Chương 26
Lý Khôi di chuyển trong bóng tối của hành lang kỹ thuật, đôi giày da bước lên nền bê tông ẩm ướt mà không phát ra tiếng động nào.
Không khí ở đây nặng nề hơn so với bên ngoài, mang theo mùi vị đặc trưng của kim loại oxy hóa và một thứ gì đó ngọt ngào thối rữa—mùi của sự phân hủy bị che đậy bằng nước hoa công nghiệp rẻ tiền.
Hắn dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét, nơi những vết cắt sâu hoác in hằn trên bề mặt kim loại như những móng vuốt của thú dữ.
Đây không phải là lối đi dành cho hành khách thông thường.
Cửa này dẫn vào khu vực kho chứa thiết bị cũ, nơi Tập đoàn Long Môn từng lưu trữ các hồ sơ vật lý trước khi số hóa toàn bộ hệ thống quản trị thành phố ba năm trước.
Lý Khôi đưa tay lên, ngón tay cái chạm nhẹ vào vết cắt sâu nhất trên khung cửa.
Một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo sống lưng hắn, không phải từ da thịt mà trực tiếp từ tủy sống.
Cảm giác này quen thuộc đến ghê tởm.
Nó giống như tiếng vọng của một cú đấm từng đánh gục anh trai ruột của mình vào cái đêm mưa lớn ấy.
"Không phải ai cũng có thể mở được cánh cửa này," Lý Khôi thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian hẹp.
"Chỉ những người mang cùng loại máu nhiễm độc."
Hắn rút ra một chiếc thẻ từ đen—thẻ của Thẩm phán Trần Minh mà hắn đã lấy được từ phòng an toàn trước đó.
Thẻ nhựa lạnh lẽo nằm gọn trong lòng bàn tay, dòng chữ *Đã tử* vẫn còn nguyên vẹn, nhưng lần này, khi tiếp xúc với khóa điện tử bên cạnh cửa sắt, nó không bị bác bỏ.
Một tiếng 'bíp' dài và chói tai vang lên.
Ánh đèn đỏ chuyển sang xanh lá cây.
Cánh cửa nheo ra một khe hẹp đủ để một người lọt qua, kèm theo mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi Lý Khôi như một cú đấm vô hình.
Hắn bước vào bên trong, không quay đầu lại phía sau nơi bóng tối đang chờ đợi.
Phòng kho rộng hơn hắn tưởng tượng.
Hàng ngàn hộp giấy carton xếp chồng lên nhau thành những bức tường cao ngất trời, tạo nên những mê cung hẹp và ngột ngạt.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay Lý Khôi quét qua các nhãn dán đã phai màu: *Hồ sơ điều tra nội bộ*, *Đối tác ưu tiên A*, *Dự án Long Môn - Giai đoạn 1*.
Hắn không cần tìm kiếm nhiều.
Trực giác của kẻ săn mồi dẫn hắn đến một góc khuất nơi sàn nhà bị ẩm mốc nghiêm trọng.
Ở đó, giữa đống rác thải kỹ thuật số và dây cáp đồng thối rữa, là một chiếc vali sắt màu xám bạc đang tỏa ra hơi lạnh.
Lý Khôi quỳ xuống, mở khóa vali bằng cách bẻ gãy ổ khóa cũ kỹ với một cú xoay cổ tay mạnh mẽ.
Bên trong không có tiền mặt hay vũ khí.
Chỉ có một chồng hồ sơ giấy in trên loại giấy đặc biệt, dày và nặng mùi hóa chất bảo quản.
Hắn rút ra tờ đầu tiên.
Ảnh chụp một vụ tai nạn giao thông.
Xe hơi sang trọng đâm vào cột đèn đường.
Người chết bên trong là cha hắn—Lý Gia Hoành, cựu thủ lĩnh gia tộc Lý, người bị kết tội tham nhũng bởi Thẩm phán Trần Minh ba năm trước.
Nhưng góc ảnh khác cho thấy điều kỳ lạ: bánh xe của chiếc xe đối phương đã được cắt dây phanh một cách chuyên nghiệp trước khi vụ tai nạn xảy ra.
Lý Khôi lật trang tiếp theo.
Đây là biên bản nghiệm (nghiệm thi) sơ bộ, nhưng bị bôi xóa nhiều chỗ bằng mực đỏ đậm đặc.
Tuy nhiên, ở góc dưới cùng bên phải, có chữ ký xác nhận của một người mà Lý Khôi không ngờ tới: Lý Anh.
Người phụ nữ luôn xuất hiện trong những cơn ác mộng của hắn.
Người đàn bà lạnh lùng tuyên bố rằng cảm xúc là nguồn gốc của bóng tối.
Và giờ, tên cô lại nằm ngay cạnh bằng chứng cho thấy cái chết của cha hắn không phải là tai nạn, mà là một vụ ám sát được lên kế hoạch hoàn hảo từ trước.
"Cô đã biết," Lý Khôi nói với khoảng trống phía trước, giọng nói run lên vì giận dữ chứ không phải sợ hãi.
"Cô luôn biết ai là kẻ giết người thật."
Đột nhiên, ánh đèn pin của hắn tắt ngụt.
Không phải do hết pin.
Nó bị một lực vô hình bẻ cong tia sáng lại, khiến bóng đổ trên sàn nhà kéo dài ra và biến dạng thành những hình thù kỳ quái.
Từ phía sau đống giấy carton cao nhất, một tiếng bước chân chậm rãi vang lên.
cạch.* Mỗi bước đi đều rơi đúng vào nhịp tim của Lý Khôi.
Người Đeo Mặt Nạ xuất hiện từ bóng tối, không cần phải bước ra vì hắn đã đứng đó từ rất lâu—chỉ là mắt người thường không thể nhìn thấy trong vùng sáng bị bẻ cong.
Khuôn mặt nạ bằng sứ trắng trơn láng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ khe cửa, nhưng đôi mắt phía sau lại đen như mực tàu, không có tròng (vô thần).
"Tình yêu và nỗi đau," giọng nói của Người Đeo Mặt Nạ vang lên, trầm thấp và cộng hưởng lạ lùng trong phòng kho kín gió.
"Hai thứ duy nhất khiến con người yếu đuối đến mức tự hủy hoại chính mình."
Lý Khôi không đáp lại.
Cơ thể hắn phản ứng nhanh hơn suy nghĩ.
Hắn lao về phía trước, nắm đấm phải mang theo lực đạo của Nhân cách B—thế giới bão tố và hung bạo—đánh thẳng vào ngực kẻ đeo mặt nạ.
Tuy nhiên, cú đánh này khác với những lần trước.
Thay vì cảm giác va chạm với xương thịt, hắn như đang đấm vào một khối gelatin đặc quánh.
Người Đeo Mặt Nạ không hề lùi bước.
Cánh tay phải của hắn vươn dài ra, các khớp ngón tay phát ra tiếng nổ lách tách khi chúng bị ép cong ngược lại, biến thành những móng vuốt sắc nhọn bằng bóng tối cô đọng.
Lý Khôi né sang trái, nhưng một bàn tay vô hình vẫn kịp tóm lấy vai áo khoác da của hắn, kéo hắn quay về phía trước với tốc độ kinh hoàng.
Móng vuốt cắt ngang qua má Lý Khôi.
Máu tươi chảy ra, nóng hổi và mặn chát.
Nhưng thay vì đau đớn thể xác, Lý Khôi cảm thấy một cơn lạnh giá xâm nhập vào não bộ.
Những hình ảnh flashed (lấp lách) hiện lên trước mắt hắn: Một căn phòng bệnh viện đầy ánh sáng trắng xóa.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Và giọng nói của Bạch Tuyết—người phụ nữ mà hắn yêu nhất, người dẫn đường cho cuộc điều tra này—đang thì thầm vào tai anh trong khoảnh khắc anh tỉnh lại sau ca phẫu thuật não hồi sinh kỳ lạ đó.
*"Đừng tin vào ký ức của chính mình, Khôi à.
Nó là một cái bẫy."*
Lý Khôi lùi bước, tay cầm chặt lấy vết thương trên má.
Máu hắn không chảy đỏ thẫm bình thường mà có màu đen sẫm, như mực tàu pha lẫn tro tàn.
Hắn nhìn xuống bàn tay đang cầm máu của mình với vẻ mặt kinh hoàng.
"Mày là ai?" Lý Khôi gầm lên, giọng nói vang vọng khắp phòng kho.
"Mày không phải là con người!"
Người Đeo Mặt Nạ nâng cao cánh tay đầy móng vuốt đen nhánh, từ từ lau đi vệt máu còn lại trên không trung như thể đang xóa bỏ một lỗi sai trong bức tranh.
"Tôi chỉ là hiện thân của sự thật mà bạn cố tình lãng quên," hắn trả lời bằng giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Bạn tìm kiếm kẻ thù?
Bạn đã đứng trước gương rồi."
Lý Khôi nghiến răng, mồ hôi lạnh ướt đẫm sống lưng.
Hắn nhận ra rằng chiến đấu với vật lý là vô nghĩa trong không gian này.
Bóng tối ở đây không chỉ là thiếu ánh sáng; nó là một môi trường truyền dẫn thông tin.
Mỗi lần Người Đeo Mặt Nạ di chuyển, những ký ức bị chôn sâu nhất của Lý Khôi lại trỗi dậy như sóng thần.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở.
Kỹ thuật 'Thiền Định Tâm' mà ông nội từng dạy—cách tách biệt ý thức khỏi cảm xúc để nhìn nhận thực tại khách quan.
Khi mở mắt ra lần nữa, thế giới quanh hắn đã thay đổi màu sắc.
Những hộp giấy carton không còn là vật cản vô tri.
Chúng trở thành những cột mốc dữ liệu trong một mạng lưới khổng lồ.
Và ở trung tâm của mê cung này, chiếc vali sắt đang phát ra tín hiệu yếu ớt nhưng rõ ràng.
Nó không chứa hồ sơ thông thường.
Đó là một thiết bị ghi âm sinh học—loại công nghệ mà Tập đoàn Long Môn dùng để lưu trữ những lời thú nhận cuối cùng trước khi xóa sổ các đối thủ cạnh tranh.
Lý Khôi lao về phía vali, bỏ qua Người Đeo Mặt Nạ đang đứng bất động như một bức tượng đá đen tuyền.
Hắn mở nắp thiết bị nhỏ nằm dưới lớp giấy tờ giả mạo.
Một nút nhấn đỏ nhấp nháy yếu ớt.
Chỉ còn năm giây trước khi dữ liệu tự hủy do cơ chế bảo mật kích hoạt.
Hắn bấm vào nút dừng lại, rồi kết nối điện thoại thông minh của mình với cổng USB cũ kỹ qua dây cáp chuyển đổi mà hắn luôn mang theo người cho những tình huống khẩn cấp này.
Màn hình hiển thị một tập tin âm thanh duy nhất: *File_0912_LY_GIA_HOANH.wav*.
Lý Khôi đeo tai nghe vào, tay run rẩy khi nhấn nút play.
Tiếng tĩnh điện rè rè vang lên trong tai hắn, rồi giọng nói quen thuộc nhưng khàn sặc vì đau đớn của cha anh hiện ra:
*"Nếu con đang nghe được bản ghi này, nghĩa là ta đã chết và con vẫn chưa hiểu rõ trò chơi.
Khôi à, đừng tìm kẻ giết ta.
Hãy tìm người đã cứu mạng con sau vụ nổ nhà máy năm đó.
Vì chính họ mới là lý do khiến Bóng Tối chọn con làm ký chủ."*
Âm thanh đột ngột cắt ngang bởi một tiếng hét chói tai của Lý Anh trong bản ghi: *"Dừng lại!
Đừng để anh ấy nghe thấy sự thật này!"* Sau đó là âm thanh của một vụ nổ dữ dội và sự im lặng chết chóc.
Lý Khôi tháo tai nghe ra, tim đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực.
Sự thật vừa phơi bày trước mắt hắn: Cha anh không bị giết vì tham nhũng hay thù hận cá nhân.
Cái chết của ông là hy sinh để bảo vệ một bí mật lớn hơn—bí mật về nguồn gốc thực sự của Lý Khôi và mối liên hệ giữa Tập đoàn Long Môn với cái gọi là 'Bóng Tối'.
Và người phụ nữ mà hắn yêu, Bạch Tuyết, có thể đã biết điều này từ lâu.
Cô không dẫn dắt anh để tìm ra kẻ thù.
Cô đang đưa anh vào vòng xoáy chết chóc để kiểm tra xem liệu 'Bản Sao' của Lý Khôi có đủ mạnh để thừa hưởng di sản đáng sợ đó hay không.
Người Đeo Mặt Nạ không còn đứng bất động nữa.
Hắn tiến lại gần, từng bước một chậm rãi nhưng đầy đe dọa.
Sự hiện diện của hắn làm cho nhiệt độ trong phòng kho giảm xuống mức đóng băng hơi nước từ miệng Lý Khôi thoát ra thành sương mù trắng xóa.
"Cô ấy đang xem," Người Đeo Mặt Nạ nói, giọng điệu đột ngột thay đổi, trở nên sắc bén và mang âm hưởng nữ tính khó nhận biết nếu không tập trung cao độ.
"Bạch Tuyết đang quan sát màn trình diễn của bạn từ phòng điều khiển trung tâm.
Cô ấy muốn xem liệu nỗi đau có đủ mạnh để đánh thức phần 'Lý Anh' bên trong bạn hay không."
Lý Khôi cảm thấy máu lạnh toát sống lưng.
Bạch Tuyết?
Người phụ nữ tinh tế và nghi ngờ mọi thứ, người đã risk (đánh cược) mạng sống của mình nhiều lần cùng anh?
Cô đang đứng sau tất cả những điều này?
"Không," Lý Khôi lắc đầu, cố gắng xua tan sự hoang tưởng trong đầu.
"Cô ấy không thể là kẻ phản bội."
"Là tôi nói dối hay ký ức của bạn bị thao túng?" Người Đeo Mặt Nạ giơ cao cánh tay bằng bóng tối, những móng vuốt giờ đây dài hơn và sắc bén như lưỡi dao mổ phẫu thuật.
"Hãy nhìn vào chính mình trong gương này," hắn chỉ về phía một tấm kính vỡ vụn trên sàn nhà phản chiếu hình ảnh Lý Khôi.
Trong khoảnh khắc đó, khuôn mặt của Lý Khôi trong tấm kính không còn là vẻ lạnh lùng thông thường.
Đôi mắt anh chuyển sang màu đỏ rực, đồng tử co lại thành khe hẹp như con thú hoang dã.
Nhân cách B—bão tố và hung bạo—đang dần chiếm lấy quyền kiểm soát cơ thể do sự kích thích quá mức của nỗi đau và nghi ngờ.
Lý Khôi hét lên một tiếng dữ dội, lao vào vung tay đấm vào tấm kính vỡ, phá tan hình ảnh phản chiếu đó cùng với ảo tưởng về Bạch Tuyết vô hại.
Nhưng cú va chạm không chỉ làm vỡ kính.
Nó tạo ra một sóng xung kích năng lượng đen sẫm lan tỏa khắp phòng kho, thổi bay hàng tấn giấy carton và bụi bặm.
Khi đám mây bụi lắng xuống, Lý Khôi đứng dậy giữa đống đổ nát.
Hắn không còn thấy Người Đeo Mặt Nạ đâu nữa.
Chỉ có những vệt máu của hắn trên sàn nhà đang từ từ biến thành một chuỗi ký tự mã hóa bằng chính màu đỏ tươi đó: *PROJECT SHADOW CLONE - ACTIVE*.
Lý Khôi đứng bất động giữa sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà xuống những vũng máu đen sẫm dưới sàn.
Ánh sáng đèn đường bên trên đã tắt hoàn toàn, chìm ngập cả khu hầm ngầm vào bóng tối tuyệt đối.
Hắn rút điện thoại ra để kiểm tra tin nhắn cuối cùng từ Bạch Tuyết gửi đi trước khi mất liên lạc ba giờ đồng hồ trước.
Nội dung tin nhắn chỉ có duy nhất một dòng chữ: *"Đừng tin bất cứ điều gì bạn thấy trong phòng kho số 4, Khôi à."*
Lý Khôi nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình rồi ngẩng đầu lên phía trần nhà tối om nơi bóng hình một người phụ nữ đang lơ lửng ở đó—Bạch Tuyết.
Cô không rơi xuống.
Cô mỉm cười với vẻ mặt lạnh băng và nói: *"Chào mừng bạn trở về, Bản Sao."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận