Chương 62

Huyết sắc lan tỏa trên vạt áo trắng, nhưng Tư Mã Không không cảm thấy đau đớn.

Lưỡi kiếm của đối thủ đã xuyên thủng lồng ngực hắn, dừng lại đúng ngay sát tim.

Tuy nhiên, thay vì sự ấm áp dần tắt đi của sinh mệnh, thế giới xung quanh bỗng chốc sụp đổ vào một khoảng lặng chết chóc.

Âm thanh biến mất đầu tiên.

Tiếng gào thét của đám đông khán giả bên ngoài vòng tròn đấu kiếm trở nên xa xăm, như thể đang vang lên từ đáy vực sâu.

Tiếp đó là mùi máu tanh nồng nặc, vốn dĩ kích thích thị giác và khứu giác của kẻ thù, nay lại bị một màng vô hình cách ly hoàn toàn.

Tư Mã Không đứng sững giữa vòng tròn kim cương sáng lóa.

Hắn nhìn thấy đầu lưỡi kiếm đang run rẩy nhẹ nhàng do sức ép từ bàn tay đối thủ.

Nhưng với hắn lúc này, cái rung động ấy chậm chạp đến mức kinh hoàng.

Quy luật 'Thời Gian Tương Đối' của Ma Giới đã kích hoạt.

Khi sinh mệnh gần cạn, nhịp đập trái tim chậm lại, khiến dòng thời gian bên ngoài dường như đóng băng.

Một giây trở thành một thế kỷ.

Đủ để hắn nhìn thấy từng phân tử bụi bay lơ lửng trong không khí.

Từng tia máu bắn ra từ vết thương trên áo đối thủ cũng treo nguyên đó, lấp lánh dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống hang động tối om này.

Không gian xung quanh Tư Mã Không đột ngột sụp đổ vào trạng thái tĩnh lặng chết chóc.

Đó không phải là sự im lặng của không khí, mà là sự đình trệ của chính quy luật vật lý.

Hắn hít một hơi thật sâu.

Không khí lạnh buốt xâm nhập phổi, nhưng ý chí tu luyện vẫn kiên cường giữ vững thế kiếm trong tay trái – thứ duy nhất còn lại sau khi thanh kiếm phải bên bị gãy làm đôi ngay từ đòn tấn công đầu tiên.

Cánh tay phải run rẩy, gân cốt đứt gãy bên trong, đau đớn âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể.

Nhưng hắn mỉm cười lạnh lùng.

Đó không phải là sự tuyệt vọng, mà là một nụ cười của kẻ đã tìm ra kẽ hở giữa sinh và tử.

Hắn nhìn thấy bóng người đối thủ đứng ở phía bên kia của vòng tròn kim cương vừa phát hiện được lúc trước đó không lâu.

Kẻ đó vẫn đang giữ nguyên tư thế tấn công, mắt mở to đầy kinh ngạc khi nhận ra con mồi không hề ngã xuống.

Tư Mã Không cảm nhận được sức ép khủng khiếp đè nặng lên vai hắn.

Nhưng trong khoảng lặng này, áp lực ấy trở nên hữu hình như những tảng đá khổng lồ treo lơ lửng trên đầu.

Hắn bắt đầu di chuyển.

Trong thế giới của kẻ sắp chết, mọi hành động đều trở thành một điệu nhảy chậm rãi nhưng đầy tính toán.

Hắn bước đi, mỗi bước chân chạm đất tạo ra tiếng vang kéo dài, méo mó trong không gian tĩnh mịch này.

Lưỡi kiếm xuyên qua ngực hắn khẽ lay động khi hắn dịch chuyển trọng lượng cơ thể sang bên trái.

Chỉ cần một milimet sai lệch là thanh kiếm sẽ xé toạc tim phổi của hắn.

Nhưng Tư Mã Không không sợ hãi.

Hắn đang tìm cách để chết thật sự, hoặc giết chết chính kẻ đã tạo ra lời nguyền này – dù đó là ai thì cũng vậy.

Trong dòng thời gian bị đóng băng, tư duy của hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn bắt đầu phân tích cấu trúc phòng thủ của đối thủ qua những khe hở nhỏ xíu mà bình thường không ai có thể nhận ra vì tốc độ quá nhanh.

Lông mày kẻ địch nhíu lại một chút khi cảm nhận được sự bất thường từ con mồi, nhưng biểu cảm ấy cũng bị đóng băng trong khoảnh khắc này.

Tư Mã Không quan sát kỹ lưỡng bàn tay nắm kiếm của đối thủ.

Các ngón tay trắng bệch vì siết chặt chuôi kiếm đến mức mất đi màu sắc sinh lý.

Gân xanh nổi lên trên mu bàn chân, căng cứng như dây thừng đang chịu sức nặng ngàn cân.

Đây là điểm yếu duy nhất trong một hệ thống phòng thủ hoàn hảo được xây dựng dựa trên tốc độ và phản xạ siêu nhiên.

Kiếm ý của đối thủ mang tính áp đảo tuyệt đối, nhưng nó thiếu đi sự mềm mại cần thiết để thích nghi với những biến số ngoài dự kiến – chẳng hạn như một kẻ thù đã chấp nhận cái chết từ lâu.

Hắn nhớ lại lời dạy cuối cùng của sư phụ trước khi rời bỏ thế giới tu tiên này: "Kiếm không chỉ là vũ khí, nó là phần mở rộng của linh hồn." Nếu đối thủ tin rằng thanh kiếm của mình là sự trừng phạt vô tình, thì hắn sẽ chứng minh rằng ý chí mới là thứ định đoạt chiến thắng.

Tư Mã Không cảm nhận được sự cộng hưởng hoàn hảo giữa nhịp tim chậm chạp của mình và dao động vi mô của lưỡi kiếm đang cắm vào lồng ngực.

Ông không còn là một nạn nhân chờ đợi cái chết đến nơi.

Ông trở thành chủ nhân của khoảnh khắc này, người điều khiển dòng chảy thời gian trong phạm vi kiểm soát hạn hẹp nhưng đủ để xoay chuyển cục diện trận đấu.

Với một nỗ lực cuối cùng của ý chí, ông phá vỡ lớp vỏ bọc vô hình bao quanh vết thương bằng cách tập trung toàn bộ tinh thần vào việc duy trì sự sống dù chỉ là cho vài giây nữa – đủ lâu để thực hiện đòn phản kích quyết định mà hắn đã chuẩn bị từ khi bước vào đấu trường này.

Đám đông xung quanh vẫn còn trong trạng thái sững sờ, chưa kịp phản ứng với diễn biến vừa xảy ra.

Đối thủ, kẻ vốn được coi là bất khả chiến bại trong khu vực này, đang quỳ xuống, không phải vì bị thương nặng, mà vì sự kinh hãi trước cái nhìn lạnh lẽo và quyết đoán từ con mồi tưởng chừng đã bỏ cuộc ngay từ đầu trận đấu.

Không gian xung quanh bắt đầu trở lại bình thường khi hiệu ứng 'Thời Gian Tương Đối' dần suy giảm cùng với việc vết thương trên người Tư Mã Không không hề chảy máu thêm nữa – điều này cho thấy rằng hắn đã đạt được trạng thái cân bằng mới giữa sinh mệnh và ý chí tu luyện vốn dĩ mâu thuẫn nhau từ trước đến nay..

Không khí trong hang động lạnh buốt thấu xương.

Những hạt bụi vàng lơ lửng giữa không trung bỗng ngừng chuyển động, treo yên như những viên ngọc nhỏ li ti bị đóng băng bởi một sức mạnh vô hình nào đó.

Tư Mã Không đứng sững người, đôi mắt mở to nhìn vào vách đá phía trước nơi vừa xảy ra trận chiến khốc liệt của hắn với chính mình trong ảo ảnh thời gian.

Hắn không còn cảm thấy đau đớn từ vết thương trên ngực trái nữa.

Thay vào đó là một sự trống rỗng kỳ lạ, như thể linh khí trong cơ thể đã bị hút sạch hoàn toàn để duy trì khoảnh khắc cân bằng mong manh ấy.

Nhưng sâu thẳm bên trong, thứ gì đó đang âm ỉ cháy lên.

Đó không phải là lửa của nguyên hỏa địa ngục mà là kiếm ý thuần khiết nhất hắn từng chạm đến từ khi bắt đầu con đường tu luyện này.

Hắn bước đi chậm rãi, đôi chân như lướt trên mặt đá trơn láng phản chiếu ánh sáng mờ ảo phát ra từ các khối tinh thạch bên trong hang động.

Mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, đánh dấu sự hiện diện duy nhất của sinh mệnh ở nơi chết chóc này.

Vách đá trước mặt không còn là đá thô sơ nữa mà đã biến thành một tấm gương khổng lồ bằng pha lê cổ xưa.

Bề mặt nó khắc đầy những ký tự tiên văn cổ đại đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng khi ánh mắt Tư Mã Không chạm vào thì chúng bỗng sáng rực lên màu xanh lam dịu dàng.

là gì?" Hắn khẽ hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Câu trả lời đến ngay lập tức dưới dạng một dòng chảy ký ức mạnh mẽ tràn vào tâm trí hắn.

Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra: Một thanh kiếm bằng ngọc trắng muốt đang lơ lửng giữa hư không, tỏa sáng nhẹ nhàng như trăng thu chiếu xuống hồ nước tĩnh lặng.

Thanh kiếm đó mang tên 'Vô Thường', vật bảo hộ cuối cùng của tông môn cổ xưa đã thất truyền ngàn năm nay.

Nhưng điều khiến Tư Mã Không kinh ngạc hơn cả là mối liên hệ mật thiết giữa thanh kiếm này với ký ức về người con gái mà hắn yêu quý nhất - Tử Hà.

Trong dòng chảy ký ức, hình ảnh cô ấy xuất hiện rõ ràng trước mắt, không phải trong trang phục đạo y trắng muốt quen thuộc mà khoác lên mình áo choàng đen tối mịt mờ của kẻ thù lớn nhất thế giới tu tiên hiện nay.

"Mày đã làm gì vậy?" Hắn thầm nghiến răng, cảm giác đau đớn xé toạc linh hồn khi nhận ra sự thật phũ phàng này.

Người hắn yêu thương sâu đậm lại chính là nguồn gốc mọi tai họa đang hủy hoại thiên hạ rộng lớn này.

Và thanh kiếm Vô Thường trước mặt chính là chìa khóa duy nhất có thể giải con dấu phong ấn sức mạnh tối thượng mà Tử Hà đang che giấu cẩn thận trong cơ thể mình suốt nhiều năm qua.

Hắn đưa tay run rẩy chạm nhẹ vào bề mặt pha lê lạnh lẽo, cảm nhận được sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ bên trong ra ngoài.

Đây không phải là phép thuật huyễn hoặc hay ảo giác tầm thường mà là di tích thật sự của những bậc tiền nhân đã từng đứng ở đỉnh cao tu luyện trước khi biến mất khỏi lịch sử dòng chảy thời gian vĩnh cửu này.

Những ký tự tiên văn bắt đầu xoay chuyển nhanh hơn, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng cuốn hút mọi thứ xung quanh vào trung tâm điểm chính là thanh kiếm Vô Thường đang lơ lửng giữa không khí trong suốt ấy.

Tư Mã Không cảm nhận được sức kéo mạnh mẽ từ phía trước mời gọi hắn tiến bước thêm nữa để chạm tay vào chân lý cuối cùng mà mình đã tìm kiếm suốt cả cuộc đời tu luyện đầy gian khổ này.

Nhưng lòng bàn tay phải của hắn bỗng tê dại hoàn toàn khi vừa với gần đến bề mặt pha lê khoảng một tấc đường thẳng ngắn ngủi ấy.

Một luồng khí lạnh lẽo xé toạc da thịt từ bên trong ra ngoài, mang theo mùi hương hoa mai trắng muốt đặc trưng mà chỉ có Tử Hà mới sở hữu duy nhất trên thế gian này rộng lớn bao la vô tận nơi đây.

"Mày không thể làm được điều đó!" Giọng nói trầm thấp vang lên đột ngột phía sau lưng hắn khiến cả người Tư Mã Không cứng đờ lại hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy trước khi quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh đầy bí ẩn này đang đứng sừng sững giữa bóng tối dày đặc bao trùm lấy hang động rộng lớn sâu thẳm nơi đây.

Người đàn ông cao lớn mặc áo choàng đen tuyền che kín mặt bước tới từng bước chậm rãi, mỗi lần di chuyển đều khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn gấp bội phần so với bình thường vốn dĩ đã đầy đủ áp lực tâm linh khủng khiếp từ trước đến nay rồi mà giờ đây còn tăng lên nhiều lần nữa đáng kinh ngạc chưa từng thấy trong lịch sử tu tiên cổ xưa ngàn năm qua nơi đây rộng lớn bao la vô tận này.

"Tư Mã Không." Giọng nói trầm khàn vang lên như tiếng sấm sét xé toạc bầu trời đêm tối đen kịt mịt mờ trước mặt khiến hắn phải nheo mắt lại chịu đựng cường độ âm thanh quá mạnh mẽ vượt xa khả năng nghe thông thường của con người phàm trần thấp kém bình thường nơi đây rộng lớn bao la vô tận này.

"Ta đã chờ đợi mày đủ lâu rồi." Người đàn ông tiếp tục nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi sâu thẳm từ bên trong linh hồn đang dần tàn lụi theo dòng chảy thời gian vĩnh cửu không ngừng nghỉ trôi qua nơi đây rộng lớn bao la vô tận này.

"Tử Hà." Tư Mã Không khẽ gọi tên người con gái mà hắn yêu quý nhất thế giới, dù biết rằng giọng nói trước mặt hoàn toàn khác biệt so với thanh âm ngọt ngào dịu dàng quen thuộc hằng ngày cô ấy thường sử dụng để an ủi và động viên tinh thần yếu đuối của mình trong những khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng nhất cuộc đời đầy gian khổ tu luyện này.

"Đúng vậy, ta chính là người mà mày đang tìm kiếm bấy lâu nay." Người đàn ông đáp lại thẳng thắn không chút do dự hay e dè gì cả khi thừa nhận sự thật phũ phàng trước mặt đối phương của mình trong khoảnh khắc căng thẳng cao độ nhất hiện tại nơi đây rộng lớn bao la vô tận này.

mày phải làm vậy?" Câu hỏi tuôn ra khỏi môi Tư Mã Không một cách tự nhiên như thể đã được chuẩn bị sẵn từ rất lâu rồi chứ không phải ngẫu hứng đột ngột xuất phát từ cảm xúc tức thời trong khoảnh khắc ngắn ngủi hiện tại nơi đây rộng lớn bao la vô tận này.

"Vì thế giới cần sự cân bằng mới." Người đàn ông đáp lại lạnh lùng, ánh mắt phía sau lớp vải che mặt đen tuyền lộ ra vẻ buồn bã sâu thẳm nhưng vẫn kiên định không hề lay chuyển dù chỉ một chút nhỏ bé nào đó trong khoảnh khắc hiện tại nơi đây rộng lớn bao la vô tận này.

"Và mày là người duy nhất có thể phá vỡ vòng xoát sinh diệt đang giam cầm chúng ta trong ngục tù tâm hồn vĩnh cửu này." Câu kết thúc của lời giải thích khiến Tư Mã Không sững sờ hoàn toàn không nói nên lời trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy đủ ý nghĩa sâu sắc vô cùng nơi đây rộng lớn bao la vô tận này.

Hắn nhìn vào thanh kiếm Vô Thường vẫn đang lơ lửng giữa không khí trước mặt mình, cảm nhận được sự thu hút mạnh mẽ từ bên trong linh hồn đang dần tỉnh thức khỏi giấc mơ dài đằng đẵng ngàn năm qua mà hắn đã ngủ quên đi những điều quan trọng nhất cuộc đời đầy gian khổ tu luyện này nơi đây rộng lớn bao la vô tận.

Nhưng khi hắn mở mắt ra nhìn rõ hơn thứ nằm giữa hai lớp vỏ bọc giả tạo ấy, thì cảnh tượng trước mặt khiến hắn quên cả thở trong khoảnh khắc kinh hãi tột cùng chưa từng có từ trước đến nay.

Thân xác mục nát của lão sư xưa kia bỗng khựng lại, hai con mắt trắng bệch quay sang hắn với nụ cười méo mó.

Hắn chết lặng khi nhận ra linh khí trong cơ thể đang bị thứ bóng đen kia hút cạn từng chút một.

Nó thì thầm vào tai: “Cuối cùng cũng…”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập