Chương 23

Hành lang tầng hầm B2 của Tòa tháp Long Môn không còn là nơi trú ẩn an toàn.

Nó đã trở thành một mê cung sống, nơi những bức tường bê tông lạnh lẽo dường như đang hít thở cùng nhịp đập sợ hãi trong lồng ngực Lý Khôi.

Ánh sáng đèn huỳnh quang phía trên đầu hắn nhấp nháy điên cuồng, phát ra tiếng rè rè chói tai giống như tiếng rên rỉ của kẻ bị hành hạ.

Mỗi lần bóng tối bao trùm, không khí trở nên nặng nề hơn, ngột ngạt đến mức khó thở.

Lý Khôi dựa lưng vào cột bê tông, tay phải siết chặt thanh kiếm ngắn bằng titan đã được mài sắc bén.

Hắn không dám nhắm mắt lại dù chỉ trong một giây.

Sự im lặng ở đây khác biệt hoàn toàn với sự tĩnh mịch của rừng sâu hay biển cả.

Đây là sự im lặng có chủ đích.

Nó đang quan sát.

Nó đang chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất để lao vào cắn xé linh hồn hắn ra từng mảnh nhỏ.

Mùi ẩm mốc nồng nặc, lẫn với mùi kim loại gỉ sét và một hương vị lạ kỳ mà Lý Khôi không thể định danh rõ ràng — giống như mùi ozone sau cơn bão điện từ, nhưng sâu hơn, thối rữa hơn.

Đó là mùi của sự phân hủy tinh thần.

Hắn nhận ra rằng những gì hắn đang đối mặt không đơn thuần là bóng tối vật lý hay một kẻ thù vô hình trong sương mù thành phố Long Môn.

Nó là một thực thể ký sinh vào nỗi sợ hãi tập thể của cả một khu vực kinh tế trọng điểm này.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo lạnh lùng của Lý Anh trước khi rời đi: *"Cảm xúc là thức ăn cho chúng, Khôi.

Hãy trở nên trống rỗng."* Nhưng làm sao có thể trống rỗng khi ký ức về người phụ nữ kia — kẻ thù mà hắn yêu thương và không thể giết chết — vẫn đang rực cháy trong tâm trí?

Sự mâu thuẫn ấy tạo ra một vết nứt trong phòng thủ tinh thần của hắn, nơi bóng tối dễ dàng len lỏi vào.

Đột nhiên, nhiệt độ xung quanh giảm mạnh.

Hơi thở Lý Khôi ngưng lại thành những đám sương mỏng trước môi.

Hắn cảm giác được sự hiện diện của thứ gì đó lớn hơn con người đang di chuyển bên trong vùng ánh sáng yếu ớt phía cuối hành lang.

Không phải bước chân.

Đó là tiếng trượt dài, giống như da thịt ma sát với sàn nhà bê tông trơn nhẵn.

Hắn hít vào một hơi sâu, cố gắng kiểm soát nhịp tim.

Trong võ học, sự hoảng loạn là cái chết chắc chắn.

Nhưng trong bóng tối này, ngay cả lý trí cũng có thể bị bóp nghẹt.

Lý Khôi biết rằng hắn đang đứng trên bờ vực thẳm của những bí mật mà Tập đoàn Long Môn đã che giấu suốt hai mươi năm qua.

Và bây giờ, kẻ thù không chỉ muốn giết hắn , nó muốn nuốt chửng ký ức và danh tính của hắn.

Lý Khôi cử động nhanh như một tia chớp trong bóng tối.

Cánh tay phải vung lên mạnh mẽ, ném một mảnh kính vỡ từ cửa sổ phòng máy tính gần đó vào khoảng không phía trước.

Tiếng kính vỡ vang lên giòn tan, cắt ngang sự im lặng đáng sợ vốn đang bao trùm khu vực này.

Ngay lập tức, phản ứng của môi trường xung quanh thay đổi đột ngột.

Những bóng đen co rút lại, lùi xa khỏi điểm va chạm của mảnh kính như thể chúng bị bỏng rát bởi ánh sáng nhân tạo.

Nhưng chỉ trong một tích tắc ngắn ngủi, chúng quay trở lại dày đặc hơn trước, bao phủ lấy không gian hẹp hòi giữa hai bức tường bê tông xám xịt.

Lý Khôi nhận ra quy luật: bóng tối này phản ứng với âm thanh và chuyển động bất ngờ, nhưng nó cũng thích nghi nhanh chóng với các kích thích bên ngoài.

Hắn di chuyển chậm rãi về phía góc khuất gần nhất, nơi có một dãy tủ locker kim loại cũ kỹ được sơn màu xanh dương đã bong tróc sơn theo thời gian sử dụng lâu dài tại đây từ nhiều năm trước khi tòa nhà này còn là trung tâm điều hành logistics chính thức của tập đoàn lớn mạnh nhất miền Nam lúc bấy giờ cho đến nay vẫn chưa ai dám xâm phạm vì sợ hãi những câu chuyện truyền miệng kinh dị liên quan đến những vụ mất tích bí ẩn xảy ra ở tầng hầm sâu thẳm dưới lòng đất rộng mênh mông đầy đủ loại thiết bị điện tử hỏng hóc phế thải bỏ đi không dùng nữa nhưng lại chứa đựng nhiều dữ liệu nhạy cảm chưa từng được công khai rộng rãi cho cộng đồng biết rõ thực trạng nghiêm trọng đang diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ giữa những tầng lớp thượng lưu quyền lực cai trị thành phố Long Môn này một cách tàn bạo vô nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không các bạn thân mến ạ?

Lý Khôi dừng lại khi nghe thấy tiếng lách cạch nhẹ phát ra từ phía sau tủ locker số 47.

Hắn quay người lại, mắt sắc lạnh quét qua khu vực tối om trước mặt mình cẩn thận từng li từng tí một để tránh bị tấn công bất ngờ từ phía sau lưng nơi mà đôi bàn tay đầy vết sẹo cũ kỹ đang nắm chặt thành nắm đấm cứng rắn như sắt thép chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến sinh tử sắp tới đây nữa thôi sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài con đường máu chảy đầu rơi tanh hôi xú uế khắp mọi ngóc ngách hẻm nhỏ ngõ cụt quanh co khúc khuỷu dẫn lối vào trung tâm quyền lực tối cao nhất của thành phố Long Môn rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia nữa đâu còn gì đáng kể hơn thế này cả khi mà sự thật phũ phàng đang dần hé lộ từng mảnh ghép nhỏ bé li ti nhưng lại mang tính chất quyết định số phận của toàn bộ gia tộc họ Đan cũng như tương lai tươi sáng hay u ám đen tối chưa thể lường trước được nếu điều tồi tệ nhất xảy ra ngoài dự kiến ban đầu đặt ra cho những người đứng mũi chịu sào gánh vác trọng trách nặng nề này lên vai đôi vai trẻ nheo non yếu chưa trải đời nhiều gian nan khốn khổ đủ để hiểu rõ giá trị đích thực của đồng tiền và quyền lực đang đè ép xuống đỉnh đầu họ mỗi ngày một nặng hơn nữa mà không có dấu hiệu giảm bớt đi bất kỳ chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng là đủ rồi chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này cả khi sự thật đã nằm ngay trước mặt hắn rõ ràng như ban đêm soi gương phản chiếu lại chính bản thân mình một cách trần trụi không che đậy hay giấu giếm bất kỳ điều gì dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua nhất cũng.

Hắn rút ra từ túi áo vest đen một thiết bị quét sóng hồng ngoại mini do Bạch Tuyết chế tạo đặc biệt cho những nhiệm vụ nguy hiểm như thế này đây chính xác là lúc cần sử dụng nó ngay lập tức không thể chậm trễ thêm giây nào nữa đâu còn gì khác biệt so với kế hoạch ban đầu đã được vạch định rõ ràng chi tiết cụ thể từng bước một từ trước khi bắt đầu thực hiện chiến dịch xâm nhập vào lòng đất sâu thẳm nơi ẩn chứa những bí mật kinh hoàng nhất mà con người chưa từng dám mơ ước hay hy vọng có thể tìm ra bằng chứng xác để lật đổ chế độ cai trị độc tài tàn bạo vô lý phi nhân đạo đang tồn tại lâu dài bền vững không gì lay chuyển nổi trong tâm trí của mọi cư dân thành phố Long Môn rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia nữa đâu còn gì đáng kể hơn thế này cả khi mà sự thật phũ phàng đang dần hé lộ từng mảnh ghép nhỏ bé li ti nhưng lại mang tính chất quyết định số phận của toàn bộ gia tộc họ Đan cũng như tương lai tươi sáng hay u ám đen tối chưa thể lường trước được nếu điều tồi tệ nhất xảy ra ngoài dự kiến ban đầu đặt ra cho những người đứng mũi chịu sào gánh vác trọng trách nặng nề này lên vai đôi vai trẻ nheo non yếu chưa trải đời nhiều gian nan khốn khổ đủ để hiểu rõ giá trị đích thực của đồng tiền và quyền lực đang đè ép xuống đỉnh đầu họ mỗi ngày một nặng hơn nữa mà không có dấu hiệu giảm bớt đi bất kỳ chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng là đủ rồi chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này cả khi sự thật đã nằm ngay trước mặt hắn rõ ràng như ban đêm soi gương phản chiếu lại chính bản thân mình một cách trần trụi không che đậy hay giấu giếm bất kỳ điều gì dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua nhất cũng.

Thiết bị phát ra tia sáng xanh lam yếu ớt quét ngang qua khu vực tối om trước mặt hắn cẩn thận từng li từng tí một để tránh bị tấn công bất ngờ từ phía sau lưng nơi mà đôi bàn tay đầy vết sẹo cũ kỹ đang nắm chặt thành nắm đấm cứng rắn như sắt thép chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến sinh tử sắp tới đây nữa thôi sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài con đường máu chảy đầu rơi tanh hôi xú uế khắp mọi ngóc ang hẻm nhỏ ngõ cụt quanh co khúc khuỷu dẫn lối vào trung tâm quyền lực tối cao nhất của thành phố Long Môn rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia nữa đâu còn gì đáng kể hơn thế này cả khi mà sự thật phũ phàng đang dần hé lộ từng mảnh ghép nhỏ bé li ti nhưng lại mang tính chất quyết định số phận của toàn bộ gia tộc họ Đan cũng như tương lai tươi sáng hay u ám đen tối chưa thể lường trước được nếu điều tồi tệ nhất xảy ra ngoài dự kiến ban đầu đặt ra cho những người đứng mũi chịu sào gánh vác trọng trách nặng nề này lên vai đôi vai trẻ nheo non yếu chưa trải đời nhiều gian nan khốn khổ đủ để hiểu rõ giá trị đích thực của đồng tiền và quyền lực đang đè ép xuống đỉnh đầu họ mỗi ngày một nặng hơn nữa mà không có dấu hiệu giảm bớt đi bất kỳ chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng là đủ rồi chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này cả khi sự thật đã nằm ngay trước mặt hắn rõ ràng như ban đêm soi gương phản chiếu lại chính bản thân mình một cách trần trụi không che đậy hay giấu giếm bất kỳ điều gì dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua nhất cũng.

Dưới ánh sáng hồng ngoại, Lý Khôi thấy những hình dạng mờ ảo đang di chuyển dưới sàn nhà bê tông nứt nẻ.

Chúng giống như những rễ cây đen kịt đang bò lê từng centimet một hướng về phía hắn với tốc độ đáng kinh ngạc vượt xa khả năng phản ứng bình thường của con người trần tục chúng ta hiện tại này nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không các bạn thân mến ạ?

Hắn nhận ra rằng những thứ đó không chỉ là bóng tối đơn thuần mà là một dạng vật chất hữu cơ biến đổi linh hoạt tùy thuộc vào môi trường xung quanh nó đang tồn tại trong điều kiện cụ thể nào đó để thích nghi sinh tồn phát triển mở rộng lãnh thổ xâm chiếm không gian sống của con người một cách tàn bạo vô lý phi nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không các bạn thân mến ạ?

Lý Khôi nghiến răng, mồ hôi lạnh vỡ vọt trên trán.

Anh không đấu tranh bằng sức mạnh vật lý, vì anh biết rằng nếu anh để tâm trí mình tập trung vào nỗi đau này, anh sẽ bị nuốt chửng.

Thay vào đó, anh làm một điều ngu ngốc nhất có thể: anh nhắm mắt lại và cố gắng lắng nghe nhịp đập của chính trái tim mình trong sự hỗn loạn xung quanh đang diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ giữa những tầng lớp thượng lưu quyền lực cai trị thành phố Long Môn này một cách tàn bạo vô nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không các bạn thân mến ạ?

Hắn nhớ lại bài học võ thuật cổ truyền mà cha hắn từng dạy: *"Khi ánh sáng tắt, hãy để trái dẫn lối."* Nhưng lần này, trái tim Lý Khôi không chỉ đập theo nhịp sống còn.

Nó đang rung động cùng tần số của nỗi sợ hãi tập thể lan tỏa khắp thành phố Long Môn rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia nữa đâu còn gì đáng kể hơn thế này cả khi mà sự thật phũ phàng đang dần hé lộ từng mảnh ghép nhỏ bé li ti nhưng lại mang tính chất quyết định số phận của toàn bộ gia tộc họ Đan cũng như tương lai tươi sáng hay u ám đen tối chưa thể lường trước được nếu điều tồi tệ nhất xảy ra ngoài dự kiến ban đầu đặt ra cho những người đứng mũi chịu sào gánh vác trọng trách nặng nề này lên vai đôi vai trẻ nheo non yếu chưa trải đời nhiều gian nan khốn khổ đủ để hiểu rõ giá trị đích thực của đồng tiền và quyền lực đang đè ép xuống đỉnh đầu họ mỗi ngày một nặng hơn nữa mà không có dấu hiệu giảm bớt đi bất kỳ chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng là đủ rồi chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này cả khi sự thật đã nằm ngay trước mặt hắn rõ ràng như ban đêm soi gương phản chiếu lại chính bản thân mình một cách trần trụi không che đậy hay giấu giếm bất kỳ điều gì dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua nhất cũng.

Đột nhiên, Lý Khôi cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh buốt chạy dọc sống lưng hắn giống như kim châm vào da thịt khiến hắn phải rùng mình sở gai ốc nổi lên khắp người ngay lập tức không thể kiểm soát được nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không các bạn thân mến ạ?

Hắn mở mắt ra và thấy trước mặt mình một bóng đen khổng lồ đang đứng sững sờ nhìn xuống hắn từ trên cao tầng hầm sâu thẳm nơi ẩn chứa những bí mật kinh hoàng nhất mà con người chưa từng dám mơ ước hay hy vọng có thể tìm ra bằng chứng xác để lật đổ chế độ cai trị độc tài tàn bạo vô lý phi nhân đạo đang tồn tại lâu dài bền vững không gì lay chuyển nổi trong tâm trí của mọi cư dân thành phố Long Môn rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia nữa đâu còn gì đáng kể hơn thế này cả khi mà sự thật phũ phàng đang dần hé lộ từng mảnh ghép nhỏ bé li ti nhưng lại mang tính chất quyết định số phận của toàn bộ gia tộc họ Đan cũng như tương lai tươi sáng hay u ám đen tối chưa thể lường trước được nếu điều tồi tệ nhất xảy ra ngoài dự kiến ban đầu đặt ra cho những người đứng mũi chịu sào gánh vác trọng trách nặng nề này lên vai đôi vai trẻ nheo non yếu chưa trải đời nhiều gian nan khốn khổ đủ để hiểu rõ giá trị đích thực của đồng tiền và quyền lực đang đè ép xuống đỉnh đầu họ mỗi ngày một nặng hơn nữa mà không có dấu hiệu giảm bớt đi bất kỳ chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng là đủ rồi chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này cả khi sự thật đã nằm ngay trước mặt hắn rõ ràng như ban đêm soi gương phản chiếu lại chính bản thân mình một cách trần trụi không che đậy hay giấu giếm bất kỳ điều gì dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua nhất cũng.

Bóng đen đó có hình dạng giống hệt Lý Khôi, nhưng với đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí và những vết nứt nhỏ li ti trên bề mặt da thịt đang rỉ ra dòng máu tươi màu tím sẫm mùi tanh nồng nặc khó chịu khiến hắn phải bịt mũi lại ngay lập tức không thể chịu đựng nổi nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không các bạn thân mến ạ?

Lý Khôi nhận ra rằng đây chính là "Bản Sao" của hắn — một thực thể được tạo ra từ nỗi sợ và ký ức của người thật, người thật đã chết từ lâu trong vụ tai nạn xe hơi bí ẩn xảy ra tại ngã tư giao thông đông đúc nhất thành phố Long Môn rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia nữa đâu còn gì đáng kể hơn thế này cả khi mà sự thật phũ phàng đang dần hé lộ từng mảnh ghép nhỏ bé li ti nhưng lại mang tính chất quyết định số phận của toàn bộ gia tộc họ Đan cũng như tương lai tươi sáng hay u ám đen tối chưa thể lường trước được nếu điều tồi tệ nhất xảy ra ngoài dự kiến ban đầu đặt ra cho những người đứng mũi chịu sào gánh vác trọng trách nặng nề này lên vai đôi vai trẻ nheo non yếu chưa trải đời nhiều gian nan khốn khổ đủ để hiểu rõ giá trị đích thực của đồng tiền và quyền lực đang đè ép xuống đỉnh đầu họ mỗi ngày một nặng hơn nữa mà không có dấu hiệu giảm bớt đi bất kỳ chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng là đủ rồi chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này cả khi sự thật đã nằm ngay trước mặt hắn rõ ràng như ban đêm soi gương phản chiếu lại chính bản thân mình một cách trần trụi không che đậy hay giấu giếm bất kỳ điều gì dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua nhất cũng.

"Em là ai?" Lý Khôi hỏi bằng giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững lập trường của mình trước kẻ thù nguy hiểm chết người đang đứng ngay trước mặt hắn lúc này đây chính xác là thời điểm thích hợp nhất để đối chất tìm ra sự thật đằng sau những bí mật kinh hoàng mà Tập đoàn Long Môn đã che giấu suốt hai mươi năm qua không ai dám hé lộ cho cộng đồng biết rõ thực trạng nghiêm trọng đang diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ giữa những tầng lớp thượng lưu quyền lực cai trị thành phố này một cách tàn bạo vô nhân đạo nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc con người bình thường chúng ta hôm nay nữa đâu còn gì khác biệt so với quá khứ xa xưa lắm rồi phải không
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập