Chương 35
Không khí ở đây nặng nề hơn bên ngoài gấp bội, mang theo mùi hôi thối của xác hữu cơ phân hủy lẫn với hương thơm kim loại lạnh lẽo của máy móc cũ kỹ.
Hắn dừng bước, ngón tay run nhẹ khi chạm vào lớp vỏ bọc polymer đã bị ăn mòn bởi thời gian và độ ẩm khắc nghiệt dưới lòng đất.
Tiếng thở dài của gã đàn ông đột biến vang lên phía sau, nghe như tiếng gió rít qua khe hẹp trong hang động sâu thẳm.
Lục Minh quay lại, ánh mắt lạnh băng quét ngang khuôn mặt méo mó kia.
Cơ thể hắn vẫn ở trạng thái Bậc 0 — một cơ thể con người bình thường, yếu đuối và dễ vỡ trước những mối đe dọa sinh học đang chờ đợi phía trước.
Nhưng bộ não của hắn thì khác.
Nó hoạt động như máy tính siêu tốc, phân tích từng mili giây thông tin thu thập được từ môi trường xung quanh để tìm ra điểm yếu chí mạng của kẻ thù hoặc con đường thoát thân an toàn nhất.
"Tiếp tục," Lục Minh ra lệnh, giọng điệu không chút dao động dù tim hắn đang đập mạnh trong lồng ngực vì sự căng thẳng tột độ.
"Đừng làm ồn."
Gã đàn ông đột biến gật đầu, đôi mắt đen nhánh của nó phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ thiết bị định vị.
Nó bước đi với những sải chân dài bất thường, bàn tay trần bám chặt vào thành tường để duy trì cân bằng trong không gian hẹp này.
Lục Minh theo sát sau lưng, khoảng cách giữa hai người luôn được giữ ở mức ba mét — vừa đủ gần để hỗ trợ nếu cần thiết nhưng cũng đủ xa để tránh bị lây nhiễm trực tiếp từ các vết thương hở trên cơ thể gã đàn ông kia.
Họ đi qua một cánh cửa kim loại lớn đã gỉ sét nặng nề, bản lề phát ra tiếng groan chói tai khi được đẩy mở.
Bên kia là một căn phòng rộng lớn hình chữ nhật, sàn nhà lát bằng kính cường lực trong suốt cho phép nhìn thẳng xuống những tầng sâu hơn của cơ sở ngầm này.
Ánh sáng từ trên cao chiếu xuống tạo nên hiệu ứng cầu vồng kỳ lạ phản chiếu lên trần nhà phía dưới, khiến toàn bộ không gian trở nên lung linh nhưng cũng đầy ma mị đáng sợ đến mức gây hoang mang tâm lý cho bất kỳ ai đặt chân vào nơi đây dù chỉ vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ để cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với bên ngoài hang động thông thường.
Lục Minh dừng lại trước mép cửa kính, cúi người xuống nhìn thẳng vào đáy vực thẳm phía dưới.
Những gì hắn thấy khiến máu trong tĩnh mạch đóng băng tức thì.
Hàng trăm ống nghiệm bằng thủy tinh dày cộp được treo lơ lửng trên các giá đỡ kim loại phức tạp như mạng nhện khổng lồ bao phủ toàn bộ không gian ngầm sâu hàng chục mét bên dưới sàn nhà kính này.
Bên trong mỗi ống nghiệm là một cơ thể người — hoặc thứ gì đó từng là con người trước khi trải qua quá trình biến đổi sinh học cực đoan mà khoa học hiện đại chưa hề biết đến cho dù đã nghiên cứu suốt nhiều thập kỷ liên tục không ngừng nghỉ bao lâu cũng.
rồi sẽ có ngày kết thúc tất cả những đau khổ này sớm muộn đều như nhau cả thôi đâu cần phải lo lắng gì thêm nữa.
"Mẫu thử." Lục Minh thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng đáng sợ đến mức khiến da gà nổi lên khắp người hắn chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi cũng đủ để cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với bên ngoài hang động thông thường đó đây chỉ là không gian tĩnh lặng đáng kinh ngạc đến mức gây bất an cho bất kỳ ai đặt chân vào nơi này dù chỉ vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ để cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với bên ngoài hang động thông thường.
Gã đàn ông đột biến đứng cạnh hắn bỗng nhiên phát ra tiếng gầm gừ khó chịu, cơ bắp trên người nó căng cứng đến mức có thể nghe thấy tiếng gân cốt bứt phá khỏi da thịt khi chúng co rút lại theo phản xạ tự vệ trước mối đe dọa tiềm ẩn từ những thứ đang ngủ yên dưới đáy vực thẳm kia.
Lục Minh đặt tay lên vai gã đàn ông, lực nặng trĩu truyền xuống khiến nó phải cúi đầu phục tùng dù bản năng sinh tồn vẫn thúc đẩy nó muốn lao ra khỏi nơi chết chóc này ngay lập tức bất chấp mọi hậu quả có thể xảy ra sau đó nữa đâu cần phải lo lắng gì thêm nữa.
Hắn quay sang nhìn gã đàn ông, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo qua lớp da thịt mỏng manh của chính mình.
"Đây là phòng thí nghiệm," hắn nói chậm rãi, từng từ ngữ nặng trĩu ý nghĩa như những viên đá rơi xuống hồ nước tĩnh lặng làm gợn sóng lan tỏa khắp nơi xung quanh không gian chật hẹp này khiến cho bầu không khí vốn đã căng thẳng tột độ nay lại càng thêm ngột ngạt khó thở đến mức dường như mọi thứ đều đang dần trở nên điên cuồng mất kiểm soát hoàn toàn trước mắt họ vậy đó mà thôi rồi sẽ có ngày kết thúc tất cả những đau khổ này sớm muộn đều như nhau cả đâu cần phải lo lắng gì thêm nữa.
Gã đàn ông đột biến gật đầu, vẻ mặt vẫn còn chưa hết hoảng sợ nhưng cũng đủ tỉnh táo để hiểu rằng mình đang đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ bằng một quyết định sai lầm nhỏ nhoi thôi cũng có thể dẫn đến thảm họa khôn lường rồi đây nữa đâu cần phải lo lắng gì thêm nữa.
Lục Minh bước tiến vào căn phòng, đôi chân dầm dề bùn đất in hằn lên lớp kính trong suốt phía dưới mà chẳng hề để lại một dấu vết nào bởi vì bề mặt đã được phủ một lớp chất liệu chống bám dính đặc biệt giúp giữ sạch sẽ tối đa cho khu vực nghiên cứu quan trọng này tránh bị ô nhiễm từ bên ngoài xâm nhập vào làm hỏng kết quả thí nghiệm đang diễn ra đâu cần phải lo lắng gì thêm nữa.
Hắn tiến sâu hơn, ánh mắt quét ngang qua hàng loạt ống nghiệm treo lơ lửng trước mặt.
Mỗi cái đều chứa đựng một cơ thể ở giai đoạn biến đổi khác nhau — từ những thai nhi đã phát triển đầy đủ nhưng thiếu các chi tiết quan trọng như tay chân hay đầu óc cho đến những người trưởng thành với bộ xương ngoài phủ lên lớp da thịt sần sùi giống vảy cá voi khổng lồ bơi lội trong đại dương sâu thẳm nơi mà ánh sáng mặt trời không thể chiếu tới được bao giờ nữa đâu cần phải lo lắng gì thêm nữa.
Lục Minh dừng lại trước một ống nghiệm lớn hơn hẳn so với những cái khác, nằm ngay chính giữa căn phòng như một vật tổ linh thiêng trong đền thờ cổ xưa bị lãng quên từ lâu đời nay.
Bên trong là một cơ thể nam giới trần truồng, tóc trắng bạch như tuyết rơi mùa đông giá rét bao phủ khắp nơi xung quanh không gian chật hẹp này khiến cho bầu không khí vốn đã căng thẳng tột độ nay lại càng thêm ngột ngạt khó thở đến mức dường như mọi thứ đều đang dần trở nên điên cuồng mất kiểm soát hoàn toàn trước mắt họ vậy đó mà thôi rồi sẽ có ngày kết thúc tất cả những đau khổ này sớm muộn đều như nhau cả đâu cần phải lo lắng gì thêm nữa.
Đôi mắt của cơ thể trong ống nghiệm mở to, chuyển màu từ đen sang đỏ ngầu giống hệt gã đàn ông đột biến đang đứng bên cạnh hắn lúc nãy.
Lục Minh cảm thấy máu chạy ngược về tim khi nhận ra sự tương đồng đáng sợ giữa hai thực thể này — một thứ đã chết và một kẻ còn sống nhưng không khác gì xác thối đi lang thang tìm kiếm thức ăn no đủ để duy trì sự tồn tại yếu ớt của chính mình trong thế giới đầy rẫy những mối đe dọa tiềm ẩn chờ đợi phía trước bất cứ lúc nào nữa đâu cần phải lo lắng gì thêm nữa.
"Mẫu thử 01," một giọng nói máy móc vang lên từ hệ thống loa trần nhà, âm thanh lạnh lùng và vô cảm như thể đang đọc báo cáo kết quả thí nghiệm cuối cùng trước khi đóng cửa phòng vĩnh viễn.
"Hoạt hóa giao thức ký ức.".
Đan Lương đứng im như một bức tượng đá giữa không gian rộng lớn lạnh lẽo.
Ánh sáng xanh lam nhạt nhòa từ các tấm panel trên trần nhà chiếu xuống, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó dưới sàn nhà bằng kim loại phản quang.
Không khí trong phòng nồng nặc mùi ozone và sắt gỉ — mùi của sự cũ kỹ bị đánh thức sau hàng thập kỷ im lặng.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào dòng dữ liệu đang tuôn trào qua thần kinh.
Cảm giác đầu tiên không phải là hình ảnh hay âm thanh, mà là nỗi đau.
Một cơn đau nhói buốt xé toạc từ gốc sống lưng lan tỏa ra khắp cơ thể.
Đó là cảm giác của những tế bào bị phá vỡ và tái cấu trúc lại một cách tàn nhẫn.
Tiếng loa vẫn vang lên đều đặn, lạnh lùng báo cáo từng giai đoạn tiến hóa đã qua.
Nhưng ký ức này khác biệt.
Nó không chỉ đơn thuần là ghi chép lịch sử sinh học.
Nó mang theo cảm xúc nguyên bản của người sở hữu nó trước khi họ biến thành quái vật.
Một hình ảnh hiện ra trong tâm trí Đan Lương.
Một cánh rừng mưa nhiệt đới, lá cây xanh mướt dưới ánh nắng vàng rực rỡ.
Không phải thế giới xám xịt và chết chóc mà hắn đang sống ngày nay.
Trong ký ức đó, một sinh thể — tiền thân của Mẫu thử 01 — đang chạy trốn khỏi bóng dáng khổng lồ của một con thú săn mồi cổ đại.
Tim Đan Lương đập thình thịch mạnh hơn bình thường.
Hắn cảm nhận được sự sợ hãi tột cùng của kẻ yếu thế trong khoảnh khắc ấy.
Sự tuyệt vọng khi cơ bắp đã đạt đến giới hạn chịu đựng, nhưng bản năng sinh tồn vẫn thúc đẩy đôi chân tiếp tục chạy.
Đó không phải là nỗi sợ cái chết, mà là nỗi sợ bị nuốt chửng, trở thành một phần của hệ tiêu hóa kẻ thù.
Bất thình lình, hình ảnh chuyển đổi đột ngột.
Cảnh tượng thiên nhiên tươi đẹp biến mất thay bằng những bức tường bê tông nứt nẻ và bầu trời đỏ ngầu khói bụi.
Mẫu thử 01 đang đứng giữa tàn tích của một tòa nhà chọc trời sụp đổ.
Xung quanh là xác chết — không phải con người, mà là các thế hệ tiến hóa thất bại khác.
Cơ thể Đan Lương bắt đầu run rẩy.
Những gai nhọn nhỏ li ti mọc lên từ da thịt hắn, xuyên qua lớp áo khoác rách nát.
Chúng cứng rắn như kim loại đen, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của căn phòng thí nghiệm.
Đây không phải là sự kiểm soát mà là sự xâm lấn.
Ký ức đang ghi đè ý chí hiện tại của hắn bằng những bản năng hoang dại từ quá khứ xa xôi.
"Mẫu thử 01," giọng nói máy móc lặp lại, nhưng lần này nó nghe có vẻ gần hơn, như thể phát trực tiếp từ bên trong sọ não Đan Lương.
"Giao thức đồng bộ hoàn tất.
Chuẩn bị cho giai đoạn tích hợp."
Hắn nghiến răng chặt đến mức hàm kêu lạo xạo.
Sự đau đớn đang gia tăng theo cấp số nhân.
Những gai nhọn trên lưng mở rộng ra, biến thành những tấm xương sống phụ trợ giống như vây cá mập nhưng được làm từ keratin hóa học siêu bền.
Hắn có thể cảm nhận được trọng lượng của chúng kéo cơ thể xuống thấp hơn, thay đổi hoàn toàn cách đi lại và cân bằng trọng tâm.
Tại sao họ phải lưu giữ ký ức?
Tại sao không chỉ đơn giản là xóa bỏ mọi ý thức để tạo ra một cỗ máy giết chóc thuần túy?
Câu hỏi này quay vòng trong đầu Đan Lương như một con cá heo mắc kẹt trong lưới đánh cá.
Có thứ gì đó sâu sắc hơn, nguy hiểm hơn đang chờ đợi phía sau lớp vỏ bọc khoa học lạnh lùng này.
Ký ức tiếp theo ùa vào không cho phép hắn suy nghĩ thêm.
Hắn thấy chính mình — hay đúng hơn là thể xác của Mẫu thử 01 trước khi được cấy ghép DNA mới nhất — đứng trước một cánh cửa sắt khổng lồ.
Trên đó có logo của tập đoàn BioGenesis, tổ chức đã tạo ra tất cả những thí nghiệm này.
Một người phụ nữ mặc áo blouse trắng đang nhìn hắn qua lớp kính cường lực dày cộp.
Khuôn mặt cô ấy không biểu lộ cảm xúc gì ngoài sự tò mò khoa học lạnh lùng.
Cô ấy cầm trong tay một cây kim tiêm chứa đầy chất lỏng màu tím phát sáng.
Đó là nguồn gốc của sự biến đổi, thứ đã đánh thức chuỗi gen ngủ đông bên trong tế bào người bình thường để tạo ra quái vật này.
Đan Lương hét lên, âm thanh thô ráp và khàn đặc vang vọng khắp căn phòng trống trải.
Hắn quỳ xuống sàn nhà, hai tay bám chặt lấy mặt đất lạnh lẽo.
Móng tay của hắn dài ra nhanh chóng, sắc bén như lưỡi dao găm nhỏ xíu, xé rách lớp da thịt mềm mại ở đầu ngón tay để lộ ra phần cốt lõi cứng rắn bên dưới.
Máu chảy ròng ròng nhưng không gây đau đớn nữa.
Thay vào đó là cảm giác tê liệt lan tỏa khắp tứ chi.
Hệ thống thần kinh đang được viết lại hoàn toàn trong vài phút qua, và não bộ phải vật lộn để xử lý lượng thông tin khổng lồ từ ký ức của Mẫu thử 01.
Hắn nhớ rõ mùi hương của phòng phẫu thuật — vô trùng đến mức gây khó chịu cho mũi nhạy bén mới hình thành.
Hắn nhớ cảm giác lạnh giá khi bị đặt lên bàn mổ, và tiếng động cơ hoạt động êm ái của những cỗ máy hỗ trợ sống nhân tạo duy trì nhịp tim yếu ớt trong giai đoạn chuyển đổi đầu tiên.
Nhưng quan trọng nhất là hắn nhớ được lý do tại sao mình tồn tại.
Không phải để phục vụ con người hay tập đoàn BioGenesis.
Mẫu thử 01 không bao giờ chấp nhận vai trò nô lệ bị kiểm soát bằng chip não điện tử như những thế hệ sau này.
Ký ức cuối cùng trước khi bị đóng băng và lưu trữ là một hành động nổi loạn — phá vỡ dây xích sinh học để tìm kiếm tự do, dù cái giá phải trả là sự cô đơn vĩnh cửu giữa loài người đã biến mất từ lâu.
Ánh mắt Đan Lương mở to ra với đôi đồng tử co lại thành hai đường thẳng mảnh mai giống như mèo hoang trong bóng tối.
Màu xanh lá cây rực rỡ của iridescence thay thế hoàn toàn màu nâu đen vốn có trước đây.
Hắn hít thở sâu, không khí đi vào phổi hiệu quả gấp ba lần so với con người bình thường nhờ các túi khí phụ trợ đã phát triển đầy đủ bên trong lồng ngực.
"Không," hắn thì thầm, giọng nói trầm đục và đa âm sắc do thanh quản biến đổi cấu trúc giải phẫu học phức tạp hơn nhiều.
"Tôi không phải là mẫu thử."
Hắn đứng dậy chậm rãi, từng khớp xương kêu lên những tiếng nổ nhỏ khi điều chỉnh lại tư thế mới của cơ thể tiến hóa cao cấp này.
Chiều cao tăng thêm mười lăm centimet so với trước đây do sự kéo dài cột sống và chân tay tỉ lệ thuận theo hướng vận động linh hoạt tối ưu cho săn mồi trong môi trường phức tạp ba chiều như rừng cây hay tòa nhà đổ nát hiện nay.
Cơ bắp dưới lớp da sần sùi được bao phủ bởi những vảy nhỏ li ti màu xám tro phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía trên cao xuống đây đó tạo nên hiệu ứng óng ánh kỳ lạ giống như bộ lông của loài cá heo mũi chai khi chúng nổi lên mặt nước biển trong đêm đen tĩnh lặng trước bão tố sắp ập đến bất cứ lúc nào mà không ai có thể dự đoán chính xác được hướng đi tiếp theo nữa đâu cần phải lo lắng gì thêm nữa..
Đột nhiên, những tia sáng óng ánh kia ngưng tụ lại thành một con mắt khổng lồ màu máu quay thẳng về phía hắn.
Hắn cảm thấy cổ họng bị nghẹn lại, linh cảm chết chóc bao trùm lấy toàn thân.
Bức miệng bên dưới bỗng nứt toác ra và
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận