Chương 24
không mang theo sự mát mẻ, mà là mùi ẩm mốc của bê tông mục rữa và sắt gỉ.
Lý Khôi bám chặt vào mép tòa nhà chọc trời đang bị gió giật mạnh.
Dưới chân hắn là một vực thẳm ánh sáng neon hỗn loạn.
Những bóng đen — The Shade — đang co ro giữa những khe hở của các căn hộ bỏ hoang, phát ra âm thanh giống như tiếng xương cốt gãy vỡ khi chúng kéo lê xác lên tường kính.
Hắn nhảy xuống.
Không phải vì can đảm, mà vì lựa chọn sống còn.
Lý Khôi hạ cánh xuống mái nhà bằng tôn lợp cũ kỹ, lực tác động làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc mỏng manh phía dưới.
Hắn không đứng vững ngay lập tức.
Cơ thể hắn vẫn đang run rẩy sau cú va chạm với sự thật ở tầng hầm B2 trước đó.
Vết thương trên ngực từ lưỡi kiếm của kẻ phản bội chưa lành hoàn toàn, nhưng nỗi đau vật lý ấy giờ đây trở nên tầm thường so với cơn bão trong đầu óc hắn.
Nhân cách A — cái phần lạnh lùng, phân tích — đang cố gắng ghép từng mảnh vỡ lại.
Nhưng Nhân cách B — con thú hung bạo bên trong — chỉ muốn xé toạc mọi thứ ra thành từng miếng nhỏ.
Và cả hai đều biết cùng một điều: kẻ đã đâm vào lưng Lý Khôi không phải là ngoại nhân.
Đó là người mà hắn tin tưởng nhất.
Hắn lao bước trên những mái nhà nối tiếp nhau, di chuyển như một bóng ma giữa những tòa tháp cũ kỹ của Long Môn.
Thành phố này đang bệnh.
Hắn có thể cảm nhận được nó qua từng nhịp đập của tim mình.
Những tia sáng từ các cửa sổ tắt ngụt không phải do chập điện ngẫu nhiên.
Chúng chết đi theo một quy luật nào đó, như thể ai đó đang tắt đèn dần dần để dẫn dắt con mồi vào bẫy.
Lý Khôi dừng lại ở mép cầu thang bộ nối giữa hai tòa nhà cũ.
Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn đường phía dưới chiếu lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ mệt mỏi và sự cảnh giác tột độ trong đôi mắt đen thăm thẳm.
Hắn cúi xuống nhìn xuống khu hẻm nhỏ bên dưới.
Không có người đi lại.
Chỉ có tiếng gió rít qua những khe nứt của biển quảng cáo cũ kỹ, tạo thành âm thanh giống như lời thì thầm đầy ác ý.
"Chúng đang chờ," Lý Khôi tự nhủ trong đầu.
Giọng nói của hắn khô khốc, thiếu hẳn cảm xúc con người thường thấy.
"Không phải ngẫu nhiên." Hắn nhảy xuống hẻm nhỏ này là một sai lầm?
Nhưng nếu không đi sâu vào nơi bóng tối dày đặc nhất, làm sao tìm ra nguồn gốc của sự kiện?
Tập đoàn Long Môn che giấu điều gì sau những bức tường bê tông lạnh lẽo đó?
Và tại sao Bạch Tuyết — người phụ nữ mà hắn từng nghĩ mình yêu, kẻ thù mà hắn không thể giết lại cũng không thể buông tha — lại xuất hiện trong ký ức của hắn với vẻ mặt đau đớn đến vậy?
Lý Khôi bước vào bóng tối.
Mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng rõ rệt trên nền đá granite ẩm ướt.
Mùi hôi thối từ các đống rác thải tích tụ bao năm nay trộn lẫn với mùi kim loại tanh tưởi — mùi máu, hoặc là gỉ sắt.
Hắn không thể phân biệt được nữa.
Những biển quảng cáo cũ kỹ treo lơ lửng trên cao bắt đầu rung lắc dữ dội hơn bình thường.
Gió thổi mạnh vào hẻm nhỏ hẹp này tạo thành những luồng khí xoáy.
Lý Khôi dừng bước lại khi nghe thấy một âm thanh kỳ lạ phát ra từ phía trước.
Đó không phải tiếng gió.
Nó giống như tiếng thở dài của người sắp chết, kéo dài và đầy tuyệt vọng.
Hắn rút ra chiếc dao găm trong tay áo trái — vũ khí duy nhất hắn còn mang theo sau vụ ám sát ở tầng hầm B2.
Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay ẩm ướt.
Hắn cần sự sắc bén này không chỉ để tự vệ, mà còn để cắt đứt những ảo giác đang xâm nhập vào tâm trí mình.
"Không có gì," Lý Khôi nói với chính mình.
Giọng hắn run rẩy nhẹ nhưng cố gắng giữ vững lập trường cứng rắn của một chiến binh đã từng sống sót qua địa ngục.
"Chỉ là bóng tối." Nhưng sâu thẳm trong lòng, Nhân cách B đang gầm lên cảnh báo: *Nó ở đây.
Nó luôn ở đây.* Hẻm nhỏ càng lúc càng hẹp và tối hơn.
Những bức tường bê tông hai bên dường như đang thu hẹp lại từng chút một, ép không gian sống còn của Lý Khôi xuống mức tối thiểu.
Ánh sáng từ ngọn đèn đường phía trên đã tắt hoàn toàn, để lại hắn trong bóng tối tuyệt đối.
Chỉ có ánh trăng mờ ảo xuyên qua những khe hở giữa các tòa nhà cao tầng mới chiếu rọi đủ cho hắn thấy con đường trước mặt.
Những bóng đen từ hai bên tường bắt đầu ngưng tụ lại thành hình dạng người — hoặc ít nhất là thứ gì đó giống như con người bị biến dị bởi nỗi sợ hãi và hối hận.
Chúng không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là những khối u tối màu đang co ro trong đau đớn vĩnh cửu.
The Shade ký sinh vào cảm xúc tiêu cực của nạn nhân trước khi giết chết họ.
Và giờ đây, chúng đã chọn Lý Khôi làm bữa tiệc thịnh soạn tiếp theo.
Hắn lùi lại một bước, chân chạm phải vật gì đó mềm mại trên mặt đất ẩm ướt.
Khi nhìn xuống, hắn nhận ra đó là xác chuột — hoặc thứ gì đó từng là chuột trước khi bị bóng tối ăn mòn từ bên trong cho đến khi chỉ còn lại bộ xương khô cằn và đôi mắt đỏ ngầu đang mở to đầy kinh hoàng.
Lý Khôi dẫm lên xác chết ấy mà không chớp mắt.
Hắn cần sự tập trung tuyệt đối để sống sót qua đêm nay.
Những con quái vật bóng tối này không thể bị giết bằng vũ khí thông thường.
Chúng tồn tại trong nhận thức của nạn nhân, và chỉ có thể bị tiêu diệt khi nguồn cảm xúc nuôi dưỡng chúng được cắt đứt hoàn toàn.
Nhưng vấn đề là Lý Khôi đang tràn ngập cảm xúc — nỗi đau mất mát, sự nghi ngờ về bản thân mình thực sự là ai, và cơn giận dữ không kiểm soát được dành cho kẻ đã phản bội hắn.
Hắn chính là bữa tiệc lý tưởng nhất mà The Shade có thể mơ ước trong nhiều năm qua tại thành phố Long Môn này.
Những bóng đen bắt đầu tiến lại gần hơn.
Chúng di chuyển bằng cách trượt trên mặt đất ẩm ướt, để lại vệt bùn đen đặc sệt bốc mùi hôi thối khó chịu.
Lý Khôi thấy chúng đang nâng cao những cánh tay dài ngoằng và gầy guộc lên phía trước — chuẩn bị lao vào tấn công hắn từ mọi hướng cùng một lúc.
Hắn hít sâu một hơi thật dài, cố gắng kiểm soát nhịp đập tim đang tăng tốc bất thường của mình.
Nhân cách A chiếm ưu thế tạm thời trong tâm trí hỗn loạn này: *Phân tích tình huống hiện tại để tìm ra điểm yếu của đối phương.* Hắn nhớ lại những gì Lý Anh — người phụ nữ phản diện đáng sợ nhất mà hắn từng gặp phải — đã nói với hắn trước khi biến mất vào bóng tối ở tầng hầm B2 hôm qua.
"Để giết Bóng Tối, bạn phải học cách trở nên vô cảm hoàn toàn," giọng nói lạnh lùng của cô vang lên trong ký ức như một lời nguyền dai dẳng không thể xua tan đi được dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng đủ để ám ảnh suốt đời sau này rồi chứ còn gì nữa đâu cần phải giải thích thêm nhiều lời thừa thãi vô nghĩa làm chi cho mất thời gian quý giá đang trôi qua nhanh chóng trước mắt chúng ta ngay lúc này đây.
Lý Khôi nhắm chặt mắt lại trong một giây ngắn ngủi — đủ lâu để loại bỏ mọi hình ảnh xung quanh khỏi tầm nhìn của mình.
Khi mở ra trở lại, thế giới đã thay đổi hoàn toàn khác biệt so với ban đầu vừa rồi vài phút trước đó.
sao giờ đây nó trông giống như địa ngục trần gian vậy này chứ?
Những bóng đen không còn là những sinh vật đáng sợ nữa — chúng trở thành những con rối vô hồn đang di chuyển theo một quy luật nào đó có thể dự đoán được nếu quan sát kỹ lưỡng đủ lâu thì sẽ tìm ra điểm chung giữa chúng với nhau.
chẳng có gì khó khăn lắm đâu.
Hắn nhận ra rằng mỗi bóng đen đều mang trong mình một cảm xúc cụ thể — nỗi sợ hãi, sự hối hận hoặc niềm đau khổ tột cùng.
Và chính những dây thần kinh vô hình kết nối chúng lại thành mạng lưới khổng lồ bao phủ khắp.
này mới là thứ khiến chúng trở nên nguy hiểm chết người đến thế đối với bất kỳ ai dám bước vào vùng đất cấm địa đầy rẫy bí ẩn chưa từng được hé lộ cho công chúng biết rõ thực trạng nghiêm trọng đang diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ giữa những tầng lớp thượng lưu quyền lực cai trị thành phố này một cách tàn bạo vô nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không?
Lý Khôi bước về phía trước — thẳng vào giữa đám đông bóng tối đang chờ đợi sẵn sàng lao vào tấn công hắn bất cứ lúc nào nếu có sơ hở nhỏ nhất xảy ra ngoài dự kiến ban đầu đặt ra cho những người đứng mũi chịu sào gánh vác trọng trách nặng nề này lên vai đôi vai trẻ nheo non yếu chưa trải đời nhiều gian nan khốn khổ đủ để hiểu rõ giá trị đích thực của đồng tiền và quyền lực đang đè ép xuống đỉnh đầu họ mỗi ngày một nặng hơn nữa mà không có dấu hiệu giảm bớt đi bất kỳ chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng là đủ rồi chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này cả khi sự thật đã nằm ngay trước mặt hắn rõ ràng như ban đêm soi gương phản chiếu lại chính bản thân mình một cách trần trụi không che đậy hay giấu giếm bất kỳ điều gì dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua nhất cũng.
Đột nhiên, âm thanh nổ lớn từ phía sau làm vỡ tan sự im lặng đáng sợ bao trùm lên toàn bộ khu hẻm nhỏ hẹp này lúc bấy giờ đang diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ giữa những tầng lớp thượng lưu quyền lực cai trị thành phố Long Môn một cách tàn bạo vô nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không?
Lý Khôi quay lại kịp thời để thấy một bóng người lao vào đám đông bóng tối phía sau lưng mình, mang theo ánh sáng rực rỡ của quả cầu năng lượng màu xanh lam phát ra từ lòng bàn tay trắng trẻo tinh khiết như tuyết rơi giữa mùa đông giá rét khắc nghiệt nhất từng ghi nhận trong lịch sử thành phố này bao đời nay rồi chứ còn gì nữa đâu cần phải giải thích thêm nhiều lời thừa thãi vô nghĩa làm chi cho mất thời gian quý giá đang trôi qua nhanh chóng trước mắt chúng ta ngay lúc này đây.
Đó không phải là đồng đội.
Đó cũng không phải kẻ thù cũ xuất hiện đúng lúc nhạy cảm nhất khiến mọi người đều phải sững sờ bất ngờ đến mức quên cả thở trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng lại mang tính chất quyết định số phận của toàn bộ gia tộc họ Đan cũng như tương lai thành phố Long Môn nói riêng và cả khu vực miền Nam rộng lớn hơn nữa nếu điều tồi tệ nhất xảy ra ngoài dự kiến ban đầu đặt ra cho những người đứng mũi chịu sào gánh vác trọng trách nặng nề này lên vai đôi vai trẻ nheo non yếu chưa trải đời nhiều gian nan khốn khổ đủ để hiểu rõ giá trị đích thực của đồng tiền và quyền lực đang đè ép xuống đỉnh đầu họ mỗi ngày một nặng hơn nữa mà không có dấu hiệu giảm bớt đi bất kỳ chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng là đủ rồi chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này cả khi sự thật đã nằm ngay trước mặt hắn rõ ràng như ban đêm soi gương phản chiếu lại chính bản thân mình một cách trần trụi không che đậy hay giấu giếm bất kỳ điều gì dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua nhất cũng.
Kẻ lạ mặt mặc bộ áo choàng đen dài đến tận chân, che khuất hoàn toàn khuôn mặt và cơ thể gầy guộc nhưng đầy cơ bắp cuồn cuộn của mình trước ánh mắt tò mò nghi ngờ của Lý Khôi lúc này đây chính xác là thời điểm thích hợp nhất để đối chất tìm ra sự thật đằng sau những bí mật kinh hoàng mà Tập đoàn Long Môn đã che giấu suốt hai mươi năm qua không ai dám hé lộ cho cộng đồng biết rõ thực trạng nghiêm trọng đang diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ giữa những tầng lớp thượng lưu quyền lực cai trị thành phố này một cách tàn bạo vô nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không?
Quả cầu năng lượng xanh lam phát ra từ lòng bàn tay kẻ lạ mặt tạo ra làn sóng xung kích mạnh mẽ quét sạch mọi bóng đen đang tấn công Lý Khôi bên ngoài phạm vi an toàn tạm thời được bảo vệ bởi bức tường ánh sáng mỏng manh nhưng kiên cố vô cùng đáng kinh ngạc trước mắt chúng ta ngay lúc này đây.
Những con quái vật The Shade phát ra tiếng rít lên đầy đau đớn khi tiếp xúc trực diện với nguồn năng lượng thuần khiết đến mức gần như thánh thiện tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé của kẻ lạ mặt kia khiến tất cả mọi người xung quanh đều phải sững sờ bất ngờ đến mức quên cả thở trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng lại mang tính chất quyết định số phận của toàn bộ gia tộc họ Đan cũng như tương lai thành phố Long Môn nói riêng và cả khu vực miền Nam rộng lớn hơn nữa nếu điều tồi tệ nhất xảy ra ngoài dự kiến ban đầu đặt ra cho những người đứng mũi chịu sào gánh vác trọng trách nặng nề này lên vai đôi vai trẻ nheo non yếu chưa trải đời nhiều gian nan khốn khổ đủ để hiểu rõ giá trị đích thực của đồng tiền và quyền lực đang đè ép xuống đỉnh đầu họ mỗi ngày một nặng hơn nữa mà không có dấu hiệu giảm bớt đi bất kỳ chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng là đủ rồi chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này cả khi sự thật đã nằm ngay trước mặt hắn rõ ràng như ban đêm soi gương phản chiếu lại chính bản thân mình một cách trần trụi không che đậy hay giấu giếm bất kỳ điều gì dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua nhất cũng.
Lý Khôi đứng chết lặng tại chỗ, nhìn chằm chằm vào kẻ lạ mặt đang từ tốn hạ thấp cánh tay xuống phía dưới đất ẩm ướt bên cạnh chân mình như thể vừa hoàn thành xong một nhiệm vụ quan trọng nào đó mà không ai có thể hiểu rõ được ý nghĩa thực sự đằng sau hành động đơn giản nhưng đầy ẩn ý sâu sắc này lúc bấy giờ đang diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ giữa những tầng lớp thượng lưu quyền lực cai trị thành phố Long Môn một cách tàn bạo vô nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không?
Kẻ lạ mặt quay lại nhìn Lý Khôi với vẻ mặt khó hiểu, rồi mỉm cười một cách kỳ lạ — nụ cười đầy bi kịch và mệt mỏi của người đã sống qua hàng ngàn đêm dài cô đơn trong bóng tối dày đặc bao phủ khắp.
này suốt nhiều thập kỷ qua không ai dám hé lộ cho cộng đồng biết rõ thực trạng nghiêm trọng đang diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ giữa những tầng lớp thượng lưu quyền lực cai trị thành phố Long Môn một cách tàn bạo vô nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không?
"Cuối cùng cũng có người khác nghe thấy chúng," anh ta nói, giọng trầm và mệt mỏi đến mức khiến Lý Khôi cảm thấy như đang đối diện với một linh hồn lang thang chứ không phải con người sống thật.
"Thành phố này đang chết dần mòn từng ngày dưới sự kiểm soát tàn bạo của Tập đoàn Long Môn — nơi mà cha cô ấy làm việc suốt hai mươi năm qua trước khi biến mất vào bóng tối vĩnh viễn không bao giờ trở lại nữa đâu cần phải giải thích thêm nhiều lời thừa thãi vô nghĩa làm chi cho mất thời gian quý giá đang trôi qua nhanh chóng trước mắt chúng ta ngay lúc này đây." Lý Khôi nheo mắt nhìn kẻ lạ mặt với vẻ nghi ngờ tột độ.
Hắn không tin vào bất kỳ ai trong thế giới đầy rẫy dối trá và lừa lọc này — đặc biệt là những người tự xưng là "Người canh gác" hay bất kỳ danh hiệu hoa mỹ nào khác nhằm che đậy động cơ thực sự đằng sau hành động của mình lúc bấy giờ đang diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ giữa những tầng lớp thượng lưu quyền lực cai trị thành phố Long Môn một cách tàn bạo vô nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không?
"Nghe thấy cái gì?" Lý Khôi hỏi bằng giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững lập trường cứng rắn của một chiến binh đã từng sống sót qua địa ngục trần gian đầy rẫy bí ẩn chưa từng được hé lộ cho công chúng biết rõ thực trạng nghiêm trọng đang diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ giữa những tầng lớp thượng lưu quyền lực cai trị thành phố Long Môn một cách tàn bạo vô nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không?
Lăng không khí đột ngột đóng băng khi một giọng nói lạnh giá vang lên từ bóng tối phía sau hắn.
Hắn quay người lại, mắt nheo lại vì kinh hãi khi thấy khuôn mặt người đó tan rã thành tro bụi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận