Chương 21
Lý Khôi dựa lưng vào tấm kim loại lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ.
Không khí bên ngoài hành lang nồng nặc mùi ozone và máu tanh, nhưng căn phòng an toàn này thì khô khốc, ngột ngạt với mùi mốc meo của giấy tờ cũ kỹ.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng đẩy những hình ảnh vừa rồi ra khỏi đầu.
Linh hồn Triệu gia trưởng?
Hay đó chỉ là ảo giác do Bóng Tối gây ra để làm suy yếu ý chí của hắn?
Hắn không có thời gian cho sự tự nghi ngờ.
Tiếng bước chân ở hành lang vẫn tiếp tục.
Không phải tiếng giày da hay đế cao su.
Đó là âm thanh ướt át, dính dợ, giống như một khối thịt sống đang bò lê trên sàn bê tông nhám.
*Bọt… Bọt…* Mỗi nhịp chạm đều khiến Lý Khôi cảm thấy lông ốc gáy dựng đứng lên.
Hắn quay sang phía Bạch Tuyết.
Cô gái đặc vụ vẫn ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ, nhưng tư thế của cô đã thay đổi hoàn toàn so với vài phút trước.
Sự run rẩy kinh hãi đã biến mất, nhường chỗ cho một sự tập trung đáng sợ.
Bạch Tuyết đang cầm lấy tấm bản đồ mà Lý Khôi vừa tìm được từ trong cặp da cháy đen.
Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ vỡ vụn chiếu xuống mặt bàn, làm nổi bật những đường nét đỏ chót trên giấy.
Cô không nhìn hắn.
Mí mắt cô khép hờ, ngón tay thon dài lướt nhẹ theo từng đường kẻ huyết quản của thành phố Long Môn.
"Đừng có nghĩ rằng chúng ta đã thoát," giọng nói của Lý Khôi lạnh như băng giá.
Hắn bước về phía chiếc bàn gỗ sồi mục nát, lấy một mảnh kính vỡ từ sàn nhà ra làm vũ khí dự phòng.
"Âm thanh đó không thuộc về con người." Bạch Tuyết cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đen thẳm của cô phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tạo nên một vẻ ngoài xa lạ và lạnh lùng đến rợn người.
Cô đặt tấm bản đồ xuống, đẩy nó sang phía Lý Khôi.
Và đó không phải là âm thanh duy nhất mà chúng ta cần lo lắng." Hắn nhìn vào tấm bản đồ.
Những đường đỏ chót ấy không còn chỉ là các tuyến giao thông hay địa danh hành chính nữa.
Dưới ánh sáng yếu ớt, chúng dường như đang nhẹ, giống như những con giun đất dưới da người bệnh.
Lý Khôi nhíu mày.
Trực giác mách bảo hắn rằng thứ này nguy hiểm hơn cả Bóng Tối đang rình rập ở ngoài kia.
Hắn cúi xuống, đưa mắt quan sát kỹ hơn chi tiết trung tâm của bản đồ – vị trí biệt thự Tử Hà mà Bạch Tuyết đã chỉ ra trước đó.
Tại điểm giao thoa của ba tuyến huyết quản chính, có một ký tự nhỏ xíu được viết bằng mực đen tuyền.
Nó không phải là chữ Hán thông thường, cũng không phải tiếng Việt.
Đó là một hình dạng kỳ quái, giống như con mắt đang mở to trong nỗi sợ hãi kinh hoàng.
Lý Khôi chạm ngón tay vào đó.
Một cảm giác tê dại chạy dọc theo mu bàn tay hắn lên tận cổ tay trái.
Nhịp tim của hắn bỗng nhiên chậm lại bất thường.
"Bạch Tuyết," hắn gọi tên cô với giọng điệu trầm xuống thấp hơn bình thường, "cô đã biết về thứ này chưa?" Cô gái lắc đầu, nhưng khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.
"Tôi chỉ là người dẫn đường, Lý Khôi.
Tôi không phải là bác sĩ phẫu thuật cho thành phố bệnh hoạn này.
Nhưng nếu cô nhìn kỹ vào ký tự đó." Cô chỉ tay vào con mắt kỳ quái trên bản đồ.
".thì nó giống hệt như biểu tượng của phòng thí nghiệm tâm lý học mà cha tôi từng làm việc trước khi ông ấy biến mất." Lý Khôi nheo mắt.
Thông tin này kết nối những mảnh ghép rời rạc trong đầu hắn lại một cách đáng sợ.
Triệu gia trưởng chết đi để lộ ra linh hồn?
Bản đồ thành phố là cơ thể sống?
Và phòng thí nghiệm của cha Bạch Tuyết nằm ngay tại trung tâm sự kiện?
Hắn cảm thấy như đang đứng trước miệng hố vực thẳm, nhưng không có lựa chọn nào khác ngoài việc nhảy vào đó.
Tiếng động bên cánh cửa trở nên dữ dội hơn.
Kim loại phát ra tiếng kêu réo rắc khi bị một lực vô hình nham nhở cào xé.
Lý Khôi quay lại, tay nắm chặt mảnh kính vỡ.
Hắn di chuyển về phía góc phòng tối nhất, nơi ánh sáng từ cửa sổ không thể chiếu tới được.
Tại đó, có một chiếc tủ sắt cũ kỹ bị bỏ quên trong bóng tối.
Hắn mở cánh cửa tủ ra.
Bên trong chỉ còn lại những chồng hồ sơ ẩm mốc và một cái đèn pin đã hết pin.
Lý Khôi rên lên vì thất vọng.
Hắn cần vũ khí, hoặc ít nhất là thứ gì đó để che chắn cơ thể khỏi sự tấn công của Bóng Tối nếu chúng phá vỡ được lớp bảo vệ tạm thời này.
Cô gái giật mình nhìn hắn.
Ánh mắt cô mở to đầy bất ngờ trước mệnh lệnh điên rồ đó.
Tại sao?" "Đó là bẫy," Lý Khôi giải thích ngắn gọn, giọng điệu vẫn lạnh băng nhưng tốc độ nói nhanh hơn bình thường.
"Nơi mà những con giun này tụ tập lại không phải để chữa bệnh.
Đó là nơi chúng muốn hút máu chủ nhân của nó.
Nếu ta giữ tấm bản đồ này, Bóng Tối sẽ biết chính xác vị trí trung tâm kiểm soát của thành phố." Bạch Tuyết chần chừ một giây.
Cô nhìn xuống tấm giấy với vẻ mặt phức tạp.
Nỗi đau mất cha và mong muốn lật đổ Tập đoàn Long Môn đang chiến đấu trong tâm trí cô.
Nhưng sự sống còn trước mắt là ưu tiên hàng đầu.
Cô lấy diêm từ túi áo khoác ra, quẹt mạnh một cái.
Ngọn lửa nhỏ li ti bùng lên, chiếu rọi khuôn mặt thanh tú nhưng đầy quyết liệt của cô.
Hắn quay lại nhìn cảnh tượng đó.
Ngón tay Bạch Tuyết run nhẹ khi đưa ngọn lửa gần với góc cạnh tấm bản đồ.
Giấy bắt đầu đen sạm, rồi bốc cháy nhanh chóng thành những tàn tro bay lơ lửng trong không khí nóng bức.
Mùi giấy đốt tỏa ra nồng nặc, át đi mùi máu tanh từ hành lang bên ngoài.
Nhưng ngay khi tấm bản đồ biến mất vào đống tro tàn, tiếng động bên cánh cửa bỗng nhiên ngừng lại hoàn toàn.
Sự im lặng rơi xuống căn phòng như một chiếc búa tạ nặng nề.
Không còn âm thanh ướt át của sự bò lê nữa.
Chỉ có tiếng thở gấp gáp của Lý Khôi và hơi nóng từ đám lửa đang tắt dần trên bàn tay Bạch Tuyết.
Lý Khôi lắc đầu.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của chúng vẫn còn đó.
Dày đặc hơn trước kia rất nhiều lần nữa nếu có thể đo đếm bằng con số cụ thể nào đó trong khoảng không gian hẹp này lúc bấy giờ đây chính xác thì phải là bao nhiêu mét vuông bề mặt tiếp xúc giữa hai thực tại song hành tồn tại cùng nhau nhưng lại tách biệt hẳn ra xa mãi mãi chẳng bao giờ gặp gỡ được dù cho thời gian trôi qua nhanh chóng hay chậm rãi đến đâu đi nữa cũng.
chứ không có ngoại lệ nào cả trừ phi chính bản thân người đó tự nguyện hy sinh tính mạng mình để đổi lấy sự bình yên tạm thời trong chốc lát ngắn ngủi trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn tan vỡ thành từng mảnh vụn nhỏ li ti không thể nối lại được nữa cho dù là ai đi chăng nữa thì cũng.
"Không," Lý Khôi nói, giọng điệu cắt ngang dòng suy nghĩ dài ngoằng của hắn.
"Chúng đang chờ đợi." Chờ đợi điều gì?
Hắn tự hỏi mình câu trả lời cho vấn đề then chốt này nhưng lại không thể tìm ra được ngay lập tức trong đầu óc trống rỗng hiện tại của chính bản thân mình lúc này đây vào đúng thời điểm nhạy cảm nhất đó là khi mọi thứ đều đã quá muộn màng để có thể cứu vãn hay sửa chữa lại những sai lầm đáng tiếc vừa mới xảy ra trước mắt họ chỉ vài phút ngắn ngủi trước kia.
thôi chứ không phải là hàng giờ hay thậm chí là cả ngày dài đằng đẵng nữa.
các bạn thân mến của tôi ạ?
Lý Khôi bước về phía cửa sổ.
Kính vỡ đã rơi xuống sàn nhà, tạo thành những lỗ hổng lớn nhìn ra ngoài ban đêm u ám của Long Môn.
Ánh đèn neon từ quảng trường xa thẳm chiếu vào, nhuộm đỏ một phần căn phòng tối tăm này khiến cho không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết đối với bất kỳ ai đứng bên trong nó cũng phải cảm thấy khó chịu vô cùng khi hít thở bầu không độc hại ấy mỗi ngày mỗi đêm liên tục như thế này thì sao mà sống nổi chứ.
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh kính lớn còn nguyên vẹn từ đống đổ nát.
Gương mặt hắn phản chiếu rõ ràng trong đó – nhợt nhạt, mắt trũng sâu và đầy những vết bẩn máu khô đã đóng cục lại trên trán sau vụ va chạm trước đó với Triệu gia trưởng vừa rồi đây chính xác là lúc mà mọi thứ bắt đầu trở nên điên rồ hơn bình thường rất nhiều lần nếu so sánh với tiêu chuẩn thông thường của xã hội loài người văn minh tiến bộ phát triển cao độ hiện đại hóa công nghiệp hóa đô thị hóa toàn cầu hóa thông tin hóa số hóa tự động hóa trí tuệ nhân tạo robot máy móc thiết bị điện tử viễn thông truyền hình internet mạng lưới không dây di động 5G 6G.
Lý Khôi gạt bỏ những suy nghĩ lan man đó.
Hắn cần tập trung vào thực tại trước mắt hơn là chìm đắm trong quá khứ đau thương đã qua lâu rồi từ rất xa xưa kia khi mà hắn vẫn còn là một cậu bé ngây thơ vô tư lự chưa biết gì về sự tàn khốc của thế giới bên ngoài rộng lớn bao la mênh mông bát ngát đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm chết người đang chờ đón bất kỳ ai dám bước chân vào đó nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng chu đáo cẩn thận tỉ mỉ chi tiết từng li từng milimet nhỏ nhất trong quá trình lên kế hoạch hành động cụ thể rõ ràng mạch lạc logic hợp lý thuyết phục đáng tin cậy cao độ tối đa tuyệt đối hoàn toàn chính xác đúng đắn khoa học khách quan trung thực công bằng minh bạch dân chủ tiến bộ phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu bất tử trường tồn cùng vũ trụ vạn vật sinh linh chúng sinh đồ chúng hữu tình vô tri vô giác..
Không khí trong căn phòng lạnh lẽo như băng giá.
Những con chữ cuối cùng của bản kế hoạch ấy vẫn còn treo lơ lửng trước mắt Đan Lương, nặng trĩu hơn cả những thanh thép hàn đang được vận chuyển qua cảng biển đêm khuya.
Hắn chậm rãi đóng tập hồ sơ lại, tiếng bìa cứng va vào nhau nghe sắc lạnh như một nhát dao cắt đứt sợi dây logic cuối cùng của sự điên rồ.
Tử Hà đứng ở góc phòng, bóng đổ dài trên sàn gỗ đánh bóng cao cấp.
Ánh mắt hắn không rời khỏi những dấu chân bùn đất còn ẩm ướt bám lại bên dưới giày thể thao cũ kỹ mà kẻ xâm nhập đã cố tình để lại.
Không phải là một vết máu.
Cũng không phải là một mảnh vải rách nát từ áo khoác đắt tiền của Tử Hà khi hai người họ cùng nhau lao xuống tầng hầm B2 trong vụ cháy kho hàng tuần trước.
Đó chỉ là bùn đất.
Loại bùn đặc trưng vùng đồng bằng sông Cửu Long, nơi mà mười năm về trước, chính Đan Lương và kẻ hiện đang nằm im lìm trên giường bệnh viện thành phố này đã từng ngồi ăn mì gói bên bờ kênh rạch đen ngòm.
"Anh tìm thấy gì?" Tử Hà hỏi, giọng trầm xuống mức tối thiểu.
Hắn không nhìn lên.
Bàn tay phải của hắn vẫn nắm chặt lấy một chiếc kìm nguội lạnh toát mồ hôi.
Chiếc kìm ấy vốn dùng để tháo gỡ những mìn định thời trong các vụ án bom tấn kinh hoàng mà công an đặc nhiệm từng giải quyết.
Nhưng giờ đây, nó lại trở thành vật dẫn chứng cho một trò chơi mèo chuột đang diễn ra ngay dưới mũi của hắn.
Đan Lương bước về phía bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng.
Ánh đèn vàng từ chiếc đèn đọc sách chiếu xuống khuôn mặt gầy guốc của người đàn ông năm mươi tuổi ấy.
Gương mặt đó từng là biểu tượng của sự bình tĩnh và tính toán chính xác trong giới kinh doanh bất động sản khu vực Đông Nam Á.
Nhưng giờ đây, những đường nhăn trên trán sâu hoắm như những vết nứt trên nền bê tông cũ kỹ sau một trận địa chấn mạnh mẽ.
"Tại sao bùn lại xuất hiện ở đây?" Đan Lương tự hỏi, nhưng thực chất là hắn đang nói với chính mình hơn là với Tử Hà.
"Cửa sổ phòng an ninh tầng 15 đóng kín từ bên trong bằng khóa thông minh sinh trắc học.
Camera góc độ rộng bao quát toàn bộ hành lang phía sau lưng cửa không ghi nhận bất kỳ hình ảnh nào của con người đi vào hay ra khỏi khu vực này trong suốt ba giờ qua." Hắn mở tập hồ sơ ra một lần nữa, nhưng lần này, hắn lật sang trang cuối cùng.
Trang giấy trắng tinh tạc, ngoại trừ một dấu vết nhỏ li ti ở góc dưới bên phải.
Dấu vết đó không phải là mực in hay bút lông.
Nó là một loại chất lỏng hữu cơ đặc biệt, chỉ phản chiếu ánh sáng khi được soi dưới tia UV cường độ cao mà phòng an ninh của tập đoàn Đan Lương sở hữu.
Tử Hà tiến lại gần hơn một bước.
Mũi giày của hắn chạm nhẹ vào mép bàn làm việc.
"Anh muốn nói rằng kẻ đó đã biến mất?
Hay là nó chưa bao giờ tồn tại?" "Không." Đan Lương lắc đầu, đôi mắt sắc lạnh như những lưỡi dao kiếm hon trong đêm tối.
"Kẻ đó không chỉ tồn tại mà còn đang ở đây.
Trong phòng này.
Ngay lúc này." Tử Hà nhíu mày.
Cơ bắp trên vai hắn co lại nhẹ nhàng, phản ứng tự nhiên của một võ sư có hơn hai mươi năm rèn luyện thân thể và ý chí chiến đấu.
Hắn quay người chậm rãi, quét mắt qua từng góc tối trong căn phòng rộng lớn được thiết kế theo phong cách tối giản hiện đại.
Không có ai.
Chỉ có những bóng đổ dài từ các giá sách cao vút chạm trần nhà tạo nên một mê cung thị giác đầy ám ảnh.
"Anh đang nói đùa phải không?" Tử Hà hỏi, giọng điệu dè chừng nhưng vẫn giữ sự kiểm soát tuyệt đối trên cơ thể mình.
"Chúng ta vừa mới mất đi hai nhân viên an ninh cấp cao vì một cú đánh từ phía sau cổ mà không kịp kêu cứu.
Nếu kẻ đó còn ở đây, nó đã giết chúng ta rồi." "Đúng vậy." Đan Lương gật đầu đồng ý với lập luận của Tử Hà, nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào trang giấy trắng kia dưới ánh đèn UV màu tím nhạt đang được bật lên từ một thiết bị nhỏ gọn nằm trên bàn.
"Nhưng hãy nhìn kỹ hơn vào dấu vết này, Hà.
Nó không phải là máu hay mồ hôi.
Đây là mực in nhiệt của máy photocopy nội bộ công ty chúng ta." Tử Hà dừng lại.
Hắn nghiêng đầu suy nghĩ trong chốc lát.
Bộ não được rèn giũa qua hàng thập kỷ phân tích rủi ro và quản lý khủng hoảng bắt đầu quay cuồng tìm kiếm mối liên kết logic giữa những mảnh ghép rời rạc này.
Mực in nhiệt?
Tại sao một kẻ xâm nhập với kỹ năng lén lút tuyệt đỉnh lại để lại dấu vết của mực in nhiệt ngay tại trung tâm điều hành an ninh tối mật nhất của tập đoàn?
"Máy photocopy nội bộ chỉ được đặt ở hai vị trí." Đan Lương tiếp lời, giọng nói thấp xuống như tiếng thì thầm trong gió.
"Một là phòng tài chính tầng 30, nơi xử lý các hợp đồng lớn hơn mười triệu đô la Mỹ mỗi ngày.
phòng lưu trữ hồ sơ cũ của tôi trước khi tập đoàn chuyển sang hệ thống số hóa hoàn toàn cách đây năm năm." Tử Hà hiểu ngay ý nghĩa sâu xa đằng sau những lời nói đó.
Hắn quay lại nhìn Đan Lương, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Anh đang ám chỉ rằng kẻ này không muốn lấy tiền hay tài liệu mật.
Nó muốn chúng ta nhớ về quá khứ?" "Không chỉ vậy." Đan Lương bước ra khỏi vùng ánh sáng của chiếc đèn đọc sách, tiến vào bóng tối dày đặc phía sau lưng bàn làm việc của mình.
Bóng dáng cao lớn của người đàn ông ấy dường như tan biến vào màn đêm đen sẫm bao trùm lấy căn phòng rộng lớn này.
"Nó muốn chúng ta nhớ về cái ngày mà tất cả mọi thứ bắt đầu sụp đổ.
Cái ngày mà anh và tôi, Hà, đã phải đứng trước lựa chọn giữa danh dự và sự sống còn." Tử Hà cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Ký ức về năm 2014 trở lại rõ ràng hơn bao giờ hết.
Những tiếng súng nổ bên ngoài tòa nhà ngân hàng trung ương.
Máu của người bạn đồng đội thân nhất văng lên mặt hắn khi viên đạn xuyên thủng ngực anh ta ngay trước mũi Tử Hà.
Và khuôn mặt tái nhợt, đầy sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh kinh ngạc của Đan Lương lúc đó – một chàng trai trẻ tuổi chưa đến ba mươi với đôi mắt sáng rực lóe lên ánh hào quang của tham vọng và sự tuyệt vọng xen lẫn nhau trong hỗn loạn.
"Cái ngày đó đã qua rồi." Tử Hà nói, giọng điệu cứng rắn nhưng không giấu nổi sự căng thẳng đang tích tụ bên trong lòng ngực trái đập thình thịch mạnh mẽ hơn bình thường nhiều lần so với nhịp độ nghỉ ngơi thông thường của một võ sĩ chuyên nghiệp lão luyện như hắn ta hiện tại này nữa đâu còn gì khác biệt nữa về cơ bản rồi cả mọi thứ đều đã đổi thay hoàn toàn không thể nào quay ngược trở lại được dù cho có muốn thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là những ảo tưởng vô nghĩa mà thôi.
chứ còn gì nữa đúng không.
"Không, Hà." Đan Lương ngắt lời hắn một cách dứt khoát.
"Quá khứ chưa bao giờ thực sự kết thúc nếu chúng ta vẫn đang sống trên đống đổ nát của nó.
Và dấu vết mực in nhiệt này chính là bằng chứng cho thấy kẻ thù của chúng ta không chỉ biết về quá khứ mà còn sở hữu quyền truy cập vào những dữ liệu được bảo mật cấp độ quốc gia trước đây." Hắn giơ tay lên, ngón trỏ mảnh khảnh nhưng đầy lực lượng điểm nhẹ vào một chấm đen nhỏ xíu nằm giữa trang giấy trắng tinh tạc kia.
Chấm đen bỗng nhiên nứt ra, tiết ra dòng máu tươi đang rỉ ra khỏi trang giấy trắng tinh.
Hắn sững sờ khi nhận ra mùi máu tanh đó chính là mùi vị của linh lực hắn vừa mất.
Vết máu kia chuyển thành
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận