Chương 22

Ánh sáng của đèn đường cuối cùng cũng tắt lịm.

Không phải do chập điện hay sự cố kỹ thuật thông thường mà thành phố Long Môn vốn dĩ nổi tiếng với hệ thống hạ tầng bền vững.

Nó chết đi một cách có chủ đích, như thể ai đó đã cắt đứt mạch máu thần kinh của khu vực này.

Lý Khôi đứng giữa ngã tư vắng vẻ thuộc khu "Điểm Mù", nơi bản đồ số hóa vẫn hiển thị màu xanh bình an nhưng thực tế lại là một hố thẳm im lặng.

Không khí ở đây không chỉ lạnh lẽo theo nghĩa vật lý.

Nó mang mùi kim loại gỉ sét, nồng nặc và nặng nề, pha lẫn với hương vị của máu cũ đã khô trên sàn nhà và sự thối rữa tinh thần mà ngay cả những bộ lọc không khí đắt tiền nhất cũng không thể khử sạch.

Lý Khôi hít thở sâu, phổi anh co lại phản ứng trước thứ độc tố vô hình này.

Anh không mang theo vũ khí bên mình lúc này.

Chỉ có đôi bàn tay trần trụi và trí tuệ lạnh lùng đang vận hành trong đầu.

Hắn bước đi chậm rãi trên lớp nhựa đường nứt nẻ.

Những vết nứt đó trông giống như mạng lưới tĩnh mạch bị vỡ, lan tỏa từ trung tâm ngã tư ra bốn phía.

Lý Khôi cúi xuống, quỳ gối chạm tay vào mặt đất ẩm ướt.

Không phải nước mưa.

Đây là chất lỏng nhờn, đen đặc đang tiết ra từ lòng đường.

Hắn ngửi mùi và nhận ra sự quen thuộc đáng sợ.

Đó không phải là dầu nhớt hay hóa chất công nghiệp.

Đó là bóng tối đã ngưng tụ thành thể vật lý.

Nó không còn chỉ là ảo ảnh trong tâm trí những người yếu đuối nữa.

Nó đang hiện hữu, xâm nhập vào hạ tầng của Long Môn như một loại ký sinh trùng thực thụ ăn mòn nền tảng kinh tế và trật tự xã hội từ bên trong.

Lý Khôi rút ra chiếc khăn tay lụa trắng từ túi áo vest cao cấp của mình – một món đồ xa xỉ hoàn toàn trái ngược với môi trường bẩn thỉu này.

Hắn lau nhẹ lên vết nứt, quan sát cách chất đen bám vào sợi vải như máu tươi thấm vào giấy thụ mạnh mẽ và nhanh chóng chuyển màu sẫm hơn.

Lý Khôi đứng dậy, ánh mắt lạnh băng quét qua các tòa nhà xung quanh.

Những cửa kính văn phòng của những công ty tài chính lớn nằm ở tầng trệt đều bị bịt kín bằng bạt đen chống nắng cấp cao.

Không có ánh đèn nào từ bên trong tỏa ra.

Thành phố này đang ngủ một giấc mơ kinh hoàng, và hắn là kẻ duy nhất tỉnh táo giữa cơn ác mộng tập thể.

Hắn cần tìm hiểu xem điều gì đã khiến khu vực này trở thành điểm bùng phát của Bóng Tối.

Và hơn thế nữa, anh cần biết liệu chính mình có phải là nạn nhân tiếp theo hay không.

Hắn tiến vào con hẻm nhỏ nằm ngay cạnh tòa nhà ngân hàng bị bỏ hoang.

Tiếng bước chân của Lý Khôi vang lên rõ ràng trong sự im lặng chết chóc, tạo thành nhịp điệu duy nhất phá vỡ khoảng trống âm thanh đáng sợ.

Mỗi bước đi là một lần kiểm tra lại giác quan.

Tai anh nghe thấy tiếng thì thầm rất xa, như thể từ dưới lòng đất vọng lên.

Những lời thì thầm đó không phải bằng ngôn ngữ con người mà là sự kết hợp của nỗi sợ hãi và hối hận được mã hóa thành sóng âm tần số thấp.

Lý Khôi dừng chân trước một cánh cổng sắt gỉ sét dẫn vào sân sau của tòa nhà cũ kỹ.

Cánh cổng mở hé, để lộ ra một khoảng trống tối đen phía bên trong.

Không có ánh sáng nào chiếu từ sâu bên trong hẻm này.

Nó như thể đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh nó.

Lý Khôi không do dự.

Hắn bước qua ngưỡng cửa, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi bóng tối bao bọc lấy anh.

Đây là lúc sự thật bắt đầu phơi bày những vết thương của nó.

Áp suất trong không khí đột ngột tăng lên mạnh mẽ, khiến tai Lý Khói ù đi và máu chảy ngược về não bộ.

Hắn nghiến răng chịu đựng cảm giác đau đớn đó, cố gắng giữ cho tinh thần tỉnh táo.

Từ phía sau lưng nhân viên an ninh đang nằm bất động trên sàn nhà – một nạn nhân mà hắn vừa vô tình phát hiện trước khi bước vào hẻm này – những sợi dây đen ngòm bắt đầu trỗi dậy.

Chúng không phải là dây thừng hay cáp điện bị đứt gãy.

Chúng giống như rễ cây của một cái cây khổng lồ dưới lòng đất, hoặc tệ hơn nữa, là hệ thống thần kinh bị lộ ra ngoài da thịt đang quằn quại vì đau đớn.

Những sợi dây này mảnh manh nhưng dai dẻo, mang màu đen tuyền không phản chiếu chút ánh sáng nào dù chỉ là tia chớp từ bầu trời đêm Long Môn.

Chúng lan tỏa ra xung quanh theo một quy luật hình học kỳ lạ, xoáy vào nhau tạo thành những vòng tròn phức tạp bao vây lấy Lý Khôi.

Lý Khôi lùi lại , cơ thể anh tự động chuyển sang tư thế phòng thủ của võ đường phái Bắc Thiếu Lâm mà hắn đã luyện tập từ nhỏ.

Bàn tay phải nắm chặt, ngón cái áp sát hai ngón giữa trong thế "Thổ Long Ấn", sẵn sàng tung ra một cú đấm mang sức mạnh hủy diệt nếu cần thiết.

Tuy nhiên, anh không tấn công ngay lập tức.

Hắn quan sát kỹ lưỡng cách những sợi dây di chuyển.

Chúng không có ý thức chủ động như quái vật mà giống như phản xạ tự vệ của cơ thể khi bị xâm phạm.

Một trong những đầu sợi dây vươn về phía Lý Khôi với tốc độ đáng kinh ngạc, nhanh hơn cả ánh mắt thường có thể theo dõi được.

Nó xoáy vào không khí trước mũi anh, mang theo mùi hôi tanh của xác thối và sự sợ hãi nguyên thủy.

Lý Khôi nghiêng người né tránh một cách linh hoạt, đồng thời đưa bàn tay trái lên chặn đường đi của nó.

Khi lòng bàn tay chạm phải sợi dây đen đó, cảm giác lạnh buốt xuyên thấu qua da thịt vào tận xương tủy khiến anh rùng mình sở gai sống lưng.

Đó không chỉ là vật chất rắn hay lỏng.

Nó mang tính chất nửa vô hình, giống như việc chạm vào một vùng nhiệt độ thấp trong nước biển sâu thẳm mà mắt thường khó có thể nhận ra ranh giới rõ ràng giữa chúng với môi trường xung quanh bao bọc lấy mình lúc này đây đang diễn ra trước mặt họ vậy đó!

Lý Khôi rút tay lại thật nhanh, nhìn thấy đầu ngón trỏ của anh đã bị nhiễm đen một phần nhỏ da thịt nơi tiếp xúc.

Vết đen ấy không lan rộng ngay lập tức mà dường như đang ăn mòn dần lớp biểu bì bên ngoài cơ thể hắn ta từng chút một mỗi giây trôi qua chậm rãi nhưng chắc chắn vô cùng đáng sợ cho bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng này đều phải khiếp đảm run rẩy toàn thân vì quá mức kinh hoàng tột độ trước mắt mình!

Lý Khôi rút ra từ túi áo trong chiếc bút kim loại đặc biệt dùng để ghi chép nhật ký điều tra bí mật cá nhân riêng tư của hắn ta từ lâu đời xưa nay vẫn luôn được bảo quản cẩn thận an toàn tuyệt đối chống lại mọi tác động xấu độc hại tiêu cực ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất lẫn tinh thần con người chúng ta hàng ngày giờ đây đang phải đối mặt với thử thách khắc nghiệt nhất trong cuộc đời mình cho tới thời điểm hiện tại này!

Anh xoay vỏ bút, lộ ra lưỡi dao nhỏ sắc bén gắn liền bên cạnh thân máy tính cầm tay mini tích hợp sẵn công nghệ quét mã vạch chuyên dụng cao cấp nhất thế giới hiện nay được chế tạo độc quyền bởi tập đoàn Long Môn Technologies Inc., nơi cha anh từng làm việc trước khi đột ngột mất tích không rõ nguyên nhân chính đáng gì cả trong vụ tai nạn giao thông thương tâm xảy ra cách đây đúng mười hai tháng tròn trước ngày hôm qua trời mưa lớn khắp thành phố khiến đường sá ngập nước nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống sinh hoạt người dân địa phương nói chung và khu vực trung tâm tài chính quốc tế Long Môn City Center Plaza Building Complex nói riêng!

Lưỡi dao nhỏ ấy không nhằm mục đích cắt đứt sợi dây đen mà dùng để cứa vào da thịt mình.

Lý Khôi nhanh chóng rạch một đường nông trên mu bàn tay trái, lấy máu tươi của chính anh bôi lên vết nhiễm độc đang lan tỏa từ đầu ngón trỏ sang cổ tay phải gần khuỷu xương khủy tay bên cạnh đó tiếp tục mở rộng diện tích bề mặt vùng da bị ảnh hưởng nặng nề bởi tác động tiêu cực lâu dài liên miên bất tận không ngừng nghỉ diễn ra trước mắt họ lúc này đây trong căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo đến rợn người của Lý Khôi nơi mà những bức tường cao vút dường như đang khép lại từng chút một để nhấn chìm hắn vào vực thẳm bóng tối vĩnh cửu không lối thoát nào có thể tìm thấy được ngay cả khi sử dụng tất cả các loại công nghệ tiên tiến nhất hiện hữu trên hành tinh xanh này của chúng ta lúc bấy giờ cũng chưa chắc đã giúp ích gì đáng kể cho tình cảnh bi đát đang diễn ra trước mắt cậu trai trẻ đầy bí ẩn ấy đâu.

Máu tươi tiếp xúc với sợi dây đen tạo nên phản ứng hóa học dữ dội, sinh ra hơi khói trắng xoáy lên thành vòng tròn nhỏ bao quanh khu vực va chạm giữa hai nguồn năng lượng đối kháng nhau trong không gian hẹp kín của con hẻm tối tăm này!

Lý Khôi lùi bước thêm vài mét nữa để tránh hít phải khí độc phát sinh từ quá trình trung hòa tạm thời ấy, đồng thời quan sát kỹ hơn cấu trúc bên trong những sợi dây đen đang co quắp lại vì tác động bất ngờ vừa rồi.

Hắn nhận ra rằng chúng không đơn thuần là bóng tối vật lý mà mang đặc tính sinh học hữu cơ rõ rệt giống như mô tế bào sống còn đang hoạt động bình thường dưới dạng tồn tại độc lập riêng biệt hoàn toàn tách rời khỏi chủ thể ban đầu đã tạo ra nó trước đây lâu lắm rồi kể từ khi thành phố Long Môn bắt đầu bước vào giai đoạn phát triển kinh tế bùng nổ đột ngột chưa từng có tiền lệ trong lịch sử xây dựng đô thị hóa hiện đại hóa nhanh chóng mạnh mẽ vững chắc bền vững lâu dài ổn định an toàn hài hòa cân bằng sinh thái môi trường tự nhiên xung quanh khu vực trung tâm hành chính văn hóa giáo dục y tế xã hội cộng đồng địa phương nói chung và quốc gia dân tộc Việt Nam ta nói riêng!

Đan Lương đứng giữa căn phòng tối om, mùi hôi thối của giấy cũ và bụi mốc xộc lên mũi hắn khiến hắn phải nín thở một cách cố ý.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin nhỏ li ti chiếu rọi vào những trang giấy đã mục nát nằm rải rác trên sàn nhà gỗ sần sùi.

Đây là văn phòng luật sư cũ của ông nội, nơi bị bỏ hoang suốt hai mươi năm qua kể từ khi cuộc khủng hoảng tài chính lần thứ nhất quét sạch mọi tài sản gia tộc họ Đan.

Hắn cúi xuống, ngón tay gầy guộc và lạnh toát chạm nhẹ vào một tấm ảnh đen trắng nằm dưới lớp bụi dày đặc.

Trong ảnh là ông nội hắn đang cầm một cuốn sổ da bò màu nâu sẫm, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính với vẻ nghiêm nghị khó hiểu.

Cuốn sổ đó chính là thứ mà mọi người trong gia đình đều cho rằng đã bị đốt cháy cùng với chứng từ sở hữu tài sản trong vụ cháy nhà năm 1998.

Nhưng giờ đây, nó lại xuất hiện ở đây, ẩn nấp sau lớp ván sàn mục rỗng dưới góc phòng khách.

Hắn bứt tấm ảnh ra khỏi mặt bàn gỗ dán bám dính đầy keo cũ kỹ rồi bắt đầu những thanh gỗ đã mối mọt từ lâu đời nay từng li một bằng chiếc kìm nhỏ trong túi áo vest đắt tiền của mình.

Tiếng cọt kẹt khô khan vang lên đều đặn như nhịp đếm thời gian đang trôi qua chậm chạp giữa không khí ngột ngạt này.

Mỗi lần hắn rút một tấm ván ra, những luồng gió lạnh lẽo từ khe hở dưới nền nhà thổi vào khiến da thịt trên người hắn nổi gai ốc rợn người vì sự cô độc tuyệt đối trong căn phòng rộng lớn này.

Khi lớp sàn thứ năm được gỡ bỏ hoàn toàn, ánh sáng đèn pin hắt xuống lỗ hổng sâu thẳm bên dưới lộ ra một chiếc hộp sắt gỉ sét nằm giữa đống rác thải xây dựng bị quên lãng từ những ngày đầu công trình chưa thi công xong phần nền móng kiên cố cho tòa nhà mới phía sau.

Chiếc hộp đó có kích thước vừa phải, đủ để chứa đựng những bí mật mà không ai ngờ tới rằng nó vẫn còn tồn tại nguyên vẹn dưới lòng đất ẩm ướt và tối tăm này suốt hai thập kỷ qua mà không bị phát hiện hay xâm phạm bởi bất kỳ ai trong số những kẻ thù rình rập quanh gia tộc họ Đan bấy giờ cũng như bây giờ.

Hắn dùng dao găm nhỏ đeo bên thắt lưng để cạy nắp hộp sắt đang bám chặt vào nhau do lớp gỉ sét dày đặc ăn mòn theo thời gian dài chịu đựng độ ẩm cao và nhiệt độ thay đổi thất thường trong lòng đất sâu thẳm nơi đây trước khi tòa nhà hiện đại được xây dựng lên che chắn ánh nắng mặt trời trực tiếp chiếu xuống khu vực này từ trên cao xuống dưới nền móng cũ kỹ ấy một cách chắc chắn kiên cố bền vững lâu dài ổn định an toàn hài hòa cân bằng sinh thái môi trường tự nhiên xung quanh khu vực trung tâm hành chính văn hóa giáo dục y tế xã hội cộng đồng địa phương nói chung và quốc gia dân tộc Việt Nam ta nói riêng!

Nắp hộp bật mở với một tiếng kêu chói tai của kim loại bị biến dạng kéo dài ra làm giật mình cả người Đan Lương đang tập trung cao độ vào việc lấy vật thể bên trong chiếc hộp sắt gỉ sét đó một cách cẩn thận nhất có thể tránh làm hỏng hóc hay mất mát thêm bất kỳ thứ gì quý giá tiềm ẩn bên trong nó mà không ai biết trước được kết quả cuối cùng sẽ.

mở bức màn bí mật này lần đầu tiên sau nhiều năm chìm vào quên lãng sâu thẳm dưới đáy lòng những kẻ đã từng sở hữu và bảo vệ nó bằng mọi kể cả mạng sống của chính mình nếu cần thiết phải hy sinh để giữ gìn truyền thống gia tộc họ Đan không bị ruồng bỏ hoặc xóa sổ hoàn toàn khỏi lịch sử phát triển kinh tế xã hội phức tạp đầy biến động thăng trầm vui buồn lẫn lộn đan xen nhau như những sợi dây rối bời khó gỡ ra được nữa đâu ngay cả khi có sự giúp đỡ từ bên ngoài cũng vậy chứ đừng nói gì đến việc tự giải quyết đơn độc một mình trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực này mà không ai hay biết cho đến tận bây giờ mới đây thôi còn cách đây vài ngày trước kia chỉ vỏn vẹn có thế thôi đã đủ khiến hắn phải suy nghĩ lại nhiều điều về quá khứ của gia đình mình hơn là những gì ông bà cha mẹ thường kể lể dài dòng nhàm chán vô vị thiếu đi sự chân thực cần thiết để hiểu rõ bản chất vấn đề cốt lõi nằm sâu bên trong lòng đất ẩm ướt tối tăm nơi đây chính xác từng milimet một không sai lệch dù chỉ một chút nhỏ bé nhất cũng đủ làm thay đổi cục diện chiến tranh ngầm đang diễn ra khốc liệt giữa các phe phái tham quyền thế lực địa phương và trung ương đối đầu nhau gay gắt quyết liệt căng thẳng tột độ mỗi ngày mỗi giờ trôi qua nhanh chóng như chộp lấy cơ hội sống sót cuối cùng trước khi quá muộn không còn đường lui nữa đâu ngay cả khi muốn chạy trốn cũng đã không thể nào thoát khỏi vòng vây dày đặc bao quanh bốn phía nơi đây mà hắn đang đứng yên bất động như một pho tượng đá xám xịt lạnh lùng vô cảm với mọi biến cố xảy ra xung quanh mình trong khoảnh khắc im lặng chết chóc này trước khi những sự thật kinh hoàng bắt đầu hé lộ dần dần từng mảnh ghép nhỏ bé li ti nhưng lại mang tính chất quyết định số phận của toàn bộ gia tộc họ Đan cũng như tương lai thành phố Long Môn nói riêng và cả khu vực miền Nam rộng lớn hơn nữa nếu điều tồi tệ nhất xảy ra ngoài dự kiến ban đầu đặt ra cho những người đứng mũi chịu sào gánh vác trọng trách nặng nề này lên vai đôi vai trẻ nheo non yếu chưa trải đời nhiều gian nan khốn khổ đủ để hiểu rõ giá trị đích thực của đồng tiền và quyền lực đang đè ép xuống đỉnh đầu họ mỗi ngày một nặng hơn nữa mà không có dấu hiệu giảm bớt đi bất kỳ chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng.

là đủ rồi chứ đâu cần phải nói thêm gì nhiều hơn thế này cả khi sự thật đã nằm ngay trước mặt hắn rõ ràng như ban đêm soi gương phản chiếu lại chính bản thân mình một cách trần trụi không che đậy hay giấu giếm bất kỳ điều gì dù chỉ trong ý nghĩ thoáng qua nhất cũng.

Lưỡi kiếm lạnh lẽo bỗng xuyên thấu lồng ngực hắn, mang theo mùi máu tanh nồng.

Hắn sững sờ nhìn kẻ đứng sau lưng, người mà hắn đã tin tưởng tuyệt đối suốt mười năm qua.

Thanh kiếm chưa kịp rút ra nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập