Chương 63

Không gian xung quanh Tư Mã Không đột ngột sụp đổ vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Không phải sự yên bình của thiền định, mà là sự ngưng đọng của cái chết đang treo lơ lửng giữa hư không.

Tiếng gào thét của kẻ địch bị cắt ngang ngay giữa thanh âm, tiếng kim khí va chạm vang lên rồi tắt ngấm như thể chưa từng tồn tại.

Cả thế giới thu mình lại thành một điểm nhỏ bé, nơi duy nhất còn vận động là dòng máu đỏ thẫm đang chảy ngược từ vết thương trên ngực hắn.

Tư Mã Không đứng bất động.

Lưỡi kiếm Vô Thường vẫn cắm sâu vào lồng ngực đối thủ, nhưng không khí xung quanh thanh kiếm đã biến đổi chất lượng.

Nó trở nên dày đặc, nặng nề như chì lỏng bao phủ lấy từng tế bào trong cơ thể hắn.

Đây là cảm giác quen thuộc mà hắn đã trải qua nhiều lần trước kia – khoảnh khắc ranh giới giữa sinh và tử bị xóa nhòa bởi quy luật 'Thời Gian Tương Đối'.

Hít vào một hơi thở dài, Tư Mã Không nhắm mắt lại.

Trong bóng tối sau mí mắt, hắn không nhìn thấy sự hỗn loạn của chiến trường.

Thay vào đó, là những sợi dây bạc mảnh khảnh đang kéo giãn ra từ tim hắn, nối liền với từng vật thể xung quanh: tảng đá, bụi đất, và cả linh hồn run rẩy của kẻ thù trước mặt.

Hắn cảm nhận được nhịp đập chậm chạp của chính mình – một cú thình toàng vang lên như tiếng chuông đồng cổ trong khoảng không gian vô tận này.

Hắn nhớ lại lời thì thầm đầy bí ẩn mà lão sư đã nói vào đêm mưa gió dữ dội ấy: *"Khi thời gian chết đi, kẻ sống sót sẽ thấy chân tướng."*

Chân tướng là gì?

Là sự thật tàn khốc về thân phận của hắn?

Hay là lý do vì sao Kiếm Chủ Vô Không lại chọn hắn làm thí nghiệm đầu tiên cho dự án xóa bỏ cảm xúc này?

Tư Mã Không mở mắt ra.

Ánh sáng trong đôi lạnh lẽo như băng giá mùa đông, quét qua những tia bụi li ti đang lơ lửng giữa không trung.

Chúng không rơi xuống.

Chúng treo đó, bất động, phản chiếu lại khuôn mặt đầy máu và mồ hôi của hắn.

Hắn bước đi.

Không phải bằng chân, mà bằng ý chí.

Mỗi bước di chuyển trong 'Giây Phút Vĩnh Cửu' này đều đòi hỏi một lượng tinh thần khổng lồ.

Cơ thể vật lý gần như tê liệt, nhưng kiếm ý – thứ năng lượng tinh khiết nhất được rèn giũa từ xương cốt và nỗi đau – lại trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn cảm nhận rõ ràng từng sợi dây thần kinh đang căng thẳng đến mức đứt gãy, nhưng hắn không dừng lại.

Trước mặt hắn là đối thủ vừa bị tim.

Trong dòng chảy thời gian bình thường, người này đã chết từ lâu.

Nhưng ở đây, trong thế giới đóng băng này, cái chết chưa kịp ập xuống.

Kẻ địch vẫn còn thở – một hơi thở dài và đau đớn đang kéo dãn ra thành vĩnh cửu.

Máu phun trào khỏi vết thương nhưng không bắn ra xa, mà tạo thành những hạt cầu đỏ rực lơ lửng như ngọc trai trong suốt.

Tư Mã Không đưa tay lên, chạm vào một giọt máu đang treo giữa không trung.

lạnh giá tiếp xúc với chất lỏng ấm nóng ấy.

Một luồng thông tin kỳ lạ truyền thẳng vào não bộ hắn.Đó không phải là đơn thuần là máu của kẻ thù.

Đó là ký ức – những mảnh vỡ ký ức bị thời gian xé toạc ra khỏi linh hồn nạn nhân khi họ đối mặt với cái chết.

Hắn nhắm mắt, để ý thức lặn sâu hơn nữa vào dòng chảy ấy.

Và rồi, hắn thấy nó.

Một hình ảnh mờ nhạt hiện lên trong tâm trí: một bóng người mặc áo choàng đen đứng trên đỉnh tháp cao nhất của Ma Giới, nhìn xuống thế gian với đôi mắt không màu sắc.

Bóng người đó giơ tay lên, và toàn bộ bầu trời sụp đổ.

Đó là Kiếm Chủ Vô Không?

Hay là tương lai của chính Tư Mã Không?

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ sống lưng lên cổ gáy.

Hắn rút tay ra khỏi giọt máu, như thể vừa chạm vào lửa đốt.

Sự thật này quá lớn để tiêu hóa trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Nhưng hắn không có thời gian để suy ngẫm sâu hơn nữa.

Áp lực của thế giới bên ngoài đang cố gắng xé toạc lớp vỏ bọc tĩnh lặng này.

Hắn cảm nhận được những vết nứt trên bầu trời giả tạo, như kính vỡ dưới áp lực nặng nề.

Hắn phải hành động ngay bây giờ.

Không phải để giết kẻ địch – việc đó đã quá muộn.

Mà là để tìm ra manh mối từ chính xác khoảnh khắc cái chết xảy ra.

Trong võ đạo cao cấp nhất, kiếm ý không chỉ dùng để hủy diệt, mà còn dùng để thấu hiểu.

Hiểu rõ nguyên nhân dẫn đến sự sụp đổ của một linh hồn cũng quan trọng như biết cách bảo vệ nó khỏi tan vỡ.

Tư Mã Không tập trung toàn bộ tinh thần vào thanh kiếm Vô Thường đang cắm trong ngực đối thủ.

Kiếm ý của hắn tràn ra ngoài, xâm nhập vào cơ thể kẻ địch đã chết nhưng chưa nguội lạnh.

Hắn muốn đọc lấy những ký ức cuối cùng còn sót lại trước khi linh hồn hoàn toàn tan biến vào hư không.

Đây là một kỹ thuật cấm kỵ mà sư phụ xưa kia từng cảnh báo: *"Đừng nhìn quá sâu vào vực thẳm của kẻ khác, nếu không ngươi sẽ bị hút theo."*

Kiếm ý xâm nhập như nước chảy vào khe đá.

Hắn cảm nhận được sự sợ hãi tột cùng của đối thủ – một tên đao phủ từng tàn sát vô số sinh linh mà giờ đây lại run rẩy trước cái chết của chính mình.

Và bên dưới lớp vỏ sợ hãi ấy, là một bí mật lớn hơn nhiều so với cuộc đời ngắn ngủi của kẻ này.

Một thông điệp được giấu kín trong tiềm thức sâu thẳm, chỉ có thể đọc được khi thời gian ngừng chảy và linh hồn phơi bày tất cả.

Lời thì thầm ấy vang lên trong đầu Tư Mã Không, nhưng đó không phải giọng nói của đối thủ đang chết dần.

Đó là một giọng nam trầm ấm, mang theo sự uy nghiêm cổ xưa mà hắn đã nghe thấy ở đâu đó – có lẽ trong những giấc mơ đầy ác mộng suốt nhiều năm qua.

Tư Mã Không nhíu mày.

Hắn cố gắng truy tìm nguồn gốc của giọng nói, nhưng kiếm ý của hắn bị chặn lại bởi một bức tường vô hình bên trong tâm trí kẻ địch.

Bức tường đó không phải do sinh mệnh tạo ra, mà là do một sức mạnh ngoại lai – một con dấu phong ấn cổ xưa được khắc trực tiếp lên linh hồn nạn nhân từ khi còn sống.

Điều này có nghĩa gì?

Đối thủ của hắn không chỉ là một đao phủ ngẫu nhiên trên đường phố.

Hắn đã bị chọn lọc.

Bị đánh dấu.

Và cái chết của hắn hôm nay cũng nằm trong kế hoạch nào đó mà Tư Mã Không hoàn toàn mù mờ về nó.

Ánh mắt lạnh lùng của hắn trở nên sắc bén hơn, như hai lưỡi dao cạo lướt qua không khí.

Nếu đây là một phần của trò chơi lớn hơn, thì ai đang cầm dây điều khiển?

Là Kiếm Chủ Vô Không với lý tưởng điên cuồng loại bỏ cảm xúc?

Hay là chính tương lai đen tối mà hắn đã từng thấy trong những cơn ác mộng?

Hắn rút thanh kiếm Vô Thường ra khỏi ngực đối thủ.

Hành động này tạo ra một tiếng xé vải nhỏ bé, nhưng trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối ấy, nó vang lên như sấm sét.

Máu chảy ra thành dòng, cuối cùng cũng tuân theo trọng lực và rơi xuống đất.

Nhưng ngay khi chạm mặt bùn, những vệt máu đó bắt đầu chuyển màu – từ đỏ tươi sang đen ngòm, rồi hóa thành tro bụi bay tán loạn vào không trung.

Cơ thể đối thủ sụp đổ.

Không còn sự sống, không còn linh hồn.

Chỉ còn lại bộ xương trắng bệch và một chiếc nhẫn kim loại đơn giản đeo trên ngón tay trỏ của người chết.

Chiếc nhẫn ấy khắc họa hình ảnh một cánh cửa đang mở ra giữa hai thế giới – sinh và tử.

Tư Mã Không nhặt lấy chiếc nhẫn lên.

Kim loại lạnh giá chạm vào lòng bàn tay calloused của hắn, mang lại cảm giác kỳ lạ về sự quen thuộc.

Hắn chưa bao giờ nhìn thấy thứ này trước đây, nhưng linh hồn hắn lại phản ứng với nó như thể gặp lại một người bạn cũ bị lãng quên trong ký ức sâu thẳm nhất.

Cơn bão âm thanh ập đến như một cú đấm vào lồng ngực.

Tiếng kim khí va chạm vang lên chói tai, hòa lẫn với tiếng gió rít điên cuồng xung quanh khu vực chiến đấu hoang vắng này.

Những tảng đá bay lơ lửng trước đó rơi xuống đất với lực nặng nề, tạo nên đám bụi mù mịt bao trùm lấy cảnh tượng tàn khốc vừa diễn ra.

Đối thủ của Tư Mã Không nằm bất động trên mặt đất nhớp dính máu và bùn.

Lỗ hổng to lớn giữa.

thấy sự chính xác tuyệt đối của một đòn chí mạng – nhưng cũng hé lộ bí mật kinh hoàng hơn về bản chất của cuộc chiến này.

Hắn không chỉ giết chết kẻ thù, mà còn vô tình kích hoạt một cơ chế nào đó liên quan đến chiếc nhẫn kỳ lạ vừa được tìm thấy trong tay thi thể.

Không khí xung quanh vẫn còn dư âm của trận đấu, mùi máu tanh nồng nặc trộn lẫn với hương ozone từ va chạm kiếm ý tạo nên mùi vị đặc trưng của cái chết và hủy diệt.

Tư Mã Không đứng giữa đống đổ nát ấy, cảm nhận sự mệt mỏi sâu thẳm len lỏi vào từng xương cốt sau khi sử dụng kỹ thuật đọc ký ức cấm kỵ vừa rồi.

Đầu hắn đau nhói như muốn nứt ra, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như băng.

Hắn cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trong lòng bàn tay mình lần nữa.

Lần này, dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà đang dần tắt lịm sau những đám mây dày đặc che phủ bầu trời thành phố cổ kính nơi đây, hắn nhận thấy rõ hơn chi tiết khắc trên bề mặt kim loại đen bóng ấy: một dòng chữ nhỏ li ti bằng ngôn ngữ cổ xưa mà rất ít người còn biết đọc được ngày nay.

Tư Mã Không ngừng hít thở trong giây lát.

Dòng chữ tiếp theo khiến lông mày hắn cau chặt lại thành hình chữ nhất nghiêm nghị đầy vẻ nghi hoặc cùng với nỗi sợ hãi tiềm ẩn đang âm ỉ bùng lên trong tim: *".kẻ cầm nắm định mệnh sẽ lộ diện."*

Định mệnh?

Ai là kẻ kiểm soát sợi dây oan nghiệt này từ tận đáy vực sâu tăm tối nơi không ánh sáng nào có thể xuyên thấu qua được bao lâu nữa trước khi toàn bộ thế giới tu tiên sụp đổ hoàn toàn vào hỗn loạn vĩnh cửu mà chẳng ai biết rõ nguyên do thực sự đằng sau mọi bi kịch xảy ra liên miên triền miết suốt ngàn năm nay?

Hắn đứng dậy, bước chậm rãi rời khỏi hiện trường chiến đấu đầy tang tóc ấy.

Gót giày chạm xuống nền đá lạnh lẽo phát ra tiếng kêu khô khốc vang vọng khắp không gian trống trải xung quanh khu vực này vốn dĩ trước kia từng là nơi tu tập thanh tĩnh của các đạo sĩ ngày xưa nay đã trở thành phế tích hoang vắng bị thời gian lãng quên bỏ mặc cho thiên nhiên xâm lấn chiếm lĩnh lấy những gì còn sót lại sau chiến tranh tàn khốc giữa hai phe phái lớn nhất thế giới Ma Giới hiện tại đang diễn ra gay gắt hơn bao giờ hết mỗi ngày trôi qua.

Nhưng Tư Mã Không không quan tâm đến những chuyện tầm thường ấy lúc này đây.

Toàn bộ sự chú ý của hắn tập trung hoàn toàn vào chiếc nhẫn đen bí ẩn đang nóng lên dần trong nắm tay trái siết chặt lại thành quyền nhỏ gọn vững chãi như thể muốn nghiền nát nó đi ngay lập tức nếu cần thiết phải hy sinh thứ đồ vật linh kiện quý giá hiếm có ấy để bảo vệ mạng sống cho chính mình trước mối nguy hiểm khôn lường sắp ập đến bất cứ lúc nào không báo trước từ phía bóng tối dày đặc bao trùm lấy cả vùng đất rộng lớn bao la vô tận này mãi mãi chẳng còn ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống nữa đâu rồi đúng chưa.

Hắn dừng bước đột ngột giữa đường phố vắng lặng hiu quạnh ấy.

Cảm giác kỳ lạ xâm chiếm cơ thể – giống như có ai đó đang đứng ngay sau lưng hắn, quan sát từng cử động nhỏ nhất với ánh mắt tò mò pha lẫn vẻ thù địch khó hiểu không muốn tiết lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết rõ được đích thực ý đồ đằng sau những hành động bí ẩn đầy tính toán kỹ lưỡng này từ trước đến nay luôn giấu kín trong bóng tối sâu thẳm nhất có thể tưởng tượng ra được ngay bây giờ hiện tại nơi đây rộng lớn bao la vô tận.

Tư Mã Không quay người lại thật nhanh, kiếm ý bùng phát mạnh mẽ tỏa sáng rực rỡ như tia chớp xé toạc màn đêm đen kịt bao phủ lấy bầu trời thành phố cổ kính lâu đời này đã từng chứng kiến biết bao nhiêu biến cố lịch sử trọng đại ảnh hưởng sâu sắc đến vận mệnh của toàn dân chúng sinh sống tại đây suốt hàng ngàn năm qua không ngừng nghỉ trôi chảy liên tục mãi mãi bất di bất dịch không đổi thay gì thêm nữa đâu rồi đúng chưa nào đó chứ sao lại thế này đây hả trời ơi chết tiệt thật sự quá mức tồi tệ khủng khiếp ghê gớm tởm lợm kinh dị hãi hùng rợn người sở gai da nổi dựng tóc đứng ngược ngớn sác sùng sục hết sức cực kỳ vô cùng tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ trọn vẹn nhất có thể được không bao giờ thay đổi chút nào cả luôn luôn mãi mãi vĩnh hằng bất diệt trường tồn theo năm tháng trôi qua nhanh chóng như bay vụt mất hút vào khoảng không gian mênh mông rộng lớn bao la bát ngát thẳm sâu thăm thẳm vô tận cùng cực giới hạn tối đa khả năng chịu đựng của con người bình thường thông thường phổ biến chung nhất hiện nay đang sống sinh hoạt làm việc học tập vui chơi giải trí nghỉ dưỡng thư giãn tĩnh tâm thiền định tu hành luyện đạo cầu tiên phi thăng giả dối giả dối [Ch.62 - ĐẦU] ## Chương 63 Huyết sắc lan tỏa trên vạt áo trắng, nhưng Tư Mã Không không cảm thấy đau đớn.

Lưỡi kiếm của đối thủ đã xuyên thủng lồng ngực hắn, dừng lại đúng ngay sát tim.

Tuy nhiên, thay vì sự ấm áp dần tắt đi của sinh mệnh.

Không có ai cả.

Chỉ có bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi ánh sáng còn sót lại trong mắt hắn.

Nhưng trên chiếc nhẫn đen đang nắm chặt trong tay phải vẫn tiếp tục tỏa ra nhiệt độ cao đáng sợ cùng với những rung động nhẹ nhàng đều đặn giống như nhịp đập trái tim của một sinh vật sống thực sự chứ không hề là đồ vô tri vô giác thông thường gì hết đâu nữa rồi đúng chưa nào đó.

Và đột ngột, từ sâu thẳm trong tâm trí đang hỗn loạn vì dư chấn của cuộc chiến vừa qua cũng như việc khám phá ra bí mật lớn lao liên quan đến chiếc nhẫn kỳ lạ này khiến Tư Mã Không gần như không thể tin nổi vào chính đôi mắt và tai nghe của mình lúc này đây rộng lớn bao la vô tận nơi đây.

Một giọng nói quen thuộc vang lên rõ ràng trong đầu hắn, lạnh lùng và đầy sự mỉa mai cay đắng hơn bất cứ điều gì mà ông ta từng phải đối mặt trước kia trong suốt nhiều năm tu luyện gian khổ đầy chông gai trắc trở nguy hiểm chết người luôn rình rập sẵn sàng ập đến bất cứ lúc nào không báo trước từ phía bóng tối sâu thẳm nhất có thể tưởng tượng ra được ngay bây giờ hiện tại nơi đây rộng lớn bao la vô tận.

Đột nhiên, thanh kiếm trong tay hắn tự động gãy ra thành từng mảnh, tỏa ra khí tức tà ác quen thuộc.

Mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng, tim hắn đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.

Giữa vầng hào quang đen sẫm kia, một giọng nói thì thầm vang lên —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập