Chương 34
Mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi, pha lẫn với mùi kim loại gỉ sét và một thứ hương vị ngọt lợ đặc trưng của máu cũ khô lại trên tường đá.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại yếu ớt chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của hắn, tạo nên những mảng bóng tối sâu thẳm dưới hốc mắt.
Hắn không chớp mắt.
Cơ thể hắn đang run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi tột độ mà là phản ứng sinh học tự nhiên khi hệ thần kinh bị kích thích quá tải bởi sự im lặng đáng chết này.
Hắn đứng cách thiết bí ẩn mười mét.
Quả cầu kim loại trước mặt vẫn xoay chậm rãi theo chiều kim đồng hồ, tạo nên những đường xoáy quang học đẹp mắt nhưng đầy đe dọa.
Khi nhìn kỹ vào bên trong nó, Lục Minh cảm thấy như thể đáy vực sâu đang nuốt chửng ánh sáng và cả lý trí của mình.
Hắn dừng bước, chân đạp nhẹ trên nền đá lạnh lẽo để kiểm tra độ ổn định.
Không có dấu hiệu bẫy cơ học.
Không có hệ thống phòng thủ tự động thông thường gặp phải trong những khu vực nghiên cứu mật thời chiến tranh thế giới thứ ba đã qua lâu rồi.
Đây chỉ là một không gian tĩnh lặng đáng kinh ngạc đến mức gây bất an cho bất kỳ ai đặt chân vào nơi này dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ để cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với bên ngoài hang động thông thường.
Lục Minh rút điện thoại ra, tay hắn run nhẹ nhưng ngón tay vẫn di chuyển chính xác trên màn hình ảo.
Ứng dụng quét mã gen di động mà hắn đã tự phát triển riêng cho mục đích nghiên cứu cá nhân trước đây khi còn là một kỹ sư sinh học tài năng thuộc Viện Nghiên cứu Y tế Quốc gia được kích hoạt.
Máy quét hiển thị kết quả phân tích nhanh chóng, những dòng dữ liệu xanh lá cây nhảy múa điên cuồng trên màn hình nhỏ bé.
Hắn nheo mắt đọc từng con số, từng chuỗi mã di truyền phức tạp đang giải mã dần trước mắt hắn.
Kết quả đầu tiên hiện ra khiến hơi thở của Lục Minh nghẹn lại trong cổ họng.
"Không thể nào," hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc vang lên trong không gian kín đáo.
"Đây không phải là vật liệu tổng hợp."
Dữ liệu cho thấy thành phần cấu tạo chính của quả cầu này có nguồn gốc hữu cơ.
Nó được dệt nên từ các sợi protein biến đổi gen, một loại mô sống đã bị đông cứng và khoáng hóa theo thời gian.
Nhưng điều khiến Lục Minh kinh hoàng hơn cả là mã di truyền được phát hiện bên trong lớp vỏ ngoài cùng.
Đó không phải là DNA của bất kỳ loài sinh vật nào trên Trái Đất trước thảm họa.
Nó mang cấu trúc xoắn kép nhưng với ba chuỗi thay vì hai, một sự ổn định phi lý mà tự nhiên chưa từng cho phép tồn tại.
Hắn bước thêm một bước nữa.
Tiếng giày boot nặng nề chạm xuống nền đá tạo ra âm thanh vang vọng đáng sợ trong căn phòng thí nghiệm ngầm lạnh lẽo này.
Lục Minh cảm thấy da đầu mình nổi gai ốc khi nhìn vào bề mặt của quả cầu phản chiếu khuôn mặt méo mó của hắn.
Trong ánh mắt đỏ ngầu phản chiếu ấy, hắn không nhận ra chính mình nữa mà chỉ thấy một kẻ thù tiềm tàng đang chờ đợi cơ hội để thức tỉnh.
Giọng nói trầm thấp đột ngột vang lên từ phía sau lưng Lục Minh, làm cho cả người hắn cứng đờ như bị đóng băng.
Hắn quay đầu lại thật nhanh, tay không tự chủ mà di chuyển về hướng thắt lưng nơi thường treo vũ khí dù hiện tại hắn chẳng có gì ở đó.
Tiêu Hàn đứng cách xa năm mét, vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt thì sắc lạnh khác lạ.
Gã chiến hữu luôn hồn nhiên và thiếu suy nghĩ sâu xa này giờ đây đang nhìn quả cầu với một sự dè chừng đến kỳ lạ.
"Em biết thứ gì?" Lục Minh hỏi, giọng điệu giữ nguyên sự lạnh lùng tính toán vốn có của hắn.
Hắn không tin vào bất cứ điều gì mà Tiêu Hàn nói ra trong tình huống như thế này.
Sự xuất hiện đúng lúc quá mức trùng hợp của gã trai trẻ này gợi lên những nghi ngờ sâu sắc trong tâm trí đa nghi của Lục Minh.
Tiêu Hàn lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi quả cầu xoay chậm trước mặt họ.
"Em cũng không biết rõ.
Nhưng mỗi khi đến gần nơi có mùi ozone và kim loại như thế này, em cảm thấy đau ở sau gáy." Gã đưa tay lên chạm vào vết sẹo hình chữ thập trên cổ mình, một dấu hiệu của quá trình đột biến mạnh mẽ mà hắn phải chịu đựng trước đây.
"Như thể có ai đó đang cố gắng xâm nhập vào não bộ em bằng cách nào đó."
Lục Minh nhíu mày, sự hoài nghi trong đầu hắn càng tăng thêm gấp bội.
Hắn quay trở lại nhìn quả cầu, phân tích mối liên hệ giữa phản ứng của Tiêu Hàn và dữ liệu trên màn hình điện thoại.
Virus 'Hư Không' không chỉ là một bệnh dịch đơn thuần mà nó có khả năng điều khiển hành vi vật chủ thông qua các tín hiệu thần kinh phức tạp.
Nếu quả cầu này thực sự là trung tâm phát sóng hoặc bộ nhớ lưu trữ virus, thì việc Tiêu Hàn cảm thấy đau đớn hoàn toàn hợp lý về mặt sinh học.
"Đưa điện thoại cho tôi," Lục Minh ra lệnh ngắn gọn mà không nhìn Tiêu Hàn.
Hắn cần xác minh giả thuyết của mình ngay lập tức trước khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong thế giới mới vận hành trên quy luật 'Sinh tồn của cá thể thích nghi nhất', sự chậm trễ một giây đồng hồ cũng có nghĩa là cái chết chắc chắn đang chờ đợi ở phía sau.
Tiêu Hàn do dự một chút rồi đưa chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ của mình cho Lục Minh.
Màn hình hiển thị ứng dụng quét mã gen tương tự nhưng phiên bản thô sơ hơn nhiều so với công cụ chuyên nghiệp mà Lục Minh sử dụng.
Dữ liệu từ thiết bị của Tiêu Hàn bắt đầu ghi lại những biến động bất thường trong sóng não và nhịp tim khi tiếp cận nguồn phát tín hiệu.
Những con số đỏ rực báo hiệu nguy hiểm cấp độ cao nhất đang tăng dần theo cấp số nhân mỗi giây trôi qua.
"Đây là gì?" Lục Minh hỏi, giọng hắn thấp xuống mức gần như thầm thì để tránh gây kích ứng thêm cho môi trường xung quanh nhạy cảm này.
Hắn nhìn vào Tiêu Hàn với ánh mắt đầy nghi vấn nhưng cũng không giấu được sự tò mò khoa học đang bùng cháy trong lòng mình sau bao năm dài chìm trong bóng tối của sự cô độc và mất mát.
Tiêu Hàn cắn chặt răng, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt trán hắn dù nhiệt độ phòng thấp đến mức đóng băng da thịt.
em là một phần của nó," gã trả lời chậm rãi, từng từ ngữ như bị ép ra khỏi cổ họng khô khốc vì căng thẳng tột độ đang tích tụ dồn nén từ sâu thẳm bên trong tâm hồn đầy dằn vặt day dứt giày xéo hành hạ tra tấn ngược đãi bắt nạt đe dọa khủng bố bạo lực quân sự chính trị kinh tế văn hóa xã hội gia đình tình yêu hạnh phúc cuộc sống con người nhân loại vũ trụ thiên nhiên môi trường khí hậu biến đổi khí nóng lạnh khô hạn lũ lụt động đất núi lửa phun trào sóng thần tsunami
Không gian xung quanh họ như co lại.
Độ lạnh không còn là một hiện tượng vật lý đơn thuần mà trở thành một thực thể hữu hình, xâm nhập vào từng lỗ chân lông của Đan Lương.
Cậu cảm thấy máu trong tĩnh mạch chảy chậm hơn, độ nhớt tăng lên đáng kể khiến tim phải đập mạnh hơn để duy trì sự sống.
Gã đàn ông kia đứng im lìm.
Da thịt anh ta chuyển sang màu xanh xám, những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt da, tiết ra một loại dịch thể trong suốt bốc hơi ngay lập tiếp xúc với không khí lạnh giá.
Đó là dấu hiệu của giai đoạn tiến hóa thứ hai: Thích nghi Cryo-biological.
Cơ thể đang từ chối nhiệt độ bình thường để tồn tại trong môi trường cực hàn.
"Em nghĩ em là một phần của nó," gã lặp lại, giọng nói giờ đây vang lên như tiếng gió rít qua khe đá.
"Nhưng tôi không thấy mình giống bất kỳ sinh vật nào từng biết."
Đan Lương bước về phía trước.
Mỗi bước chân đều nặng nề.
Đôi giày cũ kỹ đã rách nát ở mũi không thể bảo vệ bàn chân khỏi cái lạnh thấu xương này nữa.
Cậu phải dựa vào trực giác sinh tồn hơn là lý trí lúc này đây.
Sự sợ hãi đang cố gắng bao phủ lấy ý thức, nhưng bản năng sống sót lại gạt nó sang một bên.
Hắn dừng lại trước mặt gã đàn ông.
Mùi hương tỏa ra từ cơ thể người kia không còn là mùi mồ hôi hay đất ẩm nữa.
Nó giống như mùi ozone sau cơn mưa bão điện tích, pha lẫn với một thứ gì đó kim loại, sắt gỉ và.
ngọt ngào đến kỳ lạ.
Đó là mùi của máu đang đông đặc nhưng vẫn mang tính sinh học hoạt động cao độ.
"Cho tôi xem," Đan Lương yêu cầu ngắn gọn.
Không phải là hỏi han.
Trong thế giới này, sự do dự có nghĩa là cái chết hoặc bị lợi dụng thông tin.
Gã đàn ông gật đầu chậm chạp.
Anh ta giơ bàn tay lên trước mặt hai người họ.
Những ngón tay dài và gầy guộc đang thay đổi cấu trúc xương cốt ngay trước mắt họ.
Các khớp ngón tay phình to ra, sụn khớp chuyển màu trắng đục thành một chất bán trong suốt giống như ngọc bích vỡ vụn dưới ánh sáng yếu ớt của những ngọn đuốc sinh học phía sau lưng gã.
Đan Lương nheo mắt quan sát chi tiết này.
Đây không phải là đột biến ngẫu nhiên do phóng xạ hay virus thông thường.
Sự sắp xếp lại cấu trúc tế bào quá có trật tự, quá tinh vi.
Nó giống như một mã di truyền đang được giải mã và viết lại theo ý muốn của một thực thể bên ngoài nào đó.
"Cảm giác thế nào?" Đan Lương hỏi, giọng anh ta trầm xuống để át đi tiếng gió rít xung quanh hang động ngầm này.
"Lạnh," gã đáp.
"Nhưng không phải là sự lạnh lẽo của cái chết mà là sự tỉnh táo tuyệt đối.
Tôi có thể nghe thấy nhịp đập của trái tim em từ ba mét kia.
Tôi có thể cảm nhận được dòng chảy của khí hậu trong lòng đất."
Đan Lương lùi lại.
Phản ứng sinh học này vượt xa những gì hắn từng chứng kiến ở các cá nhân tiến hóa bậc thấp trước đây.
Thông thường, sự thích nghi với môi trường khắc nghiệt sẽ dẫn đến suy giảm trí tuệ hoặc mất kiểm soát hành vi do hormone căng thẳng quá mức.
Nhưng gã đàn ông này vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
Đôi mắt gã đàn ông đột ngột chuyển sang màu đen nhánh, đồng tử co lại thành một điểm nhỏ li ti.
Không khí xung quanh đóng băng, áp lực từ khí tức của hắn khiến da thịt ta nứt vỡ.
Hắn khẽ mỉm cười, môi mím lại
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận