi phải chết.

Trước khi ngươi hiểu ra sự thật."

"Lâm Thiên Vũ," Lục Minh lặp lại tên đó, cảm giác giận dữ bùng lên trong lồng ngực.

Nhưng anh nhanh chóng dập tắt nó.

Cảm xúc là yếu tố gây bất lợi trong chiến đấu.

"Hắn muốn ta chết vì ta là một mối đe dọa cho trật tự của hắn."

"Hắn muốn ta chết vì ta là một lỗi trong hệ thống," kẻ đó gầm lên, những chiếc gai trên lưng rung động, phát ra âm thanh rít lên như kim loại ma sát.

"Và ta sẽ sửa lỗi đó bằng cách xé xác ngươi ra!"

Kẻ đó lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Những chiếc gai trên lưng vung lên như những lưỡi dao bay.

Lục Minh không né tránh.

Anh đứng yên, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng.

Khi những chiếc gai cách anh ta chỉ còn nửa mét, Lục Minh di chuyển.

Anh nghiêng người sang trái, một động tác nhỏ nhưng chính xác.

Những chiếc gai bay vút qua người anh, cắm sâu vào bức tường phía sau, tạo ra những lỗ hổng lớn.

Đồng thời, Lục Minh vung dao.

Mũi dao đâm vào nách của kẻ đó, nơi lớp da mỏng nhất.

Nhưng thay vì xuyên thủng, mũi dao bị bật ngược lại.

Lục Minh nhíu mày.

"Da cứng?"

Kẻ đó cười, nụ cười đầy khinh miệt.

"Ta là Bậc 2.

Da ta cứng như thép.

Ngươi, một Bậc 1, không thể làm gì được."

Lục Minh rút dao ra, nhìn vào vết trầy xước nhỏ trên da kẻ đó.

Không có máu.

Chỉ có một lớp bụi trắng.

"Đúng vậy," Lục Minh nói, giọng bình thản.

"Ta không thể xuyên thủng da ngươi.

Nhưng ta không cần phải làm vậy."

Anh nhìn vào đôi mắt đỏ rực của kẻ đó.

Anh thấy sự cuồng loạn, sự thiếu kiểm soát.

Đây là điểm yếu.

Lục Minh lùi lại, tạo khoảng cách.

Kẻ đó lại lao tới, lần này với cú đấm thẳng vào mặt.

Lục Minh né tránh, nhưng cú đấm đó đánh trúng vào không khí, tạo ra một luồng gió mạnh làm anh ta mất thăng bằng.

Anh ngã xuống sàn, nhưng ngay lập tức lăn người sang một bên, tránh cú đá tiếp theo.

Cơ thể anh va chạm mạnh với sàn nhà, lớp da mới trên lưng kêu lên một tiếng rít đau đớn.

Nhưng anh không hề tỏ ra đau đớn.

Anh đứng dậy, mắt nhìn chằm chằm vào kẻ đó.

"Ngươi đang mệt," Lục Minh nói.

"Cơ bắp của ngươi đang quá tải.

Ngươi đang tiêu tốn năng lượng quá nhanh.

Nếu ta kéo dài trận đấu, ngươi sẽ tự hủy hoại chính mình."

Kẻ đó gầm lên, lao tới lần nữa.

Nhưng lần này, Lục Minh không né.

Anh chờ đợi.

Khi cú đấm đến gần, anh đưa tay trái ra, bàn tay đã cứng hóa thành lớp giáp đen kịt, chặn lấy cú đấm.

*Đập!*

Tiếng va chạm vang lên như tiếng chuông đồng.

Lực tác động khiến Lục Minh lùi lại ba bước, gót chân trượt trên sàn nhà.

Bàn tay anh tê liệt hoàn toàn, nhưng lớp da đen không hề nứt vỡ.

Kẻ đó kinh ngạc.

"Làm sao...?"

"Carbon hóa," Lục Minh đáp, giọng nói lạnh như băng.

"Nó hấp thụ lực va chạm.

Và nó truyền ngược lại."

Anh nhìn vào cánh tay của kẻ đó.

Những chiếc gai trên lưng đang run rẩy, và một vết nứt nhỏ hiện ra trên khuỷu tay của hắn.

Cấu trúc xương của hắn đang bị rung động từ lực phản hồi.

Lục Minh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, không chút nhân tính.

"Và xương của ngươi đang vỡ."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập