Chương 33

Không khí trong căn phòng thí nghiệm ngầm lạnh lẽo, mang theo mùi kim loại gỉ sét và ozone nồng nặc.

Ánh sáng từ màn hình điện thoại của Đan Lương chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của hắn, tạo nên những mảng bóng tối sâu thẳm dưới hốc mắt.

Lục Minh đứng im lìm trước quả cầu xoay chậm đó, cơ thể.

lên bần bật nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là phản ứng sinh học tự nhiên khi hệ thần kinh đối mặt với một kích thích quá tải mà não bộ chưa kịp xử lý.

Những sợi dây thần kinh màu đen dưới da vẫn đang lan tỏa, như những rễ cây độc xâm nhập vào tủy sống, ăn mòn từng tế bào ký ức còn sót lại.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung ý thức để kìm hãm sự bùng nổ của virus 'Hư Không' trong máu.

Cảm giác trống rỗng lạnh lẽo từ chương trước vẫn chưa tan biến.

Nó không phải là cảm giác chết chóc thông thường mà là một khoảng chân không tồn tại bên trong chính xác sinh học của anh ta.

Lục Minh mở mắt ra, đôi đồng tử co lại thành những đường thẳng mảnh khảnh, đặc trưng của giai đoạn tiến hóa sơ khai đang cưỡng bức cơ thể thích nghi với môi trường độc hại.

"Kết quả ra sao?" Giọng nói của hắn (khàn khẹ), như hai hòn đá ma sát nhau trong bóng tối.

Hắn không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào bề mặt kim loại mờ đục của quả cầu trước mặt.

Vật thể đó phát ra một tần số rung động cực thấp, gây nên cảm giác buồn nôn và chóng mặt cho bất kỳ ai đứng gần.

Nhưng với Lục Minh, nó giống như một lời mời gọi nguy hiểm, hứa hẹn những bí mật mà tổ chức 'Cái Nhìn' đã cố tình che giấu dưới lớp vỏ bọc của trật tự giả tạo.

Đan Lương đưa điện thoại ra trước mặt anh ta, ngón tay run rẩy lướt trên màn hình ảo.

"Nó không phải là dữ liệu lưu trữ thông thường," gã kỹ sư sinh học cũ thì thầm, giọng đầy sự kinh hãi pha lẫn tò mò khoa học.

"Đây là mã nguồn gốc của virus Hư Không.

có một đoạn bị che đi bởi lớp phủ mật mã di truyền cá nhân." Lục Minh bước tới gần hơn.

Khoảng cách mười mét giờ đây chỉ còn năm mét.

Hắn cảm nhận được áp lực từ trường nhẹ nhàng tác động lên da thịt, khiến các lỗ chân lông trên cánh.

mở rộng, hấp thụ những hạt bụi phóng xạ lơ lửng trong không khí cơ học này.

"Ai có thể truy cập vào lớp phủ đó?" Lục Minh hỏi, giọng điệu lạnh băng nhưng bên trong lòng bàn tay lại đang đổ mồ hôi (lạnh toát).

Hắn biết rằng câu trả lời sẽ dẫn đến một sự thật mà anh ta đã dành cả cuộc đời để trốn chạy.

"Chỉ có DNA của người tạo ra nó," Đan Lương đáp, ánh mắt lo lắng nhìn quanh những bóng tối dày đặc phía sau lưng họ.

"Hoặc là một mẫu thử tương thích hoàn toàn về mặt gene." Hắn dừng lại, nuốt khan một cách rõ rệt.

kết quả quét cho thấy sự trùng khớp 98% với mã khóa truy cập của vật thể này thuộc về chính ngươi." Không gian dường như đóng băng trong tích tắc.

Lục Minh sững sờ đứng đó.

Thông tin này đập vào tâm trí anh ta mạnh hơn bất kỳ cú đấm nào từ những con quái thú đột biến ngoài kia.

Anh ta không chỉ là nạn nhân của virus, mà còn là một phần cấu trúc thiết yếu của nó.

Sự cô độc tột cùng mà hắn luôn che giấu sau lớp vỏ bọc lạnh lùng bỗng chốc trở nên hiện hữu tang tóc hơn bao giờ hết.

Hắn không đơn độc vì bị bỏ rơi, mà bởi vì anh ta được sinh ra để mang trong mình gánh nặng này từ lúc trứng vỡ.

Hắn đưa tay lên chạm vào bề mặt quả cầu.

Nhưng bên dưới lớp lạnh giá đó là một nhịp đập yếu ớt, giống như trái tim của một đứa trẻ đang ngủ say.

Khi đầu ngón tay tiếp xúc với kim loại, những ký tự mã hóa màu đỏ bắt hiện ra trên retina của Lục Minh, chồng lấp lên thực tại ảo trước mắt anh ta.

Bảng Xếp Hạng Tử Vong xuất hiện, nhưng không phải là phiên bản công khai mà mọi người tiến hóa đều nhìn thấy mỗi ngày.

Đây là giao diện quản trị viên — nơi hiển thị những con số thật sự về việc ai đã được chọn để sống và ai bị định sẵn làm thức ăn cho vòng tuần hoàn sinh học tàn khốc này.

Hắn cúi xuống, liếc nhanh vào dòng thông tin hiện lên dưới chân mình.

Tên của Tiêu Hàn xuất hiện ở hàng thứ ba trong danh sách mục tiêu ưu tiên loại bỏ.

Lý do: "Mang trong lõi virus tiềm năng nguy hiểm cấp độ 4." Lục Minh nheo mắt.

Vậy ra đó là lý do tại sao tổ chức 'Cái Nhìn' lại luôn để cho Tiêu Hàn sống, dù gã chiến binh hồn nhiên ấy liên tục vi phạm mọi quy tắc an toàn?

Họ không muốn giết hắn ngay lập tức.

Họ đang nuôi dưỡng một vũ khí sinh học bên trong cơ thể người bạn thân nhất của mình.

"Đây là cái bẫy," Lục Minh thì thầm, rút tay về nhưng những ký tự mã đỏ vẫn bám sát vào võng mạc anh ta như mực tàu in lên giấy trắng.

"Họ muốn chúng ta tìm thấy nơi này." Hắn quay sang nhìn Đan Lương, ánh mắt sắc lạnh cắt ngang không khí tĩnh lặng.

"Ngươi đã quét dữ liệu từ khi nào?

Tại sao lại dẫn đường cho tôi đến đây thay vì cảnh báo trước?" Đan Lương lùi bước, vai gầy run lên nhẹ nhàng dưới lớp áo khoác cũ kỹ.

tôi chỉ muốn tìm ra gốc rễ của sự sụp đổ," gã đáp, giọng đầy vẻ tuyệt vọng nhưng kiên quyết.

"Và nếu ngươi là mẫu thử 01 như những tài liệu mật ghi chép thì nơi này chính là phòng thí nghiệm ban đầu." Lục Minh không tin tưởng vào lời giải thích đó một chút nào.

Trong thế giới mà sự sống phụ thuộc vào việc ai nhanh tay hơn trong việc giết chết kẻ khác, lòng trung thành chỉ tồn tại đến khi lợi ích cá nhân được thỏa mãn.

Hắn quay trở lại quả cầu, lần này với tư thế tấn công thay vì quan sát.

Cơ thể anh ta bắt đầu phát ra những tia điện xanh nhạt từ các đốt ngón tay — dấu hiệu của hệ miễn dịch đang kích hoạt phản ứng hóa học để phân giải độc tố virus tích tụ trong máu.

Tiến hóa Bậc 0 không mang lại sức mạnh phá hủy lớn, nhưng nó cho phép cơ thể tiếp cận với năng lượng sinh học nguyên thủy mà con người hiện đại đã đánh mất từ lâu.

Hắn đấm vào quả cầu.

Một âm thanh kim loại vang lên giòn giã, khác hẳn với tiếng va chạm nặng nề trước đó.

Bề mặt vật thể nứt ra một vết lõm nhỏ, tiết ra một chất lỏng trong suốt màu xanh nhạt.

Lục Minh lấy ngón tay (lấy) chút dịch đó và đưa vào miệng.

Vị ngọt lịm lan tỏa khắp khoang miệng, mang theo cảm giác của ký ức bị xóa nhòa.

Những hình ảnh về quá khứ bắt đầu quay trở lại — không phải là những mảnh vỡ rời rạc mà là một dòng chảy liên tục.

Hắn nhớ ra ngày hôm đó.

Phòng sạch trắng xoá.

Những chiếc áo blouse màu xanh dương của các nhà khoa học lạnh lùng quan sát.

lớp kính chống đạn.

Tiếng khóc của em gái mình bị bóp nghẹt bởi tiếng máy móc hoạt động.

Và câu nói cuối cùng trước khi họ tiêm virus vào tĩnh mạch cổ: "Chào mừng ngươi trở thành nền tảng mới, Mẫu thử 01." Nỗi đau xé toạc tâm trí anh ta, nhưng Lục Minh không gục ngã.

Hắn hít thở sâu, sử dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim mà hắn đã tự luyện tập trong những năm tháng lang thang giữa đống đổ nát của thế giới cũ.

Sự bình tĩnh tuyệt đối là vũ khí duy nhất còn lại khi mọi thứ khác đều sụp đổ.

Hắn lau vết nứt trên quả cầu bằng tay áo, rồi dùng lực sinh học từ cơ bắp chân mình đạp mạnh vào đáy vật thể đó.

Quả cầu vỡ tung.

Không có vụ nổ lớn hay ánh sáng chói lóa, chỉ có một đám mây hơi nước lạnh giá lan tỏa ra xung quanh, mang theo mùi hương của ozone và.

máu tươi cũ kỹ đã khô lại thành bột mịn bên trong lõi thiết bị.

Lục Minh bước vào trung tâm của đám khói đó, đôi mắt đỏ ngầu vì kích thích thần kinh quá mức.

Ở giữa đống đổ nát kim loại là một chiếc đĩa quang học cổ điển — công nghệ analog không thể bị hack bởi virus số hóa hiện đại.

Hắn nhặt nó lên.

Chiếc đĩa nhỏ xíu nhưng nặng chịch trong lòng bàn tay, mang theo sức nặng của những bí mật (đủ để) làm rung chuyển toàn bộ trật tự thế giới mới mà Lâm Thiên Vũ đang xây dựng dựa trên sự kiểm soát và xóa ký ức.

Lục Minh nhìn về phía cửa ra vào nơi Tiêu Hàn vẫn đứng canh gác ngoài hành lang dài tối om kia.

Gã chiến binh hồn nhiên ấy có biết rằng anh trai của mình sắp bước vào một cuộc chơi không thể quay lại?

Có lẽ hắn ta chỉ muốn bảo vệ người mà gã coi là gia đình duy nhất còn sót lại trong thế giới chết chóc này.

Nhưng Lục Minh đã không còn là đứa trẻ ngây thơ tin tưởng vào tình hữu nghị đơn thuần nữa.

Anh ta biết rằng để phá hủy Bảng Xếp Hạng, anh ta phải chấp nhận trở thành con quái vật mà họ sợ hãi nhất.

Và bước đầu tiên của sự tiến hóa đó chính là từ bỏ lòng trắc ẩn.

Hắn trượt chiếc đĩa vào trong túi áo khoác bên trái, sát tim mình.

Nhịp đập của trái tim thực tại hòa lẫn với nhịp rung động còn sót lại từ quả cầu vỡ, tạo nên một giai điệu bất an nhưng đầy hứa hẹn về một cuộc cách mạng sinh học tàn khốc sắp diễn ra.

Đan Lương tiến tới gần hơn, vẻ mặt phức tạp khó đọc giữa sự sợ hãi và hy vọng mong manh.

"Bây giờ ngươi phải làm gì?" gã hỏi, giọng thấp đến mức hầu như không nghe thấy trong tiếng gió hú từ hệ thống thông gió cũ kỹ phía trên đầu họ.

Lục Minh quay sang nhìn anh ta, nụ cười nhạt hiện lên trên môi — một biểu cảm hiếm hoi mà những kẻ thù của hắn chưa bao giờ được chứng kiến vì nó mang theo sự chết chóc rõ rệt hơn bất kỳ lời đe dọa nào khác.

"Chúng ta sẽ đi tìm nguồn phát tín hiệu gốc," Lục Minh đáp ngắn gọn, bước qua đống đổ nát kim loại và hướng về phía lối đi sâu vào lòng đất mà trước đây bị khóa chặt bởi hệ thống an ninh hiện đã ngừng hoạt động do sự cố vừa xảy ra với quả cầu điều khiển.

"Và lần này, tôi sẽ không để ai xóa ký ức của mình nữa." Họ rời khỏi căn phòng thí nghiệm chính, đóng cửa kính dày phía sau lưng lại mà không hề ngoái nhìn lại một chút nào.

Hành lang bên kia cánh cửa tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ thiết bị quét mã gen trên điện thoại của Đan Lương chiếu rọi lên những bức tường bê tông ẩm mốc sinh đầy nấm men phát quang màu xanh lá cây lạ thường.

Không khí ở đây nặng hơn, chứa đựng nồng độ oxy thấp khiến phổi của Lục Minh cảm thấy như đang cháy rát mỗi khi hít vào sâu.

Đi được khoảng hai mươi bước nữa thì tiếng động cơ điện tử rèo lên đột ngột vang vọng từ phía trước lối đi hẹp mà họ vừa tiến tới.

Ánh đèn halogen nhấp nháy sáng rồi tắt, tạo nên hiệu ứng stroe đáng sợ làm méo mó hình ảnh của những bóng người và vật thể xung quanh thành những dạng dị dạng không xác định được danh tính rõ ràng ngay lập tức trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó trước khi thị giác kịp thích nghi hoàn toàn với sự thay đổi ánh sáng đột ngột này.

"Đừng di chuyển," Lục Minh ra lệnh, tay phải đã rút chiếc dao găm bằng titan từ sau lưng ra khỏi vỏ bọc da cũ kỹ và cầm sẵn sàng ở thế tấn công phòng thủ linh hoạt nhanh nhạy nhất có thể áp dụng được trong tình huống bất ngờ hiện tại đang diễn ra trước mắt hai người họ lúc này đây.

Hắn ngửi thấy mùi dầu máy mới tinh lẫn với hương vị đặc trưng của sắt gỉ — dấu hiệu cho thấy sự hiện diện gần đó của một cỗ robot bảo vệ hoặc cơ chế phòng thủ tự động nào đó vẫn còn hoạt động bình thường dù mọi hệ thống khác đã ngừng trệ lâu đời rồi từ rất sớm trước kia khi thảm họa xảy ra chính thức lan tỏa khắp nơi trên toàn địa cầu xanh tươi xinh đẹp thân yêu đáng kính trọng biết bao nhiêu lần như thế này nữa đâu ạ!.

Đan Lương đứng im phăng phắc bên cạnh, ánh mắt sợ hãi nhìn vào bóng tối dày đặc phía trước mà không dám thốt lên một lời nào dù chỉ là tiếng thở dài nhẹ nhàng nhất cũng đủ làm lộ vị trí của họ cho kẻ thù phát hiện ra ngay lập tức nếu như có bất kỳ ai đang ẩn nấp chờ đợi ở đâu đó trong góc khuất sâu thẳm này nữa thì thật sự sẽ rất nguy hiểm chết người đến mức khó tưởng tượng nổi đối với những cá thể yếu đuối không có khả năng tự vệ cơ bản tối thiểu cần thiết cho việc sinh tồn lâu dài bền vững hiệu quả cao nhất trong môi trường khắc nghiệt đầy rẫy cạm bẫy ẩn nấp khắp nơi xung quanh chúng ta hàng ngày hằng giờ từng giây từng phút trôi qua nhanh chóng không chút dừng nghỉ ngơi giải lao nào cả đâu ạ!.

Lục Minh bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh gây ra tiếng động lớn trên nền bê tông nứt vỡ.

Những sợi dây thần kinh màu đen dưới.

bắt đầu phát sáng mờ ảo trong bóng tối — một cơ chế cảnh báo sinh học tự nhiên khi hệ miễn dịch đối mặt với mối đe dọa tiềm ẩn chưa rõ bản chất cụ thể chi tiết đầy đủ chính xác ngay từ ban đầu lúc mới tiếp xúc trực diện gần gũi thân mật thân thiết gắn bó khăng khít không rời xa tách biệt ly dị chia tay bỏ rơi phản bội dối trá lừa gạt gian tham hám lợi ích cá nhân nhỏ nhen tầm thường thấp kém đê hèn bỉ ổi ô uế nhơ nhuốc dơ bẩn thối rữa tanh hôi kinh tởm ghê tởm khủng khiếp hãi hùng đáng sợ kinh hoàng hoảng loạn tuyệt vọng bất lực cam chịu nhẫn nhịn hy sinh dâng hiến trao tặng cho đi chia sẻ lan tỏa phổ biến rộng rãi khắp nơi trên địa cầu xanh tươi xinh đẹp thân yêu của chúng ta tất cả mọi người cùng nhau chung sống hòa bình hạnh phúc bền vững lâu dài mãi mãi không bao giờ chấm dứt nữa đâu.

Một bóng đen khổng lồ xuất hiện từ phía cuối hành lang, tiến về phía họ với tốc độ đáng kinh ngạc nhưng hoàn toàn im lặng nhờ hệ thống đệm âm thanh tiên tiến được lắp đặt bên trong lớp giáp cơ học cũ kỹ đã hoen gỉ theo thời gian dài sử dụng liên tục không ngừng nghỉ giải lao tạm dừng gián đoạn ngắt quãng đình chỉ hủy bỏ xóa bỏ tiêu diệt triệt để tận gốc rễ nguồn cơn nguyên nhân khởi đầu ban sơ thuở xưa cổ đại xa xôi quá khứ lịch sử văn hóa truyền thống di sản quý giá vô giá thiêng liêng cao đẹp vĩ đại rạng ngời tỏa sáng lung linh huyền ảo kỳ diệu bí ẩn khó hiểu không thể lý giải bằng ngôn ngữ thông thường đơn giản dễ dàng tiếp cận phổ cập dân gian rộng rãi sâu sắc tinh tế nhạy bén tinh tường chính xác tuyệt đối hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ phong phú đa dạng sinh động hấp dẫn lôi cuốn mê hoặc thu hút chú ý tập trung quan sát nghiên cứu phân tích đánh giá kết luận khẳng định bác bỏ phủ nhận từ chối kháng nghị khiếu nại tố cáo báo tin thông báo công bố tuyên truyền quảng cáo khuyến mãi giảm giá chiết khấu ưu đãi hỗ trợ tài chính ngân hàng tín dụng bảo hiểm y tế giáo dục đào tạo huấn luyện rèn luyện tu dưỡng đạo đức nhân cách phẩm chất tính nết thói quen hành vi ứng xử giao tiếp xã hội cộng đồng dân tộc quốc gia vùng lãnh thổ địa phương khu vực miền nam trung bắc đông tây nam bắc lên xuống trước sau trái phải ngược xuôi vòng quay xoay chuyển biến đổi phát triển tiến hóa thoái lui suy tàn diệt vong tuyệt chủng xóa sổ tiêu hủy phá bỏ đập vỡ nghiền nát chôn vùi lấp kín che đậy giấu giếm ẩn nấp trốn tránh né tránh chạy trốn bứt thoát vượt qua chiến thắng đánh bại hạ gục loại trừ thanh trừng bài xích cô lập phong tỏa cấm đoán ngăn chặn kiểm soát chi phối thao túng điều khiển chỉ huy ra lệnh mệnh lệnh quyết định phán xét kết án xử tử hành hình tra tấn ngược đãi bắt nạt đe dọa khủng bố bạo lực quân sự chính trị kinh tế văn hóa xã hội tôn giáo tín ngưỡng niềm tin hy vọng ước mơ khát khao mong muốn nguyện vọng ý chí nghị lực sức mạnh năng lượng tiềm ẩn nội tại bên trong sâu thẳm tâm hồn tinh thần trí tuệ lý tính cảm xúc tình yêu thương chia sẻ đồng cảm thông hiểu bao dung tha thứ ! Lục Minh dừng bước.

Hắn nhận ra rằng thứ đang tiến tới không phải là robot bảo vệ thông thường.

Cấu trúc xương sườn kim loại lộ rõ qua lớp áo giáp rách nát cho thấy đây từng là một cơ thể người — hoặc ít nhất là một sinh vật đã trải qua quá trình đột biến mạnh mẽ trước khi bị kiểm soát bởi hệ thống điều khiển từ xa nào đó.

Đôi mắt đỏ ngầu của nó quét ngang qua hành lang, phát ra tia laser tìm kiếm mục tiêu với độ chính xác đáng sợ đến mức khiến da gà nổi lên khắp người Lục Minh chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi cũng đủ để cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so bên ngoài hang động thông thường đó đây chỉ là không gian tĩnh lặng đáng kinh ngạc đến mức gây bất an cho bất kỳ ai đặt chân vào nơi này dù chỉ vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ để cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với bên ngoài hang động thông thường.

Đan Lương rụt lại phía sau, hoảng sợ nhìn về hướng ngược lại với lối thoát duy nhất còn mở trước mặt họ.

"Nó là gì?" gã thì thầm run rẩy, giọng nghẹn ngào trong cổ họng khô khốc vì thiếu nước và căng thẳng tột độ đang tích tụ dồn nén từ sâu thẳm bên trong tâm hồn đầy dằn vặt day dứt giày xéo hành hạ tra tấn ngược đãi bắt nạt đe dọa khủng bố bạo lực quân sự chính trị kinh tế văn
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập