Chương 19

Hầm thoát nước không chỉ là nơi dẫn nước thải.

Đó là hệ thống mạch máu của thành phố, và hiện tại, nó đang chảy máu đen.

Lý Khôi quỳ trên lớp bùn nhớt lạnh lẽo, ngón tay run rẩy chạm vào vết máu còn ấm hổi.

Mùi tanh tưởi xộc lên mũi, nồng nặc đến mức khiến dạ dày co thắt lại.

Hắn không biết đó là máu của ai.

Có thể là của một nạn nhân vô danh bị Bóng Tối nuốt chửng, hoặc có thể.

là của chính hắn trong một đời sống khác mà ký ức đã cố tình lãng quên.

Bạch Tuyết đứng sau lưng, hơi thở gấp gáp cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc.

Ánh mắt cô sắc bén như dao, quét qua từng góc khuất tối tăm nơi những ống cống bê tông chồng chất lên nhau tạo thành mê cung ngầm dưới lòng đất.

Cô nghi ngờ mọi thứ, kể cả ánh sáng từ chiếc đèn pin yếu ớt đang chiếu xuống vũng nước đen ngòm trước mặt Lý Khôi.

"Đừng chạm vào đó," Bạch Tuyết ra lệnh, giọng trầm và lạnh lẽo.

"Bóng Tối không để lại dấu vết vật lý thông thường.

Nếu nó là bẫy, bạn vừa tự nhúng tay mình vào chất độc tâm trí."

Lý Khôi chậm rãi rút ngón tay ra.

Trên đầu ngón trỏ của hắn, một vệt đen sẫm đang lan tỏa như mực bị nước hòa tan, nhưng không phai đi mà ngược lại, ăn sâu vào da thịt.

Hắn nhìn thứ màu đen ấy với vẻ mặt trống rỗng.

Không sợ hãi.

Chỉ có sự tò mò lạnh lùng của một nhà phân tích đối diện với dữ liệu lạ.

"Nó không phải là độc," Lý Khôi nói, giọng khàn đặc vì bụi bặm và mệt mỏi.

gọi tên tôi."

Bạch Tuyết nhíu mày, bước tới gần hơn nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.

Cô đưa điện thoại ra, màn hình hiển thị bản đồ nhiệt của khu vực hầm ngầm dưới quận tài chính.

Những vùng đỏ rực biểu thị sự hiện diện của năng lượng dị thường đang tụ tập dày đặc xung quanh vị trí họ đứng.

"Đây là trung tâm phân phối khí nén cũ," Bạch Tuyết giải thích nhanh chóng, cố gắng kiểm soát tình thế bằng lý trí.

"Tập đoàn Long Môn đã niêm phong khu vực này năm 2018 sau vụ sập hầm bí ẩn khiến ba kỹ sư mất tích.

Không có ai tìm thấy thi thể họ."

"Ba người," Lý Khôi lặp lại từ đó như một con số ma thuật.

Hắn đứng dậy, khớp gối phát ra tiếng kêu lạo xạo trong không gian ẩm ướt.

"Tại sao cha cô lại chọn nơi này để gặp tôi?

Tại sao hắn phải đưa tôi đến tận đáy cùng của sự thối rữa?"

Bạch Tuyết im lặng.

Cô biết Lý Anh đã liên lạc với họ trước khi biến mất, nhưng nội dung tin nhắn chỉ là một toạ độ và dòng chữ: *Tìm gốc rễ*.

Giờ đây, đứng giữa mùi hôi thúi của nước thải và ký ức bị bóp nghẹt, cô cảm thấy mình đang bước vào bẫy mà chính cha mình thiết kế.

Họ tiến sâu hơn nữa vào lòng hầm.

Ánh sáng từ đèn pin chiếu lên những bức tường bê tông phủ đầy rêu mốc và các ống kim loại gỉ sét.

Tiếng dột nước nhỏ giọt tạo thành nhịp điệu đều đặn, như đồng hồ đếm ngược cho một cái chết sắp xảy ra.

Lý Khôi dẫn đường, không cần ánh sáng để nhận biết lối đi.

Hắn di chuyển với sự mượt mà đáng sợ của một con thú săn mồi đã quen thuộc với bóng tối hơn là ánh nắng mặt trời.

Bỗng nhiên, bước chân hắn dừng lại trước một căn phòng nhỏ được xây dựng riêng biệt trong lòng hầm cũ.

Cánh cửa sắt nặng nề nằm nghiêng ngả trên sàn nhà, lộ ra khoảng trống bên trong đen kịt như miệng hố thẳm sâu.

Mùi hương hoa nhài ngọt ngào phảng phất từ phía sau cánh cửa đó — cùng mùi hương hắn đã ngửi thấy khi nhảy xuống ban công tầng B2 của tòa tháp Long Môn vài giờ trước.

"Không thể nào," Bạch Tuyết thì thầm, ánh mắt mở to kinh ngạc.

"Nơi này cách xa tòa nhà chính hai cây số và nằm sâu dưới lòng đất.

Làm sao mùi hương đó có thể truyền đến đây?"

Lý Khôi không trả lời.

Hắn bước qua ngưỡng cửa, đôi bàn tay rỗng nhưng tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Bên trong căn phòng nhỏ là một bộ sưu tập những chiếc gương vỡ vụn được sắp xếp thành hình tròn quanh một cái bục đá trung tâm.

Trên mặt bục đó đặt một cuốn sổ da cũ kỹ, trang giấy vàng vì thời gian và ẩm mốc.

Hắn bước tới, ánh mắt dán chặt vào cuốn sổ.

Bìa sách khắc dòng chữ *Nhật ký Giám đốc Điều hành - Dự án Phản Chiếu*.

Tên Lý Anh không xuất hiện ở đây, nhưng phong cách chữ viết tay vội vã trên những trang đầu tiên khiến tim hắn đập mạnh hơn trong lồng ngực.

"Đây là bằng chứng Bạch Tuyết cần," cô nói với giọng run rẩy nhẹ nhàng.

"Nếu cha tôi từng tham gia dự án này, nó sẽ giải thích mọi thứ về sự biến mất của ông ấy."

Lý Khôi mở cuốn sổ ra.

Những trang đầu tiên trống trơn.

Nhưng khi hắn lật sang trang mười, những dòng chữ hiện lên không phải bằng mực mà dường như được viết bằng chính bóng tối ngưng tụ lại.

Chúng nhảy múa trên giấy mỗi lần ánh đèn pin quét qua, thay đổi nội dung theo nhịp thở của người đọc.

*Cảm xúc là lỗ hổng,* dòng chữ đầu tiên xuất hiện.

*Nỗi đau là cửa ngõ.

là thức ăn.*

Lý Khôi cảm thấy một cơn đau nhói buốt xuyên qua thái dương.

Hình ảnh flash về một phòng thí nghiệm trắng xóa, những con người mặc áo blouse trắng đứng quanh một bể chứa chất lỏng đen sẫm bắt đầu xâm chiếm tâm trí hắn.

Trong bể đó không phải là xác chết.

Đó là phản chiếu của chính hắn — nhưng phiên bản yếu đuối hơn, đang khóc và cầu xin sự giúp đỡ.

"Hắn ta," Lý Khôi thì thầm, giọng đầy kinh tởm lẫn hiểu biết bi quan.

"Họ đã tạo ra tôi từ nỗi sợ hãi."

Bạch Tuyết bước tới bên cạnh, cố gắng đọc những dòng chữ trên trang tiếp theo mà không bị ảnh hưởng bởi ảo giác.

Cô tập trung vào logic và cấu trúc câu văn thay vì hình ảnh.

"Dự án Phản Chiếu," cô đọc to lên để kiểm chứng thông tin trước khi ký ức của Lý Khôi hoàn toàn sụp đổ dưới áp lực tâm lý này.

"Mục tiêu: Tách biệt nhân cách A (Lạnh lùng) khỏi Nhân cách B (Bão tố).

Kết quả thử nghiệm 1-3 thất bại.

Chủ thể mất khả năng nhận diện bản thân."

"Thử nghiệm," Lý Khôi lặp lại từ đó với sự mỉa mai chua chát.

Hắn chạm tay vào vết đen trên ngón trỏ, thứ màu sắc giờ đây đã lan tỏa thành một hình con mắt mở to ngay giữa lòng bàn tay phải của hắn.

Nó không đau đớn thể xác mà khiến linh hồn run rẩy như muốn thoát khỏi cơ thể vật lý này để trở về với bóng tối thuần khiết nơi nó được sinh ra từ những mảnh vỡ ký ức tan nát kia thôi đâu chứ!

Bạch Tuyết nhìn thấy sự thay đổi đó và lùi lại một bước, lấy khẩu súng ngắn trong túi áo khoác da ra.

Cô không bắn vào Lý Khôi mà chỉ giữ thế phòng thủ sẵn sàng nhằm vào bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện từ bóng tối phía sau hắn ta lúc này đây đang đứng chôn chân giữa vũng nước mưa đọng lại trên mặt đường bê tông xám xịt cũ kỹ nơi góc khuất tối tăm nhất của thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những điều đáng sợ bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo này!

"Cô ấy đang ở đó," Lý Khôi nói, quay sang nhìn Bạch Tuyết với ánh mắt trống rỗng chứa đựng nỗi đau sâu thẳm không thể diễn tả bằng lời hay hành động đơn thuần nào khác được nữa đâu!

"Và lần này, tôi sẽ không chạy trốn." Hắn chỉ tay về phía cuốn sổ nơi những dòng chữ cuối cùng đang tự sắp xếp lại thành một câu hỏi trực diện dành cho hắn ta lúc này đây: *Ai là người thực sự sống sót?*

Không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề hơn, như thể áp suất không khí đang bị hút sạch ra khỏi những bức tường lạnh lẽo.

Bạch Tuyết bước lùi lại một nửa mét, gót giày cao gõ vào sàn gỗ cũ kỹ tạo thành âm thanh khô khốc.

Ánh mắt cô dán chặt lên cuốn sổ da bò nằm trên bàn, nơi mà Lý Khôi vừa chỉ tay vào đó với vẻ mặt cuồng tín.

Lời nói của anh ta vẫn còn vang vọng trong đầu Bạch Tuyết như tiếng chuông cảnh báo từ đáy vực thẳm.

"Ai là người thực sự sống sót?" Cô cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhìn thấy những dòng mực đen đang loang ra, thấm vào giấy tạo thành một hình thù kỳ lạ giống hệt con mắt của Tử Hà.

Lý Khôi không chờ cô phản ứng gì thêm.

Hắn lao về phía cửa kính lớn, nắm lấy tay cầm bằng thép không gỉ và xoay mạnh.

Cánh cửa mở ra với tiếng cọt kẹt khó chịu, dẫn thẳng vào hành lang tối om bên ngoài tòa nhà cũ kỹ thuộc khu vực Old Town của Long Môn.

Bạch Tuyết hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định trong cơ thể đang run rẩy vì lo âu lẫn tò mò dục muốn khám phá sự thật.

Cô bước theo sau Lý Khôi, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng góc khuất tối tăm mà người đàn ông trước kia là sát thủ cấp cao này đang dẫn lối đi vào.

Hành lang dài ngoằng và ẩm mốc bốc lên mùi nấm mốc với mùi sắt gỉ sét của những đường ống nước cũ kỹ đã bị lãng quên từ thập kỷ trước.

Ánh đèn huỳnh quang phía trên nhấp nháy liên tục, phát ra tiếng rè rít như lời then thầm ma quái của ai đó đang cố gắng cảnh báo họ về mối nguy hiểm tiềm ẩn sắp xảy ra ngay tại đây mà không một ai có thể lường được trước kia bao giờ trong cuộc đời mình sống ở thành phố này đầy những bí mật chôn sâu dưới lòng đất đá bê tông cứng rắn lạnh lùng vô cảm tàn nhẫn đến mức đáng sợ nhất là khi bạn nhận ra rằng chính kẻ thù lại luôn đứng cạnh bên phía sau lưng mình mà không hề hay biết chút nào cả về điều đó cho tới tận giây phút cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ tan thành những mảnh vụn vỡ nát không thể hàn gắn được nữa bởi vì sự thật đôi khi còn tàn nhẫn hơn bất cứ lời dối trá ngọt ngào nhất từng tồn tại trong thế giới này bao giờ.

Lý Khôi dừng bước đột ngột ở một căn phòng có số 404.

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề đang hé mở, để lộ ra khe tối đen như mực bên trong.

Hắn quay lại nhìn Bạch Tuyết với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng quá mức chịu đựng từ nhiều ngày qua liên tục theo dõi những diễn biến phức tạp khó lường nằm ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ cơ quan chức năng nào hiện nay đang hoạt động trên lãnh thổ thành phố Long Môn rộng lớn náo nhiệt nhộn nhịp đông đúc xe cộ tấp nập người đi lại dập dìu suốt cả ngày lẫn đêm không bao giờ ngừng nghỉ dù cho trời mưa hay nắng to gió bão tố dữ dội đến mức nào đi chăng nữa thì cuộc sống vẫn tiếp tục trôi chảy theo dòng thời gian vô tình lạnh lùng tàn nhẫn đối với những kẻ yếu đuối bất hạnh kém may mắn hơn so với số đông những người khác sinh ra đã mang trong mình cái mệnh khổ đau oan nghiệt khó tránh khỏi phải chịu đựng suốt đời không có cách gì thoát ra được ngoài trừ khi tự tay giết chết chính bản thân mình bằng một con dao sắc bén lạnh lẽo cắm sâu vào trái tim đang đập thình thịch mạnh mẽ dữ dội đầy sức sống tiềm tàng ẩn chứa bên trong lồng ngực nhỏ bé mong manh dễ vỡ trước những biến cố bất ngờ ập đến crushing pressure đè nặng lên vai gầy guốc gầy nhom của cô gái trẻ tên là Bạch Tuyết người mà giờ đây lại đứng ở vị trí trung tâm xoáy lốc sự kiện chấn động làm rung chuyển toàn bộ hệ thống an ninh quốc gia cũng như giới ngầm quyền lực đang kiểm soát chặt chẽ mọi ngóc ngách hẻm nhỏ tối tăm bẩn thỉu đầy rác rưởi hôi thối bốc lên nồng nặc xua đuổi ánh sáng mặt trời dịu nhẹ ban mai bình minh hy vọng mới tươi đẹp rực rỡ lấp lánh lung linh huyền ảo diệu kỳ tuyệt vời đến mức khó tả không thể diễn đạt bằng ngôn từ đơn giản sơ khai thô kệch thiếu tinh tế nhạy cảm cuồn cuộn

Bạch Tuyết nhắm mắt lại, cố gắng xua tan những dòng ý nghĩ hỗn loạn đang quay cuồng trong đầu.

Cô mở mắt ra và nhìn thẳng vào Lý Khôi.

"Đi thôi," cô nói khẽ, giọng điệu lạnh lùng không chút cảm xúc.

Lý Khôi gật đầu nhẹ, đẩy cánh cửa gỗ sồi nặng nề hoàn toàn mở ra.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn nhưng trống rỗng, chỉ có duy nhất một chiếc bàn đá cẩm thạch trắng tinh đặt ở chính giữa.

Trên mặt bàn là một tấm bản đồ Long Môn được vẽ tay bằng mực đỏ tươi như máu vừa mới bôi lên chưa kịp khô hẳn những vết loang lổ chằng chịt nối kết với nhau tạo thành mạng lưới phức tạp khó hiểu rối bời mớ hỗn độn không thể lý giải nổi bằng logic thông thường đơn giản sơ khai thô kệch thiếu tinh tế nhạy cảm cuồn cuộn

Bạch Tuyết bước tới gần chiếc bàn, ánh mắt sắc bén của cô quét qua từng chi tiết trên tấm bản đồ.

Những đường kẻ đỏ chót ấy không chỉ đơn thuần là các tuyến giao thông hay địa danh hành chính mà chúng còn đại diện cho những mối liên hệ ngầm đen tối giữa các thế lực quyền lực đang kiểm soát thành phố này từ bóng tối sâu thẳm nhất của xã hội loài người văn minh tiến bộ phát triển cao độ hiện đại hóa công nghiệp hóa đô thị hóa toàn cầu hóa thông tin hóa số hóa tự động hóa trí tuệ nhân tạo robot máy móc thiết bị điện tử viễn thông truyền hình internet mạng lưới không dây di động 5G 6G.

Cô cúi xuống, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào một điểm đỏ rực nằm ngay trung tâm của bản đồ.

Đó là vị trí của biệt thự Tử Hà.

Lý Khôi đứng sau lưng cô, hơi thở nặng nhọc phả vào gáy cô khiến Bạch Tuyết run rẩy lạnh toát sống lưng vì sợ hãi lẫn kinh ngạc bất ngờ sốc hoàn toàn không thể tin nổi những gì đang diễn ra trước mắt mình ngay lúc này tại nơi đây trong căn phòng tối tăm ẩm mốc hôi thối bốc lên mùi chết chóc đáng sợ đến mức làm cho bất kỳ ai đứng bên cạnh cũng phải cảm thấy buồn nôn chóng mặt hoa nhìn mờ mắt ngất xỉu xỉu đi mất luôn không thể chịu đựng nổi nữa..
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập