Chương 20
Tòa nhà bỏ hoang này nằm ngay cạnh khu biệt thự Tử Hà, một cấu trúc bê tông thô sơ từng được xây dựng như một kho chứa vật tư chiến tranh thời kỳ chuyển giao kinh tế.
Giờ đây, nó chỉ là một hộp sọ khổng lồ bằng xi măng, mọc răng nanh sắt gỉ giữa lòng thành phố Long Môn đang phình to ra mỗi ngày.
Lý Khôi đóng sầm cánh cửa sắt phía sau lưng.
Tiếng kim loại va đập vang lên như tiếng súng bắn tỉa trong không gian tĩnh lặng chết chóc.
Hắn đứng đó, hít thở sâu.
Không khí bên trong ẩm ướt, nặng trĩu mùi mốc meo và một thứ gì đó khác — ngọt ngào, gợi nhớ đến hoa nhài đã thối rữa dưới bùn lầy.
Bạch Tuyết không ở đây.
Cô ấy vẫn đang ở tầng 50 của tòa tháp Long Môn, nơi Lý Anh đang chờ đợi với giao thức tiêu diệt được kích hoạt.
Và Lý Khôi biết rằng mình không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý thuần túy lúc này.
Hắn cần hiểu rõ kẻ thù trước khi có thể hạ gục nó.
Hoặc ít nhất, là sống sót để trở về.
Hắn bước vào bóng tối dày đặc của tầng một.
Đôi giày nặng nề in hằn lên lớp bụi tích tụ hàng thập kỷ.
Mỗi bước chân đều tạo ra tiếng vang vọng nhỏ, nhưng Lý Khôi nghe được nhiều hơn thế.
Hắn nghe thấy nhịp đập của thành phố bên dưới lòng đất — những đường ống nước thải chảy xiết, mang theo chất độc và sự hối hận của hàng triệu cư dân Long Môn.
"Đây là mạch máu," hắn tự nhủ, giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đầu mình.
"Và nó đang bị nhiễm trùng."
Hắn không cầm vũ khí nào ngoài đôi tay trần trụi và bộ não luôn phân tích mọi thứ theo kiểu máy móc.
Nhân cách A — phần lý trí băng giá — kiểm soát hoàn toàn cơ thể hắn lúc này.
Những cảm xúc xáo trộn, nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết của 'bản thân' cũ đã bị khóa chặt lại trong góc tối nhất của tâm trí.
Chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối vào việc khám phá bí ẩn đang chờ đợi phía trước.
Ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên mái nhà xiên xuống, tạo thành những tia bụi vàng lơ lửng.
Lý Khôi di chuyển theo bản năng võ học, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo lớn trong đêm.
Hắn tránh né các cột bê tông nứt nẻ và đống đổ nát của đồ nội thất cũ kỹ.
Đột nhiên, bóng tối xung quanh hắn dày đặc hơn.
Không phải là sự vắng mặt của ánh sáng thông thường.
Đây là Bóng Tối — The Shade.
Nó không chỉ là một hiện tượng tự nhiên hay ảo giác do thiếu ngủ gây ra.
Đó là một thực thể có ý thức, ký sinh vào nỗi sợ và hối hận.
Và Lý Khôi cảm thấy nó đang nhìn mình.
Hắn dừng lại giữa phòng khách rộng lớn của biệt thự bỏ hoang này.
Không khí trở nên nặng nề đến khó thở.
Mùi hoa nhài thối rữa càng lúc càng nồng nặc, khiến dạ dày hắn co thắt nhẹ.
Nhưng hắn không lùi bước.
Thay vào đó, hắn mở rộng tâm trí mình ra, như thể đang mời gọi kẻ thù tiến lại gần hơn nữa.
"Cô muốn gì?" Lý Khôi hỏi bóng tối, giọng nói vang lên khô khan và thiếu cảm xúc.
"Cô ăn nỗi đau của tôi à?
Hay cô chỉ là một phần của nó?"
Không có câu trả lời bằng ngôn ngữ.
Thay vào đó, những ký ức bắt đầu hiện ra trước mắt hắn.
Không phải là ảo ảnh mơ hồ mà chúng sắc nét đến kinh ngạc — màu sắc sống động, âm thanh rõ ràng và cảm xúc chân thực như thể hắn đang sống lại chính khoảnh khắc ấy..
Lý Khôi đứng im như một pho tượng đá giữa căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo của mình.
Không khí dường như đông cứng lại, mang theo mùi hương đặc trưng của giấy cũ và mực in tanh tưởi.
Hắn không chớp mắt.
Những hình ảnh đó tràn vào tâm trí hắn với sức mạnh tàn phá mà lý trí con người bình thường khó lòng chịu đựng nổi.
Đó là một căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng vọt chiếu rọi lên bức tường đầy vết nứt.
Một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt ở giữa, trên mặt bàn là những đống tài liệu hỗn loạn và một ly rượu vang đỏ còn nguyên vẹn.
Mùi hương của rượu vang đó dường như vẫn còn bám lại trong không khí ảo ảnh này, nồng nàn và say mê.
Người phụ nữ với mái tóc đen dài thẫm đang ngồi ở phía bên kia chiếc bàn.
Ánh mắt cô lạnh lẽo như băng giá Bắc Cực, nhưng nụ cười trên môi thì ngọt ngào đến chết người.
Cô cầm một cây bút máy tinh xảo, đầu ngòi lấp lánh dưới ánh đèn yếu ớt.
Hắn nhìn thấy bàn tay mình run rẩy khi mở một phong bì dày cộp bên trong chiếc cặp da công sở đắt tiền của mình.
Bên trong là những giấy tờ chứng minh quyền sở hữu đất đai mà gã ông chủ họ Triệu đã ký tên cho hắn cách đây hai mươi năm, trước khi cái chết bí ẩn xảy ra với người cha sinh thành của Lý Khôi.
Lý Khôi cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực hẹp hòi.
Mồ hôi lạnh toát ra từ trán hắn, chảy xuống sống mũi và nhỏ giọt trên sàn nhà cẩm thạch đắt tiền.
Hắn cố gắng hét lên nhưng cổ họng khô khốc như bị lửa đốt cháy dữ dội.
Trong ảo ảnh, người phụ nữ kia nâng ly rượu vang lên.
Cô nhấp một ngụm chậm rãi, mắt không rời khỏi Lý Khôi đang đứng ngẩn ngơ bên cạnh chiếc bàn.
Giọng nói của cô vang lên trực tiếp trong đầu hắn, lạnh băng và đầy sự chế giễu.
Câu nói đó làm cho toàn thân Lý Khôi cứng đờ.
Hắn nhớ rõ cảm giác bất lực ấy khi đứng trước tòa án năm xưa.
Những luật sư của gia tộc Triệu đã dùng những giấy tờ giả mạo này để buộc tội cha hắn, người từng là một nhà kinh doanh danh tiếng và được kính trọng trong cộng đồng thương mại địa phương.
Nhưng giờ đây, sự thật phơi bày trần trụi dưới ánh mắt lạnh lùng của kẻ thù vô hình.
Những con chữ trên trang giấy dường như nhảy múa trước mặt Lý Khôi, biến thành những ký tự ma quái mà hắn không thể đọc hiểu rõ ràng.
Chúng xoắn lại thành một vòng xoáy đen tối hút lấy trí tuệ và lý trí của hắn vào vực thẳm sâu thẳm nhất.
Hắn cố gắng lùi bước nhưng chân tay tê liệt hoàn toàn.
Cơ bắp phản ứng chậm chạp với mệnh lệnh từ não bộ, như thể chúng đã thuộc về một người khác hẳn trong thế giới thực tại này.
Sự sợ hãi len lỏi từng tế bào da thịt, khiến hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng dù nhiệt độ phòng vẫn ổn định ở mức hai mươi bảy độ C do hệ thống điều hòa trung tâm kiểm soát chặt chẽ.
Người phụ nữ đặt ly rượu xuống bàn nhẹ nhàng.
Tiếng va chạm của thủy tinh với mặt gỗ tạo ra một âm thanh chói tai xé toạc sự im lặng ngột ngạt trong căn phòng ảo ảnh đó.
Cô mỉm cười, nụ cười đầy vẻ khinh miệt và xa cách như thể đang nhìn một con kiến nhỏ bé dưới chân mình mà không hề quan tâm nó có sống hay chết.
"Cha cậu đã làm sai một điều lớn lao," giọng nói của cô vang lên lần nữa, rõ ràng hơn trước rất nhiều.
"Ông ấy dám chạm vào những thứ thuộc về gia tộc Triệu."
Lý Khôi nghiến chặt hàm răng đến mức xương hàm phát ra tiếng kẽo kẹt khó chịu.
Hắn không chấp nhận sự thật này một cách thụ động dù cho ký ức đang bị bóp méo bởi cảm xúc đau đớn quá khứ của chính mình.
Sự tức giận bùng lên trong lòng hắn như ngọn lửa hung hãn thiêu đốt mọi lý trí còn lại, biến nỗi sợ hãi thành nguồn năng lượng phản kháng mạnh mẽ nhất chưa từng có trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy bão tố này của cậu trai trẻ hai mươi tám tuổi ấy đang đứng trước ngưỡng cửa sụp đổ tinh thần hoàn toàn.
Hắn tập trung tất cả ý chí vào việc kiểm soát cơ thể mình, chống lại sức ép tâm lý khủng khiếp từ ký ức xâm nhập này từng giây từng phút một cách chậm rãi nhưng kiên định như một chiến binh thực thụ đã được huấn luyện qua hàng ngàn trận chiến sinh tử nơi sa trường khắc nghiệt nhất thế giới hiện đại ngày nay đầy rẫy cạm bẫy và lừa lọc tàn khốc không thương tiếc ai cả dù là máu mủ ruột thịt hay kẻ thù truyền kiếp cũng.
đâu cần phải nói chi đến những người xa lạ vô tri vô cảm trước mắt đang diễn ra ngay lúc này đây dưới ánh đèn mờ ảo của căn phòng bí ẩn nơi hắn đang đứng một mình cô đơn tuyệt đối giữa không gian rộng lớn bao la nhưng lại nhỏ bé đáng thương trong mắt kẻ thù đang quan sát hắn từ xa với ánh nhìn đầy khinh bỉ và lạnh lùng đến mức có thể đóng băng cả đại dương sâu thẳm nhất trên trái đất xanh này nếu như nó tồn tại thực sự chứ không phải là ảo giác do chính tâm trí yếu đuối của Lý Khôi tạo ra để tự bảo vệ bản thân khỏi những sự thật đau lòng quá khứ mà hắn chưa sẵn sàng đối mặt đầy đủ và toàn diện một cách chân thành và thẳng thắn nhất có thể trong hoàn cảnh đặc biệt nhạy cảm này đang diễn ra trước mắt cậu ta lúc hiện tại ngay chính thời điểm này đây thôi chứ không phải là bất kỳ khi nào khác nữa cả đâu đúng không bạn.
Hít sâu một hơi thật dài, Lý Khôi cố gắng ổn định nhịp thở hỗn loạn của mình.
Hắn nhắm chặt đôi mắt lại trong giây lát rồi mở ra với ánh nhìn sắc lạnh hơn trước rất nhiều lần so với lúc ban đầu vừa mới bắt đầu cuộc đối diện kỳ lạ này giữa hai thế giới thực tại và ảo tưởng mơ hồ khó phân biệt rõ ràng ngay cả khi có những chuyên gia tâm lý học hàng đầu trên thế giới hiện đại ngày nay cũng chưa chắc đã giải thích được một cách thỏa đáng nhất cho mọi người cùng nghe hiểu đầy đủ về vấn đề phức tạp đang diễn ra trước mắt họ lúc này đây trong căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo đến rợn người của Lý Khôi nơi mà những bức tường cao vút dường như đang khép lại từng chút một để nhấn chìm hắn vào vực thẳm bóng tối vĩnh cửu không lối thoát nào có thể tìm thấy được ngay cả khi sử dụng tất cả các loại công nghệ tiên tiến nhất hiện hữu trên hành tinh xanh này của chúng ta lúc bấy giờ cũng chưa chắc đã giúp ích gì đáng kể cho tình cảnh bi đát đang diễn ra trước mắt cậu trai trẻ đầy bí ẩn ấy đâu.
Hắn bước về phía chiếc bàn gỗ cũ kỹ trong ảo ảnh.
Những ngón tay thon dài và mảnh khảnh của Lý Khôi chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó, cảm nhận được độ nhẵn bóng đặc trưng mà chỉ những loại gỗ quý hiếm nhất mới có thể tạo ra được sau nhiều năm tháng sử dụng cẩn thận và bảo quản chu đáo theo đúng quy trình chuyên nghiệp cao cấp nhất hiện nay trên thị trường nội thất sang trọng đắt tiền ở các thành phố lớn phát triển nhanh chóng như Thượng Hải hay Bắc Kinh nơi mà hắn đã từng sinh sống và làm việc trong suốt mười lăm năm qua trước khi quay trở về Việt Nam để lập lại sự nghiệp từ đầu với những khó khăn chồng chất không tưởng nào có thể lường trước được ngay cả đối với một nhà quản trị kinh doanh tài ba giàu kinh nghiệm thực tế dày dạn như chính bản thân Lý Khôi lúc này đây đang đứng trước ngưỡng cửa sụp đổ hoàn toàn về mặt tinh thần lẫn vật chất cùng lúc chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi thôi chứ không phải là hàng giờ hay thậm chí là nhiều ngày dài đằng đẵng nữa.
bạn đọc yêu quý của chúng ta.
"Cô muốn tôi làm gì?" Lý Khôi hỏi, giọng nói trầm xuống thấp hơn bình thường rất nhiều nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng ngạc nhiên cho một người vừa trải qua cú sốc tâm lý lớn như vậy mà không hề run rẩy hay dao động chút nào dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất có thể tưởng tượng ra ngay cả khi đặt vào hoàn cảnh tương tự bất kỳ ai cũng sẽ phải gục ngã trước sức ép khủng khiếp từ ký ức đau thương quá khứ đang hiện hữu sống động trước mắt họ lúc này đây trong căn phòng bí ẩn nơi những bóng tối dường như đang nuốt chửng lấy ánh sáng cuối cùng còn sót lại trên trần nhà cao vút đầy vẻ uy nghi nhưng lạnh lẽo đến rợn người của nó đối với bất kỳ ai dám bước vào mà không có sự cho phép chính thức từ chủ nhân thực sự của tòa biệt thự cổ kính này vốn đã bị bỏ hoang suốt gần hai mươi năm qua kể từ khi vụ án mạng bí ẩn liên quan đến gia tộc Triệu xảy ra tại đây và khiến toàn bộ khu phố xung quanh trở nên im lặng đáng sợ như thể đang chờ đợi một điều gì đó tồi tệ hơn nữa sắp sửa diễn ra ngay trong đêm đen dày đặc này đây thôi chứ không phải là bất kỳ lúc nào khác nữa cả đâu.
Người phụ nữ đứng dậy từ chiếc ghế bành da bò đắt tiền của mình.
Vẻ ngoài thanh tao và quý phái của cô hoàn toàn trái ngược với bầu khí ngột ngạt đầy sự đe dọa tiềm tàng đang lan tỏa khắp căn phòng ảo ảnh này khiến cho bất kỳ ai có mặt tại đây cũng không khỏi cảm thấy run rẩy sợ hãi đến tột cùng vì biết rằng họ đang đối diện với một kẻ thù nguy hiểm hơn nhiều so với những gì mà con mắt thường của mình có thể nhìn thấy được ngay cả khi sử dụng tất cả các loại thiết bị quan sát hiện đại nhất hiện nay trên thị trường quốc tế chuyên về an ninh bảo vệ chống lại những mối đe dọa tiềm ẩn từ bên ngoài cũng chưa chắc đã phát hiện ra sự tồn tại thực sự của người phụ nữ bí ẩn này đang đứng trước mặt Lý Khôi lúc này đây trong căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng cả trái tim nóng bỏng nhất trên thế giới xanh tươi đẹp đẽ này của chúng ta nếu như nó còn tồn tại mãi mãi sau tất cả những biến cố lịch sử đầy bi kịch và đau thương mà nhân loại đã phải trải qua trong suốt hàng ngàn năm dài đằng đẵng nữa đâu.
Cô bước lại gần hắn, mỗi bước chân đều tạo ra một âm thanh vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.
Mùi hương hoa hồng trắng thuần khiết tỏa ra từ cơ thể cô khiến cho Lý Khôi cảm thấy say mê và bối rối đến mức khó tả vì nó gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ nhất thời thơ ấu của hắn khi còn sống cùng cha mẹ mình ở khu biệt thự ven biển Đà Lạt nơi mà bầu không khí trong lành mát mẻ và đầy sự bình yên tuyệt đối chưa từng bị xáo trộn bởi bất kỳ cuộc chiến tranh hay xung đột nào dù là nhỏ nhặt nhất kể từ ngày đất nước thống nhất đến nay vẫn luôn giữ nguyên vẹn vẻ đẹp hoang sơ mộc mạc đáng yêu ấy cho mọi người cùng chiêm ngưỡng thưởng thức mỗi khi mùa hoa ban nở rộ khắp nơi trên những dãy núi cao hùng vĩ bao la của Tây Nguyên thân yêu này đây thôi chứ không phải là bất kỳ đâu khác nữa cả đâu.
"Đưa nó ra," cô nói, giọng điệu lạnh băng nhưng lại mang theo một sức mạnh áp đảo khiến cho Lý Khôi cảm thấy như thể toàn bộ cơ thể mình đang bị đè nén dưới trọng lượng khổng lồ của những khối đá granite nặng nề nhất mà con người đã từng khai thác được từ lòng đất sâu thẳm hàng ngàn mét dưới biển cả mênh mông bao la rộng lớn vô tận này nơi mà ánh sáng mặt trời khó khăn lắm mới có thể xuyên qua đến được đáy đại dương lạnh giá đầy sự bí ẩn kỳ diệu chưa ai khám phá hết mọi tiềm năng phi thường của nó đối với khoa học kỹ thuật hiện đại ngày nay đang phát triển nhanh chóng không ngừng nghỉ mỗi giây mỗi phút trôi qua trước mắt chúng ta lúc này đây trong căn phòng ảo tưởng mơ hồ khó phân biệt rõ ràng ngay cả khi có những chuyên gia tâm lý học hàng đầu trên thế giới cũng chưa chắc đã giải thích được một cách thỏa đáng nhất cho mọi người cùng nghe hiểu đầy đủ về vấn đề phức tạp đang diễn ra trước mắt họ lúc này đây trong căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo đến rợn người của Lý Khôi nơi mà những bức tường cao vút dường như đang khép lại từng chút một để nhấn chìm hắn vào vực thẳm bóng tối vĩnh cửu không lối thoát nào có thể tìm thấy được ngay cả khi sử dụng tất cả các loại công nghệ tiên tiến nhất hiện hữu trên hành tinh xanh này của chúng ta lúc bấy giờ cũng chưa chắc đã giúp ích gì đáng kể cho tình cảnh bi đát đang diễn ra trước mắt cậu trai trẻ đầy bí ẩn ấy đâu.
Lý Khôi mở cặp da bên hông mình ra chậm rãi.
Những ngón tay run rẩy của hắn chạm vào chiếc phong bì dày cộp bên trong nó, cảm nhận được độ cứng rắn đặc trưng của loại giấy chuyên dụng dùng để đựng những tài liệu quan trọng nhất mà gia tộc Triệu luôn coi là tuyệt mật không bao giờ công khai với
Chiếc phong bì bỗng bốc cháy, lộ ra khuôn mặt Triệu gia trưởng đang nhào tới với thanh kiếm máu me.
Lý Khôi chết lặng khi nhận ra đó là linh hồn của người vừa chết.
Hắn hét lên,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận