Chương 25

Cánh cửa phòng an toàn vừa bị đá vỡ.

Mảnh kính vỡ vụn bắn ra như mưa, cắt vào da thịt Lý Khôi khi bóng tối từ bên ngoài xộc vào.

Không phải là bóng tối thông thường của một căn phòng tắt đèn.

Đó là một khối chất lỏng đen sẫm, dày đặc và nặng nề.

Nó tràn vào không gian hẹp theo cách mà nước lũ nhấn chìm một chiếc thuyền nhỏ bé.

Mùi vị của nó nồng nặc – mùi sắt gỉ trộn lẫn với hương hoa thối rữa, thứ mùi đặc trưng của những ký ức bị chôn vùi sâu dưới đáy lòng người ta.

Lý Khôi lùi bước, gót chân chạm vào bức tường lạnh lẽo phía sau.

Tim hắn đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực, nhưng lý trí vẫn giữ nguyên sự tỉnh táo đáng sợ.

Hắn không hét lên.

Sự hoảng loạn là thức ăn cho chúng.

Bóng Tối – hay đúng hơn là những kẻ Ký Sinh đang điều khiển nó – cần nỗi sợ để hiện hình hoàn toàn.

Trong ánh sáng mờ ảo từ khe cửa sổ bị vỡ, hai bóng người bước ra từ đám mây đen đó.

Chúng mặc vest chỉnh tề, nhưng khuôn mặt thì trống rỗng, chỉ còn lại hai hốc mắt sâu thẳm và miệng nở nụ cười méo mó không tự nhiên.

Hắn nhận ra chúng ngay lập tức.

Không phải vì diện mạo, mà vì cách chúng di chuyển.

Những bước chân nhẹ nhàng, trượt trên sàn nhà như những con bọ cạp đang tìm kiếm nơi ẩn náu.

Một trong số chúng nâng tay lên, ngón tay dài ngoằng và đen xì chỉ thẳng vào Lý Khôi.

"Anh đã về," giọng nói của kẻ đó vang lên, không phải từ miệng, mà trực tiếp trong đầu Lý Khôi.

Nó nghe giống như tiếng lạo xạo của giấy rách nát bị xé toạc.

"Chúng tôi đói."

Lý Khôi hít một hơi thật sâu.

Không khí lạnh buốt thấm vào phổi, nhưng nó cũng giúp hắn tập trung.

Hắn không có vũ khí nóng.

Chỉ có bàn tay và khối cơ thể được rèn giũa qua hàng ngàn lần tử thương trong những cuộc chiến trước đó của 'Bản Sao' này.

Hắn nhớ lại lời Bạch Tuyết nói: *Đừng nhìn vào mắt chúng.*

Hắn quay người, lưng dựa sát vào tường hẹp bên cạnh lối đi.

Ở đó là một bình chữa cháy cũ kỹ treo trên giá sắt.

Lý Khôi với tay lấy nó xuống thật nhanh.

Kim loại lạnh lẽo trong lòng bàn tay mang lại cảm giác thực tại hiếm hoi giữa cơn mơ ác mộng này.

Hắn không định dùng nó để dập lửa.

Hắn cần tiếng động.

Một âm thanh đủ lớn, đột ngột và hỗn loạn để phá vỡ sự tập trung của kẻ Ký Sinh.

Hắn xoay người, ném bình chữa cháy về phía trước với lực toàn thân.

Tiếng kim loại va chạm vào sàn bê tông tạo ra một âm thanh chói tai, vang vọng trong căn phòng trống trải như tiếng chuông báo động tử thần.

Hai kẻ Ký Sinh dừng lại ngay lập tức.

Đầu chúng ngẩng lên, hướng về phía âm thanh đang lan tỏa.

Sự đồng bộ giữa hai sinh vật đó bị phá vỡ bởi phản xạ bản năng của sự sợ hãi – nỗi sợ duy nhất mà Bóng Tối cũng phải dè chừng là sự hỗn loạn không kiểm soát được.

Lý Khôi lao về phía chúng, không phải để chạy trốn, mà để tấn công.

Hắn không nhắm vào đầu hay ngực những kẻ đó – nơi chúng có thể tái tạo nhanh chóng từ bóng tối xung quanh.

Hắn nhắm vào khớp xương cổ chân của kẻ bên trái.

Bàn tay hắn đóng chặt thành quyền, tập trung toàn bộ sức nặng cơ thể vào điểm va chạm duy nhất.

Xương vỡ ra với một tiếng 'bật' rõ ràng, nghe khô khốc như cành cây bị bẻ gập giữa đêm đông giá lạnh.

Kẻ Ký Sinh sụp đổ, nhưng không hề thét lên đau đớn.

Thay vào đó, nó phát ra một âm thanh giống như tiếng xì hơi của lốp xe bơm căng sắp nổ tung.

Khối bóng tối bao phủ cơ thể nó bắt đầu cuộn trào dữ dội, tìm cách chữa lành vết thương ngay lập tức.

Lý Khôi không cho chúng cơ hội ấy.

Hắn nhảy lên người kẻ còn lại đang trong trạng thái ngây ngất vì cú va chạm trước đó.

Cú đấm thứ hai của hắn đi thẳng vào vùng hạ bộ – nơi mềm yếu nhất dù là sinh vật nào cũng sở hữu cấu trúc giống con người để dễ dàng lẩn giữa đám đông.

Kẻ Ký Sinh cong lưng xuống, cơ thể co rút lại như một quả bóng xì hơi.

Lý Khôi lợi dụng đà lao tới, dùng khuỷu tay đập mạnh vào cổ của nó.

Xương sụn vỡ vụn.

Hắn cảm nhận được sự kháng cự cuối cùng từ bên trong – không phải là thịt da, mà là những sợi dây thần kinh điện tử và năng lượng âm u đan xen nhau.

Khi hắn rút tay ra, bàn tay dính đầy một thứ chất lỏng đen đặc hơn máu bình thường.

Nó nóng hổi và sizzling nhẹ khi tiếp xúc với không khí ẩm ướt của phòng an toàn.

Lý Khôi lùi lại vài bước, thở dốc nhưng mắt vẫn mở to quan sát.

Hai xác kẻ Ký Sinh nằm co quắp trên sàn nhà, nhưng chúng chưa chết hẳn.

Chúng đang cố gắng đứng dậy, những chi thể bị gãy dần được bao bọc bởi bóng tối mới trỗi ra từ góc phòng.

Hắn biết mình không thể chiến đấu với vô vàn sinh vật như thế này trong một căn phòng kín mà không có lối thoát thứ hai.

Hắn cần rời đi ngay lập tức.

Nhưng trước khi quay lưng, ánh mắt sắc lạnh của Lý Khôi quét qua đống quần áo rỗng rơi từ trên người kẻ vừa bị hắn hạ gục.

Có gì đó lấp lánh dưới nền sàn bê tông xám xịt.

Hắn cúi xuống, nhặt vật rơi ra khỏi tay kẻ Ký Sinh đang co giật.

Đó không phải là giấy tờ tùy thân hay ví tiền.

Nó là một chiếc thẻ nhựa đen bóng, mỏng manh nhưng cứng cáp đến bất ngờ.

Trên bề mặt nó khắc nổi những ký tự kim loại sáng bạc dưới ánh đèn neon nhấp nháy bên ngoài cửa sổ.

Lý Khôi xoay chiếc thẻ lại trong lòng bàn tay đẫm mồ hôi và chất lỏng đen đang nguội dần.

Cảm giác chiến thắng không đến, chỉ còn lại sự rợn người lạnh toát sống lưng.

Hắn vừa giết hai con quái vật sinh ra từ nỗi sợ của thành phố này.

Nhưng tại sao chúng lại mang theo thứ thuộc về thế giới thực?

Tại sao một kẻ Ký Sinh – một biểu hiện thuần túy của bóng tối và ký ức tập thể – lại sở hữu một chiếc thẻ tín dụng hạng cao cấp, loại chỉ dành cho những nhân vật quyền lực nhất trong Tập đoàn Long Môn?

Hắn ngẩng đầu lên.

Những bóng đen ở góc phòng đang tiến gần hơn, chậm chạp nhưng chắc chắn.

Chúng không vội vàng nữa.

Chúng biết hắn đã mất đi sự bất ngờ.

Lý Khôi bỏ chiếc thẻ vào túi áo sơ mi bên trái, ngay sát tim mình.

Hành động này nghe có vẻ điên rồ trong tình cảnh hiện tại, nhưng trực giác của 'Bản Sao' mách bảo rằng thứ vật phẩm nhỏ bé này chứa đựng chìa khóa quan trọng hơn cả mạng sống của hắn lúc này.

Hắn không chạy.

Thay vào đó, anh bước về phía bóng tối đang bao vây, không phải vì dũng cảm mù quáng, mà vì sự tò mò chết người ăn mòn lý trí.

Anh biết rằng nếu anh chạy, Bóng Tối sẽ đuổi theo.

Nó là một sinh vật ký sinh; nó cần sự sợ hãi làm chất xúc tác để duy trì hình hài và tốc độ di chuyển.

Nếu hắn chạy, nỗi sợ trong lòng hắn sẽ bùng cháy thành ngọn lửa xanh lét, biến chúng thành những kẻ săn mồi hung dữ hơn gấp bội lần.

Nhưng nếu anh đứng yên?

Nếu anh đối mặt với nó bằng sự trống rỗng tuyệt đối?

Lý Khôi đóng mắt lại một giây ngắn ngủi, hít thở sâu để loại bỏ mọi rung động cảm xúc khỏi tâm trí.

Hắn nhớ đến những bài tập thiền định khắc nghiệt mà hắn từng thực hiện trong những ngày đầu trở về – khi ký ức cũ và mới xung đột dữ dội bên trong sọ não.

*Cảm xúc là nhiên liệu,* Bạch Tuyết đã nói thế.

Và Lý Khôi quyết định cắt nguồn cung cấp đó ngay lập tức.

Khi anh mở mắt ra, đôi của hắn không còn sự hoảng loạn hay giận dữ nữa.

Chúng lạnh lẽo như băng giá giữa mùa đông Long Môn khắc nghiệt nhất.

Bóng tối xung quanh dường như chần chừ lại.

Những khối chất lỏng đen sẫm ngừng tiến bước, dao động nhẹ nhàng trong không khí ẩm mốc như đàn ong tìm thấy tổ mới nhưng chưa dám bay vào.

Lý Khôi bước chậm rãi qua xác hai kẻ Ký Sinh đang dần tan rã thành tro bụi màu tím than.

Hắn đi thẳng đến cánh cửa sổ bị vỡ trước đó.

Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo mùi mưa axit và khói thuốc lá từ các tòa nhà văn phòng bên dưới.

Hắn với tay nắm lấy thanh kim loại của khung cửa sổ đã bị bẻ cong bởi sức ép nào đó trước đây – có thể là do chính hắn trong lần trước khi tỉnh dậy ở nơi này, hoặc một nạn nhân khác không may mắn hơn.

Hắn cần sự rõ ràng.

Những mảnh ghép bí ẩn về cái chết của 'bản thân' cũ đang dần kết nối thành một bức tranh kinh hoàng mà hắn chưa dám nhìn trọn vẹn.

Chiếc thẻ nhựa đen trong túi áo giờ đây cảm giác nặng trĩu như một viên đạn đã lên nòng.

Nó không chỉ là vật chứng, nó là lời mời gọi bước vào vòng xoáy trung tâm của trò chơi quyền lực này – nơi những người sống và kẻ chết hòa quyện thành một thực thể duy nhất dưới sự kiểm soát vô hình của Tập đoàn Long Môn.

Lý Khôi nhìn vào chiếc thẻ tín dụng đen trong tay trước khi nhảy ra khỏi cửa sổ.

Tên chủ thẻ không phải là một người bình thường, cũng không phải tên của bất kỳ đối tác kinh doanh nào hắn từng gặp ở tầng lớp thượng lưu thành phố này.

Nó khắc rõ ràng bằng phông chữ La Mã cổ điển: Thẩm phán Trần Minh.

Trần Minh – người đã tuyên án cha Lý Khôi tội danh tham nhũng lớn nhất trong lịch sử tòa án đặc biệt ba năm trước, và cũng là con người trực tiếp gây ra cái chết của vị thủ lĩnh gia tộc cũ thông qua một vụ tai nạn giao thông được dàn dựng hoàn hảo đến mức không ai nghi ngờ.

Nhưng điều khiến máu trong người Lý Khôi đóng băng lại ngay lập tức là dòng chữ nhỏ bên dưới tên chủ thẻ, vừa mới xuất hiện sau khi hắn chạm vào nó: *Đã tử.*

Ánh mắt lạnh nhạt từ bóng tối phía sau bước ra, nâng cao chiếc thẻ đen đang rỉ máu.

Lý Khôi cảm thấy một bàn tay vô hình siết chặt cổ họng, bóp nghẹt mọi tiếng thét của hắn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập